Qwerty hay Dvorak Nguyễn Lân Thắng 8/9/2018 Bạn có biết Qwerty là gì không? Hãy mở máy tính hoặc nhìn vào điện thoại. Đó chính là 6 chữ cái phía trên bên trái bàn phím bạn vẫn quen dùng. Ồ, vậy bạn có bao giờ thắc mắc tại sao thứ tự của bàn phím lại không sắp xếp theo thứ tự ABC trong bảng chữ cái nhỉ? Xin thưa, mọi thứ đã tồn tại thì đều có lý do của nó. Qwerty bắt đầu xuất hiện từ thời kỳ sơ khai của máy chữ. Lúc đầu người ta cũng sắp xếp trên máy chữ các phím bấm theo thứ tự ABC, nhưng người ta nhận ra khi bắt đầu quen và gõ nhanh trên máy chữ, về mặt cơ khí, những cái cần kim loại gắn búa nhỏ in nổi chữ cái trên máy chữ bắt đầu mắc vào nhau khi chưa kịp thu về. Điều này làm những người gõ máy chữ rất mất thời gian để thò tay lên gỡ những cái cần bị mắc vào nhau. Hai cái cần càng gần nhau mà cùng gõ nối tiếp liên tục thì càng dễ bị mắc kẹt. Chẳng hạn trong chữ ABSOLUTE hay chữ EIFFEL... xác xuất cặp chữ AB, hay cặp chữ FE sẽ bị kẹt rất cao nếu xếp gần nhau theo bảng chữ cái. Chính vì thế về mặt cơ khí, người ta thiết kế lại cách sắp xếp các phím bấm trên bàn phím máy chữ tách ra không theo thứ tự ABC để sao cho ít bị kẹt nhất, và đó chính là hệ bàn phím Qwerty mà chúng ta vẫn quen dùng ngày nay trên máy tính hay điện thoại. Trải qua hơn một trăm năm tồn tại của máy chữ, không chỉ Qwerty mà người ta còn sáng tạo ra nhiều kiểu bàn phím khác để phù hợp với ngôn ngữ như AZERTY cho tiếng Pháp, hay QWERTZ cho tiếng Đức.v.v... nhưng đặc biệt là phải kể đến bàn phím Dvorak. DRORAK không phải là tên đặt theo cách sắp xếp bàn phím mà theo tên của nhà phát minh ra nó, ông August Dvorak. Bàn phím này được đăng ký sáng chế vào năm 1936 khi Dvorak cảm thấy bàn phím QWERTY không mang đến cảm giác thoải mái khi sử dụng. Tin rằng không có một mẫu bàn phím nào là hoàn hảo, Dvorak quyết định thiết kế một kiểu bàn phím của riêng mình. Theo thống kê, người dùng bàn phím QWERTY thường gõ 32% số từ ngay tại dòng phím "home row" (dòng phím mà tay bạn thường đặt một cách tự nhiên khi bắt đầu gõ) trong khi đó bàn phím DVORAK nâng con số này lên 70%. Vì thiết kế như vậy nên bàn tay gõ rất ít phải di chuyển so với Qwerty. Bàn phím DVORAK cũng tận dụng đặc điểm rằng có nhiều người thuận tay phải hơn để tạo ra cách sắp xếp phím giúp bạn gõ được nhiều từ bằng tay phải, giúp nâng cao tốc độ gõ hơn. Chính vì tốc độ vượt trội của nó khi gõ, trong chiến tranh thế giới thứ 2 hải quân Mỹ đã thử nghiên cứu ứng dụng Dvorak trong liên lạc quân sự. Như các bạn biết, trên các tàu chiến hay hàng không mẫu hạm, lính thông tin chuyên đeo tai nghe trên đầu nghe các báo cáo quân sự trên các làn sóng radio và rồi gõ thật nhanh các thông tin thành các báo cáo, chỉ thị. Bộ phận thông tin này cực kỳ quan trọng và luôn gắn liền với bộ phận đầu não chỉ huy để đưa ra các mệnh lệnh phối hợp cho các bộ phận khác. Hải quân Mỹ đã chọn mười bốn người đánh máy cho một nghiên cứu vào năm 1944 để đánh giá xem việc đào tạo Dvorak có khả thi hay không. Kết quả là chỉ mất 52 giờ đào tạo những người đánh máy trên loại bàn phím Dvorak để đạt được tốc độ trung bình như trên bàn phím Qwerty. Khi kết thúc nghiên cứu, tốc độ Dvorak nhanh hơn 74% so với tốc độ Qwerty, và độ chính xác đã tăng 68%. Theo sự tiến bộ của khoa học công nghệ, máy chữ điện, rồi máy tính ra đời, người ta không còn cần dùng đến các cơ cấu cơ khí trong bàn phím nữa. Còn những bàn phím được sáng tạo ra cho những nhu cầu riêng như bàn phím chuyên cho game thủ, bàn phím cho những người làm công tác thống kê hay kế toán, bàn phím 3D với sắp xếp phím nổi không theo mặt phẳng thông thường để tránh mỏi cổ tay khi gõ lâu dài. Khi tôi gõ những dòng chữ này, tôi dùng 2 ngón tay cái gõ trên bàn phím Qwerty quen thuộc với chúng ta trên điện thoại hay máy tính. Dù biết Dvorak cực kỳ lợi hại, nhưng tôi không thể từ bỏ thói quen dùng Qwerty bấy lâu nay. Thử google để nhìn sắp xếp bàn phím Dvorak xem nó kỳ cục như thế nào đi, nhưng tôi không bao giờ chửi nhưng người dùng nó là đồ thần kinh, đồ dở hơi, vì tôi biết thế giới này rất rộng lớn. Cái ta biết, ta quen thuộc chỉ là hữu hạn trong thế giới vô hạn. Con người phát triển được bởi vì tò mò đặt câu hỏi tại sao với những thứ khác lạ, chứ không phải hè nhau chửi bới miệt thị hay chế giễu những thứ chưa từng thấy, chưa từng nghe bao giờ. Qwerty hay Dvorak đều... Ok cả, miễn là bạn dùng nó để gõ ra cái gì có ích cho đời ♥️♥️♥️

