PHẢI CHĂNG TRUNG QUỐC CŨNG KHÔNG HỌC ĐƯỢC CHỮ NGỜ? Cách đây 5 năm thì ai dám nghĩ tác giả của cuốn sách Death by China lại có thể làm cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Mỹ và có tiếng nói quan trọng tại Tòa Bạch Ốc. Nhưng điều không ngờ lại xảy ra và tác giả của cuốn sách “chết bởi Trung Quốc” đã trở thành cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Trump. Đây là tình huống mà giới lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đã không ngờ tới và chắc chắn sẽ còn phải đau đầu rất nhiều với tác giả của cuốn sách Death by China. Đọc cuốn sách Death by China thì thấy Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro đã vạch trần tất cả những mối nguy đến từ chính sách kinh tế của Trung Quốc. Theo Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro thì Trung Quốc đã đưa ra chính sách gian lận thương mại, ăn cắp công nghệ, làm hàng giả, hàng kém chất lượng để phá hủy toàn bộ hệ thống kinh tế chuẩn mực của các nước tư bản giầu có trước đây như Mỹ và Châu Âu. Trung Quốc đã cố tình làm hàng giả, hàng kém chất lượng và bán phá giá để cho nhiều nhà máy, nhiều công ty của Mỹ và Châu Âu bị phá sản. Khi các nhà máy, các công ty của Mỹ và Châu Âu bị phá sản thì người dân không có việc làm và người dân không có việc làm thì không có tiền lương mà không có tiền lương thì phải dùng hàng giả, hàng kém chất lượng của Trung Quốc. Đối với những nước giầu có như Mỹ và Châu Âu thì Trung Quốc đưa hàng giả, hàng kém chất lượng vào để giết chết các nhà máy, các công ty. Còn đối với các nước nghèo đói như Campuchia, Việt Nam, Lào và Châu Phi thì Trung Quốc đã đưa cả hàng độc hại để không chỉ giết chết các nhà máy, các công ty mà giết chết luôn cả người dân. Theo Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro thì nếu Mỹ và Châu Âu không có chính sách ngăn chặn Trung Quốc thì chỉ cần trong vòng 10 năm đến 20 năm nữa là Trung Quốc sẽ chi phối toàn bộ hệ thống kinh tế toàn cầu. Khi Trung Quốc đã chi phối được kinh tế toàn cầu thì dĩ nhiên là Trung Quốc sẽ chi phối về chính trị và đi xâm chiếm lãnh thổ của các quốc gia khác. Điều này thì ai cũng có thể nhìn thấy qua các chính sách của Trung Quốc đối với các nước nhỏ và nghèo trong khu vực như Việt Nam, Campuchia, Lào, Myanmar, Philippines, và Malaysia. Giới chính trị gia salon của Mỹ và Châu Âu đã không nhận ra được mối nguy từ Trung Quốc hoặc có nhận ra nhưng đã cảm thấy bất lực nên đành phải nín nhịn Trung Quốc để được yên thân trong nhung lựa của cung điện. Dưới thời Tổng Thống Barack Obama thì tỷ lệ thất nghiệp của người dân Mỹ gia tăng mà không có cách giải quyết bền vững, ngân sách quốc gia thì thâm hụt và phải vay mượn. Có 8 năm cầm quyền mà tiêu tiền ngân sách quốc gia nhiều hơn cả mấy đời Tổng Thống Mỹ cộng lại. Chính sách của Hillary Clinton thì chẳng khác gì Barack Obama nhưng vẫn có người đi ủng hộ Hillary Clinton và chống Trump thì quả là kém về chính trị và vô trách nhiệm với nước Mỹ, với Châu Âu và với thế giới. Tổng Thống Trump là một nhà kinh tế, là một tỷ phú đã từng điều hành hàng ngàn công nhân nên ông hiểu được chính sách kinh tế của Trung Quốc. Từ sự thấu hiểu mà Tổng Thống Trump đã quyết định chọn người có điểm chung là Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro để làm cố vấn kinh tế và đưa ra các biện pháp ngăn chặn Trung Quốc. Thực sự là Mỹ đã quá muộn và ngăn chặn được kinh tế Trung Quốc là một bài toán vô cùng khó. Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế đứng thứ hai trên thế giới, đã thâu tóm và lũng đoạn được chính trị của nhiều quốc gia. Trong khi hàng hóa Made in China thì đã tràn ngập thị trường Mỹ và Châu Âu. Người dân thì vì không có việc làm và không có tiền nên vẫn phải dùng hàng giả, hàng kém chất lượng của Trung Quốc. Mỹ và Châu Âu đã quá muộn để ngăn chặn Trung Quốc nhưng muộn mà còn có Tổng Thống Mỹ dám đứng ra ngăn chặn thì thế giới vẫn còn hy vọng. Cuộc đấu giữa Mỹ và Trung Quốc là một cuộc đấu đầy khó khăn và khốc liệt. Nhưng với kinh nghiệm của thương trường, với lòng can đảm và với một quyết tâm cao thì Tổng Thống Trump đang làm cho thế giới có nhiều hy vọng vào một chiến thắng trước Trung Quốc. Nếu cuộc đấu với Trung Quốc mà thành công thì lịch sử nhân loại sẽ ghi ơn Tổng Thống Trump và người cố vấn kinh tế cho Tổng Thống Trump và cũng là người đã có công viết cuốn sách Death by China để vạch trần chính sách gian manh của Trung Quốc là Tiến sỹ kinh tế Peter Navarro. Trích: nguyenkevin

653Upvotes
2Downvotes
96Reminds

More from Le Hoai Anh Hal

