Mình đi cắt tóc. Thằng con trai nào mà chả hay đi cắt tóc, và cắt tóc rất nhanh gọn không tốn nhiều thời gian. Trong lúc mái đầu của mình đang được làm việc, lúc ấy có mấy bà chị ngồi phởn phơ chả nhuộm cũng không ép, nhìn chung là mình thấy mấy bà chị chả làm gì cả, ngồi buôn chuyện suông trong hàng cắt tóc. Cũng không liên quan gì đến mình, mấy vụ này đi cắt tóc gặp mãi rồi, thành phần rảnh rang khoái ngồi lê đôi mách, moi đâu chả có. Ngoại trừ việc một bà chị dắt theo thằng cu con tầm hơn 2 tuổi. Mình luôn nghĩ mấy thằng ôn con ở độ tuổi ấy không khác gì quỷ, chúng nó mà phá phách thì không ai bằng, hồi nhỏ chắc mình cũng vậy, haizzz.. Nghĩ thế nên mình để ý ngó xem ông lỏi này làm gì. Ông cháu này hình như đã được quán triệt, rất ngoan, chỉ quay ngang ngó dọc đứng lên ngồi xuống chứ không táy máy nghịch ngợm. Lúc sau mình nhìn kĩ thì thấy ông cháu có mấy tờ giấy với hộp bút sáp màu, hí hoáy tô tô vẽ vẽ. Nhớ hồi nhỏ, đứa nào chả thích vẽ vời, chưa biết chữ, nói sõi thì càng không, cách biểu đạt tâm hồn nguyên thủy nhất của bọn này chính là hội họa. Ông cháu vẽ vời say sưa, rồi cầm lên khoe mẹ. Mẹ cháu chẳng buồn xem qua lấy vài giây, quát cầm bút sang tay phải, nghe thấy chưa, cầm bút sang tay phải, không được hư, mẹ nói thế nào. Thằng bé con ngơ ngác, quay một vòng nhìn mọi người, mẹ nó quát con xong, không bận tâm xem nó sửa chưa, lại trở vể với câu chuyện đang buôn dở. Mình liếc mắt, thấy ông cháu đang vẽ tiếp, vẫn không đổi bút sang tay phải như lời mẹ mắng, vẫn đang hư. Cái hư vì bản năng non nớt đã chọn cầm bút tay trái. Hồi mình còn nhỏ, tầm 3 tuổi, mình nhớ như in đó là một buổi tối, lúc ấy nhà mình ở khu tập thể Trung Tự. Mình ngồi bàn học, như người lớn, cũng giấy giấy bút bút vẽ vời cái gì đấy, nhưng bút chì đen thôi, mình khi ấy bé quá nên không có chì màu, theo trí nhớ thì mãi sau này đi học mẫu giáo nhỡ mình mới bắt đầu có bút màu để vẽ. Mình đang vẽ mái nhà, toàn là mái nhà, mình muốn vẽ trận lụt thì phải, toàn là mái nhà. Mẹ mình ngồi cạnh cầm ...