***Con Đường Dân Chủ Thực Tiễn Cho Việt Nam ( Phần1) Có được một đời sống ấm no, không sợ hãi trong một xã hội phát triển ổn định là nguyện vọng của mọi dân tộc trên thế giới. Tất cả những diễn biến lịch sử, những phát triển kinh tế, xã hội, và những khám phá khoa học đều đưa đến một kết luận chính trị chung. Chỉ có thể chế dân chủ với một hệ thống chính phủ mà quyền lực của người cầm quyền đương thời bị giới hạn, kiểm soát theo những nguyên tắc dân chủ mới có thể đáp ứng được nguyện vọng của xã hội một cách dài lâu. Chỉ có một chính quyền được dân bầu lên, bị dân kiểm soát, do dân thay đổi thì mới giữ được bản chất là chính quyền của dân và vì dân. Sự ưu việt của thể chế dân chủ không còn là một đề tài trong những cuộc tranh luận nghiêm túc ngày nay. Ngay chính độc tài cũng công nhận, cũng phô bày “dân chủ” như một món đồ giả. Giả vụng về, trắng trợn: Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên. Giả mập mờ, lấp liếm: Dân chủ xã hội chủ nghĩa, dân chủ tư bản. Thế nhưng những cải cách để đưa đến một thể chế dân chủ ở Việt Nam, nếu có, thì vẫn rất chậm, rất miễn cưỡng. Chính quyền đương thời nào cũng có động lực củng cố và triến khai quyền lực của mình. Khi nền tảng dân chủ chưa có thì chính quyền sẽ chống lại, tìm cách triệt hạ mọi xu hướng đối lập, ngay cả chém giết khi họ thấy cần. Đài Loan và Nam Hàn đều trải qua giai đoạn này dưới thời Tưởng Giới Thạch và Phát Chính Hy (cả hai đều chống cộng). Vấn đề không phải là chủ thuyết hay nhận thức mà là bản chất tự nhiên. Chính quyền Việt Nam đương thời, dân tộc Việt, xã hội Việt cũng không là ngoại lệ. Trong nước đã xuất hiện một số người chống lại chính quyền hay chính sách của chính quyền. Nhưng nhiều người vẫn ta thán rằng chưa có phong trào và nhân vật đối lập nào có được sự ủng hộ sâu rộng của quần chúng. Một quan điểm đang thịnh hành trong số những người chống chính quyền trên mạng là quá nhiều người Việt chưa đủ trí tuệ để nhận ra tội ác của chế độ, chưa đủ dũng khí để chống lại chính quyền, và vô cảm truớc những tệ nạn xã hội mà nhà nước phải chịu trách nhiệm. Một dân tộc Việt ngu, hèn, và trơ là lý do họ thường nêu ra để giải thích sự tham gia tương đối tẻ nhạt của người dân trong phong trào đấu tranh cho dân chủ. Sự mâu thuẩn lớn trong quan điểm này là tư duy độc tài – tự đặt mình lên trên để nhìn xuống và miệt thị số đông trái ý mình – của một số người đang lớn tiếng hô hào dân chủ. Có thể nghi ngờ họ không hiểu dân chủ thật sự là gì. Thái độ của họ không tạo ra sự tin tưởng rằng nếu được quần chúng ủng hộ thì họ sẽ không đi vào vết xe đổ của Mohamed Morsi. (Được dân Ai Cập bầu lên sau khi chế độ độc tài của Hosni Mubarak sụp đổ, Morsi và đảng Huynh Đệ Hồi Giáo đã nhanh chóng tập trung quyền lực chống lại mọi hoạt đông dân chủ.) Dù vô tình, chính họ đã là một dẫn chứng hùng hồn cho sự ngụy biện của chính quyền rằng đa đảng, đa nguyên chỉ đưa đến loạn lạc. Không có gì lạ khi họ không được đa số người Việt trong nước hổ trợ. Một số Đảng viên, cựu Đảng viên lão thành cũng đã nhận ra sự cần thiết của cải cách dân chủ. Nhưng những lời kêu gọi cải cách của họ vẫn chưa và có lẽ cũng sẽ không có hiệu lực gì. Họ không có quyền, không còn nắm những chức vụ quan trọng. Ảnh hưởng của họ, nếu có, chỉ trên bình diện tư duy, tinh thần. Nhưng chính quyền đương thời chống những hoạt động dân chủ không phải vì thiếu suy nghĩ, cần được thức tĩnh mà chỉ vì sự bám víu quyền lợi, một bản chất cố hữu của con người. Những nhân vật như George Washington và Nelson Mandela đều là ngoại lệ, hiếm có. Khách quan mà suy luận thì cái xác suất trong giới lãnh đạo của Việt Nam hiện nay có người đủ quyền và đủ lòng để tiến hành cải cách như Mikhail Gorbachev ở Liên Xô trước đây là rất thấp. Không có gì đáng ngạc nhiên khi tất cả những kiến nghị, tâm thư, đề xuất… của những người mong có được một cải cách thể chế thật sự đều đã không đi đến đâu. Ủng hộ dân chủ bằng phương pháp đưa thư, đệ đơn này không những đã không có hiệu quả thực tế mà lại còn có vấn đề về khía cạnh tư tưởng. Có thể nói những người chọn con đường này đã mặc nhiên chấp nhận chính quyền là một thực thể trên dân, có tư cách ban phát cho dân. Dù họ là người có lòng yêu nước, thương dân thì đây vẫn là tư duy lạc hậu của thời phong kiến, hoàn toàn trái ngược với lý tưởng dân chủ. Có lẽ vì nhận thấy sự quan trọng của tư duy và phương pháp trong cuộc đấu tranh chống độc tài, một số người đã cho rằng cần phải có một đội ngũ trí thức ưu tú để hướng dẫn quần chúng đấu tranh đòi dân chủ. Thành phần trí thức đi tiên phong này có thể sẽ được đào tạo, học hỏi ở nước ngoài rồi về nước lãnh đạo quần chúng. Họ sẽ là những người vững vàng với lý tưởng, không ngại gian khổ, hy sinh. Sách lược này không phải là mới, đã được áp dụng thành công bởi Hồ Chí Minh cùng các đồng chí của ông để chống lại chế độ thực dân