Hôm trước có nhiều bạn cmt trong các bài đăng của tôi về việc TQ sẽ bán ra số trái phiếu 1200 tỷ dollar mà họ đang nắm giữ để làm tỉ trọng đối phó trong cuộc chiến thương mại vớ Mỹ ; mời các bạn đọc bài phân tích rất hay này nhé : TẬP CẬN BÌNH KHÔNG DÁM ĐÁNH BOM NỢ . Ngô Nhân Dụng Ông Vladimir Putin đã thử đánh Mỹ bằng thứ bom này vào đầu năm nay. Trong Tháng Tư, 2018, Nga đã bán 84% số công trái của chính phủ Mỹ (US Treasury bonds), trị giá $81 tỷ. Tháng Ba, Nga còn làm chủ $96 tỷ công trái Mỹ, đến Tháng Năm chỉ còn dưới $15 tỷ. Khi có người bán một thứ gì, bán rất nhiều và trong một thời gian ngắn, thì “món hàng” đó mất giá trên thị trường ngay lập tức. Giá US Treasury xuống, nghĩa là mức lời, gọi là suất lời (yield), của công trái Mỹ tăng lên. Thí dụ, một công trái mang lãi suất cố định 3%, trước đây bán nguyên giá $1.000, mỗi năm trả $30 thì suất lời, yield cũng là 3%. Nhưng nếu công trái đó mất giá, chỉ còn $960, thì suất lời tăng lên. Chính phủ Mỹ vẫn trả $30, không hơn, nhưng những người chủ mới của công trái lãnh $30 trên số vốn $960 thì suất lời thành 3,75% (30/960). Chính phủ Nga quyết định tống khứ một số lớn công trái Mỹ ra thị trường cốt để trả đũa Mỹ đánh thuế trên thép và nhôm nhập cảng từ Nga. Sau khi Nga đánh trả đòn, lợi suất của các công trái 10 năm của Mỹ đã tăng vọt lên trên 3%, lần đầu tiên cao như vậy kể từ năm 2014. Nếu suất lời tăng rồi cứ tiếp tục cao như thế, thì lần sau chính phủ Mỹ đi vay sẽ phải trả lời lãi cao hơn trước. Nhưng trong Tháng Năm vừa qua, suất lời, yield, trên công trái 10 năm của Mỹ lại xuống ngay dưới 3%, như cũ. Vì vẫn có rất nhiều người muốn mua công trái Mỹ. Con số $81 tỷ Nga bán ra, so với số công trái của Mỹ trị giá gần $21.000 tỷ, cũng như muối bỏ biển, không gây ảnh hưởng nào đáng kể. Nhưng ông Tập Cận Bình nắm trong tay một số công trái Mỹ “khổng lồ”, hơn ông Putin cả chục lần. Trái bom của ông Putin chỉ là bom thường, cộng sản Trung Quốc có thể dùng đến bom nguyên tử. Nếu ông Tập Cận Bình cũng đánh như ông Putin, thì kinh tế Mỹ sẽ bị ảnh hưởng nặng. Trên báo, đài của Trung Cộng, đã có người kêu gọi hãy dùng thứ bom này để đe dọa ông Donald Trump. Ông Tập Cận Bình chỉ cần “tuýt” ra một lời tuyên bố sẽ bán rất nhiều công trái Mỹ mà nước Tàu đang giữ, chắc chính phủ Mỹ sẽ phải ngưng cuộc chiến tăng thuế quan ngay, ngồi công bàn chuyện đình chiến! Nếu ông Tập Cận Bình muốn dùng chiến thuật này, thì bây giờ là lúc thuận lợi nhất. Bởi vì chính phủ Mỹ đang bắt đầu đi vay ngày càng nhiều vì số khiếm hụt ngân sách đã tăng sau khi Quốc hội làm luật cắt giảm thuế cho các công ty. Chính phủ thiếu tiền thì đi vay bằng cách bán công trái. Ngày 30 Tháng Mười Hai, 2016, tổng số nợ nần của chính phủ Mỹ còn dưới $20.000 tỷ. Tháng Tư, 2018, số nợ đã lên tới $21.000 tỷ, và sẽ còn tăng nhanh hơn. Không ai sắp đi vay nợ lại muốn lãi suất lên cao, chính phủ Mỹ cũng vậy. Cho nên, nếu Trung Cộng tung ra thị trường một số lớn công trái Mỹ, chắc ông Trump sẽ chịu lùi một bước vì một mũi tên sẽ bắn trúng hai mục tiêu! Thứ nhất là đẩy lãi suất ở Mỹ lên cao. Nếu Trung Cộng tuyên bố sẽ bán mỗi tháng $100 tỷ công trái Mỹ, liên tục trong mươi tháng, thì thị trường sẽ xáo trộn khó lường. Suất lời trên công trái Mỹ ảnh hưởng trên các thứ lãi suất khác, tất cả sẽ theo nhau tăng lên. Các công ty đi vay sẽ tốn kém hơn có thể phải hoãn phát triển; người vay tiền mua nhà cũng tốn hơn, thị trường địa ốc sẽ xuống. Người tiêu thụ sẽ mất tin tưởng, không chi tiền như trước, cả nền kinh tế bị ảnh hưởng. Một hậu quả thứ khác là giá đồng đô la Mỹ sẽ lên. Khi lãi suất ở Mỹ tăng, nhiều người sẽ đem tiền tới cho vay, và họ phải mua đô la Mỹ. Đồng đô la lên giá sẽ khiến hàng hóa Mỹ bán ra nước ngoài tăng giá khi được bán bằng tiền bản xứ. Các công ty xuất cảng ở Mỹ sẽ phải giảm hoạt động. Các nhà đầu tư thấy lãi suất lên sẽ bán bớt cổ phiếu để mua trái phiếu, làm thị trường chứng khoán tụt xuống. Kinh tế Mỹ sẽ lâm nạn, lúc đó đồng đô la sẽ xuống giá. Trung Cộng có khả năng gây ra những biến cố trên, vì đang làm chủ các công trái Mỹ trị giá $1.200 tỷ, là chủ nợ lớn nhất của chính phủ Mỹ. Ngoài ra họ cũng mua khoảng $100 tỷ khác nhưng để nhờ ở nước Bỉ. Họ cũng làm chủ các trái phiếu một số cơ quan tín dụng Mỹ được chính phủ bảo trợ, như Fannie Mae, trị giá khoảng $200 tỷ nữa. Tổng cộng, Bắc Kinh có trong tay trái bom $1.500 tỷ giấy nợ của nước Mỹ. So với số nợ khổng lồ mà chính phủ Mỹ đang vay thì con số $1.200 tỷ cũng chỉ chiếm khoảng 6%. Thực ra, những chủ nợ quan trọng nhất của chính phủ Mỹ, 70% số tiền vay là do dân Mỹ cung cấp, chỉ có 30% là chủ nợ nước ngoài. Đó là một ưu thế của Mỹ cũng như Nhật Bản, vì hầu hết các chủ nợ là người trong nước. Các công ty bảo hiểm, các quỹ hưu bổng lúc nào cũng cần mang tiền đầu tư vào chỗ an toàn. Mà trên thế giới không có cách đầu tư nào an toàn bằng cho nhà nước Mỹ vay; biết chắc rằng thế nào cũng được trả lãi và vốn. Nhưng một điều làm cho Tòa Bạch Ốc không lo bị ông Tập Cận Bình tấn công bằng bom nợ, là vì kẻ ném bom cũng có thể chết vì bom. Trước hết, khi bán hàng trăm tỷ đô la công trái Mỹ khiến giá các công