164Upvotes
7Downvotes
19Reminds

More from Nguyenlanthang

HOÀ BÌNH HAY BẠO LỰC Nguyễn Lân Thắng 31/8/2018 Những người quan sát các biến động chính trị xã hội tại Việt Nam hẳn không thể quên hình ảnh cuộc xuống đường khổng lồ ngày 10/6/2018 tại Sài Gòn, những vụ bắt bớ đánh đập tàn bạo người biểu tình tại công viên Tao Đàn, những cuộc dàn quân chống bạo động rồi đốt xe tại Phan Rí... và vô cùng nhiều hình ảnh khác nữa giữa về sự xung đột giữa người dân và cảnh sát trong năm vừa qua. Đây là hệ quả tất yếu của quá trình đàn áp rất dài những tiếng nói bất đồng trong xã hội Việt Nam. Trong hơn 10 năm trở lại đây, tổng số người bị bắt bớ, bị hành hung, bị tù đày do có những phát biểu trái với quan điểm của đảng cộng sản lên tới con số hàng ngàn. Nổi bật nhất là những người như Trần Huỳnh Duy Thức, Điếu Cày, Ba Sàm, Bùi Thị Minh Hằng, Trần Thị Nga, Mẹ Nấm... là những người hoàn toàn phi bạo lực trong suốt quá trình hoạt động của mình. Những người này lên tiếng không vì quyền lợi của họ. Chính vì thế họ được sự ủng hộ trực tiếp cũng như gián tiếp vô cùng lớn của một khối quần chúng khổng lồ, vượt thời gian, xuyên biên giới. Bắt rồi bỏ tù, bịt miệng người đấu tranh ôn hoà bằng mọi biện pháp "nghiệp vụ", nhà cầm quyền tưởng chừng nắm thế thượng phong trong việc kiểm soát xã hội, nhưng không phải. Cuộc biểu tình ngày 10/6 là một minh chứng rõ nét gần đây nhất cho sự bất lực của chế độ trong việc dập tắt các phản kháng của người dân. Không có bất cứ một gương mặt nổi bật nào cả miền Bắc hay miền Nam tham gia cuộc biểu tình đó. Bịt mồm được những người tiên phong, nhưng họ không thể bịt mồm hàng triệu người dân khác đang dần tỉnh ngủ và nắm lấy ngọn cờ của cuộc đấu tranh đòi dân chủ, nhân quyền. Tuy nhiên, khi thiếu đi những gương mặt, những tiếng nói ôn hoà mang tính đại diện quần chúng, cuộc đấu tranh này đang ở khúc quanh nguy hiểm, có thể dẫn tới bạo động ở quy mô lớn, có đổ máu, có bạo lực vô cùng tàn tệ. Đó là điều bất cứ ai mong muốn cho một Việt Nam yên hoà trong tương lai không thể chấp nhận, kể cả những người từng bị đảng cộng sản đàn áp một cách dã man nhất. Sự kiện gần đây nhất là đang có lời kêu gọi trên mạng xã hội về một cuộc tổng biểu tình phản đối dự luật Đặc khu và An ninh mạng diễn ra trong dịp quốc khánh 2/9 tới đây. Không ai biết lời kêu gọi này xuất phát từ đâu. Không ai biết sẽ có bao nhiêu người tham gia. Và không ai biết rồi sẽ có bao nhiêu người bị bắt bớ, bị đánh đập, bị đổ máu trong mấy ngày tới đây. Chỉ biết rằng tại Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Nha Trang và các nơi có những khu công nghiệp tập trung lớn, một lực lượng khổng lồ gồm an ninh, cảnh sát, dân