LÊ DIỆP KIỀU TRANG - GIÁM ĐỐC FACEBOOK VIỆT NAM HÃY TỪ CHỨC! NẾU KHÔNG TÔI SẼ TRUY TÌM VÀ CÔNG BỐ ĐỊA CHỈ NHÀ CÔ TẠI SINGAPORE LÊN CÁC TRANG MẠNG XÃ HỘI! Chào cô Lê Diệp Kiều Trang! Nhờ sự "chăm sóc nhiệt tình" của cô mà tôi, Trần Thị Hoàng Trúc và nhiều người Việt Nam yêu nước trong đó có nữ doanh nhân Lê Hoài Anh, đã bị khóa nick Facebook, bị mất "nhà" online trên Facebook, không thể cất lên tiếng nói ngay thẳng, chân chính trước những vấn đề bất ổn, nghịch lý ngày càng trắng trợn ở Xã hội Việt Nam! Nay tôi đề nghị cô phải giải phóng tất cả các account Facebook của những người yêu nước chân chính Việt Nam đồng thời từ chức Giám đốc Facebook Việt Nam, bằng không tôi buộc lòng sẽ truy tìm và công bố địa chỉ nhà ở của cô tại Singapore! Thiết nghĩ, với sự giúp đỡ của bạn bè, đồng nghiệp và network bạn FB khá rộng, việc tìm ra địa chỉ chỗ ở của cô là không quá khó đối với tôi trên một đất nước không quá lớn như Singapore! Lúc ấy, việc "500 anh em yêu nước" ở Việt Nam có sang chơi và ghé thăm "chăm sóc" cô và gia đình hay không là chuyện ngoài quyền kiểm soát của tôi. Vì dù tôi không xúi giục gì họ nhưng việc cô "chắm sóc" "nhà" online của chúng tôi quá nhiệt tình thì họ có quyền "chăm sóc" nhà offline của cô cũng nhiệt tình không kém! Để cô hiểu thêm về tôi, xin được tự giới thiệu, tôi là người phu nữ Việt Nam duy nhất dám đệ đơn - Thỉnh nguyện thư xin được làm Quyền Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng Việt Nam để đưa quân đánh giặc Trung Quốc, bảo vệ đồng bào ngư dân Việt Nam. Cô có thể tìm xem thông tin này trên google hoặc Youtube! Tôi thuộc những người hiếm hoi trên thế giới đạt chỉ số IQ 196 khi làm bài test online và tôi sẽ hân hạnh nếu được thi đấu cùng cô, làm bài test IQ online cùng cô - giám đóc Facebook Việt Nam trước sự chứng kiến của cư dân mạng (livestream tại chỗ) để xem chỉ số IQ của ai cao hơn ai. Vì tôi nghe nói cô có thành tích học tập siêu khủng nên mới muốn thi đấu cùng cô, để bản thân mình có thể tâm phục khẩu phục trước tài năng của giám đốc FB Việt Nam tuổi trẻ tài cao! Tôi hiện cũng công tác tại Singapore nên cô có thể mời tôi thi đấu bất cứ lúc nào cô muốn! Nhân đây, tôi xin nói luôn, nhằm giữ thanh danh và chừa cho cô một con đường sống nên lá thư này chỉ viết tiếng Việt. Nếu cô không hợp tác thì tôi sẽ post English version để Boss của cô, Mark Juckerberg xem lại vị trí của cô! Hoặc ít ra để không chỉ Facebook mà tất cả câc tập đoàn đa quốc gia trên Thế giới hoặc tổng thống Mỹ Donald Trump và Tổ chức Nhân quyền Thế giới biết giám đốc Facebook Việt Nam đã làm gì để bịt miệng người yêu nước Việt Nam! Để hiểu được cô đã "yêu nước" như thế nào, can thiệp vào nhân quyền như thế nào! E rằng nếu việc đó xảy ra, không chỉ có cô bị ảnh hưởng sự nghiệp mà cả Facebook cũng bị cộng đồng cư dân mạng trên thế giới tẩy chay! Vì không một ai có thể thông cảm với người Quay Lưng với nỗi Thống khổ của Đồng bào, của Dân tộc, Không ai có Quyền bịt miệng Sự Thật được! Cô là người thông minh, ắt sẽ có quyết định đúng đắn. Và tôi cũng mong Cha cô, ông Lê Văn Trí - nguyên giám đốc Cty Casumina và anh trai cô, cậu Lê Trí Thông - nguyên PGĐ Ngân hàng Đông Á, với lương tri và trách nhiệm đối với Cộng đồng, với những người yêu nước Việt Nam hãy khuyên cô từ chức! Cô hãy nhớ một điều rằng, KHÔNG một quyền lực nào có thể Bẻ Cong Sự Thật, Đàn Áp Chính Nghĩa được! Đừng vì những quyền lợi nhất thời mà hùa theo kẻ xấu, bán rẻ lương tâm đạo đức Con Người! Người tài giỏi như cô không lo không tìm được công việc hấp dẫn hơn vị trí giám đốc Facebook VN. Cô không chịu nổi áp lực của Cộng đồng người yêu nước Việt Nam đâu! Đừng để tôi phải post bài viết này bằng tiếng Anh! Tôi nhân đạo với cô chứ chưa chắc những người khác, với sự bức xúc dồn nén lâu ngày, chịu bỏ qua cho cô đâu! Cô Trang ạ! Chào cô! Trần Thị Hoàng Trúc Ps: Nhờ cộng đồng mạng share mạnh mẽ bài viết này để thông tin sớm đến được với "chính chủ" Lê Diệp Kiều Trang và những người thân! Xin cảm ơn!