trái đó tụt xuống thì chính người bán đang tự gây lỗ lã cho chính mình, mua lúc đắt bán lúc rẻ. Khi bán công trái Mỹ, Bắc Kinh sẽ phải đầu tư vào chỗ khác. Chỗ nào khác? Mua công trái những nước khác hay mua vàng đều khiến các món đó tăng giá! Nhưng riêng hành động bán và mua hàng ngàn tỷ đô la này cũng đủ làm xáo trộn các thị trường và cả nền kinh tế thế giới! Khi kinh tế toàn cầu xuống thì tất cả đều suy thoái, nhưng lâm nguy nặng nề nhất là những nước tùy thuộc vào việc xuất cảng. Trung Quốc đứng đầu trong đám này. Nếu kinh tế Mỹ bị ảnh hưởng vì quả bom nợ Trung Cộng tung ra, thì ngân hàng trung ương Mỹ sẽ phải đối phó. Bắc Kinh muốn bán bao nhiêu công trái Mỹ, Quỹ Dự Trữ Liên Bang sẽ in tiền ra mua không mệt, vì chính Federal Reserve vẫn là chủ nợ lớn nhất của chính phủ Mỹ! Để chống lại tình trạng lãi suất ở Mỹ tăng, Quỹ Dự Trữ Liên Bang, Federal Reserve, sẽ thay đổi chính sách tiền tệ nhằm giảm lãi suất, và họ có khả năng làm việc đó. Một hậu quả là giá trị đồng đô la Mỹ sẽ giảm cùng với lãi suất ở Mỹ. Hậu quả là giá trị đồng nguyên, tiền của Trung Cộng sẽ tăng lên so với đô la. Mà đó là điều mà các chính quyền ở Bắc Kinh đều muốn tránh. Bao năm nay, họ bán hàng cho Mỹ, thu đô la về rồi lại đem cho chính phủ Mỹ vay, dùng cách đó để giảm hối suất đồng tiền của họ. Bởi vì mỗi lần mua công trái chính phủ Mỹ lại cần đổi đồng nguyên sang đô la để mua, mà mua nhiều đô la thì đô la phải [?] giá! Một điều Bắc Kinh không thể nào chỉ huy được, là trong giao dịch thương mại quốc tế hiện nay người mua kẻ bán vẫn thanh toán với nhau bằng đô la Mỹ! Giá trị đồng nguyên lên tức là giá bán hàng xuất cảng của Trung Quốc sẽ tăng khi tính ra đô la, sẽ khó bán hơn. Nếu muốn vượt qua rào cản này, Trung Cộng có thể nhận các nước thanh toán bằng đồng nguyên của mình. Họ sẽ phải đi mua đồng nguyên để trả hóa đơn. Nhưng như thế thì giá trị đồng nguyên càng tăng thêm nữa, như một cầu thang xoáy trôn ốc lên cao! Cuối cùng, nếu Bắc Kinh khởi động việc bán công trái chính phủ Mỹ hàng loạt thì không phải chỉ gây hại cho kinh tế Mỹ. Kinh tế nước Tàu cũng xính vính. Cuộc chiến tranh thuế quan biến thành chiến tranh tiền tệ, hai bên lâm chiến bước vào tình cảnh “chắc chắn tiêu diệt lẫn nhau” (mutually assured destruction) không bên nào thoát được. Cho nên, ông Tập Cận Bình sẽ không dám đánh trả đũa bằng trái bom công trái Mỹ! Năm 2012, Bộ Quốc phòng Mỹ đã làm cuộc nghiên cứu về mối đe dọa trên an ninh quốc gia khi Trung Cộng mua quá nhiều công trái Mỹ. Nếu thấy có vấn đề, chắc chắn chính phủ Mỹ có quyền hạn chế không bán nữa. Nhưng cuộc nghiên cứu đi tới kết luận rằng Trung Cộng sẽ không thể nào đem các công trái Mỹ ra bán hàng loạt mà không tác hại cho chính mình. N.N.D.
Lý do gì mà nhiều nhân tài người Việt không về nước cống hiến ư ? Lý do ai cũng biết mà hỏi làm gì nhỉ ? Về làm gì ? Các quý vị có biết tiền nuôi dậy một đứa con học hành thành tài của người dân bình thường của chúng tôi là bao nhiêu không? Chắc quý vị chẳng thèm biết đâu, con chúng tôi đâu có được như con quý vị tiền đi học hoặc được sắp xếp bằng tiền ngân sách ( tiền đóng thuế của nhân dân) diện đào tạo cán bộ, hoặc được phe nhóm sân sau của quý vị chu cấp từ A tới Z để học hành ở các nước tiên tiến . Con cháu các quý vị dù học rất dốt, thậm chí có nhiều em chả cần học, chỉ cần ăn chơi phá của rồi thì thuê người khác thi, làm bài thi hộ để tốt nghiệp mà thôi Con , em chúng tôi phải đi học bằng những đồng tiền một nắng hai sương khó nhọc của cha mẹ, các con chúng tôi phải làm thêm phải vay mượn để trang trải học hành đó ạ. Đầu tư cho con cái cả tiền bạc cả thời gian, sức lực chúng tôi còn phải bỏ rất nhiều thời gian để dậy các con chúng tôi sống sao cho khỏi hổ thẹn kiếp làm người, để không trở thành những kẻ ăn bám , những kẻ tội đồ của dân tộc Cầm tấm bằng ấy về nước ư ? Dù con cái chúng tôi học giỏi có thực lực, có thực hành liệu con chúng tôi có thể cạnh tranh nổi với con cái các quý vị vào những vị trí cần thực tài không ? Khi mà tư duy của các vị đã nói thẳng ra mồm là : Con cái cán bộ làm cán bộ là hạnh phúc của dân tộc này. Con cháu chúng tôi sao cạnh tranh nổi với Nguyễn Xuân Anh, Lê Trương Hải Hiếu ... rất rất nhiều con cái của các quan lại làm quan dù cho cha, ông họ chỉ là những quan tham, bất tài, chỉ lo vun vén tham nhũng nhưng lại thừa thủ đoạn, trên đội, dưới đạp, hèn với giặc ác với dân mà thôi Về làm gì khi suốt ngày nghe ra rả câu :“ Các bạn đã làm gì cho đất nước này ” Trong khi những kẻ ấy không được quyền hỏi những người dân hàng ngày phải đóng sưu cao thuế nặng để nuôi mình, trả lương cho mình câu hỏi ấy . Về nước ư khi mà các nhân tài của chúng ta đã được học tập, được thở hít không khí của tự do dân chủ, của sự bình đẳng trong mọi tầng lớp nhân dân, quyền được nói , bầy tỏ quan điểm , quyền làm người tối thiểu còn không có ai thèm về ? Về nước ư khi phải làm việc với những bộ trưởng đạo văn, xài bằng giả, những kẻ học giả, thi giả, kết quả giả lại là bác sĩ , kỹ sư, dược sĩ, công an, an ninh , quan toà ... những ngành nghề không chỉ cần học thức thật, thực lực thật mà còn cần tính nhân văn , đạo đức để làm người. Về làm gì, con cháu chúng tôi không thể nào về để đứng chung hàng ngũ ấy với những kẻ ấy ngày một nhiều ở trên cái đất nước này . http://m.24hphunu.vn/doi-song/ly-do-gi-khien-nhieu-nhan-tai-nguoi-viet-chua-ve-nuoc-cong-hien-279661/