phòng, trật tự đô thị, bảo vệ dân phố, đoàn thanh niên, hội phụ nữ, hội cựu chiến binh... đang được triển khai huy động toàn bộ vào việc chống biểu tình. Điều không khó đoán là các gương mặt phản biện xã hội nổi trội sẽ bị theo dõi, canh me, khống chế, thậm chí còn bị các trò "nghiệp vụ" bẩn thỉu tấn công trong mấy ngày sắp tới, để vô hiệu hoá họ, không cho họ có mặt trong bất cứ đám đông nào nếu xảy ra biểu tình. Quay trở lại một sự kiện trong lịch sử, năm 1999, hội nghị thường niên của Tổ chức thương mại thế giới WTO tại Seattle đã vấp phải sự phản ứng mạnh mẽ của phong trào chống Toàn cầu hoá. Các vụ biểu tình lớn, đập phá, rồi bắt bớ gây thiệt hại về vật chất lên đến 3 triệu đô la, gây thiệt hại về kinh tế nói chung lên đến 10 triệu đô la. Đến tháng 11 năm 2003, Mexico lại tiếp tục chuẩn bị hội nghị thường niên này tại Cancun. Những người chống đối tuyên bố quy mô phá hoại sẽ còn lớn hơn sự kiện tại Seattle mấy năm trước rất nhiều lần. Thay vì thiết quân luật và đàn áp, chính phủ và quân đội Mexico đã có một bước đi rất khôn ngoan. Họ lập ra một bản kế hoạch rất chi tiết, phân tích những thất bại tại Seattle, vẽ nên bản đồ những nơi có khả năng xảy ra xung đột và các biện pháp giữ gìn trật tự. Sau đó, họ làm một việc rất kỳ lạ, đó là chủ động liên hệ rồi chia sẻ tất cả những tài liệu này với nhóm đối lập, từ đó phá bỏ rào cản giữa "chúng tôi" và "các anh". Rồi tiếp đến, để không làm ảnh hưởng đến đời sống của người dân Cancun, họ sắp xếp một nơi để những người phản đối có không gian biểu tình trong ôn hoà, sắp xếp truyền thông chính thống đi phỏng vấn các gương mặt đối lập để những người đại diện này có thể bày tỏ quan điểm. Kết quả diễn ra tiếp theo thế nào ở Mexico năm đó chắc các bạn hình dung ra. Hội nghị quốc tế ở Cancun thành công tốt đẹp, không có bất cứ một sự kiện bạo lực nào xảy ra giữa hai bên. Những người có trách nhiệm giữ gìn trật tự an ninh xã hội ở Việt Nam có thấy bài học gì trong ví dụ tôi vừa nêu ra không? Tôi không chắc là quý vị có đủ sự tôn trọng tôi, để hiểu giữa hai hàng chữ những ẩn ý có trong ví dụ trên. Nhưng tôi chắc chắn một điều, nếu quý vị tiếp tục suy nghĩ như cũ, hành động như cũ, thì kết quả sẽ vẫn như cũ, thậm chí còn tệ hại hơn nhiều. Bịt miệng người dân không làm mâu thuẫn nội tại trong họ với chế độ mất đi, mà nó là hành động ngu xuẩn, dồn nén mọi căm tức, mọi phẫn uất vào trong lòng quần chúng, và sẽ có ngày nó nổ tung một cách vô cùng bạo liệt, vô cùng đẫm máu, không thể kiểm soát. Đấy là điều cá nhân tôi không mong muốn, nhiều người hoạt động xã hội không mong muốn, nhưng sự lựa chọn là ở chính quý vị. Chúc tất cả có một ngày nghỉ bình an. Yêu thương tất cả ♥️

