Huỳnh Thục Vy chính thức bị khởi tố, quản thúc, cấm xuất cảnh Hôm 10/8, nhà hoạt động Huỳnh Thục Vy cho biết bà chính thức bị khởi tố với cáo buộc ‘xúc phạm quốc kỳ,’ bị quản thúc tại gia và cấm xuất cảnh. Trong tin nhắn gửi cho VOA, bà Thục Vy nói đã về nhà sau một ngày làm việc với chính quyền địa phương về việc bà xịt sơn lên cờ vào năm ngoái. Sau khi bị Công an Thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đăk Lăk khám nhà, thu giữ tang vật và giải đi hôm 9/8, bà viết trên Facebook: “Ngay trong ngày hôm qua, Bộ công an đã chỉ đạo trực tiếp cho Công an Đăk Lăk khởi tố Huỳnh Thục Vy về hành vi xịt sơn. Họ đã áp dụng biện pháp ngăn chặn là “cấm ra khỏi nơi cư trú” và “hoãn xuất cảnh.” Nữ blogger 33 tuổi nói rằng: “Xịt sơn lên cờ là một phần của quyền tự do biểu đạt của công dân theo luật quốc tế.” Trả lời hãng tin AFP, bà Vy nói bà kiên định con đường tranh đấu cho nền dân chủ trước những tiếng nói bất đồng thường xuyên bị đàn áp ở quốc gia độc đảng. “Cờ đỏ sao vàng là biểu tượng của chế độc quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam, chuyên vi phạm nhân quyền và lạm dụng dân chủ.” Bà cho AFP biết rằng bà bị chính quyền quản thúc tại gia, hoãn xuất cảnh đến ngày 9/10 để phục vụ cho việc điều tra với cáo buộc “xúc phạm quốc kỳ” (theo điều 279 của Bộ Luật hình sự năm 1999). Ông Lê Khánh Duy, chồng của Thục Vy cho VOA biết sáng hôm 9/8 hàng chục công an ập vào nhà họ đọc lệnh khám xét khẩn cấp và lục lọi lấy đồ đạc trong nhà như laptop, máy ảnh, điện thoại, quần áo… Ông Duy nói công an mượn vụ án này để bịt miệng các tiếng nói chỉ trích chính quyền và phản kháng Trung Quốc: “Gần đây Vy và tôi, cũng như nhiều người khác, có lên tiếng phản đối về Dự luật Đặc khu và vấn đề Trung Quốc ở Việt Nam. Chúng tôi có tham gia giăng biểu ngữ chống dự luật này và chống Trung Quốc. Tôi nghĩ là họ mượn vụ án này để khống chế, đàn áp và răn đe tinh thần chống Trung Quốc.” Nữ blogger hiện có con nhỏ mới 22 tháng tuổi. Công an không tiến hành biện pháp tạm giam bị can ngay mà áp dụng biện pháp ngăn chặn khác, cụ thể trong trường hợp này là quản thúc tại gia và cấm xuất cảnh. Ngay sau khi có thông tin blogger Huỳnh Thục Vy bị bắt giữ, Tổ Chức Ân xá Quốc tế kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do cho bà Vy ngay lập tức và vô điều kiện. Bà Clare Algar, Giám đốc Chương trình Toàn cầu của Ân xá quốc tế, nói hôm 9/8: “Vụ bắt giữ này không gì khác hơn vì động cơ chính trị muốn bịt miệng một trong những tiếng nói cổ vũ mạnh mẽ nhất cho nhân quyền tại Việt Nam.” Theo truyền thông Việt Nam, hành vi xúc phạm Quốc kỳ là “nguy hiểm cho xã hội, xâm phạm đến sự tôn nghiêm, thiêng liêng của quốc gia, dân tộc,” có thể bị phạt tù đến 3 năm. Luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài hôm 10/8 chia sẻ trên Facebook: “Xúc phạm quốc kỳ là hành vi tác động trực tiếp vào quốc kỳ để thông qua đó làm tổn thương đến danh dự quốc gia, chứ không nhằm làm tổn thương đến một cơ quan, tổ chức hoặc cá nhân nào.” Luật sư Đài nói thêm rằng cơ quan điều tra Việt Nam phải chứng minh được việc Huỳnh Thục Vy thực hiện hành vi xịt cờ có mục đích xúc phạm đến danh dự quốc gia, còn nếu hành động xịt sơn lên quốc kỳ là do bức xúc cá nhân nhằm phản đối Đảng cộng sản Việt Nam, không có mục đích xúc phạm đến danh dự quốc gia, thì bà Huỳnh Thục Vy không vi phạm điều 276 Bộ luật hình sự 1999. Từ năm 2011, Uỷ ban Nhân quyền LHQ đã khuyến nghị rằng các quốc gia cần phải loại bỏ việc hình sự hoá các hành vi thiếu tôn trọng hay xúc phạm quốc kỳ. VOA Tiếng Việt