15.08k views ·
"Trong chuyến thăm tháng 6 của Thủ tướng Vương Đình Huệ tới Washington. Phó Thủ tướng Huệ nói với một tập hợp các công ty Mỹ rằng chính phủ của ông sẽ tham khảo ý kiến các doanh nghiệp khi cho thực thi luật an ninh mạng. Việc tham vấn thành thật và thẳng thắn thực sự quan trọng nếu Việt Nam mong muốn tránh làm ảnh hưởng đến sự tham gia của các đối tác nước ngoài, chưa kể đến tăng trưởng kinh tế của Việt Nam. Việt Nam nên hạn chế bất kỳ yêu cầu nội địa hoá dữ liệu nào để các doanh nghiệp có thể hoạt động tự do với một loạt các nhà cung cấp dịch vụ điện toán, đám mây và internet trực tuyến đa dạng để lựa chọn." LUẬT AN NINH MẠNG CỦA VIỆT NAM SẼ LÀM TỔN HẠI TĂNG TRƯƠNG KINH TẾ . David Bruce Shear Phương Thảo dịch Với tư cách là Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam từ năm 2011 đến 2014, tôi sẽ tự lo liệu mình khi phải đối mặt với một trở ngại ngoại giao mà Việt Nam luôn đạt được tiến bộ bằng cách tiến hai bước và lùi lại một bước. Tuy nhiên, việc thông qua luật an ninh mạng của Quốc hội Việt Nam là một bước lùi khổng lồ - cái giá mà các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Việt Nam phải trả. Vào tháng 5 năm 2017, Chính phủ Việt Nam đã ban hành một chỉ thị đầy tham vọng để hướng Việt nam đến Cách mạng công nghiệp lần thứ tư 4.0. Chỉ thị 16 hướng dẫn các cơ quan chính phủ cải thiện khả năng cạnh tranh của Việt Nam bằng cách tận dụng công nghệ kỹ thuật số và truyền thông. Chỉ thị cảnh báo việc để không bị tụt hậu trong việc phát triển các khả năng kỹ thuật số và khuyến khích các cơ quan chính phủ “cho phép mọi người và doanh nghiệp nắm bắt cơ hội phát triển nội dung số một cách dễ dàng và công bằng”. Chỉ thị này đánh giá chính xác những đóng góp tiềm năng đáng kể của ngành công nghệ thông tin và truyền thông (ICT) đối với nền kinh tế của Việt Nam. Tăng trưởng GDP của Việt Nam đạt 6,8 % năm ngoái, được hỗ trợ bởi kinh tế internet nổi và đầu tư trực tiếp nước ngoài. Theo một nghiên cứu gần đây của Temasek và Google, nền kinh tế internet đã tăng từ 3,3 tỷ đô la lên 5,7 tỷ đô la từ năm 2015 đến năm 2017. Thương mại điện tử cũng là một lĩnh vực đặc biệt đầy hứa hẹn. Bộ Công thương cũng đã báo cáo rằng tăng trưởng doanh số bán lẻ thương mại điện tử của Việt Nam trong giai đoạn 2016-20 sẽ đạt 20% mỗi năm. Do đó, việc thông qua luật an ninh mạng của Quốc hội ngày 12 tháng 6 là một cú sốc đáng ngạc nhiên đối với quỹ đạo tích cực này. Luật này làm suy yếu tiềm năng to lớn của ngành ICT Việt Nam. Luật đưa ra các quy định cấm lan truyền trên internet những nội dung được coi là đe dọa nhà nước hoặc xã hội Việt Nam. Đồng thời yêu cầu các công ty nước ngoài cung cấp dịch vụ ICT cho người tiêu dùng Việt Nam đặt văn phòng đại diện trong nước. Đáng lo ngại nhất, nó cũng yêu cầu các công ty đó lưu trữ dữ liệu của người dùng Việt Nam ngay trong lãnh thổ Việt Nam. Luật an ninh mạng biến Việt Nam thành một tháp bê tông vào thời điểm các doanh nghiệp Việt Nam, đặc biệt là các doanh nghiệp vừa và nhỏ, phải tiếp cận thị trường và công nghệ toàn cầu. Theo yêu cầu công nghiệp 4.0, các doanh nghiệp phải có nhiều dữ liệu hơn để duy trì tính cạnh tranh, sử dụng phương tiện truyền thông xã hội, thương mại điện tử và điện toán đám mây để tăng năng suất. Nhưng theo các yêu cầu nội địa hoá dữ liệu chặt chẽ, họ không thể truy cập dữ liệu tốt nhất và các dịch vụ điện toán đám mây mà thế giới cung cấp. Các doanh nghiệp vừa và nhỏ, chiếm 98% tổng số doanh nghiệp tại Việt Nam, sẽ bị ảnh hưởng vì khả năng hạn chế của họ trong việc giảm thiểu những trở ngại về quy định. Ví dụ, một nghiên cứu của Nhóm bảo mật Leviathan nhận thấy rằng việc nội địa hóa dữ liệu có thể làm tăng chi phí máy tính của một công ty nhỏ khoảng 30 đến 60 %. Không có gì ngạc nhiên khi việc triển khai luật an ninh có thể gây ra những hậu quả tiêu cực đáng kể đối với nền kinh tế của Việt Nam. Năm 2014, Trung tâm Kinh tế Chính trị Quốc tế Châu Âu (ECIPE) ước tính rằng các biện pháp nội địa hóa dữ liệu đầy đủ sẽ làm giảm tăng trưởng GDP của Việt Nam thêm 1,7% mỗi năm. Các biện pháp này cũng có khả năng sẽ giảm 3,1% đầu tư trong nước. Đó là lý do tại sao các hiệp hội công nghiệp Việt Nam đã công khai gia nhập các nhà cung cấp dịch vụ dữ liệu quốc tế trong việc thể hiện