Pháp. Nhưng trong thực tế ngày hôm nay thì sách lược này không thể thực hiện được. Câu hỏi quan trọng là những người trí thức này sẽ nói gì, sẽ làm gì để được quần chúng tín nhiệm, tự nguyện đi theo cho họ hướng dẫn, lãnh đạo. Họ sẽ nói gì, làm gì để người dân chịu gánh thêm gian khổ, có thể bị tù đày và hy sinh mà không sợ cảnh “tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa”? Ngoài trường hợp không thực tiễn là có siêu nhân xuất hiện, câu trả lời khách quan sẽ là gáo nước lạnh tạt vào giấc mơ tranh đấu dân chủ theo sách lược này. Hơn nữa, khác với những năm ba mươi, bốn mươi của thế kỷ trước, đây không phải là một cuộc đấu tranh chống ngoại xâm. Tất cả những liên hệ đến thế giới bên ngoài sẽ bị chính quyền đương thời tuyên truyền là tay sai của ngoại bang. “Thế lực thù địch”, một khái niệm mơ hồ mà chính quyền vẫn dùng để biện minh cho sự đàn áp những hoạt động dân chủ, đột nhiên sẽ hết mơ hồ. Những người trí thức này sẽ bị chận bắt trước khi họ có cơ hội lãnh đạo, hướng dẫn quần chúng. Đây là một sách lược tranh đấu dân chủ vô kế khả thi nếu người lãnh đạo phải là “trí thức ưu tú” thuộc một trường phái nhất định. Những diễn biến chung quanh vụ Trung Quốc kéo giàn khoan xâm phạm lãnh hải Việt Nam vào tháng Năm vừa qua ( tháng 5/2014) đã làm rõ nét hịện trạng giới hạn cũng như một con đường đấu tranh dân chủ có hiệu quả trong tương lai. Phản ứng và thái độ của quần chúng từ những người cành sát biển, phóng viên, đến ngư dân, sinh viên, người già, giới trẻ… chứng tỏ rất nhiều người Việt, có thể là đa số, không hèn và vô cảm, không thờ ơ với vận nước khi có một mục tiêu rõ rệt như chống ngoại xâm. Rất nhiều người đã nhận định chính xác rằng phải có cải cách thể chế mới có thể bảo vệ được chủ quyền lâu dài. Thái độ bí ẩn và phản ứng khó hiểu của chính quyền trong vụ này chứng tỏ rằng đặt tin tưởng vào một chế độ độc tài trong việc bảo vệ chủ quyền chung của đất nước cũng nguy hiểm như tin rằng họ sẽ tạo ra một xã hội chung ngày càng giàu mạnh hơn. Thế nhưng khi câu hỏi ai, tổ chức nào sẽ thay thế nhóm lãnh đạo và Đảng Cộng Sản Việt Nam đuợc đặt ra trên mạng thì những người kêu gọi chống chính quyền đã không có câu trả lời thoả đáng. Phản ứng của họ gây ra ấn tượng là chính họ đang bị bế tắc trong tư duy và trong sự vận động đa đảng, đa nguyên. Không thể gạt qua câu hỏi này bằng cách nghi ngờ động lực và trình độ của người hỏi như nhiều người vẫn làm. Bất kể người hỏi là ai, đây là một câu hỏi chính đáng cả trên nguyên tắc và trong thực tế đấu tranh dân chủ. Một câu hỏi quan trọng đòi hỏi câu trả lời rõ ràng, nghiêm túc. Trước hết, đây là một câu hỏi thực tế về thực lực đối kháng. Đưa ra một viễn ảnh cụ thể để chứng tỏ sẽ có đủ đối trọng là một việc làm cần thiết nếu muốn được quần chúng tin theo. Cũng là một việc làm vô vọng. Dù muốn hay không, đại dìện duy nhất cho nước Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc hôm nay là nhà cầm quyền đương thời, một chính quyền đã có quan hệ ngoại giao chính thức với các quốc gia lớn. Không một nước dân chủ nào sẽ nhảy vào hổ trợ vũ lực chống chính quyền đó. Ngoại lệ duy nhất, trên nguyên tắc, là khi có nội loạn, nội chiến gây ra quá nhiều chết chóc cho dân lành. (Thực tế thì vẫn rất khó như phản ứng của Anh và Mỹ với tay độc tài Assad ở Syria đã chứng tỏ.) Thế là cách duy nhất để khả dĩ có đủ đối trọng lật đổ chính quyền vẫn phải là sự ủng hộ đông đảo của quần chúng. Nhưng những người kêu gọi cách mạng, đấu tranh lật đổ chính quyền lại không có sự ủng hộ này. Họ vẫn không thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn tạo ra bởi những tư tưởng lỗi thời, không thích hợp với thực tế ngày nay. “Nhân dân vùng lên” là một câu khẩu hiệu, không phải là đường lối chính trị. “Dân hèn, ngu, và trơ đông như quân Nguyên” là một biện minh cho sự thất bại chính trị, không phải là một nhận định hữu ích thực tiễn. Tạo nên một cuộc cách mạng quần chúng để lật đổ chế độ hiện hành chỉ là một ảo tưởng vì hai lý do cơ bản. Thứ nhất là khi không thấy có đối trọng, không thấy có hy vọng thành công, ta thường chọn con đường để có được những nhu cầu thực tế trước mắt theo bản năng sinh tồn. Người mà nhu cầu thiết yếu của họ bị đe doa sẽ có khuynh hướng vùng lên, liều chết kháng cự, nhưng trong thực tế hiện nay thì tỉ lệ của những người như thế không đủ để làm cách mạng. Lý do thứ hai là sự tàn độc không phải là mục đích, là nguyện vọng của nhà cầm quyền độc tài hiện nay ở Việt Nam. Nó chỉ là phương tiện để giữ vững độc quyền, đặc lợi. Chính quyền sẽ thắt nới tùy hoàn cảnh để vừa giữ vững quyền lợi vừa tránh nạn “cùng tắc biến”. Họ đã thành công và không có dấu hiệu gì là họ sẽ thất bại trong tương lai gần như nhiều người vẫn hy vọng. Hô hào quần chúng xuống đường đối kháng chính quyền và miệt thị họ ngu, hèn khi họ không đáp ứng là việc làm vô ích, phi dân chủ và