858Upvotes
4Downvotes
134Reminds

More from Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)

NGÔ THANH TÚ KỂ VỀ VỤ BẮT CÓC VÀ TRA TẤN NGÀY 30/8 Ngô Thanh Tú (SN 1982), còn có nick là Thiên Sầu hay Tào Lao, tham gia hoạt động ủng hộ dân chủ- nhân quyền cho Việt Nam từ rất sớm, có lẽ trước cả khi phong trào dân chủ bắt đầu lan rộng trên nền tảng mạng xã hội Yahoo! 360. Anh được biết đến như một trong những thành viên đầu tiên và trẻ tuổi nhất của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do (thành lập tháng 9/2007). Tham gia sớm nên anh cũng bị đàn áp từ sớm. Sau những cuộc biểu tình bị dập tắt ở Sài Gòn và Hà Nội mùa đông năm 2007, Câu lạc bộ Nhà báo Tự do bị công an thẳng tay đàn áp, các thành viên bị săn lùng. Với những thanh niên trẻ như Ngô Thanh Tú, cuộc sống trở nên đặc biệt khó khăn. Tuy thế, chưa bao giờ anh ngừng việc ủng hộ dân chủ-tự do cho Việt Nam, ít nhất là bằng các bài viết bày tỏ thái độ, chính kiến rõ ràng. Nhưng có lẽ cũng vì tham gia sớm quá, khi phong trào dân chủ còn lỏng lẻo, ít đoàn kết và ít được biết đến, nên dường như Ngô Thanh Tú cũng như một số bạn trẻ cùng thời của anh bị lãng quên. Hoặc điều đó cũng có thể do anh hiện sống ở Cam Ranh, nơi phong trào dân chủ còn yếu mà an ninh thì rừng rú, man rợ; chúng đã quen với kiểu tư duy “đóng cổng làng, bịt miệng dân rồi trói lại mà đánh”, chẳng ngán gì ai, chẳng sợ gì mà không làm. * * * Ngày 30/8 vừa qua, Ngô Thanh Tú bị công an Khánh Hòa bắt cóc giữa đường, đem về đồn tra tấn suốt một ngày đêm, với hình thức man rợ không khác gì thời trung cổ: trấn nước. Công an còn cướp facebook Ngô Thanh Tú, viết lên đó vài câu mà người nào tinh ý, chỉ cần đọc qua là ngửi thấy sặc sụa mùi văn công an: “Thời gian qua, trên facebook của tôi đã đăng các bài viết có nội dung sai sự thật, xuyên tạc đường lối, chính sách pháp luật của Đảng, Nhà nước Việt Nam. Tôi sẽ gở bõ các bài viết của tôi và khuyên mọi người không tiếp tục chia sẻ, bình luận!”. Công an quên mất rằng bắt chước giọng văn của một người viết thường xuyên và có kỹ năng như Tú là việc rất khó, nhất là với tư duy của những con bò đỏ. Tuy thế, “nghiệp vụ” đê tiện này của đám an ninh Khánh Hòa vẫn khiến một số người có thể nghi ngờ, e ngại Ngô Thanh Tú vì nghĩ anh đã đầu hàng công an, hoặc facebook của anh đã bị công an kiểm soát. Ngay cả sau khi Tú lấy lại được facebook, vẫn ít ai dám liên hệ với anh. Giờ phút này, Ngô Thanh Tú vẫn đang phải nằm liệt giường. Anh ở cùng mẹ, ngôi nhà của hai mẹ con ở Cam Phước (Cam Ranh, Khánh Hòa) bị công an theo dõi nghiêm ngặt khiến anh gần như bị cô lập trong tình trạng sức khỏe yếu, đau khắp người, và không đi khám được vì… đang dịp lễ 2/9. Dưới đây là câu chuyện Ngô Thanh Tú kể lại. * * * VỀ VỤ BẮT CÓC NGÀY 30/8 Khoảng gần 15h ngày 30/8, tôi chở người bạn đi từ xã Cam Phước Đông xuống thành phố Cam Ranh để đưa bạn mình về. Đến khu vực gọi là Bồn