Nhân ngày Doanh nhân Việt Nam 13/10 - Cho tôi bày tỏ ở đây lòng ngưỡng mộ và kính trọng đối với Chị: MỘT NỮ DOANH NHÂN GỬI THƯ NGỎ CHO ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG Lê Hoài Anh Sài gòn ngày 20/6/2018 THƯ NGỎ: Kính gửi bác Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam - Nguyễn Phú Trọng Cháu tên là Lê Hoài Anh xin phép được gọi bác bằng Bác vì bác cũng cùng cỡ tuổi với bố cháu ạ Bố cháu là một thương binh hạng nặng đã đóng góp một phần thân thể của mình cho đất nước Việt Nam, đã tham gia vào cuộc chiến chống quân bành trướng Bắc Kinh ở biên giới phía Bắc với nhiệm vụ vận chuyển quân và vũ khí đạn dược lên biên giới và bố cháu bị thương trong khi làm nhiệm vụ Bố cháu không phải là đảng viên vì ông nội cháu là nhà tư sản trí thức yêu nước nhưng đã bị chết một cách tức tưởi và oan sai trong cuộc Cải cách ruộng đất ở miền Bắc năm 1953. Là hiệu trưởng trường tư thục nhưng ông cháu đã bị đấu tố sai và tịch thu hoàn toàn tài sản bị bắt giam để đấu tố, ông cháu bị bỏ đói 3 ngày, bị đánh đập bị đấu tố, quá đau lòng ông cháu đã cắn lưỡi tự tử chết. Ông cháu chết chỉ có một manh chiếu chôn bó chiếu thôi thưa bác. Ông cháu chết được 3 ngày thì ông Trần Quốc Hoàn mới đưa ra danh sách ông cháu là tư sản giúp kháng chiến chứ không phải là địa chủ một ngày nào. Không phát canh, không thu tô của một nông dân nào sao lại là địa chủ? Tâm huyết của ông nội cháu là mang cái chữ về mở trường dạy chữ cho người dân của quê Hương mình. Nhưng ông cháu đã chết rồi, chết oan ức và tức tưởi Bố cháu 14 tuổi một mình bỏ học đi ra Hà nội làm đốt than đốt lò rồi đi học thêm bổ túc gửi tiền về nuôi mẹ già và anh trai bị tàn tật không còn một tấc đất trong tay ra tá túc tại chuồng trâu cũ của gia đình. Thiếu đói bố cháu phải bán cả máu của mình để nuôi gia đình thưa bác. Thưa bác, vậy mà bố cháu từng dậy cháu con ơi CCRĐ là một sai lầm của chế độ, của Đảng nhưng thôi họ đã đứng ra trước quốc dân đồng bào cả ông Hồ Chí Minh và cả ông Trường Chinh đã xin lỗi toàn dân rồi, nên bố muốn khi con lớn lên đừng chống đố...