Sông dài muôn trượng, biển rộng muôn trùng, đời người thì lại muôn ngả bể dâu. Vậy nên, nếu có thể chọn cho mình những quy tắc sống chân chính thì có thể dễ dàng tránh những khổ nạn trong đời, thăng hoa trong cuộc sống. Dưới đây là 7 quy tắc vàng để giúp đường đời mỗi chúng ta được an nhiên tự tại mỗi ngày… 1. Không xen vào cuộc sống gia đình người khác, cho dù bạn có thích cỡ nào đi chăng nữa. 2. Người khác có thể lừa dối bạn, nhưng hãy luôn chân thành đối đãi người khác. 3. Nếu như người khác không coi bạn ra gì, chính bạn trân quý bản thân mình là được rồi. 4. Đôi khi bạn cần giả ngốc, dù rằng bạn không thực sự ngốc. 5. Nếu có thể thì hãy dung nhẫn, tranh đấu và trả thù chỉ khoét sâu thêm nỗi đau. 6. Không tùy tiện tức giận. 7. Bất kể lời chân thật nào bạn cũng có thể chấp nhận, chỉ sợ rằng không có lời chân thật. #DknVanHoa

990Upvotes
10Downvotes
419Reminds

More from Đại Kỷ Nguyên - Văn Hóa

Tam Quốc Diễn Nghĩa là tiểu thuyết lịch sử được tác giả sáng tác dựa trên cuốn sử liệu Tam Quốc Chí, do đó trong truyện có nhiều hư cấu, thể hiện quan điểm và tình cảm yêu ghét cá nhân. Tác giả yêu Lưu Bị và ghét Tào Tháo, nên đã tô vẽ cho Lưu mà bôi đen cho Tào. Những năm cuối đời Đông Hán, hoàng thân quốc thích và hoạn quan thay nhau nắm quyền, dẫn đến cuộc chiến tranh quyền đoạt lợi diễn ra khắp trong triều cho đến các địa phương. Chính quyền Đông Hán chỉ còn cái danh, thực chất là đã mục ruỗng. Sau đó Đổng Trác tự lập Hiến Đế, Tào Tháo vì không muốn theo bè lũ gian tà mà phẫn uất rời khỏi kinh thành. Tào Tháo thủy chung giữ tấm lòng trung trinh với Hán thất, không muốn nhìn thấy nhà Hán tiêu tan như thế này. Nhiều địa phương nổ ra chiến tranh khiến Hiến Đế phải lẩn tránh khắp nơi, cũng chẳng có ai quan tâm, lại còn bị giậu đổ bìm leo. Tào Tháo đích thân đón Hiến Đế về Hứa Xương, tuy thay thiên tử hành sự, dựa vào thiên tử mệnh lệnh quần thần, nhưng trong tâm vẫn vô cùng tôn kính Hiến Đế, để Hiến Đế sống 30 năm không phải lo về cái ăn, cái mặc, còn kéo dài nhà Hán thêm hơn 20 năm. Cho đến lúc cuối đời, Tào Tháo vẫn chỉ là Ngụy Vương, chưa từng xưng Đế, cả đời chỉ là bề tôi nhà Hán. Thế nhưng, việc này lại bị người đời sau truyền là “ép thiên tử để hiệu lệnh thiên hạ”, từ đó mà công kích Tào Tháo là gian thần. Đây thực sự là lý giải sai lệch lòng trung trinh của Tào. Nếu không có Tào Tháo, e rằng nhà Hán đã không tồn tại từ lâu rồi. #DknVanHoa