Phân, cách đường Quốc lộ 1A khoảng 700m liền bị 2 thanh niên chạy trên chiếc Exiter Yamaha chặn lại. Cảm nhận điều không hay, tôi quay đầu bỏ chạy được hơn 100m thì bị đuổi kịp. Tại đó, tôi nhận ra khoảng từ 6-7 người bao vây lấy tôi. Một trong số họ là thanh niên cao lớn kẹp cổ khiến tôi thở không được. Những người khác bẽ tay, ghì người tôi xuống đất. Họ lấy luôn cả chiếc điện thoại mà tôi mang trong người. Sau đó, tôi bị khống chế đưa lên xe đưa về trụ sở Công an thành phố Cam Ranh. Tại đó, họ đưa chiếc laptop ra và buộc tôi phải thừa nhận Facebook là của mình. Tôi không thừa nhận liền bị 4 người liên tục đánh đập vào đầu, cổ, vai, hai bên hông, tay và chân. Họ buộc tôi phải thừa nhận Facebook mà họ đưa ra là của tôi. Tôi vẫn không thừa nhận. Lúc này, Đồng-người đội trưởng An ninh của công an thành phố Cam Ranh đã ra lệnh cho những người khác "nhận nước" tôi. Ngay tức thì, người thanh niên to lớn kẹp cổ, hai người khác bẽ tay tôi, còn một người khác đấm vào hông, sườn và một người đi đổ nước vào trong chiếc ly nhựa. Họ liền đổ ly nước vào mặt tôi để tôi phải sặc nước. Tôi đã phải bị tra tấn, chửi rủa, miệt thị như vậy từ khi bị bắt cóc cho đến hơn 19h thì được đưa lên xe hơi đưa ra công an tỉnh Khánh Hòa (thành phố Nha Trang) để làm việc. Tại Nha Trang, tôi làm việc liên tục từ hơn 20h tối cho đến 0h15 phút ngày 31/8. Sau đó, tôi được họ đưa đi ngủ tại một hội trường với hai viên cảnh sát túc trực. Ban đầu, những người này tỏ ra vô hại, nhưng càng về khuya, họ liên tục tạo ra âm thanh khiến tôi và họ không thể ngủ được. Nguyên cả đêm hầu như tôi thức trắng. Đến khoảng 6h30 sáng, ho đưa tôi lên phòng để làm việc tiếp. Buổi làm việc liên quan đến tài liệu được cho là của đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Khánh Hòa có đóng dấu "Mật" được rò rỉ trên Internet trước đó. Tôi thấy nó trên Facebook, lưu lại và chia sẽ trên Facebook cá nhân của mình. Họ muốn cáo buộc tôi đã phát tán tài liệu mật. Đến khoảng gần 20h tối ngày 31/8, công an tỉnh Khánh Hòa nói đã làm việc xong, họ bàn giao tôi cho công an thành phố Cam Ranh. Hai viên công an thành phố Cam Ranh đưa tôi về bằng xe hơi. Tại trụ sở công an, họ buộc tôi phải viết bản cam kết theo ý muốn của họ. Khi tôi không đồng ý, họ liền đánh đập tôi. Đến khoảng 22h tối, họ đưa tôi xuống xe hơi và nói cho về. Trên xe có ba người, một người lái xe, một người ngồi bên trái và một người ngồi bên phải tôi. Người bên phải bốc mùi rượu. Khi xe vừa lăn bánh ra khỏi trụ sở công an, người ngồi bên phải liên tục đánh vào đầu, vào mặt tôi, trong khi người ngồi bên trái dùng tay ghì người tôi xuống cho người bên phải đánh. Họ đánh liên tục trên đoạn đường dài 1km. Sau đó họ thả tôi xuống ngã tư gần đó và tôi đón taxi để đi về nhà. Hiện tại, cơ thể tôi ê ẩm, đau nhức nhưng chưa thể đi khám được vì đang trong ngày nghỉ lễ ở Việt Nam. Cam Ranh ngày 2/9/2018 Phạm Đoan Trang