161Upvotes
3Downvotes
20Reminds

More from Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)

Với những người chưa biết nhiều về Huỳnh Thục Vy, xin dành chút thời gian đọc bài cô viết về Võ Nguyên Giáp dưới đây. ========== VÀI SUY NGHĨ VỀ ÔNG VÕ NGUYÊN GIÁP Huỳnh Thục Vy Vị tướng được những người cộng sản xem là "khai quốc công thần" cuối cùng đã trở thành người thiên cổ vào ngày 4 tháng 10 vừa qua. Vậy là, biểu tượng sống về công lao "giành độc lập" và lý tưởng "cách mạng", tượng đài hữu danh vô thực về một thời "hào hùng" của những người cộng sản đã trở về với cát bụi. Ông ta đã thực sự rời bỏ cuộc chơi, đã từ giã cõi nhân sinh điên đảo này. Không ai biết ông sẽ đi về đâu nhưng ông đã để lại di sản đầy đau đớn và nhiễu nhương, để lại cho tất cả chúng ta một Việt Nam với tiếng ai oán khắp nơi. Thôi thì cũng cầu chúc ông ra đi trong thanh thản, dù ông đã lặng thinh một cách vô cảm trước những người đã ra đi một cách bi thương khác. Là người đã có công khai sinh ra một Việt Nam cộng sản, thiết nghĩ không cần bàn đến chuyện ông có lý tưởng hay không lý tưởng và sự cần thiết hay không của những cuộc chiến tranh vô nghĩa mà ông đã đóng vai trò lãnh đạo quân sự tối cao, ông phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về sự im lặng của mình trước những trang lịch sử bất công, gian trá và đau thương mà người Việt Nam đã trải qua. Không ít người ca ngợi ông là một trí thức lớn, là nhà văn hoá. Tôi không muốn bàn những chuyện ấy nữa vì đã có nhiều tài liệu lịch sử có sẵn cho việc tìm hiểu, nghiên cứu về ông Giáp. Chỉ xin hỏi: Ông đã làm gì khi luật sư Nguyễn Mạnh Tường kêu gọi dân chủ pháp trị để rồi sau đó bị thất sủng? Nếu là một trí thức lớn thực sự, lẽ ra ông phải biết dân chủ pháp trị cần cho một quốc gia như thế nào trước cả cụ Tường bởi thực tế cho thấy chủ nghĩa cộng sản đã tàn phá quốc gia như thế nào? Nếu không nhận ra khiếm khuyết của một chế độ độc tài cộng sản, ông có xứng đáng với danh xưng một đại trí thức? Và cứ cho là ông không biết gì về độc tài-dân chủ, nhưng khi luật sư Tường lên tiếng về xã hội dân chủ, ông không có động tĩnh gì, đó có phải là biểu hiện của một nhân cách lớn? Lại nữa, ông đã ở đâu, đã làm gì khi những Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Hữu Loan bị đấu tố, bị đoạ đày? Ông có chút tủi nhục, cảm thương hay phẫn nộ nào không khi hàng triệu người miền Nam bỏ nước ra đi trong tức tưởi khi Việt Nam cộng hoà bị cưỡng chiếm để rồi hàng nghìn người trong số họ đã vùi thân ngoài biển cả? Ông nghĩ gì khi tướng Trần Độ đã dũng cảm lên tiếng rồi bị đàn áp? Ông đã làm gì khi cụ Hoàng Minh Chính đã tỏ thái độ đối kháng để rồi bị bỏ tù? Ông đã đứng bên lề bao biến cố đau thương của đất nước. Đó có phải là vị trí xứng đáng của một trí thức hay không? Dù là ai, một người vừa mới qua đời nên được cầu nguyện cho sự ra đi bình