***Con Đường Dân Chủ Thực Tiễn Cho Việt Nam ( Phần1) Có được một đời sống ấm no, không sợ hãi trong một xã hội phát triển ổn định là nguyện vọng của mọi dân tộc trên thế giới. Tất cả những diễn biến lịch sử, những phát triển kinh tế, xã hội, và những khám phá khoa học đều đưa đến một kết luận chính trị chung. Chỉ có thể chế dân chủ với một hệ thống chính phủ mà quyền lực của người cầm quyền đương thời bị giới hạn, kiểm soát theo những nguyên tắc dân chủ mới có thể đáp ứng được nguyện vọng của xã hội một cách dài lâu. Chỉ có một chính quyền được dân bầu lên, bị dân kiểm soát, do dân thay đổi thì mới giữ được bản chất là chính quyền của dân và vì dân. Sự ưu việt của thể chế dân chủ không còn là một đề tài trong những cuộc tranh luận nghiêm túc ngày nay. Ngay chính độc tài cũng công nhận, cũng phô bày “dân chủ” như một món đồ giả. Giả vụng về, trắng trợn: Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên. Giả mập mờ, lấp liếm: Dân chủ xã hội chủ nghĩa, dân chủ tư bản. Thế nhưng những cải cách để đưa đến một thể chế dân chủ ở Việt Nam, nếu có, thì vẫn rất chậm, rất miễn cưỡng. Chính quyền đương thời nào cũng có động lực củng cố và triến khai quyền lực của mình. Khi nền tảng dân chủ chưa có thì chính quyền sẽ chống lại, tìm cách triệt hạ mọi xu hướng đối lập, ngay cả chém giết khi họ thấy cần. Đài Loan và Nam Hàn đều trải qua giai đoạn này dưới thời Tưởng Giới Thạch và Phát Chính Hy (cả hai đều chống cộng). Vấn đề không phải là chủ thuyết hay nhận thức mà là bản chất tự nhiên. Chính quyền Việt Nam đương thời, dân tộc Việt, xã hội Việt cũng không là ngoại lệ. Trong nước đã xuất hiện một số người chống lại chính quyền hay chính sách của chính quyền. Nhưng nhiều người vẫn ta thán rằng chưa có phong trào và nhân vật đối lập nào có được sự ủng hộ sâu rộng của quần chúng. Một quan điểm đang thịnh hành trong số những người chống chính quyền trên mạng là quá nhiều người Việt chưa đủ trí tuệ để nhận ra tội ác của chế độ, chưa đủ dũng khí để chống lại chính quyền, và vô cảm truớc những tệ nạn ...

152Upvotes

More from KHAI TRÍ VIỆT

“NGHIỆP VỤ” CỦA AN NINH VIỆT NAM: LƯU MANH, LỪA ĐẢO Dù sao, vẫn cần phải tiếp tục vạch ra các thủ đoạn hành xử của lực lượng bảo vệ chế độ, để người lương thiện ý thức được mà xử lý và tự bảo vệ nếu có thể. ——- Khuya 15/8, vào cuối buổi thẩm vấn vô tích sự, tôi đang gục mặt trên bàn thì nghe tiếng công an gọi: “Dậy, dậy”. Họ dẫn vào một phụ nữ trẻ, mặt bịt khẩu trang, và bảo: - Chị Trang, trông chị không được khỏe. Đây là bác sĩ. Bác sĩ sẽ kiểm tra sức khỏe cho chị rồi chị về. Chứ không, nhỡ trên đường về chị lăn ra chết rồi lại đổ tại công an. Người phụ nữ đó nói, giọng nhẹ nhàng: “Chị. Em là bác sĩ nha chị”. Tôi cũng chỉ gật đầu. Cô gái bịt mặt đó bắt đầu “kiểm tra sức khỏe” tôi ngay. Nhưng chỉ sau vài phút, tôi đã thấy cách khám bệnh không phải của bác sĩ, mà là của công an lần sờ, khám xét đối tượng xem trong người còn giữ cái gì không. Trước đó, bên an ninh rất cay cú vì không sao tìm ra chiếc điện thoại di động “thần thánh” của tôi dù đã lục tung cả ba-lô đến mấy lần. “Bác sĩ” cũng chẳng buồn hỏi tôi thấy đau ở đâu và như thế nào. Biết vậy nên tôi nói luôn: “Không sao đâu. Xây xước phần mềm thôi”. Cô “bác sĩ” như vồ lấy câu ấy: “Không sao đâu. Xây xước phần mềm thôi”. Rồi cô ta quay sang đám an ninh thường phục, bảo “để làm biên bản xác nhận”. Sau đó cô ta ra ngoài luôn, tôi chẳng biết có cái biên bản nào không, cũng chẳng quan tâm vì đằng nào tôi cũng không ký, lâu nay vốn vẫn là họ tự làm tự ký với nhau. Chỉ có điều lúc ấy, tôi không hiểu bên an ninh phải bày ra trò giả mạo bác sĩ kiểm tra sức khỏe làm gì. Khoảng 45 phút sau đó, tôi mới hiểu: Sau khi đám an ninh thả tôi giữa đường, ở một chỗ tối và vắng người trên đường bờ kè Hoàng Sa, đến phiên