144 views ·

Khai báo và công bố tài sản, việc này hiện nay mọi người đều coi là bình thường, là bắt buộc đối với các chính khách, quan chức, nhưng cũng là việc rất nhạy cảm. Tuy nhiên, việc này trong lịch sử đã có từ rất lâu rồi. Hơn ngàn năm trước đây, Gia Cát Lượng là người đầu tiên đã tự mình tự giác kê khai tài sản. Lưu Bị trước khi chết đã giao Hậu chủ Lưu Thiền phó thác cho Gia Cát Lượng. Sự vụ của nhà Thục Hán bất kể lớn nhỏ, Gia Cát Lượng đều phải đích thân xử lý. “Tam Quốc chí” có viết, Gia Cát Lượng lúc còn sống đã dâng biểu tấu lên Hậu chủ Lưu Thiền rằng: “Hạ thần Gia Cát Lượng, trước tiên xin khởi bẩm Hậu chủ rằng: Nhà hạ thần ở Thành Đô có 800 cây dâu, 15 mẫu ruộng bạc màu, đủ ăn mặc cho anh em, con cháu. Còn hạ thần làm quan ở ngoài, không có thu nhập nào khác, việc ăn mặc của bản thân hạ thần đều theo chế độ cung cấp, ngoài lương ra, không có thu nhập nào khác, không có mưu sinh khác. Đến khi hạ thần chết, vẫn sẽ đảm bảo ở nhà không có lụa dư, ở ngoài không có tài sản, không để phụ lòng bệ hạ. Khi Gia Cát Lượng chết, quả đúng như những gì ông đã nói”. Trong bản tấu, tuy chỉ có vài lời ngắn ngủi, Gia Cát Lượng đã khai báo rõ ràng minh bạch nguồn gốc gia sản và thu nhập của bản thân. Ông chỉ có thu nhập từ lương, “không có thu nhập nào khác” đã nói rõ không có thu nhập xám. “Không có mưu sinh khác” đã bày tỏ rõ không có kinh doanh khác, không có “công ty đứng tên người khác”. “Đến khi hạ thần chết, vẫn sẽ đảm bảo ở nhà không có lụa dư, ở ngoài không có tài sản, không để phụ lòng bệ hạ”, mấy lời khai báo “công khai tài sản” này cũng nói rõ rằng, việc này có thể qua kiểm tra, thanh tra chứng thực được. “Khi Gia Cát Lượng chết, quả đúng như những gì ông đã nói” chính là kết quả sau khi kiểm tra thanh tra xác minh chứng nhận. Có thể thấy Gia Cát Lượng cả đời liêm khiết, thanh bạch. #DknVanHoa

133 views ·

Sở Trang Vương một hôm cho bày yến tiệc linh đình, thết đãi các đại thần. Trong tiệc, gió lớn nổi lên bỗng thổi tắt hết đèn nến. Khi ấy, một quan viên lợi dụng đêm tối, kéo áo chọc ghẹo cung nữ của nhà vua. Người cung nữ ấy nhanh tay giật đứt giải mũ của ông này rồi tâu lên Sở Trang Vương, sau đó muốn thắp đèn nến lên, tìm xem ai là người đã chọc ghẹo mình và xử tội. Đùa giỡn ái cơ của vua có nghĩa là làm nhục đến nhà vua. Đó là hành vi đại nghịch và coi thường đạo lý vua tôi. Nhưng, Trang Vương nghĩ một lát rồi cao giọng nói to lên: “Khoan hãy châm nến! Hôm nay trẫm muốn cho các khanh được vui vẻ sáng khoái. Không cần phải mũ áo thật chỉnh tề, mọi người hãy giật đứt hết các giải mũ thì mới vui?”. Văn võ bá quan ngơ ngác, nhưng lệnh vua nào ai dám trái, thế là các đại thần văn võ đều giật đứt giải mũ của mình! Nhân thế, người trêu ghẹo cung nữ kia không bị lộ mặt nữa. Hai năm sau, nước Sở đánh nhau to với nước Tấn. Qua năm trận kịch chiến, quân Sở có một võ tướng liều mình, tả xung hữu đột, không màng sống chết, luôn đi tiên phong. Quân Sở nhờ vậy thường thắng luôn. Sau này Sở Trang Vương lấy làm lạ, bèn cho gọi đến hỏi ngọn ngành. Người ấy bèn thưa: “Thần chịu nghĩa xưa, đội ơn dày của bệ hạ đã tha cho tội khi quân. Vốn mong muốn liều chết để báo đền ân đức bệ hạ, đến nay thần mới có dịp. Thần là Tưởng Hùng, là người năm xưa trêu ghẹo cung nữ của bệ hạ trong tiệc rượu”. Sở Trang Vương quả thực có lòng hào hiệp, bụng dạ cũng không chút hẹp hòi, nhỏ nhen. Nếu không tha thứ cho Tưởng Hùng lỗi lầm trên bàn rượu đêm hôm ấy thử hỏi lấy ai là kẻ tiên phong, xông vào mũi tên hòn đạn mà chiến đấu hết mình cho ông đây? Sở Trang Vương nhẫn chịu được cái nhục ái thiếp bị trêu ghẹo, khoan dung với người mà có được một dũng sĩ chịu xả thân cứu chủ. Đây chính là một thu hoạch bất ngờ có được, một phúc báo chính người gieo trồng ra nó cũng không nghĩ tới. Trong đời, ai cũng có thể mắc sai lầm nhưng tha được cho người thì cứ tha, lùi một bước biển rộng trời trong, nhường ba phần tâm tình khoáng đạt. Khoan dung với người chính là một môn nghệ thuật. Nắm vững được nghệ thuật này, bạn sẽ gặt hái được rất nhiều kỳ tích. #DknVanHoa