sự thất vọng đối với luật an ninh mạng. Các quan chức chính phủ Mỹ và các nhà lập pháp cũng đã bày tỏ mối quan tâm về luật an ninh mạng rất rõ ràng với Việt Nam, gần đây nhất trong chuyến thăm tháng 6 của Thủ tướng Vương Đình Huệ tới Washington. Phó Thủ tướng Huệ nói với một tập hợp các công ty Mỹ rằng chính phủ của ông sẽ tham khảo ý kiến các doanh nghiệp khi cho thực thi luật an ninh mạng. Việc tham vấn thành thật và thẳng thắn thực sự quan trọng nếu Việt Nam mong muốn tránh làm ảnh hưởng đến sự tham gia của các đối tác nước ngoài, chưa kể đến tăng trưởng kinh tế của Việt Nam. Việt Nam nên hạn chế bất kỳ yêu cầu nội địa hoá dữ liệu nào để các doanh nghiệp có thể hoạt động tự do với một loạt các nhà cung cấp dịch vụ điện toán, đám mây và internet trực tuyến đa dạng để lựa chọn. Bây giờ là lúc để Việt Nam tự tin bước vào cuộc cách mạng công nghiệp 4.0. Ngày nay, luồng dữ liệu tự do rất quan trọng đối với dòng chảy tự do thương mại và luồng dữ liệu xuyên biên giới là rất cần thiết cho các hoạt động kinh doanh hiện đại. Cát cứ lưu trữ dữ liệu đa quốc gia đòi hỏi nội địa hóa dữ liệu sẽ áp đặt gánh nặng không cần thiết vào doanh nghiệp. Hơn nữa, các quốc gia cản trở luồng dữ liệu sẽ ít được phục vụ tốt hơn bởi các công ty quốc tế sẽ có lợi cho các đối thủ cạnh tranh hiệu quả hơn. Chính quyền Việt Nam thừa nhận tầm quan trọng của ICT đối với tăng trưởng kinh tế và đổi mới công nghệ. Họ cũng nên công nhận những rủi ro kinh tế của việc nội địa hóa dữ liệu. Một Việt Nam tự ngắt các luồng dữ liệu toàn cầu là một Việt Nam tự rút ra khỏi sự phát triển toàn cầu. P.T. David Bruce Shear từng là Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ về vấn đề an ninh châu Á và Thái Bình Dương từ tháng 7 năm 2014 đến tháng 6 năm 2016.

More from Le Hoai Anh Hal

Hôm trước có nhiều bạn cmt trong các bài đăng của tôi về việc TQ sẽ bán ra số trái phiếu 1200 tỷ dollar mà họ đang nắm giữ để làm tỉ trọng đối phó trong cuộc chiến thương mại vớ Mỹ ; mời các bạn đọc bài phân tích rất hay này nhé : TẬP CẬN BÌNH KHÔNG DÁM ĐÁNH BOM NỢ . Ngô Nhân Dụng Ông Vladimir Putin đã thử đánh Mỹ bằng thứ bom này vào đầu năm nay. Trong Tháng Tư, 2018, Nga đã bán 84% số công trái của chính phủ Mỹ (US Treasury bonds), trị giá $81 tỷ. Tháng Ba, Nga còn làm chủ $96 tỷ công trái Mỹ, đến Tháng Năm chỉ còn dưới $15 tỷ. Khi có người bán một thứ gì, bán rất nhiều và trong một thời gian ngắn, thì “món hàng” đó mất giá trên thị trường ngay lập tức. Giá US Treasury xuống, nghĩa là mức lời, gọi là suất lời (yield), của công trái Mỹ tăng lên. Thí dụ, một công trái mang lãi suất cố định 3%, trước đây bán nguyên giá $1.000, mỗi năm trả $30 thì suất lời, yield cũng là 3%. Nhưng nếu công trái đó mất giá, chỉ còn $960, thì suất lời tăng lên. Chính phủ Mỹ vẫn trả $30, không hơn, nhưng những người chủ mới của công trái lãnh $30 trên số vốn $960 thì suất lời thành 3,75% (30/960). Chính phủ Nga quyết định tống khứ một số lớn công trái Mỹ ra thị trường cốt để trả đũa Mỹ đánh thuế trên thép và nhôm nhập cảng từ Nga. Sau khi Nga đánh trả đòn, lợi suất của các công trái 10 năm của Mỹ đã tăng vọt lên trên 3%, lần đầu tiên cao như vậy kể từ năm 2014. Nếu suất lời tăng rồi cứ tiếp tục cao như thế, thì lần sau chính phủ Mỹ đi vay sẽ phải trả lời lãi cao hơn trước. Nhưng trong Tháng Năm vừa qua, suất lời, yield, trên công trái 10 năm của Mỹ lại xuống ngay dưới 3%, như cũ. Vì vẫn có rất nhiều người muốn mua công trái Mỹ. Con số $81 tỷ Nga bán ra, so với số công trái của Mỹ trị giá gần $21.000 tỷ, cũng như muối bỏ biển, không gây ảnh hưởng nào đáng kể. Nhưng ông Tập Cận Bình nắm trong tay một số công trái Mỹ “khổng lồ”, hơn ông Putin cả chục lần. Trái bom của ông Putin chỉ là bom thường, cộng sản Trung Quốc có thể dùng đến bom nguyên tử. Nếu ông Tập Cận Bình cũng đánh như ông Putin, thì kinh tế Mỹ sẽ bị ảnh hưởng nặng. Trên báo, đài của Trung Cộng, đã có người kêu gọi hãy dùng thứ bom này để đe dọa ông Donald Trump. Ông Tập Cận Bình chỉ cần “tuýt” ra một lời tuyên bố sẽ bán rất nhiều công trái Mỹ mà nước Tàu đang giữ, chắc chính phủ Mỹ sẽ phải ngưng cuộc chiến tăng thuế quan ngay, ngồi công bàn chuyện đình chiến! Nếu ông Tập Cận Bình muốn dùng chiến thuật này, thì bây giờ là lúc thuận lợi nhất. Bởi vì chính phủ Mỹ đang bắt đầu đi vay ngày càng nhiều vì số khiếm hụt ngân sách đã tăng sau khi Quốc hội làm luật cắt giảm thuế cho các công ty. Chính phủ thiếu tiền thì đi vay bằng cách bán công trái. Ngày 30 Tháng Mười Hai, 2016, tổng số nợ nần của chính phủ Mỹ còn dưới $20.000 tỷ. Tháng Tư, 2018, số nợ đã lên tới $21.000 tỷ, và sẽ còn tăng nhanh hơn. Không ai sắp đi vay nợ lại muốn lãi suất lên cao, chính phủ Mỹ cũng vậy. Cho nên, nếu Trung Cộng tung ra thị trường một số lớn công trái Mỹ, chắc ông Trump sẽ chịu lùi một bước vì một mũi tên sẽ bắn trúng