đội côn đồ vào cuộc. Có nghĩa là anh em an ninh đã chuẩn bị phương án đâu vào đấy. Nếu giả sử tôi có mất mạng, cũng là do bị côn đồ đánh ngoài đường, chứ lúc tôi rời đồn công an, vẫn là trong trạng thái khỏe mạnh bình thường mà. *** Đêm hôm sau, tại phòng cấp cứu. An ninh lởn vởn khắp phòng. Đầu giường, cuối giường tôi nằm, hay cách đó vài mét, luôn có 5-6 thanh niên nghe ngóng, gườm gườm nhìn hoặc chĩa điện thoại ghi hình vào tôi. Đương nhiên tôi khó chịu, song cũng mặc kệ - tôi quen với việc như vậy từ nhiều năm nay rồi. Thêm nữa, nếu muốn phản ứng thì tôi còn có thể làm gì khi đó, với ống truyền dịch vẫn cắm ở tay, chân đứng không vững? Vấn đề là những anh em, bạn bè vào thăm tôi luôn bị lực lượng an ninh vòng ngoài gây sự đánh đuổi. Anh P. vừa vào chỗ tôi được một lúc thì nghe tiếng gọi: “Ai là người nhà của Phạm Đoan Trang?”. Vì lúc đó không có ai bên cạnh tôi ngoài anh P., tưởng bác sĩ gọi nên anh đứng dậy nói to: “Tôi đây”. Ngay lập tức anh bị an ninh điểm mặt. Một tốp xông tới chỗ anh. Anh vội vã ra ngoài hành lang. Đám an ninh thường phục áp sát, vây lấy anh, miệng chửi: “Đù má, đến bệnh viện mà chúng mày cũng gây rối được nữa”. (!!!) Ở đây ta thấy liền hai “nghiệp vụ” lưu manh của lực lượng bảo vệ đảng: 1. Giả làm bác sĩ để gọi người nhà bệnh nhân, từ đó phát hiện ra con mồi. 2. Vu khống, vu vạ, như thường lệ. Chưa ai làm gì, chúng đã chụp vào đầu người ta cái nhãn “gây rối” để lấy cớ tấn công, hành hung. Anh P. lùi dần, lùi dần đến sát tường. Một thằng tung chân đá. Vốn có chút võ nghệ và phản xạ nhanh nên anh nhảy tránh được, nó bị hụt, chới với. Anh P. nhào ra ngoài và bỏ chạy - anh thừa biết không thể chọi lại với 5-6 thằng thanh niên cao to đang đằng đằng sát khí. Cả bọn đuổi theo, hô: “Cướp! Cướp!”. Lại một trò lưu manh nữa, trò này rất nguy hiểm. Nếu ở nơi công cộng mà một người đang chạy bị gọi là “cướp” như vậy, anh/chị ta có nguy cơ bị chặn lại. Và nếu không may trong đám đông lại có vài “hiệp sĩ tự xưng” thì rất có thể người nói gọi là cướp kia sẽ mềm xương. Anh P. may mắn chạy thoát. Nhưng sau đó anh bị an ninh theo dõi tới tận... bây giờ. *** Cũng trong đêm tôi nằm ở phòng cấp cứu, một “tin buồn” từ một facebooker tên Dinh Nguyen (mà chẳng ai biết là ai) đã được rò rỉ lên mạng với nội dung ngắn gọn: “Phạm Đoan Trang đã tử vong vào 10h09 tối 16/8 tại bệnh viện 115”. Dòng tin đầy chất giật gân, không chút cảm xúc, không thương xót. Nó không phải của anh em trong giới hoạt động dân chủ, nó xuất phát từ một facebooker lạ, chẳng ai quen, nhưng lại có những thông tin mà chỉ an ninh biết (như chi tiết “tại bệnh viện 115”). Bên dưới dòng tin đó, y như rằng lại có những câu hô hào “toàn dân đứng lên giết hết cộng sản” từ những facebooker lạ hoắc lạ hua. Và ngày hôm sau, cũng chỉ có bài viết trên các trang web đen của dư luận viên và an ninh (như trang hoangthinhatle) là khai thác cái fake news đó, theo hướng chửi rủa “bọn dâm chủ” tung tin xuyên tạc, vu khống lực lượng chức năng, kích động quần chúng... Trong khi anh em hoạt động dân chủ, ngay từ đầu, đã phản bác quyết liệt thông tin nhảm nhí ấy. Lại là một thủ đoạn lưu manh nữa của an ninh Việt Nam, được gọi mỹ miều là “nghiệp vụ đấu tranh”. *** Tôi phải kể lại một số thủ đoạn đó của lực lượng công an nhân dân Việt Nam, dù biết rằng mỗi dòng tôi viết ra chỉ càng làm họ căm thù tôi hơn. Bởi vì tôi nghĩ, người công chính, người quân tử không làm trò tiểu nhân, nhưng rất cần phải biết mọi trò của tiểu nhân, mọi điều bẩn thỉu và độc ác nhất chúng có thể làm để hại người lương thiện, đè đầu cưỡi cổ dân lành. Biết để không bất ngờ. Biết để bớt sợ hãi. Chúng ta không thể sợ những kẻ đáng khinh, những thứ đáng lên án. Biết để tiếp tục cuộc chiến chống cái ác, cái dối trá, đê tiện đang hoành hành trên đất nước mình.