3.86k views ·

Thư gửi các bạn đoàn viên huyện Vạn Ninh Nguyễn Lân Thắng 23/8/2018 Thưa các bạn thanh niên, cách đây 27 năm, ngày 26/3/1991 sau khi bước chân vào học trung học tôi đã trở thành đoàn viên cộng sản Hồ Chí Minh như các bạn. Có lẽ lúc đó nhiều bạn mà tôi đang muốn có lời ở đây còn chưa sinh ra. Hơn một năm sau, do những thành tích trong học tập và hoạt động phong trào, tôi được bầu làm bí thư chi đoàn, được tặng bằng khen của Bí thư trung ương đoàn Hồ Đức Việt. Nếu các bạn có điều kiện tìm thì có thể thấy ảnh của tôi trên trang bìa báo Hoa Học Trò số 5, một bức ảnh do nhà nhiếp ảnh Hoài Linh chụp. Hồi đó, đó là một vinh dự không dễ gì những đoàn viên bình thường khác có được. Tôi bắt đầu lá thư này với một chút kể lể về bản thân để các bạn có thể hiểu một chút về tôi, để chúng ta có thể trao đổi trên cơ sở hiểu biết nhau hơn. Điều tôi muốn đề cập với các bạn chính là bức ảnh các bạn chụp ở bãi biển trong dịp Hội trại truyền thống Thanh niên huyện Vạn Ninh tỉnh Khánh Hoà lần thứ 21. Tiền cảnh là 8 bạn mặc áo đoàn thanh niên vây quanh một biểu ngữ, hậu cảnh là mấy cái lều bằng tre nứa trong hội trại. Nội dung biểu ngữ các bạn cầm là hình vẽ một nắm đấm và dòng chữ "Có Đặc Khu Sẽ Phát Triển". Thưa các bạn, năm nay tôi đã 43 tuổi. Tôi cũng đã có một thời tuổi trẻ sôi nổi như các bạn ngày hôm nay. Ngày ấy những năm 1990 sinh hoạt đoàn đội còn nghèo nàn và khiêm tốn lắm. Đoàn viên thanh niên không có màu áo xanh, không có các hoạt động dã ngoại hay lao động công ích thường xuyên với một tập thể lớn cả ngàn người như bây giờ đâu. Lúc đó ra đường, đoàn viên chỉ có một chiếc huy hiệu nhỏ đeo trên ngực là oách lắm rồi. Thế rồi tôi học lên đại học, ra trường, công tác tại Bộ Xây Dựng, đi khắp mọi miền đất nước làm việc với một nhiệt huyết nóng bỏng của tuổi trẻ. Nhưng rồi khi càng lớn tuổi, càng va vấp với thực tế của cuộc sống, tôi càng nhận ra có điều gì đó sai sai so với nhận thức của mình được học trong nhà trường lúc ban đầu. Và rồi nhất là từ khi internet có ở Việt Nam năm 1997, một kho tàng kiến thức cũng như thông tin của nhân loại mở ra. Lúc đó tôi chợt bừng tỉnh. Tôi bắt đầu biết đến những chuyện như Cải cách ruộng đất, đến Nhân văn giai phẩm, đến Hiệp ước Thành Đô, đến bà Tăng Tuyết Minh, Nông Thị Xuân... Đó là những sự thật lịch sử, những điều bẩn thỉu đã từng xảy ra trên đất nước ta từ 50-70 năm trước, nhưng đảng cộng sản với tư cách là đảng cầm quyền, với hệ thống truyền thông khổng lồ luôn tìm cách che giấu hoặc nguỵ biện cho những sự việc này. Tôi cũng như các bạn, tôi đã từng yêu mến ông Hồ Chí Minh, ngưỡng mộ các lãnh tụ cách mạng... nhưng khi sự thật về họ bị phơi bầy thì những tình cảm đó hoàn toàn sụp đổ. Nó như kiểu một tình yêu bị phản bội, uất ức không thể tả được. Các bạn cứ hình dung việc khi mình yêu thương một ai đó, nhưng đến một ngày sự thật về nhân cách của họ bị lật tẩy, lúc đó tình cảm của các bạn sẽ như thế nào? Quả thật là có quá nhiều sự thật tôi bị che giấu, các bạn bị che giấu, và tất cả người Việt Nam chúng ta bị che giấu... một cách tinh vi và có hệ thống. Hãy thử tìm hiểu về mấy chuyện đó trước tiên đi các bạn. Trong mấy ngày vừa qua kể từ khi bức ảnh các bạn chụp được đăng lên trang facebook của huyện đoàn Vạn Ninh, tôi biết các bạn bị rất nhiều người vào chửi rủa, mạt sát nặng nề. Thực ra trước đây những người đó không biết các bạn là ai, chẳng có thù oán gì với các bạn, nhưng tại sao họ lại xông vào chửi? Đó là vì các bạn đã làm một việc cực kỳ ngốc nghếch mà không hề ý thức được vấn đề nghiêm trọng đến mức nào. Giờ tôi đặt tiếp một câu hỏi: tại sao Admin trang của huyện đoàn Vạn Ninh lại xoá đi những comment xây dựng rất chân tình và lý lẽ đầy đủ phân tích mối nguy hại của luật đặc khu? Những người đang comment bênh vực việc làm của các bạn có phải đúng là dân Vạn Ninh không, hay là một đống nick ảo ở đâu đó, vô danh tính, không hình ảnh, không có lịch sử hoạt động lâu dài và chỉ mới hoạt động gần đây? Phải chăng họ, những người bầy ra cái biểu ngữ, kích động các bạn làm việc đó, rồi bênh vực hành động của các bạn khi có người phê phán, họ đang muốn che giấu các bạn một điều gì đó? Trong khuôn khổ hạn hẹp của một bức thư ngỏ này, tôi không thể nói hết và kể hết những điều tôi biết cho các bạn nghe. Nhưng tôi muốn có một lời chân thành với các bạn thế này, hãy biết đặt câu hỏi, đừng dễ dàng tin vào những điều người ta mang tới. Miếng phô mai chỉ có ở trong những cái bẫy chuột. Các bạn còn rất trẻ, còn rất nhiều thời gian, nhưng nếu các bạn không có nhận thức đúng điều phải trái trong cuộc đời này, thì rồi sẽ bị kẻ khác lợi dụng, và phí hoài tuổi trẻ vào những điều ngu ngốc, thậm chí những điều có hại cho dân tộc, cho đất nước này. Tôi cũng như các bạn, có những lúc từng làm những điều điên rồ lắm, nhưng xong rồi thôi, tuổi trẻ mà. Nhưng có những điều mà nếu phạm phải, ta sẽ phải ân hận và bị phỉ nhổ suốt đời, đấy là tội Phản Quốc! Và với tư cách cùng là người Việt Nam, cùng sinh ra ở đây và yêu thương mảnh đất này, tôi phải nói với các bạn những điều đó dù có khó nghe đến đâu, bởi vì tôi không muốn Việt Nam của chúng ta làm nô lệ cho giặc ngoại bang. Yêu thương tất cả các bạn ♥️ #blog