hai mục tiêu! Thứ nhất là đẩy lãi suất ở Mỹ lên cao. Nếu Trung Cộng tuyên bố sẽ bán mỗi tháng $100 tỷ công trái Mỹ, liên tục trong mươi tháng, thì thị trường sẽ xáo trộn khó lường. Suất lời trên công trái Mỹ ảnh hưởng trên các thứ lãi suất khác, tất cả sẽ theo nhau tăng lên. Các công ty đi vay sẽ tốn kém hơn có thể phải hoãn phát triển; người vay tiền mua nhà cũng tốn hơn, thị trường địa ốc sẽ xuống. Người tiêu thụ sẽ mất tin tưởng, không chi tiền như trước, cả nền kinh tế bị ảnh hưởng. Một hậu quả thứ khác là giá đồng đô la Mỹ sẽ lên. Khi lãi suất ở Mỹ tăng, nhiều người sẽ đem tiền tới cho vay, và họ phải mua đô la Mỹ. Đồng đô la lên giá sẽ khiến hàng hóa Mỹ bán ra nước ngoài tăng giá khi được bán bằng tiền bản xứ. Các công ty xuất cảng ở Mỹ sẽ phải giảm hoạt động. Các nhà đầu tư thấy lãi suất lên sẽ bán bớt cổ phiếu để mua trái phiếu, làm thị trường chứng khoán tụt xuống. Kinh tế Mỹ sẽ lâm nạn, lúc đó đồng đô la sẽ xuống giá. Trung Cộng có khả năng gây ra những biến cố trên, vì đang làm chủ các công trái Mỹ trị giá $1.200 tỷ, là chủ nợ lớn nhất của chính phủ Mỹ. Ngoài ra họ cũng mua khoảng $100 tỷ khác nhưng để nhờ ở nước Bỉ. Họ cũng làm chủ các trái phiếu một số cơ quan tín dụng Mỹ được chính phủ bảo trợ, như Fannie Mae, trị giá khoảng $200 tỷ nữa. Tổng cộng, Bắc Kinh có trong tay trái bom $1.500 tỷ giấy nợ của nước Mỹ. So với số nợ khổng lồ mà chính phủ Mỹ đang vay thì con số $1.200 tỷ cũng chỉ chiếm khoảng 6%. Thực ra, những chủ nợ quan trọng nhất của chính phủ Mỹ, 70% số tiền vay là do dân Mỹ cung cấp, chỉ có 30% là chủ nợ nước ngoài. Đó là một ưu thế của Mỹ cũng như Nhật Bản, vì hầu hết các chủ nợ là người trong nước. Các công ty bảo hiểm, các quỹ hưu bổng lúc nào cũng cần mang tiền đầu tư vào chỗ an toàn. Mà trên thế giới không có cách đầu tư nào an toàn bằng cho nhà nước Mỹ vay; biết chắc rằng thế nào cũng được trả lãi và vốn. Nhưng một điều làm cho Tòa Bạch Ốc không lo bị ông Tập Cận Bình tấn công bằng bom nợ, là vì kẻ ném bom cũng có thể chết vì bom. Trước hết, khi bán hàng trăm tỷ đô la công trái Mỹ khiến giá các công trái đó tụt xuống thì chính người bán đang tự gây lỗ lã cho chính mình, mua lúc đắt bán lúc rẻ. Khi bán công trái Mỹ, Bắc Kinh sẽ phải đầu tư vào chỗ khác. Chỗ nào khác? Mua công trái những nước khác hay mua vàng đều khiến các món đó tăng giá! Nhưng riêng hành động bán và mua hàng ngàn tỷ đô la này cũng đủ làm xáo trộn các thị trường và cả nền kinh tế thế giới! Khi kinh tế toàn cầu xuống thì tất cả đều suy thoái, nhưng lâm nguy nặng nề nhất là những nước tùy thuộc vào việc xuất cảng. Trung Quốc đứng đầu trong đám này. Nếu kinh tế Mỹ bị ảnh hưởng vì quả bom nợ Trung Cộng tung ra, thì ngân hàng trung ương Mỹ sẽ phải đối phó. Bắc Kinh muốn bán bao nhiêu công trái Mỹ, Quỹ Dự Trữ Liên Bang sẽ in tiền ra mua không mệt, vì chính Federal Reserve vẫn là chủ nợ lớn nhất của chính phủ Mỹ! Để chống lại tình trạng lãi suất ở Mỹ tăng, Quỹ Dự Trữ Liên Bang, Federal Reserve, sẽ thay đổi chính sách tiền tệ nhằm giảm lãi suất, và họ có khả năng làm việc đó. Một hậu quả là giá trị đồng đô la Mỹ sẽ giảm cùng với lãi suất ở Mỹ. Hậu quả là giá trị đồng nguyên, tiền của Trung Cộng sẽ tăng lên so với đô la. Mà đó là điều mà các chính quyền ở Bắc Kinh đều muốn tránh. Bao năm nay, họ bán hàng cho Mỹ, thu đô la về rồi lại đem cho chính phủ Mỹ vay, dùng cách đó để giảm hối suất đồng tiền của họ. Bởi vì mỗi lần mua công trái chính phủ Mỹ lại cần đổi đồng nguyên sang đô la để mua, mà mua nhiều đô la thì đô la phải [?] giá! Một điều Bắc Kinh không thể nào chỉ huy được, là trong giao dịch thương mại quốc tế hiện nay người mua kẻ bán vẫn thanh toán với nhau bằng đô la Mỹ! Giá trị đồng nguyên lên tức là giá bán hàng xuất cảng của Trung Quốc sẽ tăng khi tính ra đô la, sẽ khó bán hơn. Nếu muốn vượt qua rào cản này, Trung Cộng có thể nhận các nước thanh toán bằng đồng nguyên của mình. Họ sẽ phải đi mua đồng nguyên để trả hóa đơn. Nhưng như thế thì giá trị đồng nguyên càng tăng thêm nữa, như một cầu thang xoáy trôn ốc lên cao! Cuối cùng, nếu Bắc Kinh khởi động việc bán công trái chính phủ Mỹ hàng loạt thì không phải chỉ gây hại cho kinh tế Mỹ. Kinh tế nước Tàu cũng xính vính. Cuộc chiến tranh thuế quan biến thành chiến tranh tiền tệ, hai bên lâm chiến bước vào tình cảnh “chắc chắn tiêu diệt lẫn nhau” (mutually assured destruction) không bên nào thoát được. Cho nên, ông Tập Cận Bình sẽ không dám đánh trả đũa bằng trái bom công trái Mỹ! Năm 2012, Bộ Quốc phòng Mỹ đã làm cuộc nghiên cứu về mối đe dọa trên an ninh quốc gia khi Trung Cộng mua quá nhiều công trái Mỹ. Nếu thấy có vấn đề, chắc chắn chính phủ Mỹ có quyền hạn chế không bán nữa. Nhưng cuộc nghiên cứu đi tới kết luận rằng Trung Cộng sẽ không thể nào đem các công trái Mỹ ra bán hàng loạt mà không tác hại cho chính mình. N.N.D.