279 views ·

Liệu Việt Nam Có Rơi Vào Vết Xe Đổ Của Thổ Nhĩ Kỳ trong tình hình chiến tranh mậu dịch Mỹ Trung ngày càng khốc liệt? “Việt Nam có thể chịu hai rủi ro cùng một lúc: rủi ro về tín dụng và rủi ro về hối đoái...”  Việt Nam cũng đang đứng trước áp lực đồng nội tệ mất giá trước đồng đô la Mỹ giống như tình trạng của Thổ Nhĩ Kỳ vốn đang trải qua cuộc khủng hoảng tiền tệ lớn nhất trong nhiều năm qua, và mức độ tổn thương của Việt Nam bây giờ cao hơn nhiều so với cuộc khủng hoảng tài chính châu Á hồi năm 1997, một chuyên gia kinh tế từ Mỹ nhận định. Kể từ tháng Giêng năm nay, đồng lira của Thổ Nhĩ Kỳ đã mất giá 40% trong khi thị trường chứng khoán đã mất đi phân nửa giá trị khiến quốc gia này chìm sâu trong khủng hoảng. Đồng thời, trong những ngày qua, đồng rúp của Nga, đồng rupee của Ấn Độ và đồng rand của Nam Phi cũng đột ngột giảm sâu. Điều này dẫn đến quan ngại về phản ứng dây chuyền ở các nước đang phát triển và mới nổi giống như những gì đã xảy ra trong cuộc khủng hoảng năm 1997 vốn bắt nguồn từ việc đồng baht Thái Lan sụp đổ rồi sau đó lan rộng ra khắp châu Á. Theo phân tích của CNN, một nguyên nhân chính dẫn đến cuộc khủng hoảng ở Thổ Nhĩ Kỳ là việc Cục Dự trữ Liên bang của Mỹ vừa mới tăng lãi suất sau nhiều năm giữ lãi suất đồng đô la ở mức thấp để thúc đẩy kinh tế Mỹ phục hồi và tăng trưởng cũng như để kiềm chế lạm phát đang manh nha. Mỹ tăng lãi suất đã khiến đồng đô la Mỹ mạnh hơn, dẫn đến các nhà đầu tư tháo chạy ra các thị trường nhiều rủi ro để chuyển sang đầu tư vào Mỹ cho an toàn hơn, trong đó Thổ Nhĩ Kỳ là một nạn nhân. Hơn nữa, đồng đô la tăng giá phi mã so với đồng lira đã khiến gánh nặng nợ nước ngoài chủ yếu vay bằng đồng đô la Mỹ trở nên hết sức nặng nề đối với Thổ Nhĩ Kỳ. Một số nhà phân tích cho rằng Thổ Nhĩ Kỳ đang đối mặt với những khó khăn nghiêm trọng trước mắt do tỷ lệ vay nợ cao, đồng nội tệ sụp đổ và lạm phát không tránh khỏi. Trao đổi với VOA, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa từ California so sánh trường hợp Thổ Nhĩ Kỳ với Việt Nam và nhận định rằng Việt Nam cũng trong tình trạng ‘dễ tổn thương’ như quốc gia Trung Đông này. Trước hết, ông chỉ ra cuộc khủng hoảng hiện nay không chỉ xảy ra ở Thổ Nhĩ Kỳ mà còn ở một số quốc gia đang phát triển khác. “Có đến sáu nước trên thế giới cũng đang gặp hoàn cảnh như vậy,” ông Nghĩa cho biết. “Trong suốt hai tuần vừa rồi, đồng bạc của các nước đó đều sập hết.” Ông Nghĩa nhận định rằng ‘tất cả những nền kinh tế mới nổi và phát triển đều sẽ bị tổn thất’ do những nước này đều đi vay nhiều và vay bằng đô la trong khi dự trữ ngoại tệ trong nước quá mỏng không đủ sức chống đỡ mà Indonesia và Chile là những ví dụ. Ông chỉ ra một hiện tượng ở các nước đang phát triển là từ năm 2008, tức sau cuộc khủng hoảng tài chính ở Mỹ, một số nhà đầu tư thấy lãi suất đô la Mỹ rẻ nên đã đi vay tiền bên Mỹ với lãi suất chỉ vào khoảng 2-3% rồi lấy số tiền đó đầu tư ngược lại vào nước mình để hưởng chênh lệch lãi suất cao hơn (đến 18% như ở Việt Nam trong cùng thời điểm”). “Đến khi đồng đô la lên giá mà kinh tế sa sút thì nhiều người chết,” ông phân tích. “Chúng ta thấy thị trường chứng khoán Trung Quốc, Việt Nam vừa rồi bị rớt giá chính là do nỗi hốt hoảng này.” Hơn nữa, kinh tế