@lehoaianhhal
  • verified_user
·

TA LỚN LÊN, ĐẤT NƯỚC ĐÃ GIÀ RỒI Ta lớn lên, đất nước đã già rồi (Bốn nghìn năm thì đâu còn trẻ nữa) Chỉ có tiếng cơm sôi mỗi bữa Vẫn như xưa ...nhưng lúa xịt thuốc rầy. Ta già đi, đất nước cũng già rồi Chỉ bốn nghìn năm vẫn chưa lớn nỗi Lon ton chạy theo, sụt sùi hờn dỗi Hòn sỏi trên đường cũng nghi một âm mưu. Ta rửa trà không phải cách xưa Sợ hóa chất nên xác trà trắng phớ Thêm chút niềm tin cho trà bớt dở Gật gù khen: Đúng chất Thái Nguyên. Ta cái gì cũng phải làm theo Học tập mãi vẫn không bằng họ Bứt chổi đót, chạy xe ôm... mà cái gì cũng có Đuổi ta đi không mảnh đất cắm dùi. Mạ ta ở làng vẫn cứ lui cui Cầm sổ đỏ cho con vào đại học Tần tảo cả đời, biết bao khó nhọc Để con học xong thì lại quay về. Thế là con ta vẫn giữ... hồn quê Bơm thuốc cho rau, nuôi heo siêu tốc Thủy điện xả, con ta ngồi khóc Cầu cho ông Bụt hiện về. Những cô Tấm vẫn cứ mãi mê “Đắp mộ cuộc tình” karaoke kẹo kéo Những Mai An Tiêm bây giờ rất khéo Kiếm ăn từ cuộc tình già. Ta bây giờ vẫn cứ là ta Bỏ nghìn tỷ mỗi năm mua sách cho con học Đến lượt đứa sau ta ngồi ta khóc Vì sách giáo khoa đã bị thay rồi. Ta già rồi, đất nước cũng thế thôi Củi xếp vào lò đến lúc nào mới hết? Có thể đời ta không bao giờ biết. Mà thôi, chẳng để làm gì. Ờ thì ta cố giữ hồn quê Nghe karaoke cuộc tình đắp mộ. Nhắc con cháu đóng giùm cửa sổ Vườn bên đang xịt thuốc rầy. - Fb: Thịnh Nguyễn

Get replies from creators like Le Hoai Anh Hal

thumb_upthumb_down
386upvotes