Lý do gì mà nhiều nhân tài người Việt không về nước cống hiến ư ? Lý do ai cũng biết mà hỏi làm gì nhỉ ? Về làm gì ? Các quý vị có biết tiền nuôi dậy một đứa con học hành thành tài của người dân bình thường của chúng tôi là bao nhiêu không? Chắc quý vị chẳng thèm biết đâu, con chúng tôi đâu có được như con quý vị tiền đi học hoặc được sắp xếp bằng tiền ngân sách ( tiền đóng thuế của nhân dân) diện đào tạo cán bộ, hoặc được phe nhóm sân sau của quý vị chu cấp từ A tới Z để học hành ở các nước tiên tiến . Con cháu các quý vị dù học rất dốt, thậm chí có nhiều em chả cần học, chỉ cần ăn chơi phá của rồi thì thuê người khác thi, làm bài thi hộ để tốt nghiệp mà thôi Con , em chúng tôi phải đi học bằng những đồng tiền một nắng hai sương khó nhọc của cha mẹ, các con chúng tôi phải làm thêm phải vay mượn để trang trải học hành đó ạ. Đầu tư cho con cái cả tiền bạc cả thời gian, sức lực chúng tôi còn phải bỏ rất nhiều thời gian để dậy các con chúng tôi sống sao cho khỏi hổ thẹn kiếp làm người, để không trở thành những kẻ ăn bám , những kẻ tội đồ của dân tộc Cầm tấm bằng ấy về nước ư ? Dù con cái chúng tôi học giỏi có thực lực, có thực hành liệu con chúng tôi có thể cạnh tranh nổi với con cái các quý vị vào những vị trí cần thực tài không ? Khi mà tư duy của các vị đã nói thẳng ra mồm là : Con cái cán bộ làm cán bộ là hạnh phúc của dân tộc này. Con cháu chúng tôi sao cạnh tranh nổi với Nguyễn Xuân Anh, Lê Trương Hải Hiếu ... rất rất nhiều con cái của các quan lại làm quan dù cho cha, ông họ chỉ là những quan tham, bất tài, chỉ lo vun vén tham nhũng nhưng lại thừa thủ đoạn, trên đội, dưới đạp, hèn với giặc ác với dân mà thôi Về làm gì khi suốt ngày nghe ra rả câu :“ Các bạn đã làm gì cho đất nước này ” Trong khi những kẻ ấy không được quyền hỏi những người dân hàng ngày phải đóng sưu cao thuế nặng để nuôi mình, trả lương cho mình câu hỏi ấy . Về nước ư khi mà các nhân tài của chúng ta đã được học tập, được thở hít không khí của tự do dân chủ, của sự bình đẳng trong mọi tầng lớp nhân dân, quyền được nói , bầy tỏ quan điểm , quyền làm người tối thiểu còn không có ai thèm về ? Về nước ư khi phải làm việc với những bộ trưởng đạo văn, xài bằng giả, những kẻ học giả, thi giả, kết quả giả lại là bác sĩ , kỹ sư, dược sĩ, công an, an ninh , quan toà ... những ngành nghề không chỉ cần học thức thật, thực lực thật mà còn cần tính nhân văn , đạo đức để làm người. Về làm gì, con cháu chúng tôi không thể nào về để đứng chung hàng ngũ ấy với những kẻ ấy ngày một nhiều ở trên cái đất nước này . http://m.24hphunu.vn/doi-song/ly-do-gi-khien-nhieu-nhan-tai-nguoi-viet-chua-ve-nuoc-cong-hien-279661/
15.08k views ·
"Trong chuyến thăm tháng 6 của Thủ tướng Vương Đình Huệ tới Washington. Phó Thủ tướng Huệ nói với một tập hợp các công ty Mỹ rằng chính phủ của ông sẽ tham khảo ý kiến các doanh nghiệp khi cho thực thi luật an ninh mạng. Việc tham vấn thành thật và thẳng thắn thực sự quan trọng nếu Việt Nam mong muốn tránh làm ảnh hưởng đến sự tham gia của các đối tác nước ngoài, chưa kể đến tăng trưởng kinh tế của Việt Nam. Việt Nam nên hạn chế bất kỳ yêu cầu nội địa hoá dữ liệu nào để các doanh nghiệp có thể hoạt động tự do với một loạt các nhà cung cấp dịch vụ điện toán, đám mây và internet trực tuyến đa dạng để lựa chọn." LUẬT AN NINH MẠNG CỦA VIỆT NAM SẼ LÀM TỔN HẠI TĂNG TRƯƠNG KINH TẾ . David Bruce Shear Phương Thảo dịch Với tư cách là Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam từ năm 2011 đến 2014, tôi sẽ tự lo liệu mình khi phải đối mặt với một trở ngại ngoại giao mà Việt Nam luôn đạt được tiến bộ bằng cách tiến hai bước và lùi lại một bước. Tuy nhiên, việc thông qua luật an ninh mạng của Quốc hội Việt Nam là một bước lùi khổng lồ - cái giá mà các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Việt Nam phải trả. Vào tháng 5 năm 2017, Chính phủ Việt Nam đã ban hành một chỉ thị đầy tham vọng để hướng Việt nam đến Cách mạng công nghiệp lần thứ tư 4.0. Chỉ thị 16 hướng dẫn các cơ quan chính phủ cải thiện khả năng cạnh tranh của Việt Nam bằng cách tận dụng công nghệ kỹ thuật số và truyền thông. Chỉ thị cảnh báo việc để không bị tụt hậu trong việc phát triển các khả năng kỹ thuật số và khuyến khích các cơ quan chính phủ “cho phép mọi người và doanh nghiệp nắm bắt cơ hội phát triển nội dung số một cách dễ dàng và công bằng”. Chỉ thị này đánh giá chính xác những đóng góp tiềm năng đáng kể của ngành công nghệ thông tin và truyền thông (ICT) đối với nền kinh tế của Việt Nam. Tăng trưởng GDP của Việt Nam đạt 6,8 % năm ngoái, được hỗ trợ bởi kinh tế internet nổi và đầu tư trực tiếp nước ngoài. Theo một nghiên cứu gần đây của Temasek và Google, nền kinh tế internet đã tăng từ 3,3 tỷ đô la lên 5,7 tỷ đô la từ năm 2015 đến năm 2017. Thương mại điện tử cũng là một lĩnh vực đặc biệt đầy hứa hẹn. Bộ Công thương cũng đã báo cáo rằng tăng trưởng doanh số bán lẻ thương mại điện tử của Việt Nam trong giai đoạn 2016-20 sẽ đạt 20% mỗi năm. Do đó, việc thông qua luật an ninh mạng của Quốc hội ngày 12 tháng 6 là một cú sốc đáng ngạc nhiên đối với quỹ đạo tích cực này. Luật này làm suy yếu tiềm năng to lớn của ngành ICT Việt Nam. Luật đưa ra các quy định cấm lan truyền trên internet những nội dung được coi là đe dọa nhà nước hoặc xã hội Việt Nam. Đồng thời yêu cầu các công ty nước ngoài cung cấp dịch vụ ICT cho người tiêu dùng Việt Nam đặt văn phòng đại diện trong nước. Đáng lo ngại nhất, nó cũng yêu cầu các công ty đó lưu trữ dữ liệu của người dùng Việt Nam ngay trong lãnh thổ Việt Nam. Luật an ninh mạng biến Việt Nam thành một tháp bê tông vào thời điểm các doanh nghiệp Việt Nam, đặc biệt là các doanh nghiệp vừa và nhỏ, phải tiếp cận thị trường và công nghệ toàn cầu. Theo yêu cầu công nghiệp 4.0, các doanh nghiệp phải có nhiều dữ liệu hơn để duy trì tính cạnh tranh, sử dụng phương tiện truyền thông xã hội, thương mại điện tử và điện toán đám mây để tăng năng suất. Nhưng theo các yêu cầu nội địa hoá dữ liệu chặt chẽ, họ không thể truy cập dữ liệu tốt nhất và các dịch vụ điện toán đám mây mà thế giới cung cấp. Các doanh nghiệp vừa và nhỏ, chiếm 98% tổng số doanh nghiệp tại Việt Nam, sẽ bị ảnh hưởng vì khả năng hạn chế của họ trong việc giảm thiểu những trở ngại về quy định. Ví dụ, một nghiên cứu của Nhóm bảo mật Leviathan nhận thấy rằng việc nội địa hóa dữ liệu có thể làm tăng chi phí máy tính của một công ty nhỏ khoảng 30 đến 60 %. Không có gì ngạc nhiên khi việc triển khai luật an ninh có thể gây ra những hậu quả tiêu cực đáng kể đối với nền kinh tế của Việt Nam. Năm 2014, Trung tâm Kinh tế Chính trị Quốc tế Châu Âu (ECIPE) ước tính rằng các biện pháp nội địa hóa dữ liệu đầy đủ sẽ làm giảm tăng trưởng GDP của Việt Nam thêm 1,7% mỗi năm. Các biện pháp này cũng có khả năng sẽ giảm 3,1% đầu tư trong nước. Đó là lý do tại sao các hiệp hội công nghiệp Việt Nam đã công khai gia nhập các nhà cung cấp dịch vụ dữ liệu quốc tế trong việc thể hiện sự thất vọng đối với luật an ninh mạng. Các quan chức chính phủ Mỹ và các nhà lập pháp cũng đã bày tỏ mối quan tâm về luật an ninh mạng rất rõ ràng với Việt Nam, gần đây nhất trong chuyến thăm tháng 6 của Thủ tướng Vương Đình Huệ tới Washington. Phó Thủ tướng Huệ nói với một tập hợp các công ty Mỹ rằng chính phủ của ông sẽ tham khảo ý kiến các doanh nghiệp khi cho thực thi luật an ninh mạng. Việc tham vấn thành thật và thẳng thắn thực sự quan trọng nếu Việt Nam mong muốn tránh làm ảnh hưởng đến sự tham gia của các đối tác nước ngoài, chưa kể đến tăng trưởng kinh tế của Việt Nam. Việt Nam nên hạn chế bất kỳ yêu cầu nội địa hoá dữ liệu nào để các doanh nghiệp có thể hoạt động tự do với một loạt các nhà cung cấp dịch vụ điện toán, đám mây và internet trực tuyến đa dạng để lựa chọn. Bây giờ là lúc để Việt Nam tự tin bước vào cuộc cách mạng công nghiệp 4.0. Ngày nay, luồng dữ liệu tự do rất quan trọng đối với dòng chảy tự do thương mại và luồng dữ liệu xuyên biên giới là rất cần thiết cho các hoạt động kinh doanh hiện đại. Cát cứ lưu trữ dữ liệu đa quốc gia đòi hỏi nội địa hóa dữ liệu sẽ áp đặt gánh nặng không cần thiết vào doanh nghiệp. Hơn nữa, các quốc gia cản trở luồng dữ liệu sẽ ít được phục vụ tốt hơn bởi các công ty quốc tế sẽ có lợi cho các đối thủ cạnh tranh hiệu quả hơn. Chính quyền Việt Nam thừa nhận tầm quan trọng của ICT đối với tăng trưởng kinh tế và đổi mới công nghệ. Họ cũng nên công nhận những rủi ro kinh tế của việc nội địa hóa dữ liệu. Một Việt Nam tự ngắt các luồng dữ liệu toàn cầu là một Việt Nam tự rút ra khỏi sự phát triển toàn cầu. P.T. David Bruce Shear từng là Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ về vấn đề an ninh châu Á và Thái Bình Dương từ tháng 7 năm 2014 đến tháng 6 năm 2016.