137 views ·

More from Đại Kỷ Nguyên - Văn Hóa

Tam Quốc Diễn Nghĩa là tiểu thuyết lịch sử được tác giả sáng tác dựa trên cuốn sử liệu Tam Quốc Chí, do đó trong truyện có nhiều hư cấu, thể hiện quan điểm và tình cảm yêu ghét cá nhân. Tác giả yêu Lưu Bị và ghét Tào Tháo, nên đã tô vẽ cho Lưu mà bôi đen cho Tào. Những năm cuối đời Đông Hán, hoàng thân quốc thích và hoạn quan thay nhau nắm quyền, dẫn đến cuộc chiến tranh quyền đoạt lợi diễn ra khắp trong triều cho đến các địa phương. Chính quyền Đông Hán chỉ còn cái danh, thực chất là đã mục ruỗng. Sau đó Đổng Trác tự lập Hiến Đế, Tào Tháo vì không muốn theo bè lũ gian tà mà phẫn uất rời khỏi kinh thành. Tào Tháo thủy chung giữ tấm lòng trung trinh với Hán thất, không muốn nhìn thấy nhà Hán tiêu tan như thế này. Nhiều địa phương nổ ra chiến tranh khiến Hiến Đế phải lẩn tránh khắp nơi, cũng chẳng có ai quan tâm, lại còn bị giậu đổ bìm leo. Tào Tháo đích thân đón Hiến Đế về Hứa Xương, tuy thay thiên tử hành sự, dựa vào thiên tử mệnh lệnh quần thần, nhưng trong tâm vẫn vô cùng tôn kính Hiến Đế, để Hiến Đế sống 30 năm không phải lo về cái ăn, cái mặc, còn kéo dài nhà Hán thêm hơn 20 năm. Cho đến lúc cuối đời, Tào Tháo vẫn chỉ là Ngụy Vương, chưa từng xưng Đế, cả đời chỉ là bề tôi nhà Hán. Thế nhưng, việc này lại bị người đời sau truyền là “ép thiên tử để hiệu lệnh thiên hạ”, từ đó mà công kích Tào Tháo là gian thần. Đây thực sự là lý giải sai lệch lòng trung trinh của Tào. Nếu không có Tào Tháo, e rằng nhà Hán đã không tồn tại từ lâu rồi. #DknVanHoa

144 views ·

Khai báo và công bố tài sản, việc này hiện nay mọi người đều coi là bình thường, là bắt buộc đối với các chính khách, quan chức, nhưng cũng là việc rất nhạy cảm. Tuy nhiên, việc này trong lịch sử đã có từ rất lâu rồi. Hơn ngàn năm trước đây, Gia Cát Lượng là người đầu tiên đã tự mình tự giác kê khai tài sản. Lưu Bị trước khi chết đã giao Hậu chủ Lưu Thiền phó thác cho Gia Cát Lượng. Sự vụ của nhà Thục Hán bất kể lớn nhỏ, Gia Cát Lượng đều phải đích thân xử lý. “Tam Quốc chí” có viết, Gia Cát Lượng lúc còn sống đã dâng biểu tấu lên Hậu chủ Lưu Thiền rằng: “Hạ thần Gia Cát Lượng, trước tiên xin khởi bẩm Hậu chủ rằng: Nhà hạ thần ở Thành Đô có 800 cây dâu, 15 mẫu ruộng bạc màu, đủ ăn mặc cho anh em, con cháu. Còn hạ thần làm quan ở ngoài, không có thu nhập nào khác, việc ăn mặc của bản thân hạ thần đều theo chế độ cung cấp, ngoài lương ra, không có thu nhập nào khác, không có mưu sinh khác. Đến khi hạ thần chết, vẫn sẽ đảm bảo ở nhà không có lụa dư, ở ngoài không có tài sản, không để phụ lòng bệ hạ. Khi Gia Cát Lượng chết, quả đúng như những gì ông đã nói”. Trong bản tấu, tuy chỉ có vài lời ngắn ngủi, Gia Cát Lượng đã khai báo rõ ràng minh bạch nguồn gốc gia sản và thu nhập của bản thân. Ông chỉ có thu nhập từ lương, “không có thu nhập nào khác” đã nói rõ không có thu nhập xám. “Không có mưu sinh khác” đã bày tỏ rõ không có kinh doanh khác, không có “công ty đứng tên người khác”. “Đến khi hạ thần chết, vẫn sẽ đảm bảo ở nhà không có lụa dư, ở ngoài không có tài sản, không để phụ lòng bệ hạ”, mấy lời khai báo “công khai tài sản” này cũng nói rõ rằng, việc này có thể qua kiểm tra, thanh tra chứng thực được. “Khi Gia Cát Lượng chết, quả đúng như những gì ông đã nói” chính là kết quả sau khi kiểm tra thanh tra xác minh chứng nhận. Có thể thấy Gia Cát Lượng cả đời liêm khiết, thanh bạch. #DknVanHoa