Việt Nam hiện nay quá dựa vào xuất khẩu mà trong bối cảnh có chiến tranh mậu dịch giữa Mỹ với nhiều nước trên thế giới, Việt Nam sẽ khó xuất cảng vào Mỹ hơn trước. Sản lượng xuất khẩu sụt giảm ảnh hưởng đến tiền thuế mà Chính phủ Việt Nam thu được để trang trải nợ nần. “Thời năm 1997, Việt Nam vẫn còn chưa hội nhập với thế giới thành ra chỉ bị ảnh hưởng gián tiếp chứ không trực tiếp,” ông Nghĩa phân tích. “Lần này Việt Nam đã mở cửa ra thế giới bên ngoài ra (Việt Nam gia nhập WTO vào năm 2007) nên dễ bị các thị trường trên thế giới dao động.” Ông Nghĩa cũng có nhìn nhận về mức độ tổn thương của Việt Nam khi cho rằng tiền đồng Việt Nam ‘sẽ không giảm giá đến mức như đồng lira’. Hiện nay, đồng nội tệ Việt Nam cũng đang giảm giá so với đô la Mỹ, nhưng ông Nghĩa cho rằng đừng nên nhìn vào tỷ giá chính thức ở các ngân hàng Việt Nam mà ‘phải xem tỷ giá thật sự ngoài thị trường chơ đen như thế nào’. Nhưng về các khoản nợ nước ngoài của Việt Nam bằng đô la Mỹ, ông Nghĩa nói ông không hình dung được gánh nặng nợ nần của Việt Nam như thế nào vì ông không tin vào thống kê chính thức của Việt Nam trong đó có tỷ lệ nợ xấu mất khả năng thanh toán. Mặt khác, theo ông Nghĩa, dự trữ ngoại tệ Việt Nam hiện ‘quá mỏng’ để có thể chống đỡ lâu dài nếu khủng hoảng xảy ra. Hơn nữa, so với các nước khác, Việt Nam không có nhiều tài nguyên như họ để có thể chịu đựng được một thời gian, ông Nghĩa phân tích. “Việt Nam có thể chịu hai rủi ro cùng một lúc: rủi ro về tín dụng và rủi ro về hối đoái,” ông giải thích. “Về tín dụng, doanh nghiệp Việt Nam khó mà thanh toán các khoản vay đúng hạn cũng như khó tìm các khoản vay khác. Về hối đoái, đồng đô la sẽ còn lên giá nữa.” Ông Nghĩa nói một nền kinh tế như Indonesia vốn lớn hơn Việt Nam mà cũng bị chấn động thì “Việt Nam cũng sẽ bị chấn động”. (st) -NXNghia

1.33k views ·

****Quốc nhục Asiad 2018 và cứ hở mồm ra là VN đang đi trên con tàu 4.0 ,rồi 2020 cơ bản VN là nc công nghiệp****ôi thôi nghe sao thúi quá VN là nước duy nhất ở châu Á người dân phải xem các trận thi đấu của đội nhà bằng con đường bất hợp pháp. Dù viện dẫn bất kỳ lý do gì thì lãnh đạo VTV cũng là những kẻ vô trách nhiệm. Đẩy hàng chục triệu người Việt Nam tham gia vào hoạt động trộm cắp bản quyền không phải là sai lầm khuyết điểm thông thường chỉ chịu đôi ba câu chửi rủa là đủ. Đó là nỗi ô nhục quốc thể. Càng nhục nhã hơn khi các nhà lãnh đạo nước ta đang say sưa với những lời hay ý đẹp về cuộc cách mạng công nghiệp 4.0. Nghe nói VTV cứ khệnh khạng trong việc mua bản quyền hay muốn kiếm chác không thành, cuối cùng bị “hét giá” lên 4 - 5 triệu đô gì đó nên từ chối không mua. Số tiền đó tuy lớn, nhưng để phục vụ cho toàn dân thì thật quá bé nhỏ. Chỉ 13 km đường sắt Cát Linh – Hà Đông, CP đã để đội vốn hơn 300 triệu đô la chỉ vì lỡ đưa đầu vào cái thòng lọng của tàu và sự yếu kém trong quản lý. Những cái vung tay tiêu tốn của đất nước hàng tỷ đô la nhưng chẳng quan chức nào thấy tiếc, còn bỏ ra chỉ mấy triệu đô la để phục vụ nhu cầu chính đáng của nhân dân thì cân lên cân xuống . Dân ta hàng năm vẫn è cổ đóng hàng tỷ thứ thuế nuôi các bộ ngành rồi, tại sao không trích ra 1 tý phục vụ lại dân? Asiad 18 có một lực lượng hùng hậu hơn 500 vận động viên (và người quản lý) của