5.66k views ·

Sài Gòn Kỷ Niệm Nguyễn Lân Thắng 19/8/2018 Đêm ngày 15/8/2018 cả Sài Gòn náo loạn vì một buổi ca nhạc. Đó là buổi biểu diễn mini của ca sĩ Nguyễn Tín và những người bạn mang tên Sài Gòn Kỷ Niệm tại quán cafe Casanova ngay trung tâm thành phố. Nguyễn Tín sinh năm 1990, người Cần Thơ, vốn không hề được đào tạo thanh nhạc bài bản. Vì tham gia các hoạt động xã hội, đi biểu tình chống Formosa gây ô nhiễm, nên Tín từ lâu đã bị lực lượng an ninh quấy phá công việc mưu sinh ở Cần Thơ, phải bỏ lên Sài Gòn để tìm công việc tạm bợ khác mà sống. Trong quá trình vất vả đó, Tín làm đủ thứ, từ bán hàng online, cho đến việc dùng giọng ca vốn có để đi hát cho các phòng trà ca nhạc mini. Nhưng những công việc đó cũng không hề đơn giản cho Tín, rất nhiều lần bị phá, bởi anh không chỉ kiếm tiền để mưu sinh mà còn dành một phần rất lớn thu nhập để gửi nuôi những đứa con của hai tù nhân chính trị nổi tiếng là Trần Thị Nga và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Rất may mắn cho Tín là những việc làm đó đã chạm đến trái tim của rất nhiều người không thờ ơ với đất nước. Những buổi livestream vừa bán hàng online, vừa hát nhạc xưa trên facebook của Tín luôn có hàng trăm người hâm mộ ở khắp mọi nơi theo dõi. Nổi tiếng nhất có lẽ là clip Tín hát bài Tiền Giang Đông - Tiền Giang Tây, do Đinh Nhật Uy chế lời từ bài Trường Sơn Đông - Trường Sơn Tây. Đây là bài hát rất vui nhộn, nhẹ nhàng đả kích các vấn đề xã hội xung quanh vụ BOT Cai Lậy, và được cánh lái xe Bạn Hữu Đường Xa khắp nơi ưa thích. Mến mộ tinh thần và những công việc Tín đã làm, một nhóm bạn hữu ở Sài Gòn, trong đó có kỹ sư Nguyễn Đại và nhà báo Phạm Đoan Trang đã quyết định tổ chức một đêm ca nhạc cho Tín. Đêm ca nhạc này chỉ mời hạn chế rất ít những người bấy lâu nay vẫn âm thầm tham gia hay gián tiếp ủng hộ phong trào đấu tranh. Tôi tình cờ có mặt ở Sài Gòn trong dịp này và rất vinh dự được Tín mời đến tham gia. Khỏi phải nói là lực lượng an ninh thành phố HCM đã đau đầu thế nào, bởi lời mời gọi thì được công khai trên mạng, thành phần tham dự thì toàn những người "không hiền", nhưng họ không thể biết được địa điểm ở đâu. Dự cảm được những bất trắc có thể xảy ra, tôi đã bỏ thời gian vài tiếng đồng hồ trước buổi diễn, đi loanh quanh khắp nơi để cắt đuôi nếu có. Như các bạn đã biết, do bất cẩn nên một trong các khách mời khá nổi tiếng hôm đó đã có đuôi đi theo. Buổi diễn bị cắt ngang, khách mời bị hạch sách xét hỏi giấy tờ, Nguyễn Tín, Đoan Trang và Nguyễn Đại bị đánh đập tơi bời... tất cả sự việc được các hãng truyền thông như BBC, RFA... đưa tin rất tỉ mỉ mấy ngày nay. Là người trực tiếp tham dự, tôi thấy ấn tượng nhất là bản lĩnh của Tín và những người bạn thể hiện trong đêm nhạc này. Hôm đó khi sân khấu vừa nổi nhạc ít phút, 50 khán giả đang say sưa quay vào trong nghe những lời ca tiếng hát thì ngoài cửa xuất hiện lố nhố công an, dân phòng và hàng chục tên côn đồ mặt bịt khẩu trang vây ráp khoá chặt bên ngoài. Tín biết điều đó. Các nhạc công biết điều đó. Và những người tổ chức cũng hoàn toàn biết điều đó. Nhưng tiếng hát của Tín vẫn vút lên mượt mà qua nhiều bài hát mà không hề có một lần vấp váp. Chỉ đến khi kẻ phá đám vào áp lực được với chủ quán cafe Casanova thì Tín và các bạn mới buộc phải dừng buổi biểu diễn này lại. Máu đã chảy. Điện thoại đã bị đập. Tiền bạc giấy tờ đã bị cướp. Nhưng cho tôi xin nói với Tín và tất cả các bạn có mặt ở quán Casanova đêm ấy một điều này: "Cái gì không giết được ta thì sẽ làm cho ta mạnh mẽ hơn". Đây không chỉ đơn thuần là một câu thành ngữ nhằm khuyến khích con người vượt qua khó khăn, mà nó còn là một điều được các nhà khoa học chứng minh bằng thí nghiệm nghiêm túc. Người ta cho những con giun đất vào một môi trường nhiệt độ cao trong một khoảng thời gian. Con nào cũng được đánh dấu. Một lúc sau, những con nào còn sống sót lại được trộn lẫn với những con giun mới và đem bỏ tiếp vào nơi nhiệt độ cao. Người ta quan sát thấy những con giun nào đã vượt qua lần thí nghiệm thứ nhất sẽ có khả năng sống sót cao hơn hẳn trong lần thí nghiệm thứ hai. Vết thương trên mặt Tín, Trang, Đại rồi sẽ lành. Vết đau trong tâm hồn những người tham dự đêm ca nhạc vỡ nát ấy rồi sẽ lại trở thành kỷ niệm. Nhưng tất cả những trải nghiệm kinh hoàng trong cái đêm hôm đó đã không giết được chúng ta, và chúng ta, những người yêu tự do, khát khao dân chủ, mong mỏi nhân quyền... chúng ta sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, bản lĩnh hơn, để có ngày nhất tề đứng lên giành lấy những giá trị mà dân tộc này, đất nước này xứng đáng được hưởng. Anh rất khâm phục em Tín ơi! Yêu thương tất cả mọi người ♥️ #blog