2.82k views ·
2.53k views ·

Trần Bang 2.9.2018 Biểu tình một mình em Sài Gòn như chết lặng Kẽm gai giăng đầy đường Chó săn chầu trực sẵn Nhưng không ngăn được em Xuống đường đòi dân chủ Khi em đã quyết chí Rửa nhục cho quê nhà Một mình em cũng đi Tay giơ cao biểu ngữ Nói không Luật đặc khu Nói không giặc Tàu cộng ! Có độc lập thật không? Khi Hoàng Sa, Gạc Ma Vẫn đêm ngày gào thét Dưới bàn chân ngoại xâm Có độc lập thật không Khi lưỡi bò phi pháp Tàu đuổi giết ngư dân Biển Đông gầm sóng hận Có độc lập thật không ? Khi cả lũ chóp bu Nhận anh em với giặc Coi nhân dân là thù Có độc lập thật không? Formosa kín bưng Xả độc, mà không biết Cá chết, dân điêu tàn Có độc lập thật không Khi điện than ôm nhiễm Đất Nha Trang, Đà Nẵng... Vỏ ta, ruột của Tàu Có độc lập thật không? Khi luật an ninh mạng Cũng sao chép từ Tàu Và bao điều khác nữa... Có độc lập thật không? Khi dân mất tự do Khi dân còn oan ức, Còn tứ tán, lưu vong... ... Hai Bà Trưng sống mãi Trong lòng người Việt Nam Có một phần công em Giữ hồn thiêng sông núi SG 2.9.2018 tặng Võ Hồng Ly

3.54k views ·

More from Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)