Việt Nam tham gia, tường thuật sự kiện này là nhiệm vụ quốc gia chứ không phải cung cấp một chương trình giải trí đơn thuần. Chỉ cần một động tác can thiệp từ Bộ hoặc từ Ban thì nỗi nhục quốc thể không xảy ra, nhưng đã không hề có sự can thiệp nào từ các bộ ngành, đẩy hàng chục triệu người dân tiếp tay cho hoạt động trộm cắp bản quyền làm nhục quốc thể ASIAD 18 Bộ 4T: Nhục Bộ văn hoá TDTT:Nhục Bộ thương mại: Nhục Bộ Tài Chính: Nhục Bộ giáo dục: Nhục Nốt Bộ Chính Trị: Nhục Các đại Cty của VN: Nhục Dân VN: Bị nhục Quốc thể VN:Tổn thương Quốc tế coi VN: Rẻ mạt Đội tuyển VN: Bị coi thường Đảng Cộng Sản: Trường Tồn Lãnh đạo ta: KHÔNG HỀ BIẾT NHỤC Thưa TT Phúc, PTT Đam. E nghe giang hồ đồn 2 anh mê bóng đá lắm. E có chút băn khoăn ASIAD 2018 các a và cả các lãnh đạo yêu thể thao khác đã xem trực tiếp truyền hình ở kênh nào vậy ạ? Không lẽ các a cũng đành ngậm đắng nuốt cay ngồi chờ nghe lại, hay cũng xem kênh ăn cắp giống e??? fb Hoàng Hải Vân

3.35k views ·

More from KHAI TRÍ VIỆT

“NGHIỆP VỤ” CỦA AN NINH VIỆT NAM: LƯU MANH, LỪA ĐẢO Dù sao, vẫn cần phải tiếp tục vạch ra các thủ đoạn hành xử của lực lượng bảo vệ chế độ, để người lương thiện ý thức được mà xử lý và tự bảo vệ nếu có thể. ——- Khuya 15/8, vào cuối buổi thẩm vấn vô tích sự, tôi đang gục mặt trên bàn thì nghe tiếng công an gọi: “Dậy, dậy”. Họ dẫn vào một phụ nữ trẻ, mặt bịt khẩu trang, và bảo: - Chị Trang, trông chị không được khỏe. Đây là bác sĩ. Bác sĩ sẽ kiểm tra sức khỏe cho chị rồi chị về. Chứ không, nhỡ trên đường về chị lăn ra chết rồi lại đổ tại công an. Người phụ nữ đó nói, giọng nhẹ nhàng: “Chị. Em là bác sĩ nha chị”. Tôi cũng chỉ gật đầu. Cô gái bịt mặt đó bắt đầu “kiểm tra sức khỏe” tôi ngay. Nhưng chỉ sau vài phút, tôi đã thấy cách khám bệnh không phải của bác sĩ, mà là của công an lần sờ, khám xét đối tượng xem trong người còn giữ cái gì không. Trước đó, bên an ninh rất cay cú vì không sao tìm ra chiếc điện thoại di động “thần thánh” của tôi dù đã lục tung cả ba-lô đến mấy lần. “Bác sĩ” cũng chẳng buồn hỏi tôi thấy đau ở đâu và như thế nào. Biết vậy nên tôi nói luôn: “Không sao đâu. Xây xước phần mềm thôi”. Cô “bác sĩ” như vồ lấy câu ấy: “Không sao đâu. Xây xước phần mềm thôi”. Rồi cô ta quay sang đám an ninh thường phục, bảo “để làm biên bản xác nhận”. Sau đó cô ta ra ngoài luôn, tôi chẳng biết có cái biên bản nào không, cũng chẳng quan tâm vì đằng nào tôi cũng không ký, lâu nay vốn vẫn là họ tự làm tự ký với nhau. Chỉ có điều lúc ấy, tôi không hiểu bên an ninh phải bày ra trò giả mạo bác sĩ kiểm tra sức khỏe làm gì. Khoảng 45 phút sau đó, tôi mới hiểu: Sau khi đám an ninh thả tôi giữa đường, ở một chỗ tối và vắng người trên đường bờ kè Hoàng Sa, đến phiên đội côn đồ vào cuộc. Có nghĩa là anh em an ninh đã chuẩn bị phương án đâu vào đấy. Nếu giả sử tôi có mất mạng, cũng là do bị côn đồ đánh ngoài đường, chứ lúc tôi rời đồn công an, vẫn là trong trạng thái khỏe mạnh bình thường mà. *** Đêm hôm sau, tại phòng cấp cứu. An ninh lởn vởn khắp phòng. Đầu giường, cuối giường tôi nằm, hay cách đó vài mét, luôn có 5-6 thanh niên nghe ngóng, gườm gườm nhìn hoặc chĩa điện thoại ghi hình vào tôi. Đương nhiên tôi khó chịu, song cũng mặc kệ - tôi quen với việc như vậy từ nhiều năm nay rồi. Thêm nữa, nếu muốn phản ứng thì tôi còn có thể làm gì khi đó, với ống truyền dịch vẫn cắm ở tay, chân đứng không vững? Vấn đề là những anh em, bạn bè vào thăm tôi luôn bị lực lượng an ninh vòng ngoài gây sự đánh đuổi. Anh P. vừa vào chỗ tôi được một lúc thì nghe tiếng gọi: “Ai là người nhà của Phạm Đoan Trang?”