7.3k views ·

More from Nguyenlanthang

HOÀ BÌNH HAY BẠO LỰC Nguyễn Lân Thắng 31/8/2018 Những người quan sát các biến động chính trị xã hội tại Việt Nam hẳn không thể quên hình ảnh cuộc xuống đường khổng lồ ngày 10/6/2018 tại Sài Gòn, những vụ bắt bớ đánh đập tàn bạo người biểu tình tại công viên Tao Đàn, những cuộc dàn quân chống bạo động rồi đốt xe tại Phan Rí... và vô cùng nhiều hình ảnh khác nữa giữa về sự xung đột giữa người dân và cảnh sát trong năm vừa qua. Đây là hệ quả tất yếu của quá trình đàn áp rất dài những tiếng nói bất đồng trong xã hội Việt Nam. Trong hơn 10 năm trở lại đây, tổng số người bị bắt bớ, bị hành hung, bị tù đày do có những phát biểu trái với quan điểm của đảng cộng sản lên tới con số hàng ngàn. Nổi bật nhất là những người như Trần Huỳnh Duy Thức, Điếu Cày, Ba Sàm, Bùi Thị Minh Hằng, Trần Thị Nga, Mẹ Nấm... là những người hoàn toàn phi bạo lực trong suốt quá trình hoạt động của mình. Những người này lên tiếng không vì quyền lợi của họ. Chính vì thế họ được sự ủng hộ trực tiếp cũng như gián tiếp vô cùng lớn của một khối quần chúng khổng lồ, vượt thời gian, xuyên biên giới. Bắt rồi bỏ tù, bịt miệng người đấu tranh ôn hoà bằng mọi biện pháp "nghiệp vụ", nhà cầm quyền tưởng chừng nắm thế thượng phong trong việc kiểm soát xã hội, nhưng không phải. Cuộc biểu tình ngày 10/6 là một minh chứng rõ nét gần đây nhất cho sự bất lực của chế độ trong việc dập tắt các phản kháng của người dân. Không có bất cứ một gương mặt nổi bật nào cả miền Bắc hay miền Nam tham gia cuộc biểu tình đó. Bịt mồm được những người tiên phong, nhưng họ không thể bịt mồm hàng triệu người dân khác đang dần tỉnh ngủ và nắm lấy ngọn cờ của cuộc đấu tranh đòi dân chủ, nhân quyền. Tuy nhiên, khi thiếu đi những gương mặt, những tiếng nói ôn hoà mang tính đại diện quần chúng, cuộc đấu tranh này đang ở khúc quanh nguy hiểm, có thể dẫn tới bạo động ở quy mô lớn, có đổ máu, có bạo lực vô cùng tàn tệ. Đó là điều bất cứ ai mong muốn cho một Việt Nam yên hoà trong tương lai không thể chấp nhận, kể cả những người từng bị đảng cộng sản đàn áp một cách dã man nhất. Sự kiện gần đây nhất là đang có lời kêu gọi trên mạng xã hội về một cuộc tổng biểu tình phản đối dự luật Đặc khu và An ninh mạng diễn ra trong dịp quốc khánh 2/9 tới đây. Không ai biết lời kêu gọi này xuất phát từ đâu. Không ai biết sẽ có bao nhiêu người tham gia. Và không ai biết rồi sẽ có bao nhiêu người bị bắt bớ, bị đánh đập, bị đổ máu trong mấy ngày tới đây. Chỉ biết rằng tại Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng, Nha Trang và các nơi có những khu công nghiệp tập trung lớn, một lực lượng khổng lồ gồm an ninh, cảnh sát, dân phòng, trật tự đô thị, bảo vệ dân phố, đoàn thanh niên, hội phụ nữ, hội cựu chiến binh... đang được triển khai huy động toàn bộ vào việc chống biểu tình. Điều không khó đoán là các gương mặt phản biện xã hội nổi trội sẽ bị theo dõi, canh me, khống chế, thậm chí còn bị các trò "nghiệp vụ" bẩn thỉu tấn công trong mấy ngày sắp tới, để vô hiệu hoá họ, không cho họ có mặt trong bất cứ đám đông nào nếu xảy ra biểu tình. Quay trở lại một sự kiện trong lịch sử, năm 1999, hội nghị thường niên của Tổ chức thương mại thế giới WTO tại Seattle đã vấp phải sự phản ứng mạnh mẽ của phong trào chống Toàn cầu hoá. Các vụ biểu tình lớn, đập phá, rồi bắt bớ gây thiệt hại về vật chất lên đến 3 triệu đô la, gây thiệt hại về kinh tế nói chung lên đến 10 triệu đô la. Đến tháng 11 năm 2003, Mexico lại tiếp tục chuẩn bị hội nghị thường niên này tại Cancun. Những người chống đối tuyên bố quy mô phá hoại sẽ còn lớn hơn sự kiện tại Seattle mấy năm trước rất nhiều lần. Thay vì thiết quân luật và đàn áp, chính phủ và quân đội Mexico đã có một bước đi rất khôn ngoan. Họ lập ra một bản kế hoạch rất chi tiết, phân tích những thất bại tại Seattle, vẽ nên bản đồ những nơi có khả năng xảy ra xung đột và các biện pháp giữ gìn trật tự. Sau đó, họ làm một việc rất kỳ lạ, đó là chủ động liên hệ rồi chia sẻ tất cả những tài liệu này với nhóm đối lập, từ đó phá bỏ rào cản giữa "chúng tôi" và "các anh". Rồi tiếp đến, để không làm ảnh hưởng đến đời sống của người dân Cancun, họ sắp xếp một nơi để những người phản đối có không gian biểu tình trong ôn hoà, sắp xếp truyền thông chính thống đi phỏng vấn các gương mặt đối lập để những người đại diện này có thể bày tỏ quan điểm. Kết quả diễn ra tiếp theo thế nào ở Mexico năm đó chắc các bạn hình dung ra. Hội nghị quốc tế ở Cancun thành công tốt đẹp, không có bất cứ một sự kiện bạo lực nào xảy ra giữa hai bên. Những người có trách nhiệm giữ gìn trật tự an ninh xã hội ở Việt Nam có thấy bài học gì trong ví dụ tôi vừa nêu ra không? Tôi không chắc là quý vị có đủ sự tôn trọng tôi, để hiểu giữa hai hàng chữ những ẩn ý có trong ví dụ trên. Nhưng tôi chắc chắn một điều, nếu quý vị tiếp tục suy nghĩ như cũ, hành động như cũ, thì kết quả sẽ vẫn như cũ, thậm chí còn tệ hại hơn nhiều. Bịt miệng người dân không làm mâu thuẫn nội tại trong họ với chế độ mất đi, mà nó là hành động ngu xuẩn, dồn nén mọi căm tức, mọi phẫn uất vào trong lòng quần chúng, và sẽ có ngày nó nổ tung một cách vô cùng bạo liệt, vô cùng đẫm máu, không thể kiểm soát. Đấy là điều cá nhân tôi không mong muốn, nhiều người hoạt động xã hội không mong muốn, nhưng sự lựa chọn là ở chính quý vị. Chúc tất cả có một ngày nghỉ bình an. Yêu thương tất cả ♥️