gây phản cảm, nhất là từ những người đang được sống ngoài vòng cương toả của chế độ độc tài. Thỉnh nguyện không được, vùng lên lại chẳng có mấy ai. Tiến trình dân chủ sẽ như thế nào? Câu hỏi “Ai sẽ thay Đảng…?” chính là một cơ hội để những người trí thức chống độc tài khẳng định lại bản chất và mục đích của cuộc tranh đấu cho dân chủ nhằm thu hút sự ủng hộ của quần chúng. Trên nguyên tắc, người đấu tranh dân chủ đúng nghĩa không tranh đấu cho quyền lãnh đạo của một người hay một đảng. Người đấu tranh dân chủ đúng nghĩa tranh đấu cho cái quyền được chọn lựa: Mỗi người dân một lá phiếu. Đấu tranh để có quyền chọn lựa như thế là mới chính là đấu tranh dân chủ. Không phải mọi phong trào chống độc tài đều là đấu tranh dân chủ. Đặt sự chọn lựa đảng phái, chủ thuyết, người lãnh đạo… trước khi có quyền chọn lựa sẽ biến cuộc đấu tranh này thành một sự xung đột giữa những thế lực khác nhau, dễ khiến người dân nghi ngờ hơn là tin cậy. Cuộc đấu tranh dân chủ chân chính là cuộc đấu tranh để mọi người dân thật sự có quyền chọn lựa. Chọn lựa cụ thể như thế nào thì tùy dân, là quyền của dân. Theo tinh thần bất hủ của Voltaire (khi ông nói về quyền tự do ngôn luận), người đấu tranh dân chủ chân chính hẳn phải có tâm niệm: Dù tôi không đồng ý với sự chọn lựa của họ, tôi vẫn tranh đấu đến cùng cho quyền được chọn lựa của họ. Người đấu tranh dân chủ chân chính sẽ chống lại mọi khuynh hướng giới hạn quyền chọn lựa của người dân. Ngoại trừ độc tài đương quyền, không ai chống lại mục tiêu và con người đấu tranh như thế: Đấu tranh bất bạo động cho quyền được chọn lựa của mỗi người, của mọi người, bất chấp đảng phái và chính kiến. Chỉ bằng cách khẳng định thật rõ ràng rằng mục tiêu đấu tranh là cái quyền được chọn lựa của mỗi người, của mọi người mới có thể thu hút được sự hổ trợ của đông đảo quần chúng. Từ những người vẫn nghĩ rằng Đảng CSVN đã có công trong sự giành độc lập, thống nhất đất nước cho đến những người vẫn tin rằng CS là một đại họa của dân tộc, tất cả (trừ độc tài đương quyền) đều muốn có được cái quyền ấy. Đây là mục tiêu quan trọng tối hậu. Bên cạnh nó, những tranh chấp về các diễn biến lịch sử, đúng sai của những chủ thuyết chính trị, công tội của những nhân vật lịch sử v.v… chỉ là những vấn đề để nghiên cứu và tranh luận khi trà dư tửu hậu, khi đã có được một thể chế dân chủ. Dĩ nhiên là độc tài đương quyền sẽ tìm mọi cách, dùng mọi thủ đoạn để trấn áp tất cả những hoạt động đấu tranh dân chủ. Họ sẽ đưa ra mọi lý lẽ để phân hoá, để chứng tỏ cuộc đấu tranh dân chủ chỉ là một sự tranh giành quyền lợi hay có ý đồ làm loạn. Đấu tranh thành công cần phải có đủ một số yếu tố. Quan trọng nhất là làm thế nào để có thể tạo được sự ủng hộ đông đảo, dù âm thầm, của quần chúng. Lý tưởng dân chủ – cái quyền được chọn lựa của mỗi người –  tự nó chỉ là một khái niệm trừu tượng đối với những người phải quần quật, đầu tắt mặt tối để mưu sinh. Tư tưởng và phương pháp đấu tranh cụ thể để có được một tiến trình dân chủ thành công là nội dung của Phần II. (st) ps: Các bạn phải biết là quyền cơ bản của con người là được nhìn được nghe được nói, nhìn và nghe sự thật và nói lên những bất công , những mong muốn của mình( gọi chung là nói chính trị, ai thắc mắc cái này tìm bài nên hay không nên làm chính trị trong kênh của mình) , mục đích viết bài khai trí hay chuyển qua chơi minds cua minh đều phục vụ cho mục đích là cổ vũ , khai sáng và nhắc nhở cho bạn là bạn coa quyền được lựa chọn chính thể nhà nước , hay đa nguyên đa đảng , mình không thuộc chính thể chính trị nào và mình cũng chẳng mong hay chạy đua cho chức vụ nào trong tương lai đi chăng nữa. Khi bạn không có quyền lựa chọn cho tương lai bản thân , gia đình con cháu thì thực sự bạn không thực sự làm chủ cuộc đời mình bạn ạ! bạn thực sự có quyền đó đó , hãy suỹ nghĩ về vấn đề này.Đặc biệt mình ko bao giờ phân biệt vùng miền bắc trung nam kỳ đều là người vn đều là nạn nhân của cs , sức mạnh vô địch là đoàn kết nên đừng bao giờ nghĩ bắc kỳ là cs hay bất kỳ lý do nào đi chăng nữa .. hãy comment , share , like ủng hộ tinh thần cũng như vật chất để mình có động lực chia sẽ nh bài viết hay hơn nữa nhé. cám ơn

152Upvotes
34Reminds

More from KHAI TRÍ VIỆT