. Vì lúc đó không có ai bên cạnh tôi ngoài anh P., tưởng bác sĩ gọi nên anh đứng dậy nói to: “Tôi đây”. Ngay lập tức anh bị an ninh điểm mặt. Một tốp xông tới chỗ anh. Anh vội vã ra ngoài hành lang. Đám an ninh thường phục áp sát, vây lấy anh, miệng chửi: “Đù má, đến bệnh viện mà chúng mày cũng gây rối được nữa”. (!!!) Ở đây ta thấy liền hai “nghiệp vụ” lưu manh của lực lượng bảo vệ đảng: 1. Giả làm bác sĩ để gọi người nhà bệnh nhân, từ đó phát hiện ra con mồi. 2. Vu khống, vu vạ, như thường lệ. Chưa ai làm gì, chúng đã chụp vào đầu người ta cái nhãn “gây rối” để lấy cớ tấn công, hành hung. Anh P. lùi dần, lùi dần đến sát tường. Một thằng tung chân đá. Vốn có chút võ nghệ và phản xạ nhanh nên anh nhảy tránh được, nó bị hụt, chới với. Anh P. nhào ra ngoài và bỏ chạy - anh thừa biết không thể chọi lại với 5-6 thằng thanh niên cao to đang đằng đằng sát khí. Cả bọn đuổi theo, hô: “Cướp! Cướp!”. Lại một trò lưu manh nữa, trò này rất nguy hiểm. Nếu ở nơi công cộng mà một người đang chạy bị gọi là “cướp” như vậy, anh/chị ta có nguy cơ bị chặn lại. Và nếu không may trong đám đông lại có vài “hiệp sĩ tự xưng” thì rất có thể người nói gọi là cướp kia sẽ mềm xương. Anh P. may mắn chạy thoát. Nhưng sau đó anh bị an ninh theo dõi tới tận... bây giờ. *** Cũng trong đêm tôi nằm ở phòng cấp cứu, một “tin buồn” từ một facebooker tên Dinh Nguyen (mà chẳng ai biết là ai) đã được rò rỉ lên mạng với nội dung ngắn gọn: “Phạm Đoan Trang đã tử vong vào 10h09 tối 16/8 tại bệnh viện 115”. Dòng tin đầy chất giật gân, không chút cảm xúc, không thương xót. Nó không phải của anh em trong giới hoạt động dân chủ, nó xuất phát từ một facebooker lạ, chẳng ai quen, nhưng lại có những thông tin mà chỉ an ninh biết (như chi tiết “tại bệnh viện 115”). Bên dưới dòng tin đó, y như rằng lại có những câu hô hào “toàn dân đứng lên giết hết cộng sản” từ những facebooker lạ hoắc lạ hua. Và ngày hôm sau, cũng chỉ có bài viết trên các trang web đen của dư luận viên và an ninh (như trang hoangthinhatle) là khai thác cái fake news đó, theo hướng chửi rủa “bọn dâm chủ” tung tin xuyên tạc, vu khống lực lượng chức năng, kích động quần chúng... Trong khi anh em hoạt động dân chủ, ngay từ đầu, đã phản bác quyết liệt thông tin nhảm nhí ấy. Lại là một thủ đoạn lưu manh nữa của an ninh Việt Nam, được gọi mỹ miều là “nghiệp vụ đấu tranh”. *** Tôi phải kể lại một số thủ đoạn đó của lực lượng công an nhân dân Việt Nam, dù biết rằng mỗi dòng tôi viết ra chỉ càng làm họ căm thù tôi hơn. Bởi vì tôi nghĩ, người công chính, người quân tử không làm trò tiểu nhân, nhưng rất cần phải biết mọi trò của tiểu nhân, mọi điều bẩn thỉu và độc ác nhất chúng có thể làm để hại người lương thiện, đè đầu cưỡi cổ dân lành. Biết để không bất ngờ. Biết để bớt sợ hãi. Chúng ta không thể sợ những kẻ đáng khinh, những thứ đáng lên án. Biết để tiếp tục cuộc chiến chống cái ác, cái dối trá, đê tiện đang hoành hành trên đất nước mình.