an. Tôi đã rất phân vân khi viết những dòng này. Có nên viết những lời cay đắng cho một người đã chết không? Có nên kể tội họ khi họ đã mãi mãi không còn khả năng biện bạch? Nhưng quả tình, tôi không viết những dòng này nhắm vào tướng Giáp, tôi viết cho những người còn sống, cho những người còn bị ám thị bởi cái ảo ảnh hào quang mà những người cộng sản đã tạo ra. Đa số thanh niên Việt Nam hiện nay sống trong sự lừa gạt đó mà không biết, và cũng không có ý chí vượt thoát ra. Ông Giáp, vị "đại tướng quân" trong mắt nhiều thanh niên Việt Nam, là người góp công to lớn để tạo dựng và bảo vệ chế độ độc tài tàn bạo này. Ông đã sống quá xa cái tuổi "cổ lai hy" và ra đi trong tình thương yêu của gia tộc, trong sự ngưỡng vọng của nhiều người. Nhưng ông có biết đâu, một người có công gây dựng nên một tập đoàn tội ác như ông lại ra đi thanh thản và vinh quang, trong khi chính những nạn nhân vô tội của chế độ thì lại hứng chịu thảm trạng bi đát của gia đình để rồi phải ra đi trong uất ức, tủi nhục. Đó chính là một Đặng Ngọc Viết hiền lành, siêng năng bị chính quyền cướp đất, phẫn uất cùng cực đến mức phải ra tay giết chết một quan chức tỉnh Thái Bình rồi tự sát bằng một viên đạn vào tim. Đó là một Thomas Nguyễn Tự Thành-một thuyền nhân bị cưỡng bách hồi hương về Việt Nam từ Thái Lan, bị sách nhiễu và phong toả kinh tế liên tục bởi chính quyền cộng sản đến nỗi uất ức quá phải tự vẫn bằng cách thắt cổ vào ngày 3 tháng 10, trước ngày ông Giáp chết một ngày. Tại sao ông lại được vinh danh khi chính ông là một phần nguyên nhân của những cái chết đau đớn ấy? Tất nhiên, ông Giáp không còn là lãnh đạo đất nước từ lâu, các chính sách, hành động của chính quyền này ông không tham gia. Nhưng chính cái quá khứ "oai hùng" và cái hiện tại vô trách nhiệm của ông tạo nên tính chính đáng cho chế độ tàn ác này. Chế độ này vẫn lấy ông ra làm cái bệ đỡ để biện minh cho những hành động bán nước hại dân của họ. Ông là cái phao cứu sinh khi những người lãnh đạo cộng sản đối diện với sự căm phẫn của người dân vì sự tham quyền cố vị của họ. Không hiểu vì tuổi già làm tiêu hao ý chí, vì sự sợ hãi làm xói mòn lương tâm, hay vì danh lợi của con cháu làm tiêu tan tinh thần trách nhiệm, mà cho đến những năm cuối đời ông Giáp vẫn lặng thinh trước hiện tình đất nước vật vã dưới chế độ độc tài, vẫn để cho nhà cầm quyền tiếp tục lợi dụng ông cho chế độ bất nhẫn của họ. (Chỉ có một lần ông lên tiếng yếu ớt cho vấn đề Bauxite Tây nguyên) Giá như ông lên tiếng cổ vũ cho Nhân quyền Tự do thì tiếng nói của ông đã tác động mạnh mẽ đến lương tâm tuổi trẻ và có thể xoay chuyển ý thức của biết bao người dân đang bị ám thị. Một ông Giáp đại tướng quân chắc chắc có khả năng thức tỉnh quần chúng, làm rúng động đảng cộng sản hơn hẳn một Lê Công Định, Phạm Hồng Sơn, Huỳnh Ngọc Tuấn, Phạm Thanh Nghiên hay Phương Uyên chứ? Thế nhưng, ông đã chọn cách sống trong sự co rút và chết trong cờ xí, kèn trống của chế độ cộng sản, hơn là cách sống trong sự phản tỉnh và chết như một chiến sĩ tự do. Đáng lẽ tuổi già phải là giới hạn cuối cùng của sự sợ hãi, nhưng ông đã để nó đi cùng ông sang tận thế giới bên kia. Có người nói: chúng ta không ở vị trí của ông nên không thể hiểu