“NGHIỆP VỤ” CỦA AN NINH VIỆT NAM: LƯU MANH, LỪA ĐẢO Dù sao, vẫn cần phải tiếp tục vạch ra các thủ đoạn hành xử của lực lượng bảo vệ chế độ, để người lương thiện ý thức được mà xử lý và tự bảo vệ nếu có thể. ——- Khuya 15/8, vào cuối buổi thẩm vấn vô tích sự, tôi đang gục mặt trên bàn thì nghe tiếng công an gọi: “Dậy, dậy”. Họ dẫn vào một phụ nữ trẻ, mặt bịt khẩu trang, và bảo: - Chị Trang, trông chị không được khỏe. Đây là bác sĩ. Bác sĩ sẽ kiểm tra sức khỏe cho chị rồi chị về. Chứ không, nhỡ trên đường về chị lăn ra chết rồi lại đổ tại công an. Người phụ nữ đó nói, giọng nhẹ nhàng: “Chị. Em là bác sĩ nha chị”. Tôi cũng chỉ gật đầu. Cô gái bịt mặt đó bắt đầu “kiểm tra sức khỏe” tôi ngay. Nhưng chỉ sau vài phút, tôi đã thấy cách khám bệnh không phải của bác sĩ, mà là của công an lần sờ, khám xét đối tượng xem trong người còn giữ cái gì không. Trước đó, bên an ninh rất cay cú vì không sao tìm ra chiếc điện thoại di động “thần thánh” của tôi dù đã lục tung cả ba-lô đến mấy lần. “Bác sĩ” cũng chẳng buồn hỏi tôi thấy đau ở đâu và như thế nào. Biết vậy nên tôi nói luôn: “Không sao đâu. Xây xước phần mềm thôi”. Cô “bác sĩ” như vồ lấy câu ấy: “Không sao đâu. Xây xước phần mềm thôi”. Rồi cô ta quay sang đám an ninh thường phục, bảo “để làm biên bản xác nhận”. Sau đó cô ta ra ngoài luôn, tôi chẳng biết có cái biên bản nào không, cũng chẳng quan tâm vì đằng nào tôi cũng không ký, lâu nay vốn vẫn là họ tự làm tự ký với nhau. Chỉ có điều lúc ấy, tôi không hiểu bên an ninh phải bày ra trò giả mạo bác sĩ kiểm tra sức khỏe làm gì. Khoảng 45 phút sau đó, tôi mới hiểu: Sau khi đám an ninh thả tôi giữa đường, ở một chỗ tối và vắng người trên đường bờ kè Hoàng Sa, đến phiên đội côn đồ vào cuộc. Có nghĩa là anh em an ninh đã chuẩn bị phương án đâu vào đấy. Nếu giả sử tôi có mất mạng, cũng là do bị côn đồ đánh ngoài đường, chứ lúc tôi rời đồn công an, vẫn là trong trạng thái khỏe mạnh bình thường mà. *** Đêm hôm sau, tại phòng cấp cứu. An ninh lởn vởn khắp phòng. Đầu giường, cuối giường tôi nằm, hay cách đó vài mét, luôn có 5-6 thanh niên nghe ngóng, gườm gườm nhìn hoặc chĩa điện thoại ghi hình vào tôi. Đương nhiên tôi khó chịu, song cũng mặc kệ - tôi quen với việc như vậy từ nhiều năm nay rồi. Thêm nữa, nếu muốn phản ứng thì tôi còn có thể làm gì khi đó, với ống truyền dịch vẫn cắm ở tay, chân đứng không vững? Vấn đề là những anh em, bạn bè vào thăm tôi luôn bị lực lượng an ninh vòng ngoài gây sự đánh đuổi. Anh P. vừa vào chỗ tôi được một lúc thì nghe tiếng gọi: “Ai là người nhà của Phạm Đoan Trang?”. Vì lúc đó không có ai bên cạnh tôi ngoài anh P., tưởng bác sĩ gọi nên anh đứng dậy nói to: “Tôi đây”. Ngay lập tức anh bị an ninh điểm mặt. Một tốp xông tới chỗ anh. Anh vội vã ra ngoài hành lang. Đám an ninh thường phục áp sát, vây lấy anh, miệng chửi: “Đù má, đến bệnh viện mà chúng mày cũng gây rối được nữa”. (!!!) Ở đây ta thấy liền hai “nghiệp vụ” lưu manh của lực lượng bảo vệ đảng: 1. Giả làm bác sĩ để gọi người nhà bệnh nhân, từ đó phát hiện ra con mồi. 2. Vu khống, vu vạ, như thường lệ. Chưa ai làm gì, chúng đã chụp vào đầu người ta cái nhãn “gây rối” để lấy cớ tấn công, hành hung. Anh P. lùi dần, lùi dần đến sát tường. Một thằng tung chân đá. Vốn có chút võ nghệ và phản xạ nhanh nên anh nhảy tránh được, nó bị hụt, chới với. Anh P. nhào ra ngoài và bỏ chạy - anh thừa biết không thể chọi lại với 5-6 thằng thanh niên cao to đang đằng đằng sát khí. Cả bọn đuổi theo, hô: “Cướp! Cướp!”. Lại một trò lưu manh nữa, trò này rất nguy hiểm. Nếu ở nơi công cộng mà một người đang chạy bị gọi là “cướp” như vậy, anh/chị ta có nguy cơ bị chặn lại. Và nếu không may trong đám đông lại có vài “hiệp sĩ tự xưng” thì rất có thể người nói gọi là cướp kia sẽ mềm xương. Anh P. may mắn chạy thoát. Nhưng sau đó anh bị an ninh theo dõi tới tận... bây giờ. *** Cũng trong đêm tôi nằm ở phòng cấp cứu, một “tin buồn” từ một facebooker tên Dinh Nguyen (mà chẳng ai biết là ai) đã được rò rỉ lên mạng với nội dung ngắn gọn: “Phạm Đoan Trang đã tử vong vào 10h09 tối 16/8 tại bệnh viện 115”. Dòng tin đầy chất giật gân, không chút cảm xúc, không thương xót. Nó không phải của anh em trong giới hoạt động dân chủ, nó xuất phát từ một facebooker lạ, chẳng ai quen, nhưng lại có những thông tin mà chỉ an ninh biết (như chi tiết “tại bệnh viện 115”). Bên dưới dòng tin đó, y như rằng lại có những câu hô hào “toàn dân đứng lên giết hết cộng sản” từ những facebooker lạ hoắc lạ hua. Và ngày hôm sau, cũng chỉ có bài viết trên các trang web đen của dư luận viên và an ninh (như trang hoangthinhatle) là khai thác cái fake news đó, theo hướng chửi rủa “bọn dâm chủ” tung tin xuyên tạc, vu khống lực lượng chức năng, kích động quần chúng... Trong khi anh em hoạt động dân chủ, ngay từ đầu, đã phản bác quyết liệt thông tin nhảm nhí ấy. Lại là một thủ đoạn lưu manh nữa của an ninh Việt Nam, được gọi mỹ miều là “nghiệp vụ đấu tranh”. *** Tôi phải kể lại một số thủ đoạn đó của lực lượng công an nhân dân Việt Nam, dù biết rằng mỗi dòng tôi viết ra chỉ càng làm họ căm thù tôi hơn. Bởi vì tôi nghĩ, người công chính, người quân tử không làm trò tiểu nhân, nhưng rất cần phải biết mọi trò của tiểu nhân, mọi điều bẩn thỉu và độc ác nhất chúng có thể làm để hại người lương thiện, đè đầu cưỡi cổ dân lành. Biết để không bất ngờ. Biết để bớt sợ hãi. Chúng ta không thể sợ những kẻ đáng khinh, những thứ đáng lên án. Biết để tiếp tục cuộc chiến chống cái ác, cái dối trá, đê tiện đang hoành hành trên đất nước mình.