3.86k views ·

Thư gửi các bạn đoàn viên huyện Vạn Ninh Nguyễn Lân Thắng 23/8/2018 Thưa các bạn thanh niên, cách đây 27 năm, ngày 26/3/1991 sau khi bước chân vào học trung học tôi đã trở thành đoàn viên cộng sản Hồ Chí Minh như các bạn. Có lẽ lúc đó nhiều bạn mà tôi đang muốn có lời ở đây còn chưa sinh ra. Hơn một năm sau, do những thành tích trong học tập và hoạt động phong trào, tôi được bầu làm bí thư chi đoàn, được tặng bằng khen của Bí thư trung ương đoàn Hồ Đức Việt. Nếu các bạn có điều kiện tìm thì có thể thấy ảnh của tôi trên trang bìa báo Hoa Học Trò số 5, một bức ảnh do nhà nhiếp ảnh Hoài Linh chụp. Hồi đó, đó là một vinh dự không dễ gì những đoàn viên bình thường khác có được. Tôi bắt đầu lá thư này với một chút kể lể về bản thân để các bạn có thể hiểu một chút về tôi, để chúng ta có thể trao đổi trên cơ sở hiểu biết nhau hơn. Điều tôi muốn đề cập với các bạn chính là bức ảnh các bạn chụp ở bãi biển trong dịp Hội trại truyền thống Thanh niên huyện Vạn Ninh tỉnh Khánh Hoà lần thứ 21. Tiền cảnh là 8 bạn mặc áo đoàn thanh niên vây quanh một biểu ngữ, hậu cảnh là mấy cái lều bằng tre nứa trong hội trại. Nội dung biểu ngữ các bạn cầm là hình vẽ một nắm đấm và dòng chữ "Có Đặc Khu Sẽ Phát Triển". Thưa các bạn, năm nay tôi đã 43 tuổi. Tôi cũng đã có một thời tuổi trẻ sôi nổi như các bạn ngày hôm nay. Ngày ấy những năm 1990 sinh hoạt đoàn đội còn nghèo nàn và khiêm tốn lắm. Đoàn viên thanh niên không có màu áo xanh, không có các hoạt động dã ngoại hay lao động công ích thường xuyên với một tập thể lớn cả ngàn người như bây giờ đâu. Lúc đó ra đường, đoàn viên chỉ có một chiếc huy hiệu nhỏ đeo trên ngực là oách lắm rồi. Thế rồi tôi học lên đại học, ra trường, công tác tại Bộ Xây Dựng, đi khắp mọi miền đất nước làm việc với một nhiệt huyết nóng bỏng của tuổi trẻ. Nhưng rồi khi càng lớn tuổi, càng va vấp với thực tế của cuộc sống, tôi càng nhận ra có điều gì đó sai sai so với nhận thức của mình được học trong nhà trường lúc ban đầu. Và rồi nhất là từ khi internet có ở Việt Nam năm 1997, một kho tàng kiến thức cũng như thông tin của nhân loại mở ra. Lúc đó tôi chợt bừng tỉnh. Tôi bắt đầu biết đến những chuyện như Cải cách ruộng đất, đến Nhân văn giai phẩm, đến Hiệp ước Thành Đô, đến bà Tăng Tuyết Minh, Nông Thị Xuân... Đó là những sự thật lịch sử, những điều bẩn thỉu đã từng xảy ra trên đất nước ta từ 50-70 năm trước, nhưng đảng cộng sản với tư cách là đảng cầm quyền, với hệ thống truyền thông khổng lồ luôn tìm cách che giấu hoặc nguỵ biện cho những sự việc này. Tôi cũng như các bạn, tôi đã từng yêu mến ông Hồ Chí Minh, ngưỡng mộ các lãnh tụ cách mạng... nhưng khi sự thật về họ bị phơi bầy thì những tình cảm đó hoàn toàn sụp đổ. Nó như kiểu một tình yêu bị phản bội, uất ức không thể tả được. Các bạn cứ hình dung việc khi mình yêu thương một ai đó, nhưng đến một ngày sự thật về nhân cách của họ bị lật tẩy, lúc đó tình cảm của các bạn sẽ như thế nào? Quả thật là có quá nhiều sự thật tôi bị che giấu, các bạn bị che giấu, và tất cả người Việt Nam chúng ta bị che giấu... một cách tinh vi và có hệ thống. Hãy thử tìm hiểu về mấy chuyện đó trước tiên đi các bạn. Trong mấy ngày vừa qua kể từ khi bức ảnh các bạn chụp được đăng lên trang facebook của huyện đoàn Vạn Ninh, tôi biết các bạn bị rất nhiều người vào chửi rủa, mạt sát nặng nề. Thực ra trước đây những người đó không biết các bạn là ai, chẳng có thù oán gì với các bạn, nhưng tại sao họ lại xông vào chửi? Đó là vì các bạn đã làm một việc cực kỳ ngốc nghếch mà không hề ý thức được vấn đề nghiêm trọng đến mức nào. Giờ tôi đặt tiếp một câu hỏi: tại sao Admin trang của huyện đoàn Vạn Ninh lại xoá đi những comment xây dựng rất chân tình và lý lẽ đầy đủ phân tích mối nguy hại của luật đặc khu? Những người đang comment bênh vực việc làm của các bạn có phải đúng là dân Vạn Ninh không, hay là một đống nick ảo ở đâu đó, vô danh tính, không hình ảnh, không có lịch sử hoạt động lâu dài và chỉ mới hoạt động gần đây? Phải chăng họ, những người bầy ra cái biểu ngữ, kích động các bạn làm việc đó, rồi bênh vực hành động của các bạn khi có người phê phán, họ đang muốn che giấu các bạn một điều gì đó? Trong khuôn khổ hạn hẹp của một bức thư ngỏ này, tôi không thể nói hết và kể hết những điều tôi biết cho các bạn nghe. Nhưng tôi muốn có một lời chân thành với các bạn thế này, hãy biết đặt câu hỏi, đừng dễ dàng tin vào những điều người ta mang tới. Miếng phô mai chỉ có ở trong những cái bẫy chuột. Các bạn còn rất trẻ, còn rất nhiều thời gian, nhưng nếu các bạn không có nhận thức đúng điều phải trái trong cuộc đời này, thì rồi sẽ bị kẻ khác lợi dụng, và phí hoài tuổi trẻ vào những điều ngu ngốc, thậm chí những điều có hại cho dân tộc, cho đất nước này. Tôi cũng như các bạn, có những lúc từng làm những điều điên rồ lắm, nhưng xong rồi thôi, tuổi trẻ mà. Nhưng có những điều mà nếu phạm phải, ta sẽ phải ân hận và bị phỉ nhổ suốt đời, đấy là tội Phản Quốc! Và với tư cách cùng là người Việt Nam, cùng sinh ra ở đây và yêu thương mảnh đất này, tôi phải nói với các bạn những điều đó dù có khó nghe đến đâu, bởi vì tôi không muốn Việt Nam của chúng ta làm nô lệ cho giặc ngoại bang. Yêu thương tất cả các bạn ♥️ #blog