hết những gì ông phải đối mặt. Đúng! Chúng ta không hiểu hoàn cảnh và vị trí của ông. Nhưng chúng ta có thể hiểu được hoàn cảnh của những bạn sinh viên vì biểu tình yêu nước mà bị nhà trường đuổi học và mất cả tương lai không? Chúng ta có từng đặt mình vào vị trí Phương Uyên, cô bé sinh viên phải chịu biết bao nhiêu sợ hãi, tổn thương tinh thần khi bị bắt và giam giữ, chỉ vì cô bé biểu thị lòng yêu nước? Rồi nhiều người đối kháng khác nữa, chỉ vì lên tiếng cho Dân chủ tự do mà phải chịu những bản án nặng nề, mất cả hạnh phúc trăm năm, con cái bơ vơ- thất học. Hoàn cảnh của ông Giáp có ngặt nghèo hơn hoàn cảnh của những người kể trên hay không? Hay để dễ hình dung hơn, tình huống của ông có khó khăn hơn tình huống của tướng Trần Độ, của cụ Hoàng Minh Chính hay không? Tôi cho rằng, vấn đề là ở lương tâm và bản lĩnh! Ông đã ra đi để lại tất cả, một chế độ độc tài dai dẳng, những mảnh đời oan khuất, những cuộc đàn áp tiếp diễn, những cái chết oan khiên... Nhưng những dòng này không phải để kể tội ông. Quả thật, thế giới này tồn tại trong trạng thái tương đối của mọi giá trị. Nhưng vẫn có cách để phân biệt những trí tuệ và nhân cách lớn CHÂN THẬT với sự tô vẽ KHÔNG THẬT. Cầu cho ông ra đi được bình an và xin gởi tới ông sự cảm thương cho một kiếp người đa đoan trong thế giới vô minh này; nhưng sự tôn kính thì tôi xin giữ lại cho những con người sống với tương tâm, trách nhiệm và ý chí và chết với nỗ lực lên tiếng cho sự thật. Việt Nam còn rất nhiều người để chúng tôi thành tâm ca ngợi và kính ngưỡng, nhưng đó không phải là ông. Huỳnh Thục Vy Link: https://www.facebook.com/lavietdung/posts/10156641629602328

3.47k views ·

Ai cho dân lương thiện? FB Thái Bá Tân 10-8-2018 1 Sau khi bị Bá Kiến Tống vào tù bảy năm, Trở về làng Vũ Đại, Trong lòng đầy hờn căm, Chí Phèo thường uống rượu, Mỗi lần hắn uống say Lại đến nhà Bá Kiên, Kẻ hại mình trước đây. Ném cho vài đồng lẻ, Bá Kiến khuyên Chí Phèo Hãy cố sống lương thiện Và cam chịu cảnh nghèo. Chí Phèo đáp: “Muốn lắm. Nhưng ‘chúng nó’ không cho. ‘Chúng nó’ chặn đường sống, Dù bữa đói bữa no”. ‘Chúng nó’ là Bá Kiến Và chức sắc trong làng. Chúng đã đẩy anh Chí Vào khốn cùng, lang thang. “Ai cho tao lương thiện. Sống có lý, có tình?” Chí Phèo đâm Bá Kiến Rồi đâm chết chính mình. * Các cụ xưa đã dạy: Đáng sợ hơn anh hùng Là những kẻ khốn khổ Bị dồn vào đường cùng. 2 Gần đây, bị cướp đất, Đặng Văn Hiến hận đời, Đã dùng súng hoa cải Bắn chết những ba người. Sau đấy còn bắn tiếp. Mười hai người bị thương. Vì bị triệt đường sống, Bị dồn vào chân tường. Đó là chuyện mới nhất Xẩy ra ở Đắc Nông. Trước đấy, như ta biết, Là anh Vươn, Hải Phòng. Rồi anh Đặng Ngọc Viết Ở thành phố Thái Bình. Nhằm bắn năm cán bộ Gây oan sai cho mình. Tất cả đều do đất, Do bị dồn cùng đường. Người dân phải cầm súng, Và hậu quả đáng thương. Họ, dân bị cướp đất Ăn bữa đói bữa no, Rất muốn sống lương thiện, Nhưng chính quyền không cho. Các dân oan Dương Nội Không rỗi hơi đấu tranh, Nếu không bị cướp đất Và được sống yên lành. Không ai thích tù tội, Cả chị Cấn Thị Thêu, Nếu chính quyền tử tế Và cư xử biết điều. Càng không ai dùng súng Bắn vào người chính quyền. Dân bị chèn ép mãi, Sớm muộn cũng vùng lên.