279 views ·

Liệu Việt Nam Có Rơi Vào Vết Xe Đổ Của Thổ Nhĩ Kỳ trong tình hình chiến tranh mậu dịch Mỹ Trung ngày càng khốc liệt? “Việt Nam có thể chịu hai rủi ro cùng một lúc: rủi ro về tín dụng và rủi ro về hối đoái...”  Việt Nam cũng đang đứng trước áp lực đồng nội tệ mất giá trước đồng đô la Mỹ giống như tình trạng của Thổ Nhĩ Kỳ vốn đang trải qua cuộc khủng hoảng tiền tệ lớn nhất trong nhiều năm qua, và mức độ tổn thương của Việt Nam bây giờ cao hơn nhiều so với cuộc khủng hoảng tài chính châu Á hồi năm 1997, một chuyên gia kinh tế từ Mỹ nhận định. Kể từ tháng Giêng năm nay, đồng lira của Thổ Nhĩ Kỳ đã mất giá 40% trong khi thị trường chứng khoán đã mất đi phân nửa giá trị khiến quốc gia này chìm sâu trong khủng hoảng. Đồng thời, trong những ngày qua, đồng rúp của Nga, đồng rupee của Ấn Độ và đồng rand của Nam Phi cũng đột ngột giảm sâu. Điều này dẫn đến quan ngại về phản ứng dây chuyền ở các nước đang phát triển và mới nổi giống như những gì đã xảy ra trong cuộc khủng hoảng năm 1997 vốn bắt nguồn từ việc đồng baht Thái Lan sụp đổ rồi sau đó lan rộng ra khắp châu Á. Theo phân tích của CNN, một nguyên nhân chính dẫn đến cuộc khủng hoảng ở Thổ Nhĩ Kỳ là việc Cục Dự trữ Liên bang của Mỹ vừa mới tăng lãi suất sau nhiều năm giữ lãi suất đồng đô la ở mức thấp để thúc đẩy kinh tế Mỹ phục hồi và tăng trưởng cũng như để kiềm chế lạm phát đang manh nha. Mỹ tăng lãi suất đã khiến đồng đô la Mỹ mạnh hơn, dẫn đến các nhà đầu tư tháo chạy ra các thị trường nhiều rủi ro để chuyển sang đầu tư vào Mỹ cho an toàn hơn, trong đó Thổ Nhĩ Kỳ là một nạn nhân. Hơn nữa, đồng đô la tăng giá phi mã so với đồng lira đã khiến gánh nặng nợ nước ngoài chủ yếu vay bằng đồng đô la Mỹ trở nên hết sức nặng nề đối với Thổ Nhĩ Kỳ. Một số nhà phân tích cho rằng Thổ Nhĩ Kỳ đang đối mặt với những khó khăn nghiêm trọng trước mắt do tỷ lệ vay nợ cao, đồng nội tệ sụp đổ và lạm phát không tránh khỏi. Trao đổi với VOA, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa từ California so sánh trường hợp Thổ Nhĩ Kỳ với Việt Nam và nhận định rằng Việt Nam cũng trong tình trạng ‘dễ tổn thương’ như quốc gia Trung Đông này. Trước hết, ông chỉ ra cuộc khủng hoảng hiện nay không chỉ xảy ra ở Thổ Nhĩ Kỳ mà còn ở một số quốc gia đang phát triển khác. “Có đến sáu nước trên thế giới cũng đang gặp hoàn cảnh như vậy,” ông Nghĩa cho biết. “Trong suốt hai tuần vừa rồi, đồng bạc của các nước đó đều sập hết.” Ông Nghĩa nhận định rằng ‘tất cả những nền kinh tế mới nổi và phát triển đều sẽ bị tổn thất’ do những nước này đều đi vay nhiều và vay bằng đô la trong khi dự trữ ngoại tệ trong nước quá mỏng không đủ sức chống đỡ mà Indonesia và Chile là những ví dụ. Ông chỉ ra một hiện tượng ở các nước đang phát triển là từ năm 2008, tức sau cuộc khủng hoảng tài chính ở Mỹ, một số nhà đầu tư thấy lãi suất đô la Mỹ rẻ nên đã đi vay tiền bên Mỹ với lãi suất chỉ vào khoảng 2-3% rồi lấy số tiền đó đầu tư ngược lại vào nước mình để hưởng chênh lệch lãi suất cao hơn (đến 18% như ở Việt Nam trong cùng thời điểm”). “Đến khi đồng đô la lên giá mà kinh tế sa sút thì nhiều người chết,” ông phân tích. “Chúng ta thấy thị trường chứng khoán Trung Quốc, Việt Nam vừa rồi bị rớt giá chính là do nỗi hốt hoảng này.” Hơn nữa, kinh tế Việt Nam hiện nay quá dựa vào xuất khẩu mà trong bối cảnh có chiến tranh mậu dịch giữa Mỹ với nhiều nước trên thế giới, Việt Nam sẽ khó xuất cảng vào Mỹ hơn trước. Sản lượng xuất khẩu sụt giảm ảnh hưởng đến tiền thuế mà Chính phủ Việt Nam thu được để trang trải nợ nần. “Thời năm 1997, Việt Nam vẫn còn chưa hội nhập với thế giới thành ra chỉ bị ảnh hưởng gián tiếp chứ không trực tiếp,” ông Nghĩa phân tích. “Lần này Việt Nam đã mở cửa ra thế giới bên ngoài ra (Việt Nam gia nhập WTO vào năm 2007) nên dễ bị các thị trường trên thế giới dao động.” Ông Nghĩa cũng có nhìn nhận về mức độ tổn thương của Việt Nam khi cho rằng tiền đồng Việt Nam ‘sẽ không giảm giá đến mức như đồng lira’. Hiện nay, đồng nội tệ Việt Nam cũng đang giảm giá so với đô la Mỹ, nhưng ông Nghĩa cho rằng đừng nên nhìn vào tỷ giá chính thức ở các ngân hàng Việt Nam mà ‘phải xem tỷ giá thật sự ngoài thị trường chơ đen như thế nào’. Nhưng về các khoản nợ nước ngoài của Việt Nam bằng đô la Mỹ, ông Nghĩa nói ông không hình dung được gánh nặng nợ nần của Việt Nam như thế nào vì ông không tin vào thống kê chính thức của Việt Nam trong đó có tỷ lệ nợ xấu mất khả năng thanh toán. Mặt khác, theo ông Nghĩa, dự trữ ngoại tệ Việt Nam hiện ‘quá mỏng’ để có thể chống đỡ lâu dài nếu khủng hoảng xảy ra. Hơn nữa, so với các nước khác, Việt Nam không có nhiều tài nguyên như họ để có thể chịu đựng được một thời gian, ông Nghĩa phân tích. “Việt Nam có thể chịu hai rủi ro cùng một lúc: rủi ro về tín dụng và rủi ro về hối đoái,” ông giải thích. “Về tín dụng, doanh nghiệp Việt Nam khó mà thanh toán các khoản vay đúng hạn cũng như khó tìm các khoản vay khác. Về hối đoái, đồng đô la sẽ còn lên giá nữa.” Ông Nghĩa nói một nền kinh tế như Indonesia vốn lớn hơn Việt Nam mà cũng bị chấn động thì “Việt Nam cũng sẽ bị chấn động”. (st) -NXNghia

1.33k views ·