279 views ·

Liệu Việt Nam Có Rơi Vào Vết Xe Đổ Của Thổ Nhĩ Kỳ trong tình hình chiến tranh mậu dịch Mỹ Trung ngày càng khốc liệt? “Việt Nam có thể chịu hai rủi ro cùng một lúc: rủi ro về tín dụng và rủi ro về hối đoái...”  Việt Nam cũng đang đứng trước áp lực đồng nội tệ mất giá trước đồng đô la Mỹ giống như tình trạng của Thổ Nhĩ Kỳ vốn đang trải qua cuộc khủng hoảng tiền tệ lớn nhất trong nhiều năm qua, và mức độ tổn thương của Việt Nam bây giờ cao hơn nhiều so với cuộc khủng hoảng tài chính châu Á hồi năm 1997, một chuyên gia kinh tế từ Mỹ nhận định. Kể từ tháng Giêng năm nay, đồng lira của Thổ Nhĩ Kỳ đã mất giá 40% trong khi thị trường chứng khoán đã mất đi phân nửa giá trị khiến quốc gia này chìm sâu trong khủng hoảng. Đồng thời, trong những ngày qua, đồng rúp của Nga, đồng rupee của Ấn Độ và đồng rand của Nam Phi cũng đột ngột giảm sâu. Điều này dẫn đến quan ngại về phản ứng dây chuyền ở các nước đang phát triển và mới nổi giống như những gì đã xảy ra trong cuộc khủng hoảng năm 1997 vốn bắt nguồn từ việc đồng baht Thái Lan sụp đổ rồi sau đó lan rộng ra khắp châu Á. Theo phân tích của CNN, một nguyên nhân chính dẫn đến cuộc khủng hoảng ở Thổ Nhĩ Kỳ là việc Cục Dự trữ Liên bang của Mỹ vừa mới tăng lãi suất sau nhiều năm giữ lãi suất đồng đô la ở mức thấp để thúc đẩy kinh tế Mỹ phục hồi và tăng trưởng cũng như để kiềm chế lạm phát đang manh nha. Mỹ tăng lãi suất đã khiến đồng đô la Mỹ mạnh hơn, dẫn đến các nhà đầu tư tháo chạy ra các thị trường nhiều rủi ro để chuyển sang đầu tư vào Mỹ cho an toàn hơn, trong đó Thổ Nhĩ Kỳ là một nạn nhân. Hơn nữa, đồng đô la tăng giá phi mã so với đồng lira đã khiến gánh nặng nợ nước ngoài chủ yếu vay bằng đồng đô la Mỹ trở nên hết sức nặng nề đối với Thổ Nhĩ Kỳ. Một số nhà phân tích cho rằng Thổ Nhĩ Kỳ đang đối mặt với những khó khăn nghiêm trọng trước mắt do tỷ lệ vay nợ cao, đồng nội tệ sụp đổ và lạm phát không tránh khỏi. Trao đổi với VOA, kinh tế gia Nguyễn Xuân Nghĩa từ California so sánh trường hợp Thổ Nhĩ Kỳ với Việt Nam và nhận định rằng Việt Nam cũng trong tình trạng ‘dễ tổn thương’ như quốc gia Trung Đông này. Trước hết, ông chỉ ra cuộc khủng hoảng hiện nay không chỉ xảy ra ở Thổ Nhĩ Kỳ mà còn ở một số quốc gia đang phát triển khác. “Có đến sáu nước trên thế giới cũng đang gặp hoàn cảnh như vậy,” ông Nghĩa cho biết. “Trong suốt hai tuần vừa rồi, đồng bạc của các nước đó đều sập hết.” Ông Nghĩa nhận định rằng ‘tất cả những nền kinh tế mới nổi và phát triển đều sẽ bị tổn thất’ do những nước này đều đi vay nhiều và vay bằng đô la trong khi dự trữ ngoại tệ trong nước quá mỏng không đủ sức chống đỡ mà Indonesia và Chile là những ví dụ. Ông chỉ ra một hiện tượng ở các nước đang phát triển là từ năm 2008, tức sau cuộc khủng hoảng tài chính ở Mỹ, một số nhà đầu tư thấy lãi suất đô la Mỹ rẻ nên đã đi vay tiền bên Mỹ với lãi suất chỉ vào khoảng 2-3% rồi lấy số tiền đó đầu tư ngược lại vào nước mình để hưởng chênh lệch lãi suất cao hơn (đến 18% như ở Việt Nam trong cùng thời điểm”). “Đến khi đồng đô la lên giá mà kinh tế sa sút thì nhiều người chết,” ông phân tích. “Chúng ta thấy thị trường chứng khoán Trung Quốc, Việt Nam vừa rồi bị rớt giá chính là do nỗi hốt hoảng này.” Hơn nữa, kinh tế Việt Nam hiện nay quá dựa vào xuất khẩu mà trong bối cảnh có chiến tranh mậu dịch giữa Mỹ với nhiều nước trên thế giới, Việt Nam sẽ khó xuất cảng vào Mỹ hơn trước. Sản lượng xuất khẩu sụt giảm ảnh hưởng đến tiền thuế mà Chính phủ Việt Nam thu được để trang trải nợ nần. “Thời năm 1997, Việt Nam vẫn còn chưa hội nhập với thế giới thành ra chỉ bị ảnh hưởng gián tiếp chứ không trực tiếp,” ông Nghĩa phân tích. “Lần này Việt Nam đã mở cửa ra thế giới bên ngoài ra (Việt Nam gia nhập WTO vào năm 