2.92k views ·
Trung Quốc tiêu pha những khoản tiền khổng lồ để thực hiện tham vọng thâu tóm Biển Đông, hay mua chuộc các nước quay lưng lại với Trung Hoa Dân Quốc (hay Đài Loan) mà Bắc Kinh coi là một tỉnh ly khai. Vậy những khoản tiền này đến từ đâu?
3.43k views ·

More from Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)

Với những người chưa biết nhiều về Huỳnh Thục Vy, xin dành chút thời gian đọc bài cô viết về Võ Nguyên Giáp dưới đây. ========== VÀI SUY NGHĨ VỀ ÔNG VÕ NGUYÊN GIÁP Huỳnh Thục Vy Vị tướng được những người cộng sản xem là "khai quốc công thần" cuối cùng đã trở thành người thiên cổ vào ngày 4 tháng 10 vừa qua. Vậy là, biểu tượng sống về công lao "giành độc lập" và lý tưởng "cách mạng", tượng đài hữu danh vô thực về một thời "hào hùng" của những người cộng sản đã trở về với cát bụi. Ông ta đã thực sự rời bỏ cuộc chơi, đã từ giã cõi nhân sinh điên đảo này. Không ai biết ông sẽ đi về đâu nhưng ông đã để lại di sản đầy đau đớn và nhiễu nhương, để lại cho tất cả chúng ta một Việt Nam với tiếng ai oán khắp nơi. Thôi thì cũng cầu chúc ông ra đi trong thanh thản, dù ông đã lặng thinh một cách vô cảm trước những người đã ra đi một cách bi thương khác. Là người đã có công khai sinh ra một Việt Nam cộng sản, thiết nghĩ không cần bàn đến chuyện ông có lý tưởng hay không lý tưởng và sự cần thiết hay không của những cuộc chiến tranh vô nghĩa mà ông đã đóng vai trò lãnh đạo quân sự tối cao, ông phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về sự im lặng của mình trước những trang lịch sử bất công, gian trá và đau thương mà người Việt Nam đã trải qua. Không ít người ca ngợi ông là một trí thức lớn, là nhà văn hoá. Tôi không muốn bàn những chuyện ấy nữa vì đã có nhiều tài liệu lịch sử có sẵn cho việc tìm hiểu, nghiên cứu về ông Giáp. Chỉ xin hỏi: Ông đã làm gì khi luật sư Nguyễn Mạnh Tường kêu gọi dân chủ pháp trị để rồi sau đó bị thất sủng? Nếu là một trí thức lớn thực sự, lẽ ra ông phải biết dân chủ pháp trị cần cho một quốc gia như thế nào trước cả cụ Tường bởi thực tế cho thấy chủ nghĩa cộng sản đã tàn phá quốc gia như thế nào? Nếu không nhận ra khiếm khuyết của một chế độ độc tài cộng sản, ông có xứng đáng với danh xưng một đại trí thức? Và cứ cho là ông không biết gì về độc tài-dân chủ, nhưng khi luật sư Tường lên tiếng về xã hội dân chủ, ông không có động tĩnh gì, đó có phải là biểu hiện của một nhân cách lớn? Lại nữa, ông đã ở đâu, đã làm gì khi những Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Hữu Loan bị đấu tố, bị đoạ đày? Ông có chút tủi nhục, cảm thương hay phẫn nộ nào không khi hàng triệu người miền Nam bỏ nước ra đi trong tức tưởi khi Việt Nam cộng hoà bị cưỡng chiếm để rồi hàng nghìn người trong số họ đã vùi thân ngoài biển cả? Ông nghĩ gì khi tướng Trần Độ đã dũng cảm lên tiếng rồi bị đàn áp? Ông đã làm gì khi cụ Hoàng Minh Chính đã tỏ thái độ đối kháng để rồi bị bỏ tù? Ông đã đứng bên lề bao biến cố đau thương của đất nước. Đó có phải là vị trí xứng đáng của một trí thức hay không? Dù là ai, một người vừa mới qua đời nên được cầu nguyện cho sự ra đi bình an. Tôi đã rất phân vân khi viết những dòng này. Có nên viết những lời cay đắng cho một người đã chết không? Có nên kể tội họ khi họ đã mãi mãi không còn khả năng