****Quốc nhục Asiad 2018 và cứ hở mồm ra là VN đang đi trên con tàu 4.0 ,rồi 2020 cơ bản VN là nc công nghiệp****ôi thôi nghe sao thúi quá VN là nước duy nhất ở châu Á người dân phải xem các trận thi đấu của đội nhà bằng con đường bất hợp pháp. Dù viện dẫn bất kỳ lý do gì thì lãnh đạo VTV cũng là những kẻ vô trách nhiệm. Đẩy hàng chục triệu người Việt Nam tham gia vào hoạt động trộm cắp bản quyền không phải là sai lầm khuyết điểm thông thường chỉ chịu đôi ba câu chửi rủa là đủ. Đó là nỗi ô nhục quốc thể. Càng nhục nhã hơn khi các nhà lãnh đạo nước ta đang say sưa với những lời hay ý đẹp về cuộc cách mạng công nghiệp 4.0. Nghe nói VTV cứ khệnh khạng trong việc mua bản quyền hay muốn kiếm chác không thành, cuối cùng bị “hét giá” lên 4 - 5 triệu đô gì đó nên từ chối không mua. Số tiền đó tuy lớn, nhưng để phục vụ cho toàn dân thì thật quá bé nhỏ. Chỉ 13 km đường sắt Cát Linh – Hà Đông, CP đã để đội vốn hơn 300 triệu đô la chỉ vì lỡ đưa đầu vào cái thòng lọng của tàu và sự yếu kém trong quản lý. Những cái vung tay tiêu tốn của đất nước hàng tỷ đô la nhưng chẳng quan chức nào thấy tiếc, còn bỏ ra chỉ mấy triệu đô la để phục vụ nhu cầu chính đáng của nhân dân thì cân lên cân xuống . Dân ta hàng năm vẫn è cổ đóng hàng tỷ thứ thuế nuôi các bộ ngành rồi, tại sao không trích ra 1 tý phục vụ lại dân? Asiad 18 có một lực lượng hùng hậu hơn 500 vận động viên (và người quản lý) của Việt Nam tham gia, tường thuật sự kiện này là nhiệm vụ quốc gia chứ không phải cung cấp một chương trình giải trí đơn thuần. Chỉ cần một động tác can thiệp từ Bộ hoặc từ Ban thì nỗi nhục quốc thể không xảy ra, nhưng đã không hề có sự can thiệp nào từ các bộ ngành, đẩy hàng chục triệu người dân tiếp tay cho hoạt động trộm cắp bản quyền làm nhục quốc thể ASIAD 18 Bộ 4T: Nhục Bộ văn hoá TDTT:Nhục Bộ thương mại: Nhục Bộ Tài Chính: Nhục Bộ giáo dục: Nhục Nốt Bộ Chính Trị: Nhục Các đại Cty của VN: Nhục Dân VN: Bị nhục Quốc thể VN:Tổn thương Quốc tế coi VN: Rẻ mạt Đội tuyển VN: Bị coi thường Đảng Cộng Sản: Trường Tồn Lãnh đạo ta: KHÔNG HỀ BIẾT NHỤC Thưa TT Phúc, PTT Đam. E nghe giang hồ đồn 2 anh mê bóng đá lắm. E có chút băn khoăn ASIAD 2018 các a và cả các lãnh đạo yêu thể thao khác đã xem trực tiếp truyền hình ở kênh nào vậy ạ? Không lẽ các a cũng đành ngậm đắng nuốt cay ngồi chờ nghe lại, hay cũng xem kênh ăn cắp giống e??? fb Hoàng Hải Vân

3.35k views ·

More from KHAI TRÍ VIỆT

“NGHIỆP VỤ” CỦA AN NINH VIỆT NAM: LƯU MANH, LỪA ĐẢO Dù sao, vẫn cần phải tiếp tục vạch ra các thủ đoạn hành xử của lực lượng bảo vệ chế độ, để người lương thiện ý thức được mà xử lý và tự bảo vệ nếu có thể. ——- Khuya 15/8, vào cuối buổi thẩm vấn vô tích sự, tôi đang gục mặt trên bàn thì nghe tiếng công an gọi: “Dậy, dậy”. Họ dẫn vào một phụ nữ trẻ, mặt bịt khẩu trang, và bảo: - Chị Trang, trông chị không được khỏe. Đây là bác sĩ. Bác sĩ sẽ kiểm tra sức khỏe cho chị rồi chị về. Chứ không, nhỡ trên đường về chị lăn ra chết rồi lại đổ tại công an. Người phụ nữ đó nói, giọng nhẹ nhàng: “Chị. Em là bác sĩ nha chị”. Tôi cũng chỉ gật đầu. Cô gái bịt mặt đó bắt đầu “kiểm tra sức khỏe” tôi ngay. Nhưng chỉ sau vài phút, tôi đã thấy cách khám bệnh không phải của bác sĩ, mà là của công an lần sờ, khám xét đối tượng xem trong người còn giữ cái gì không. Trước đó, bên an ninh rất cay cú vì không sao tìm ra chiếc điện thoại di động “thần thánh” của tôi dù đã lục tung cả ba-lô đến mấy lần. “Bác sĩ” cũng chẳng buồn hỏi tôi thấy đau ở đâu và như thế nào. Biết vậy nên tôi nói luôn: “Không sao đâu. Xây xước phần mềm thôi”. Cô “bác sĩ” như vồ lấy câu ấy: “Không sao đâu. Xây xước phần mềm thôi”. Rồi cô ta quay sang đám an ninh thường phục, bảo “để làm biên bản xác nhận”. Sau đó cô ta ra ngoài luôn, tôi chẳng biết có cái biên bản nào không, cũng chẳng quan tâm vì đằng nào tôi cũng không ký, lâu nay vốn vẫn là họ tự làm tự ký với nhau. Chỉ có điều lúc ấy, tôi không hiểu bên an ninh phải bày ra trò giả mạo bác sĩ kiểm tra sức khỏe làm gì. Khoảng 45 phút sau đó, tôi mới hiểu: Sau khi đám an ninh thả tôi giữa đường, ở một chỗ tối và vắng người trên đường bờ kè Hoàng Sa, đến phiên đội côn đồ vào cuộc. Có nghĩa là anh em an ninh đã chuẩn bị phương án đâu vào đấy. Nếu giả sử tôi có mất mạng, cũng là do bị côn đồ đánh ngoài đường, chứ lúc tôi rời đồn công an, vẫn là trong trạng thái khỏe mạnh bình thường mà. *** Đêm hôm sau, tại phòng cấp cứu. An ninh lởn vởn khắp phòng. Đầu giường, cuối giường tôi nằm, hay cách đó vài mét, luôn có 5-6 thanh niên nghe ngóng, gườm gườm nhìn hoặc chĩa điện thoại ghi hình vào tôi. Đương nhiên tôi khó chịu, song cũng mặc kệ - tôi quen với việc như vậy từ nhiều năm nay rồi. Thêm nữa, nếu muốn phản ứng thì tôi còn có thể làm gì khi đó, với ống truyền dịch vẫn cắm ở tay, chân đứng không vững? Vấn đề là những anh em, bạn bè vào thăm tôi luôn bị lực lượng an ninh vòng ngoài gây sự đánh đuổi. Anh P. vừa vào chỗ tôi được một lúc thì nghe tiếng gọi: “Ai là người nhà của Phạm Đoan Trang?”