NGÔ THANH TÚ KỂ VỀ VỤ BẮT CÓC VÀ TRA TẤN NGÀY 30/8 Ngô Thanh Tú (SN 1982), còn có nick là Thiên Sầu hay Tào Lao, tham gia hoạt động ủng hộ dân chủ- nhân quyền cho Việt Nam từ rất sớm, có lẽ trước cả khi phong trào dân chủ bắt đầu lan rộng trên nền tảng mạng xã hội Yahoo! 360. Anh được biết đến như một trong những thành viên đầu tiên và trẻ tuổi nhất của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do (thành lập tháng 9/2007). Tham gia sớm nên anh cũng bị đàn áp từ sớm. Sau những cuộc biểu tình bị dập tắt ở Sài Gòn và Hà Nội mùa đông năm 2007, Câu lạc bộ Nhà báo Tự do bị công an thẳng tay đàn áp, các thành viên bị săn lùng. Với những thanh niên trẻ như Ngô Thanh Tú, cuộc sống trở nên đặc biệt khó khăn. Tuy thế, chưa bao giờ anh ngừng việc ủng hộ dân chủ-tự do cho Việt Nam, ít nhất là bằng các bài viết bày tỏ thái độ, chính kiến rõ ràng. Nhưng có lẽ cũng vì tham gia sớm quá, khi phong trào dân chủ còn lỏng lẻo, ít đoàn kết và ít được biết đến, nên dường như Ngô Thanh Tú cũng như một số bạn trẻ cùng thời của anh bị lãng quên. Hoặc điều đó cũng có thể do anh hiện sống ở Cam Ranh, nơi phong trào dân chủ còn yếu mà an ninh thì rừng rú, man rợ; chúng đã quen với kiểu tư duy “đóng cổng làng, bịt miệng dân rồi trói lại mà đánh”, chẳng ngán gì ai, chẳng sợ gì mà không làm. * * * Ngày 30/8 vừa qua, Ngô Thanh Tú bị công an Khánh Hòa bắt cóc giữa đường, đem về đồn tra tấn suốt một ngày đêm, với hình thức man rợ không khác gì thời trung cổ: trấn nước. Công an còn cướp facebook Ngô Thanh Tú, viết lên đó vài câu mà người nào tinh ý, chỉ cần đọc qua là ngửi thấy sặc sụa mùi văn công an: “Thời gian qua, trên facebook của tôi đã đăng các bài viết có nội dung sai sự thật, xuyên tạc đường lối, chính sách pháp luật của Đảng, Nhà nước Việt Nam. Tôi sẽ gở bõ các bài viết của tôi và khuyên mọi người không tiếp tục chia sẻ, bình luận!”. Công an quên mất rằng bắt chước giọng văn của một người viết thường xuyên và có kỹ năng như Tú là việc rất khó, nhất là với tư duy của những con bò đỏ. Tuy thế, “nghiệp vụ” đê tiện này của đám an ninh Khánh Hòa vẫn khiến một số người có thể nghi ngờ, e ngại Ngô Thanh Tú vì nghĩ anh đã đầu hàng công an, hoặc facebook của anh đã bị công an kiểm soát. Ngay cả sau khi Tú lấy lại được facebook, vẫn ít ai dám liên hệ với anh. Giờ phút này, Ngô Thanh Tú vẫn đang phải nằm liệt giường. Anh ở cùng mẹ, ngôi nhà của hai mẹ con ở Cam Phước (Cam Ranh, Khánh Hòa) bị công an theo dõi nghiêm ngặt khiến anh gần như bị cô lập trong tình trạng sức khỏe yếu, đau khắp người, và không đi khám được vì… đang dịp lễ 2/9. Dưới đây là câu chuyện Ngô Thanh Tú kể lại. * * * VỀ VỤ BẮT CÓC NGÀY 30/8 Khoảng gần 15h ngày 30/8, tôi chở người bạn đi từ xã Cam Phước Đông xuống thành phố Cam Ranh để đưa bạn mình về. Đến khu vực gọi là Bồn Phân, cách đường Quốc lộ 1A khoảng 700m liền bị 2 thanh niên chạy trên chiếc Exiter Yamaha chặn lại. Cảm nhận điều không hay, tôi quay đầu bỏ chạy được hơn 100m thì bị đuổi kịp. Tại đó, tôi nhận ra khoảng từ 6-7 người bao vây lấy tôi. Một trong số họ là thanh niên cao lớn kẹp cổ khiến tôi thở không được. Những người khác bẽ tay, ghì người tôi xuống đất. Họ lấy luôn cả chiếc điện thoại mà tôi mang trong người. Sau đó, tôi bị khống chế đưa lên xe đưa về trụ sở Công an thành phố Cam Ranh. Tại đó, họ đưa chiếc laptop ra và buộc tôi phải thừa nhận Facebook là của mình. Tôi không thừa nhận liền bị 4 người liên tục đánh đập vào đầu, cổ, vai, hai bên hông, tay và chân. Họ buộc tôi phải thừa nhận Facebook mà họ đưa ra là của tôi. Tôi vẫn không thừa nhận. Lúc này, Đồng-người đội trưởng An ninh của công an thành phố Cam Ranh đã ra lệnh cho những người khác "nhận nước" tôi. Ngay tức thì, người thanh niên to lớn kẹp cổ, hai người khác bẽ tay tôi, còn một người khác đấm vào hông, sườn và một người đi đổ nước vào trong chiếc ly nhựa. Họ liền đổ ly nước vào mặt tôi để tôi phải sặc nước. Tôi đã phải bị tra tấn, chửi rủa, miệt thị như vậy từ khi bị bắt cóc cho đến hơn 19h thì được đưa lên xe hơi đưa ra công an tỉnh Khánh Hòa (thành phố Nha Trang) để làm việc. Tại Nha Trang, tôi làm việc liên tục từ hơn 20h tối cho đến 0h15 phút ngày 31/8. Sau đó, tôi được họ đưa đi ngủ tại một hội trường với hai viên cảnh sát túc trực. Ban đầu, những người này tỏ ra vô hại, nhưng càng về khuya, họ liên tục tạo ra âm thanh khiến tôi và họ không thể ngủ được. Nguyên cả đêm hầu như tôi thức trắng. Đến khoảng 6h30 sáng, ho đưa tôi lên phòng để làm việc tiếp. Buổi làm việc liên quan đến tài liệu được cho là của đảng ủy khối doanh nghiệp tỉnh Khánh Hòa có đóng dấu "Mật" được rò rỉ trên Internet trước đó. Tôi thấy nó trên Facebook, lưu lại và chia sẽ trên Facebook cá nhân của mình. Họ muốn cáo buộc tôi đã phát tán tài liệu mật. Đến khoảng gần 20h tối ngày 31/8, công an tỉnh Khánh Hòa nói đã làm việc xong, họ bàn giao tôi cho công an thành phố Cam Ranh. Hai viên công an thành phố Cam Ranh đưa tôi về bằng xe hơi. Tại trụ sở công an, họ buộc tôi phải viết bản cam kết theo ý muốn của họ. Khi tôi không đồng ý, họ liền đánh đập tôi. Đến khoảng 22h tối, họ đưa tôi xuống xe hơi và nói cho về. Trên xe có ba người, một người lái xe, một người ngồi bên trái và một người ngồi bên phải tôi. Người bên phải bốc mùi rượu. Khi xe vừa lăn bánh ra khỏi trụ sở công an, người ngồi bên phải liên tục đánh vào đầu, vào mặt tôi, trong khi người ngồi bên trái dùng tay ghì người tôi xuống cho người bên phải đánh. Họ đánh liên tục trên đoạn đường dài 1km. Sau đó họ thả tôi xuống ngã tư gần đó và tôi đón taxi để đi về nhà. Hiện tại, cơ thể tôi ê ẩm, đau nhức nhưng chưa thể đi khám được vì đang trong ngày nghỉ lễ ở Việt Nam. Cam Ranh ngày 2/9/2018 Phạm Đoan Trang