133 views ·

Sở Trang Vương một hôm cho bày yến tiệc linh đình, thết đãi các đại thần. Trong tiệc, gió lớn nổi lên bỗng thổi tắt hết đèn nến. Khi ấy, một quan viên lợi dụng đêm tối, kéo áo chọc ghẹo cung nữ của nhà vua. Người cung nữ ấy nhanh tay giật đứt giải mũ của ông này rồi tâu lên Sở Trang Vương, sau đó muốn thắp đèn nến lên, tìm xem ai là người đã chọc ghẹo mình và xử tội. Đùa giỡn ái cơ của vua có nghĩa là làm nhục đến nhà vua. Đó là hành vi đại nghịch và coi thường đạo lý vua tôi. Nhưng, Trang Vương nghĩ một lát rồi cao giọng nói to lên: “Khoan hãy châm nến! Hôm nay trẫm muốn cho các khanh được vui vẻ sáng khoái. Không cần phải mũ áo thật chỉnh tề, mọi người hãy giật đứt hết các giải mũ thì mới vui?”. Văn võ bá quan ngơ ngác, nhưng lệnh vua nào ai dám trái, thế là các đại thần văn võ đều giật đứt giải mũ của mình! Nhân thế, người trêu ghẹo cung nữ kia không bị lộ mặt nữa. Hai năm sau, nước Sở đánh nhau to với nước Tấn. Qua năm trận kịch chiến, quân Sở có một võ tướng liều mình, tả xung hữu đột, không màng sống chết, luôn đi tiên phong. Quân Sở nhờ vậy thường thắng luôn. Sau này Sở Trang Vương lấy làm lạ, bèn cho gọi đến hỏi ngọn ngành. Người ấy bèn thưa: “Thần chịu nghĩa xưa, đội ơn dày của bệ hạ đã tha cho tội khi quân. Vốn mong muốn liều chết để báo đền ân đức bệ hạ, đến nay thần mới có dịp. Thần là Tưởng Hùng, là người năm xưa trêu ghẹo cung nữ của bệ hạ trong tiệc rượu”. Sở Trang Vương quả thực có lòng hào hiệp, bụng dạ cũng không chút hẹp hòi, nhỏ nhen. Nếu không tha thứ cho Tưởng Hùng lỗi lầm trên bàn rượu đêm hôm ấy thử hỏi lấy ai là kẻ tiên phong, xông vào mũi tên hòn đạn mà chiến đấu hết mình cho ông đây? Sở Trang Vương nhẫn chịu được cái nhục ái thiếp bị trêu ghẹo, khoan dung với người mà có được một dũng sĩ chịu xả thân cứu chủ. Đây chính là một thu hoạch bất ngờ có được, một phúc báo chính người gieo trồng ra nó cũng không nghĩ tới. Trong đời, ai cũng có thể mắc sai lầm nhưng tha được cho người thì cứ tha, lùi một bước biển rộng trời trong, nhường ba phần tâm tình khoáng đạt. Khoan dung với người chính là một môn nghệ thuật. Nắm vững được nghệ thuật này, bạn sẽ gặt hái được rất nhiều kỳ tích. #DknVanHoa

137 views ·