. Vì lúc đó không có ai bên cạnh tôi ngoài anh P., tưởng bác sĩ gọi nên anh đứng dậy nói to: “Tôi đây”. Ngay lập tức anh bị an ninh điểm mặt. Một tốp xông tới chỗ anh. Anh vội vã ra ngoài hành lang. Đám an ninh thường phục áp sát, vây lấy anh, miệng chửi: “Đù má, đến bệnh viện mà chúng mày cũng gây rối được nữa”. (!!!) Ở đây ta thấy liền hai “nghiệp vụ” lưu manh của lực lượng bảo vệ đảng: 1. Giả làm bác sĩ để gọi người nhà bệnh nhân, từ đó phát hiện ra con mồi. 2. Vu khống, vu vạ, như thường lệ. Chưa ai làm gì, chúng đã chụp vào đầu người ta cái nhãn “gây rối” để lấy cớ tấn công, hành hung. Anh P. lùi dần, lùi dần đến sát tường. Một thằng tung chân đá. Vốn có chút võ nghệ và phản xạ nhanh nên anh nhảy tránh được, nó bị hụt, chới với. Anh P. nhào ra ngoài và bỏ chạy - anh thừa biết không thể chọi lại với 5-6 thằng thanh niên cao to đang đằng đằng sát khí. Cả bọn đuổi theo, hô: “Cướp! Cướp!”. Lại một trò lưu manh nữa, trò này rất nguy hiểm. Nếu ở nơi công cộng mà một người đang chạy bị gọi là “cướp” như vậy, anh/chị ta có nguy cơ bị chặn lại. Và nếu không may trong đám đông lại có vài “hiệp sĩ tự xưng” thì rất có thể người nói gọi là cướp kia sẽ mềm xương. Anh P. may mắn chạy thoát. Nhưng sau đó anh bị an ninh theo dõi tới tận... bây giờ. *** Cũng trong đêm tôi nằm ở phòng cấp cứu, một “tin buồn” từ một facebooker tên Dinh Nguyen (mà chẳng ai biết là ai) đã được rò rỉ lên mạng với nội dung ngắn gọn: “Phạm Đoan Trang đã tử vong vào 10h09 tối 16/8 tại bệnh viện 115”. Dòng tin đầy chất giật gân, không chút cảm xúc, không thương xót. Nó không phải của anh em trong giới hoạt động dân chủ, nó xuất phát từ một facebooker lạ, chẳng ai quen, nhưng lại có những thông tin mà chỉ an ninh biết (như chi tiết “tại bệnh viện 115”). Bên dưới dòng tin đó, y như rằng lại có những câu hô hào “toàn dân đứng lên giết hết cộng sản” từ những facebooker lạ hoắc lạ hua. Và ngày hôm sau, cũng chỉ có bài viết trên các trang web đen của dư luận viên và an ninh (như trang hoangthinhatle) là khai thác cái fake news đó, theo hướng chửi rủa “bọn dâm chủ” tung tin xuyên tạc, vu khống lực lượng chức năng, kích động quần chúng... Trong khi anh em hoạt động dân chủ, ngay từ đầu, đã phản bác quyết liệt thông tin nhảm nhí ấy. Lại là một thủ đoạn lưu manh nữa của an ninh Việt Nam, được gọi mỹ miều là “nghiệp vụ đấu tranh”. *** Tôi phải kể lại một số thủ đoạn đó của lực lượng công an nhân dân Việt Nam, dù biết rằng mỗi dòng tôi viết ra chỉ càng làm họ căm thù tôi hơn. Bởi vì tôi nghĩ, người công chính, người quân tử không làm trò tiểu nhân, nhưng rất cần phải biết mọi trò của tiểu nhân, mọi điều bẩn thỉu và độc ác nhất chúng có thể làm để hại người lương thiện, đè đầu cưỡi cổ dân lành. Biết để không bất ngờ. Biết để bớt sợ hãi. Chúng ta không thể sợ những kẻ đáng khinh, những thứ đáng lên án. Biết để tiếp tục cuộc chiến chống cái ác, cái dối trá, đê tiện đang hoành hành trên đất nước mình.
279 views ·

Liệu Việt Nam Có Rơi Vào Vết Xe Đổ Của Thổ Nhĩ Kỳ trong tình hình chiến tranh mậu dịch Mỹ Trung ngày càng khốc liệt? “Việt Nam có thể chịu hai rủi ro cùng một lúc: rủi ro về tín dụng và rủi ro về hối đoái...”  Việt Nam cũng đang đứng trước áp lực đồng nội tệ mất giá trước đồng đô la Mỹ giống như tình trạng của Thổ Nhĩ Kỳ vốn đang trải qua cuộc khủng hoảng tiền tệ lớn nhất trong nhiều năm qua, và mức độ tổn thương của Việt Nam bây giờ cao hơn nhiều so với cuộc khủng hoảng tài chính châu Á hồi năm 1997, một chuyên gia kinh tế từ Mỹ nhận định. Kể từ tháng Giêng năm nay, đồng lira của Thổ Nhĩ Kỳ đã mất giá 40% trong khi thị trường chứng khoán đã mất đi phân nửa giá trị khiến quốc gia này chìm sâu trong khủng hoảng. Đồng thời, trong những ngày qua, đồng rúp của Nga, đồng rupee của Ấn Độ và đồng rand của Nam Phi cũng đột ngột giảm sâu. Điều này dẫn đến quan ngại về phản ứng dây chuyền ở các nước đang phát triển và mới nổi giống như những gì đã xảy ra trong cuộc khủng hoảng năm 1997 vốn bắt nguồn từ việc đồng baht Thái Lan sụp đổ rồi sau đó lan rộng ra khắp châu Á. Theo phân tích của CNN, một nguyên nhân chính dẫn đến cuộc khủng hoảng ở Thổ Nhĩ Kỳ là việc Cục Dự trữ Liên bang của Mỹ vừa mới tăng lãi suất sau nhiều năm giữ lãi suất đồng đô la ở mức thấp để thúc đẩy kinh tế Mỹ phục hồi và tăng trưởng cũng như để kiềm chế lạm phát đang manh nha. Mỹ tăng lãi suất đã khiến đồng đô la Mỹ mạnh hơn, dẫn đến các nhà đầu tư tháo chạy ra các thị trường nhiều rủi ro để chuyển sang đầu tư vào Mỹ cho an toàn hơn, trong đó Thổ Nhĩ Kỳ là một nạn nhân. Hơn nữa, đồng đô la tăng giá phi mã so với đồng lira đã khiến gánh nặng nợ nước ngoài chủ yếu vay bằng đồng đô la Mỹ trở nên hết sức nặng nề đối với Thổ Nhĩ Kỳ. Một số nhà phân tích cho rằng Thổ Nhĩ Kỳ đang đối mặt với những khó khăn nghiêm trọng trước mắt do tỷ lệ vay nợ cao, đồng nội tệ sụp đổ và lạm phát không tránh khỏi. Trao đổi với VOA, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa từ California so sánh trường hợp Thổ Nhĩ Kỳ với Việt Nam và nhận định rằng Việt Nam cũng trong tình trạng ‘dễ tổn thương’ như quốc gia Trung Đông này. Trước hết, ông chỉ ra cuộc khủng hoảng hiện nay không chỉ xảy ra ở Thổ Nhĩ Kỳ mà còn ở một số quốc gia đang phát triển khác. “Có đến sáu nước trên thế giới cũng đang gặp hoàn cảnh như vậy,” ông Nghĩa cho biết. “Trong