2.82k views ·
2.53k views ·

Trần Bang 2.9.2018 Biểu tình một mình em Sài Gòn như chết lặng Kẽm gai giăng đầy đường Chó săn chầu trực sẵn Nhưng không ngăn được em Xuống đường đòi dân chủ Khi em đã quyết chí Rửa nhục cho quê nhà Một mình em cũng đi Tay giơ cao biểu ngữ Nói không Luật đặc khu Nói không giặc Tàu cộng ! Có độc lập thật không? Khi Hoàng Sa, Gạc Ma Vẫn đêm ngày gào thét Dưới bàn chân ngoại xâm Có độc lập thật không Khi lưỡi bò phi pháp Tàu đuổi giết ngư dân Biển Đông gầm sóng hận Có độc lập thật không ? Khi cả lũ chóp bu Nhận anh em với giặc Coi nhân dân là thù Có độc lập thật không? Formosa kín bưng Xả độc, mà không biết Cá chết, dân điêu tàn Có độc lập thật không Khi điện than ôm nhiễm Đất Nha Trang, Đà Nẵng... Vỏ ta, ruột của Tàu Có độc lập thật không? Khi luật an ninh mạng Cũng sao chép từ Tàu Và bao điều khác nữa... Có độc lập thật không? Khi dân mất tự do Khi dân còn oan ức, Còn tứ tán, lưu vong... ... Hai Bà Trưng sống mãi Trong lòng người Việt Nam Có một phần công em Giữ hồn thiêng sông núi SG 2.9.2018 tặng Võ Hồng Ly

3.54k views ·