biện bạch? Nhưng quả tình, tôi không viết những dòng này nhắm vào tướng Giáp, tôi viết cho những người còn sống, cho những người còn bị ám thị bởi cái ảo ảnh hào quang mà những người cộng sản đã tạo ra. Đa số thanh niên Việt Nam hiện nay sống trong sự lừa gạt đó mà không biết, và cũng không có ý chí vượt thoát ra. Ông Giáp, vị "đại tướng quân" trong mắt nhiều thanh niên Việt Nam, là người góp công to lớn để tạo dựng và bảo vệ chế độ độc tài tàn bạo này. Ông đã sống quá xa cái tuổi "cổ lai hy" và ra đi trong tình thương yêu của gia tộc, trong sự ngưỡng vọng của nhiều người. Nhưng ông có biết đâu, một người có công gây dựng nên một tập đoàn tội ác như ông lại ra đi thanh thản và vinh quang, trong khi chính những nạn nhân vô tội của chế độ thì lại hứng chịu thảm trạng bi đát của gia đình để rồi phải ra đi trong uất ức, tủi nhục. Đó chính là một Đặng Ngọc Viết hiền lành, siêng năng bị chính quyền cướp đất, phẫn uất cùng cực đến mức phải ra tay giết chết một quan chức tỉnh Thái Bình rồi tự sát bằng một viên đạn vào tim. Đó là một Thomas Nguyễn Tự Thành-một thuyền nhân bị cưỡng bách hồi hương về Việt Nam từ Thái Lan, bị sách nhiễu và phong toả kinh tế liên tục bởi chính quyền cộng sản đến nỗi uất ức quá phải tự vẫn bằng cách thắt cổ vào ngày 3 tháng 10, trước ngày ông Giáp chết một ngày. Tại sao ông lại được vinh danh khi chính ông là một phần nguyên nhân của những cái chết đau đớn ấy? Tất nhiên, ông Giáp không còn là lãnh đạo đất nước từ lâu, các chính sách, hành động của chính quyền này ông không tham gia. Nhưng chính cái quá khứ "oai hùng" và cái hiện tại vô trách nhiệm của ông tạo nên tính chính đáng cho chế độ tàn ác này. Chế độ này vẫn lấy ông ra làm cái bệ đỡ để biện minh cho những hành động bán nước hại dân của họ. Ông là cái phao cứu sinh khi những người lãnh đạo cộng sản đối diện với sự căm phẫn của người dân vì sự tham quyền cố vị của họ. Không hiểu vì tuổi già làm tiêu hao ý chí, vì sự sợ hãi làm xói mòn lương tâm, hay vì danh lợi của con cháu làm tiêu tan tinh thần trách nhiệm, mà cho đến những năm cuối đời ông Giáp vẫn lặng thinh trước hiện tình đất nước vật vã dưới chế độ độc tài, vẫn để cho nhà cầm quyền tiếp tục lợi dụng ông cho chế độ bất nhẫn của họ. (Chỉ có một lần ông lên tiếng yếu ớt cho vấn đề Bauxite Tây nguyên) Giá như ông lên tiếng cổ vũ cho Nhân quyền Tự do thì tiếng nói của ông đã tác động mạnh mẽ đến lương tâm tuổi trẻ và có thể xoay chuyển ý thức của biết bao người dân đang bị ám thị. Một ông Giáp đại tướng quân chắc chắc có khả năng thức tỉnh quần chúng, làm rúng động đảng cộng sản hơn hẳn một Lê Công Định, Phạm Hồng Sơn, Huỳnh Ngọc Tuấn, Phạm Thanh Nghiên hay Phương Uyên chứ? Thế nhưng, ông đã chọn cách sống trong sự co rút và chết trong cờ xí, kèn trống của chế độ cộng sản, hơn là cách sống trong sự phản tỉnh và chết như một chiến sĩ tự do. Đáng lẽ tuổi già phải là giới hạn cuối cùng của sự sợ hãi, nhưng ông đã để nó đi cùng ông sang tận thế giới bên kia. Có người nói: chúng ta không ở vị trí của ông nên không thể hiểu hết những gì ông phải đối mặt. Đúng! Chúng ta không hiểu hoàn cảnh và vị trí của ông. Nhưng chúng ta có thể hiểu được hoàn cảnh của những bạn sinh viên vì biểu tình yêu nước mà bị nhà trường đuổi học và mất cả tương