suốt hai tuần vừa rồi, đồng bạc của các nước đó đều sập hết.” Ông Nghĩa nhận định rằng ‘tất cả những nền kinh tế mới nổi và phát triển đều sẽ bị tổn thất’ do những nước này đều đi vay nhiều và vay bằng đô la trong khi dự trữ ngoại tệ trong nước quá mỏng không đủ sức chống đỡ mà Indonesia và Chile là những ví dụ. Ông chỉ ra một hiện tượng ở các nước đang phát triển là từ năm 2008, tức sau cuộc khủng hoảng tài chính ở Mỹ, một số nhà đầu tư thấy lãi suất đô la Mỹ rẻ nên đã đi vay tiền bên Mỹ với lãi suất chỉ vào khoảng 2-3% rồi lấy số tiền đó đầu tư ngược lại vào nước mình để hưởng chênh lệch lãi suất cao hơn (đến 18% như ở Việt Nam trong cùng thời điểm”). “Đến khi đồng đô la lên giá mà kinh tế sa sút thì nhiều người chết,” ông phân tích. “Chúng ta thấy thị trường chứng khoán Trung Quốc, Việt Nam vừa rồi bị rớt giá chính là do nỗi hốt hoảng này.” Hơn nữa, kinh tế Việt Nam hiện nay quá dựa vào xuất khẩu mà trong bối cảnh có chiến tranh mậu dịch giữa Mỹ với nhiều nước trên thế giới, Việt Nam sẽ khó xuất cảng vào Mỹ hơn trước. Sản lượng xuất khẩu sụt giảm ảnh hưởng đến tiền thuế mà Chính phủ Việt Nam thu được để trang trải nợ nần. “Thời năm 1997, Việt Nam vẫn còn chưa hội nhập với thế giới thành ra chỉ bị ảnh hưởng gián tiếp chứ không trực tiếp,” ông Nghĩa phân tích. “Lần này Việt Nam đã mở cửa ra thế giới bên ngoài ra (Việt Nam gia nhập WTO vào năm 2007) nên dễ bị các thị trường trên thế giới dao động.” Ông Nghĩa cũng có nhìn nhận về mức độ tổn thương của Việt Nam khi cho rằng tiền đồng Việt Nam ‘sẽ không giảm giá đến mức như đồng lira’. Hiện nay, đồng nội tệ Việt Nam cũng đang giảm giá so với đô la Mỹ, nhưng ông Nghĩa cho rằng đừng nên nhìn vào tỷ giá chính thức ở các ngân hàng Việt Nam mà ‘phải xem tỷ giá thật sự ngoài thị trường chơ đen như thế nào’. Nhưng về các khoản nợ nước ngoài của Việt Nam bằng đô la Mỹ, ông Nghĩa nói ông không hình dung được gánh nặng nợ nần của Việt Nam như thế nào vì ông không tin vào thống kê chính thức của Việt Nam trong đó có tỷ lệ nợ xấu mất khả năng thanh toán. Mặt khác, theo ông Nghĩa, dự trữ ngoại tệ Việt Nam hiện ‘quá mỏng’ để có thể chống đỡ lâu dài nếu khủng hoảng xảy ra. Hơn nữa, so với các nước khác, Việt Nam không có nhiều tài nguyên như họ để có thể chịu đựng được một thời gian, ông Nghĩa phân tích. “Việt Nam có thể chịu hai rủi ro cùng một lúc: rủi ro về tín dụng và rủi ro về hối đoái,” ông giải thích. “Về tín dụng, doanh nghiệp Việt Nam khó mà thanh toán các khoản vay đúng hạn cũng như khó tìm các khoản vay khác. Về hối đoái, đồng đô la sẽ còn lên giá nữa.” Ông Nghĩa nói một nền kinh tế như Indonesia vốn lớn hơn Việt Nam mà cũng bị chấn động thì “Việt Nam cũng sẽ bị chấn động”. (st) -NXNghia

1.33k views ·

****Quốc nhục Asiad 2018 và cứ hở mồm ra là VN đang đi trên con tàu 4.0 ,rồi 2020 cơ bản VN là nc công nghiệp****ôi thôi nghe sao thúi quá VN là nước duy nhất ở châu Á người dân phải xem các trận thi đấu của đội nhà bằng con đường bất hợp pháp. Dù viện dẫn bất kỳ lý do gì thì lãnh đạo VTV cũng là những kẻ vô trách nhiệm. Đẩy hàng chục triệu người Việt Nam tham gia vào hoạt động trộm cắp bản quyền không phải là sai lầm khuyết điểm thông thường chỉ chịu đôi ba câu chửi rủa là đủ. Đó là nỗi ô nhục quốc thể. Càng nhục nhã hơn khi các nhà lãnh đạo nước ta đang say sưa với những lời hay ý đẹp về cuộc cách mạng công nghiệp 4.0. Nghe nói VTV cứ khệnh khạng trong việc mua bản quyền hay muốn kiếm chác không thành, cuối cùng bị “hét giá” lên 4 - 5 triệu đô gì đó nên từ chối không mua. Số tiền đó tuy lớn, nhưng để phục vụ cho toàn dân thì thật quá bé nhỏ. Chỉ 13 km đường sắt Cát Linh – Hà Đông, CP đã để đội vốn hơn 300 triệu đô la chỉ vì lỡ đưa đầu vào cái thòng lọng của tàu và sự yếu kém trong quản lý. Những cái vung tay tiêu tốn của đất nước hàng tỷ đô la nhưng chẳng quan chức nào thấy tiếc, còn bỏ ra chỉ mấy triệu đô la để phục vụ nhu cầu chính đáng của nhân dân thì cân lên cân xuống . Dân ta hàng năm vẫn è cổ đóng hàng tỷ thứ thuế nuôi các bộ ngành rồi, tại sao không trích ra 1 tý phục vụ lại dân? Asiad 18 có một lực lượng hùng hậu hơn 500 vận động viên (và người quản lý) của Việt Nam tham gia, tường thuật sự kiện này là nhiệm vụ quốc gia chứ không phải cung cấp một chương trình giải trí đơn thuần. Chỉ cần một động tác can thiệp từ Bộ hoặc từ Ban thì nỗi nhục quốc thể không xảy ra, nhưng đã không hề có sự can thiệp nào từ các bộ ngành, đẩy hàng chục triệu người dân tiếp tay cho hoạt động trộm cắp bản quyền làm nhục quốc thể ASIAD 18 Bộ 4T: Nhục Bộ văn hoá TDTT:Nhục Bộ thương mại: Nhục Bộ Tài Chính: Nhục Bộ giáo dục: Nhục Nốt Bộ Chính Trị: Nhục Các đại Cty của VN: Nhục Dân VN: Bị nhục Quốc thể VN:Tổn thương Quốc tế coi VN: Rẻ mạt Đội tuyển VN: Bị coi thường Đảng Cộng Sản: Trường Tồn Lãnh đạo ta: KHÔNG HỀ BIẾT NHỤC Thưa TT Phúc, PTT Đam. E nghe giang hồ đồn 2 anh mê bóng đá lắm. E có chút băn khoăn ASIAD 2018 các a và cả các lãnh đạo yêu thể thao khác đã xem trực tiếp truyền hình ở kênh nào vậy ạ? Không lẽ các a cũng đành ngậm đắng nuốt cay ngồi chờ nghe lại, hay cũng xem kênh ăn cắp giống e??? fb Hoàng Hải Vân

3.35k views ·