**Bổ sung kinh nghiệm bất tuân dân sự phần6( phần6 được đăng ngày 1-8-2018)** **HƯỚNG DẪN NHÀ HOẠT ĐỘNG KHI LÀM VIỆC VỚI CÔN AN/AN NINH- phần cuối cùng của loạt bài bổ sung kinh nghiệm bất tuân dân sự phần6** Ngày 25/5/2018 vừa qua, nhà hoạt động Nguyễn Anh Tuấn đã trải qua 15 giờ đồng hồ bị thẩm vấn liên tục bởi nhiều cán bộ an ninh khác nhau. Theo Anh Tuấn: “Nội dung buổi thẩm vấn quanh đi quẩn lại cũng chỉ là những chuyện đi đâu, gặp ai, làm gì thời gian vừa qua, được lặp đi lặp lại theo một kĩ thuật có mục đích làm kiệt sức đối tượng”. Nhiều nhà hoạt động trước đó cũng trải qua những đợt thẩm vấn khắc nghiệt tương tự, thậm chí kéo dài nhiều hơn 15 giờ. Bạn biết đấy, một khi chọn trở thành nhà hoạt động ở Việt Nam, việc phải làm việc với an ninh/công an là một trong những điều không thể tránh được. Cách tốt nhất là luôn chuẩn bị cho mình kiến thức, phương án cũng như thái độ phù hợp. Sau khi 5 bài viết cung cấp kiến thức nền tảng về thẩm vấn và phản thẩm vấn, trong bài này chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu cách Nhà hoạt động nên hành xử trước, trong và sau khi làm việc với công an/an ninh ở Việt Nam. Bài này cũng đưa ra câu trả lời cho câu hỏi “vì sao chúng ta không nên nói dối” trong một cuộc thẩm vấn mà chúng tôi đã đề cập trước đó. *Trước thẩm vấn Giữ đời tư trong sạch Lựa chọn một nghề nghiệp nguy hiểm trong đời sống xã hội chính trị ở Việt Nam,  người hoạt động nên tự bảo vệ mình bằng một đời tư “sạch”. Chúng ta nên tuân theo luật pháp cũng như giữ một nếp sống không “scandal”. Hãy cố gắng có ít thông tin nhạy cảm nhất có thể. Bởi vì những điểm yếu trong đời tư có thể biến thành vũ khí chống lại và ép buộc nhà hoạt động phải hợp tác ngay tại những phút thẩm vấn đầu tiên. Học thiền định Khi buộc phải làm việc “một mình” với An ninh, các cảm xúc giận dữ, buồn phiền, đau khổ, lo âu sẽ chắc chắn xuất hiện. Vì vậy các nhà hoạt động cần phát triển kỹ năng để đối phó, xử lý và giảm nhẹ những cảm xúc tiêu cực kể trên bằng các bài tập thường xuyên về thiền định, lòng tr...