2007) nên dễ bị các thị trường trên thế giới dao động.” Ông Nghĩa cũng có nhìn nhận về mức độ tổn thương của Việt Nam khi cho rằng tiền đồng Việt Nam ‘sẽ không giảm giá đến mức như đồng lira’. Hiện nay, đồng nội tệ Việt Nam cũng đang giảm giá so với đô la Mỹ, nhưng ông Nghĩa cho rằng đừng nên nhìn vào tỷ giá chính thức ở các ngân hàng Việt Nam mà ‘phải xem tỷ giá thật sự ngoài thị trường chơ đen như thế nào’. Nhưng về các khoản nợ nước ngoài của Việt Nam bằng đô la Mỹ, ông Nghĩa nói ông không hình dung được gánh nặng nợ nần của Việt Nam như thế nào vì ông không tin vào thống kê chính thức của Việt Nam trong đó có tỷ lệ nợ xấu mất khả năng thanh toán. Mặt khác, theo ông Nghĩa, dự trữ ngoại tệ Việt Nam hiện ‘quá mỏng’ để có thể chống đỡ lâu dài nếu khủng hoảng xảy ra. Hơn nữa, so với các nước khác, Việt Nam không có nhiều tài nguyên như họ để có thể chịu đựng được một thời gian, ông Nghĩa phân tích. “Việt Nam có thể chịu hai rủi ro cùng một lúc: rủi ro về tín dụng và rủi ro về hối đoái,” ông giải thích. “Về tín dụng, doanh nghiệp Việt Nam khó mà thanh toán các khoản vay đúng hạn cũng như khó tìm các khoản vay khác. Về hối đoái, đồng đô la sẽ còn lên giá nữa.” Ông Nghĩa nói một nền kinh tế như Indonesia vốn lớn hơn Việt Nam mà cũng bị chấn động thì “Việt Nam cũng sẽ bị chấn động”. (st) -NXNghia

1.33k views ·

****Quốc nhục Asiad 2018 và cứ hở mồm ra là VN đang đi trên con tàu 4.0 ,rồi 2020 cơ bản VN là nc công nghiệp****ôi thôi nghe sao thúi quá VN là nước duy nhất ở châu Á người dân phải xem các trận thi đấu của đội nhà bằng con đường bất hợp pháp. Dù viện dẫn bất kỳ lý do gì thì lãnh đạo VTV cũng là những kẻ vô trách nhiệm. Đẩy hàng chục triệu người Việt Nam tham gia vào hoạt động trộm cắp bản quyền không phải là sai lầm khuyết điểm thông thường chỉ chịu đôi ba câu chửi rủa là đủ. Đó là nỗi ô nhục quốc thể. Càng nhục nhã hơn khi các nhà lãnh đạo nước ta đang say sưa với những lời hay ý đẹp về cuộc cách mạng công nghiệp 4.0. Nghe nói VTV cứ khệnh khạng trong việc mua bản quyền hay muốn kiếm chác không thành, cuối cùng bị “hét giá” lên 4 - 5 triệu đô gì đó nên từ chối không mua. Số tiền đó tuy lớn, nhưng để phục vụ cho toàn dân thì thật quá bé nhỏ. Chỉ 13 km đường sắt Cát Linh – Hà Đông, CP đã để đội vốn hơn 300 triệu đô la chỉ vì lỡ đưa đầu vào cái thòng lọng của tàu và sự yếu kém trong quản lý. Những cái vung tay tiêu tốn của đất nước hàng tỷ đô la nhưng chẳng quan chức nào thấy tiếc, còn bỏ ra chỉ mấy triệu đô la để phục vụ nhu cầu chính đáng của nhân dân thì cân lên cân xuống . Dân ta hàng năm vẫn è cổ đóng hàng tỷ thứ thuế nuôi các bộ ngành rồi, tại sao không trích ra 1 tý phục vụ lại dân? Asiad 18 có một lực lượng hùng hậu hơn 500 vận động viên (và người quản lý) của Việt Nam tham gia, tường thuật sự kiện này là nhiệm vụ quốc gia chứ không phải cung cấp một chương trình giải trí đơn thuần. Chỉ cần một động tác can thiệp từ Bộ hoặc từ Ban thì nỗi nhục quốc thể không xảy ra, nhưng đã không hề có sự can thiệp nào từ các bộ ngành, đẩy hàng chục triệu người dân tiếp tay cho hoạt động trộm cắp bản quyền làm nhục quốc thể ASIAD 18 Bộ 4T: Nhục Bộ văn hoá TDTT:Nhục Bộ thương mại: Nhục Bộ Tài Chính: Nhục Bộ giáo dục: Nhục Nốt Bộ Chính Trị: Nhục Các đại Cty của VN: Nhục Dân VN: Bị nhục Quốc thể VN:Tổn thương Quốc tế coi VN: Rẻ mạt Đội tuyển VN: Bị coi thường Đảng Cộng Sản: Trường Tồn Lãnh đạo ta: KHÔNG HỀ BIẾT NHỤC Thưa TT Phúc, PTT Đam. E nghe giang hồ đồn 2 anh mê bóng đá lắm. E có chút băn khoăn ASIAD 2018 các a và cả các lãnh đạo yêu thể thao khác đã xem trực tiếp truyền hình ở kênh nào vậy ạ? Không lẽ các a cũng đành ngậm đắng nuốt cay ngồi chờ nghe lại, hay cũng xem kênh ăn cắp giống e??? fb Hoàng Hải Vân

3.35k views ·