5.66k views ·

Sài Gòn Kỷ Niệm Nguyễn Lân Thắng 19/8/2018 Đêm ngày 15/8/2018 cả Sài Gòn náo loạn vì một buổi ca nhạc. Đó là buổi biểu diễn mini của ca sĩ Nguyễn Tín và những người bạn mang tên Sài Gòn Kỷ Niệm tại quán cafe Casanova ngay trung tâm thành phố. Nguyễn Tín sinh năm 1990, người Cần Thơ, vốn không hề được đào tạo thanh nhạc bài bản. Vì tham gia các hoạt động xã hội, đi biểu tình chống Formosa gây ô nhiễm, nên Tín từ lâu đã bị lực lượng an ninh quấy phá công việc mưu sinh ở Cần Thơ, phải bỏ lên Sài Gòn để tìm công việc tạm bợ khác mà sống. Trong quá trình vất vả đó, Tín làm đủ thứ, từ bán hàng online, cho đến việc dùng giọng ca vốn có để đi hát cho các phòng trà ca nhạc mini. Nhưng những công việc đó cũng không hề đơn giản cho Tín, rất nhiều lần bị phá, bởi anh không chỉ kiếm tiền để mưu sinh mà còn dành một phần rất lớn thu nhập để gửi nuôi những đứa con của hai tù nhân chính trị nổi tiếng là Trần Thị Nga và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Rất may mắn cho Tín là những việc làm đó đã chạm đến trái tim của rất nhiều người không thờ ơ với đất nước. Những buổi livestream vừa bán hàng online, vừa hát nhạc xưa trên facebook của Tín luôn có hàng trăm người hâm mộ ở khắp mọi nơi theo dõi. Nổi tiếng nhất có lẽ là clip Tín hát bài Tiền Giang Đông - Tiền Giang Tây, do Đinh Nhật Uy chế lời từ bài Trường Sơn Đông - Trường Sơn Tây. Đây là bài hát rất vui nhộn, nhẹ nhàng đả kích các vấn đề xã hội xung quanh vụ BOT Cai Lậy, và được cánh lái xe Bạn Hữu Đường Xa khắp nơi ưa thích. Mến mộ tinh thần và những công việc Tín đã làm, một nhóm bạn hữu ở Sài Gòn, trong đó có kỹ sư Nguyễn Đại và nhà báo Phạm Đoan Trang đã quyết định tổ chức một đêm ca nhạc cho Tín. Đêm ca nhạc này chỉ mời hạn chế rất ít những người bấy lâu nay vẫn âm thầm tham gia hay gián tiếp ủng hộ phong trào đấu tranh. Tôi tình cờ có mặt ở Sài Gòn trong dịp này và rất vinh dự được Tín mời đến tham gia. Khỏi phải nói là lực lượng an ninh thành phố HCM đã đau đầu thế nào, bởi lời mời gọi thì được công khai trên mạng, thành phần tham dự thì toàn những người "không hiền", nhưng họ không thể biết được địa điểm ở đâu. Dự cảm được những bất trắc có thể xảy ra, tôi đã bỏ thời gian vài tiếng đồng hồ trước buổi diễn, đi loanh quanh khắp nơi để cắt đuôi nếu có. Như các bạn đã biết, do bất cẩn nên một trong các khách mời khá nổi tiếng hôm đó đã có đuôi đi theo. Buổi diễn bị cắt ngang, khách mời bị hạch sách xét hỏi giấy tờ, Nguyễn Tín, Đoan Trang và Nguyễn Đại bị đánh đập tơi bời... tất cả sự việc được các hãng truyền thông như BBC, RFA... đưa tin rất tỉ mỉ mấy ngày nay. Là người trực tiếp tham dự, tôi thấy ấn tượng nhất là bản lĩnh của Tín và những người bạn thể hiện trong đêm nhạc này. Hôm đó khi sân khấu vừa nổi nhạc ít phút, 50 khán giả đang say sưa quay vào trong nghe những lời ca tiếng hát thì ngoài cửa xuất hiện lố nhố công an, dân phòng và hàng chục tên côn đồ mặt bịt khẩu trang vây ráp khoá chặt bên ngoài. Tín biết điều đó. Các nhạc công biết điều đó. Và những người tổ chức cũng hoàn toàn biết điều đó. Nhưng tiếng hát của Tín vẫn vút lên mượt mà qua nhiều bài hát mà không hề có một lần vấp váp. Chỉ đến khi kẻ phá đám vào áp lực được với chủ quán cafe Casanova thì Tín và các bạn mới buộc phải dừng buổi biểu diễn này lại. Máu đã chảy. Điện thoại đã bị đập. Tiền bạc giấy tờ đã bị cướp. Nhưng cho tôi xin nói với Tín và tất cả các bạn có mặt ở quán Casanova đêm ấy một điều này: "Cái gì không giết được ta thì sẽ làm cho ta mạnh mẽ hơn". Đây không chỉ đơn thuần là một câu thành ngữ nhằm khuyến khích con người vượt qua khó khăn, mà nó còn là một điều được các nhà khoa học chứng minh bằng thí nghiệm nghiêm túc. Người ta cho những con giun đất vào một môi trường nhiệt độ cao trong một khoảng thời gian. Con nào cũng được đánh dấu. Một lúc sau, những con nào còn sống sót lại được trộn lẫn với những con giun mới và đem bỏ tiếp vào nơi nhiệt độ cao. Người ta quan sát thấy những con giun nào đã vượt qua lần thí nghiệm thứ nhất sẽ có khả năng sống sót cao hơn hẳn trong lần thí nghiệm thứ hai. Vết thương trên mặt Tín, Trang, Đại rồi sẽ lành. Vết đau trong tâm hồn những người tham dự đêm ca nhạc vỡ nát ấy rồi sẽ lại trở thành kỷ niệm. Nhưng tất cả những trải nghiệm kinh hoàng trong cái đêm hôm đó đã không giết được chúng ta, và chúng ta, những người yêu tự do, khát khao dân chủ, mong mỏi nhân quyền... chúng ta sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, bản lĩnh hơn, để có ngày nhất tề đứng lên giành lấy những giá trị mà dân tộc này, đất nước này xứng đáng được hưởng. Anh rất khâm phục em Tín ơi! Yêu thương tất cả mọi người ♥️ #blog

7.3k views ·