lai không? Chúng ta có từng đặt mình vào vị trí Phương Uyên, cô bé sinh viên phải chịu biết bao nhiêu sợ hãi, tổn thương tinh thần khi bị bắt và giam giữ, chỉ vì cô bé biểu thị lòng yêu nước? Rồi nhiều người đối kháng khác nữa, chỉ vì lên tiếng cho Dân chủ tự do mà phải chịu những bản án nặng nề, mất cả hạnh phúc trăm năm, con cái bơ vơ- thất học. Hoàn cảnh của ông Giáp có ngặt nghèo hơn hoàn cảnh của những người kể trên hay không? Hay để dễ hình dung hơn, tình huống của ông có khó khăn hơn tình huống của tướng Trần Độ, của cụ Hoàng Minh Chính hay không? Tôi cho rằng, vấn đề là ở lương tâm và bản lĩnh! Ông đã ra đi để lại tất cả, một chế độ độc tài dai dẳng, những mảnh đời oan khuất, những cuộc đàn áp tiếp diễn, những cái chết oan khiên... Nhưng những dòng này không phải để kể tội ông. Quả thật, thế giới này tồn tại trong trạng thái tương đối của mọi giá trị. Nhưng vẫn có cách để phân biệt những trí tuệ và nhân cách lớn CHÂN THẬT với sự tô vẽ KHÔNG THẬT. Cầu cho ông ra đi được bình an và xin gởi tới ông sự cảm thương cho một kiếp người đa đoan trong thế giới vô minh này; nhưng sự tôn kính thì tôi xin giữ lại cho những con người sống với tương tâm, trách nhiệm và ý chí và chết với nỗ lực lên tiếng cho sự thật. Việt Nam còn rất nhiều người để chúng tôi thành tâm ca ngợi và kính ngưỡng, nhưng đó không phải là ông. Huỳnh Thục Vy Link: https://www.facebook.com/lavietdung/posts/10156641629602328

3.47k views ·

Ai cho dân lương thiện? FB Thái Bá Tân 10-8-2018 1 Sau khi bị Bá Kiến Tống vào tù bảy năm, Trở về làng Vũ Đại, Trong lòng đầy hờn căm, Chí Phèo thường uống rượu, Mỗi lần hắn uống say Lại đến nhà Bá Kiên, Kẻ hại mình trước đây. Ném cho vài đồng lẻ, Bá Kiến khuyên Chí Phèo Hãy cố sống lương thiện Và cam chịu cảnh nghèo. Chí Phèo đáp: “Muốn lắm. Nhưng ‘chúng nó’ không cho. ‘Chúng nó’ chặn đường sống, Dù bữa đói bữa no”. ‘Chúng nó’ là Bá Kiến Và chức sắc trong làng. Chúng đã đẩy anh Chí Vào khốn cùng, lang thang. “Ai cho tao lương thiện. Sống có lý, có tình?” Chí Phèo đâm Bá Kiến Rồi đâm chết chính mình. * Các cụ xưa đã dạy: Đáng sợ hơn anh hùng Là những kẻ khốn khổ Bị dồn vào đường cùng. 2 Gần đây, bị cướp đất, Đặng Văn Hiến hận đời, Đã dùng súng hoa cải Bắn chết những ba người. Sau đấy còn bắn tiếp. Mười hai người bị thương. Vì bị triệt đường sống, Bị dồn vào chân tường. Đó là chuyện mới nhất Xẩy ra ở Đắc Nông. Trước đấy, như ta biết, Là anh Vươn, Hải Phòng. Rồi anh Đặng Ngọc Viết Ở thành phố Thái Bình. Nhằm bắn năm cán bộ Gây oan sai cho mình. Tất cả đều do đất, Do bị dồn cùng đường. Người dân phải cầm súng, Và hậu quả đáng thương. Họ, dân bị cướp đất Ăn bữa đói bữa no, Rất muốn sống lương thiện, Nhưng chính quyền không cho. Các dân oan Dương Nội Không rỗi hơi đấu tranh, Nếu không bị cướp đất Và được sống yên lành. Không ai thích tù tội, Cả chị Cấn Thị Thêu, Nếu chính quyền tử tế Và cư xử biết điều. Càng không ai dùng súng Bắn vào người chính quyền. Dân bị chèn ép mãi, Sớm muộn cũng vùng lên.

2.92k views ·
Trung Quốc tiêu pha những khoản tiền khổng lồ để thực hiện tham vọng thâu tóm Biển Đông, hay mua chuộc các nước quay lưng lại với Trung Hoa Dân Quốc (hay Đài Loan) mà Bắc Kinh coi là một tỉnh ly khai. Vậy những khoản tiền này đến từ đâu?
3.43k views ·