39Upvotes
1Downvote

More from tom8210

Lần nữa nói về “Chất độc da cam” và đừng để truyền thông dắt mũi qua mấy trò tuyên truyền, ủng hộ! —- "Chất độc màu da cam năm xưa. Đã giết chết mẹ tôi trong một trận càn. Để lại cho tôi đứa em cút côi..." (Vì sao em chết. Nhạc và lời Thanh Trúc) Ảnh hưởng của dioxin lên con người là có thật chứ không phải là không có. Nhưng tác hại cỡ nào, có như người ta thường rêu rao hay không thì phải còn xem xét lại. Đã có một tiền lệ là năm 1984, tại một Tòa án ở Mỹ, các hãng hóa chất ở Mỹ đã thỏa thuận đền bù khoảng 180 triệu dollars cho gia đình của các cựu binh Mỹ từng tham chiến ở VN. Phía VN dựa vào tiền lệ này để thành lập Hội Nạn nhân chất độc màu da Cam (Hội NNCĐMDC, cứ tật nguyền, khiếm khuyết, dị dạng vặt vẹo... là da Cam tất) rồi dùng cái hội dân sự này khởi kiện các hãng hóa chất này ở Mỹ. Người ta hay nói "VN kiện Mỹ" là cách nói lập lờ, chưa chính xác. Vấn đề ở chỗ, họ (cựu binh Mỹ) và các hãng hóa chất có mối tương quan là "nhà sản xuất- người tiêu dùng" (các cựu binh là đại diện cho quân đội và chính phủ Mỹ sử dụng trực tiếp các sản phẩm đó). Và các hãng đền bù thiệt hại cho khách hàng là chuyện đương nhiên, hết sức bình thường. Nên nhớ, lúc đó dioxin được cả thế giới coi là chất diệt cỏ trong nông nghiệp rất hiệu quả và chưa phát hiện có tác hại lên con người. Đến năm 1971 thì thuốc diệt cỏ này bị cấm sử dụng. VN đặt tên mặc định cho Agent Orange (tác nhân Cam- mã màu của sản phẩm này) là "Chất độc màu da Cam" đúng là một cách đánh tráo khái niệm thú vị! Rượu có độc khác hẳn bản chất với thuốc độc, mặc dù cả 2 đều... độc. VN không dám trực tiếp kiện mà lập ra Hội NNCĐMDC để đứng đơn kiện các nhà sản xuất kia. Ta thấy: - Sai chủ thể. Hội không là khách hàng của các hãng hóa chất đó. Các hãng cũng không hề rải dioxin lên các nạn nhân. Việc này giống như một người bị chém lại đi kiện thằng bán dao 🙂 VN biết thế chăng? Biết chớ. Đáng lý ra thì chính chính quyền VN phải đứng ra kiện chính phủ Mỹ vì đã rải chất độc vào công dân của họ (tui chưa nói thắng thua, chỉ nói đến kiện sao cho đúng chủ thể). Nhưng theo luật Mỹ, chính phủ Mỹ được miễn tố ở... Mỹ nên VN chỉ còn cách kiện chính phủ Mỹ ra tòa án quốc tế. Tội danh sẽ là diệt chủng và tội ác chống lại nhân loại (?!) Chuyện kiện Mỹ ra tòa án QT là khó có thể xảy ra bởi vì: - Cũng lại là thiếu các chứng cứ khoa học. - Những người được cho là nạn nhân CĐMDC đều là con em của quân nhân Bắc Việt, tức là họ phải ở bên kia vĩ tuyến 17, nơi mà quân đội Mỹ không hề rải chất Cam Đỏ gì cả. Xem danh sách và quê quán các nạn nhân thì rõ. Các hội viên Hội NNCĐMDC ở các tỉnh miền Nam như Bình Phước, Đắk Lắk, Gia Lai... đều là con em của cựu bộ đội vào xây dựng Kinh tế mới, trong khi người dân tộc thiểu số ở khu vực này thì đẻ con ra khoẻ như trâu cui. Và những công dân VNDCCH "bộ đội" này làm gì ở bên nước VNCH từ 1961 - 1971 (thời gian Mỹ sử dụng chất này tại miền Nam, VN) để bị phơi nhiễm? Tòa án Quốc tế chắc chắn sẽ "truy ra" Hiệp định Gevene 1954 để xem xét.Mỹ rãi ở miền Nam Vn , tại sao mấy “ chú bộ đội” miền bắc lại chui vô rừng miền nam để mà dính chưởng?? Hoá ra giống như có 1 thằng nó phun thuốc diệt chuột ở vườn nhà bạn nó, thằng ăn trộm ban đêm vô cướp , đụng tay vô những nơi có thuốc diệt chuột về và bị bệnh nặng, cuối cùng thằng ăn trộm kiện thằng bạn đã giúp gia chủ diệt chuột🤣🤣 Sơ sơ vậy thôi đủ thấy VN càng không muốn làm ra ngô ra khoai. Để cái Hội NNCĐMDC đáng thương kia kiện miết rồi bị bác đơn miết; làm cho người dân chưa hiểu rõ đâm ra chửi rủa tụi Mỹ vô nhân đạo, vô trách nhiệm, thêm căm thù giặc Mỹ sâu sắc rồi vận động ký tên, thỉnh nguyện thư tùm lum tà la... Nên nhớ, ở Mỹ tòa án xét xử độc lập dựa trên chứng cứ chứ không phải dựa trên áp lực xã hội hay bất cứ sự chỉ đạo của ai. Vậy thôi là VN đạt thắng lợi bước đầu rồi. Chưa tính, mỗi lần ồn ào lên là tiền hỗ trợ nhân đạo, viện trợ từ thiện... ào ào vô như nước. Thêm cái thắng lợi ngon lành nữa... Cho nên nói VN bị thua kiện là hoàn toàn không đúng, họ có kiện đâu mà thua? Thậm chí họ còn muốn cái Hội kia đừng thắng nữa: Còn gì bêu rếu tội ác hơn là những thân thể dị dạng vặt vẹo đáng thương kia. Trở lại bài hát truyền về "chất độc màu da cam" ở đầu bài viết; nó vô lý ở chỗ: Không ai chết tươi một mình nên khi bị "dính" chất diệt cỏ được rải trong một trận càn đầy lính tráng, trừ khi người đó bị... nguyên cái thùng phuy hóa chất từ máy bay rớt trúng đầu! Gọi là chất độc màu da cam là vì, chất Dioxin đựng trong những thùng phuy có sơn màu da cam các công ty sản xuất hóa chất Hoa Kỳ cung cấp, phải đựng trong thùng sơn màu cam là màu quy định đánh dấu độc chất. Nó là thuốc diệt cỏ, bột màu trắng làm rụng lá cây được quân đội Hoa Kỳ dùng trong chiến tranh Việt Nam, nhằm phá những tán rừng có du kích và quân đội Bắc Việt ẩn trú. Năm 1984, nhân sự kiện phiên tòa của quan tòa Jack Weinstein, một số công ty sản xuất hoá chất đã chi khoảng 180 triệu Mỹ kim cho các gia đình nguyên cáo, mặc dù không thừa nhận có hành động sai trái. Hàng năm, chính phủ Hoa Kỳ chi khoảng 1,5 tỷ USD cho các cựu binh Mỹ tham chiến trong chiến tranh Việt Nam bị ảnh hưởng của chất độc da cam. Từ đó phía chính quyền Việt Nam bắt đầu có ý tưởng thành lập một hồ sơ đi kiện các công ty sản xuất Dioxin đã dùng ở chiến tranh Việt Nam giống như ở phí trên. Sau đó là một số vụ kiện khác ở Úc, ở Hàn Quốc, Canada về dioxin đã để lại di họa cho các lính viễn chinh của các quốc gia này đã thyam gia chiến tranh ở Việt Nam, nhưng đã không nhận được mối quan hệ giữa chất độc này đối với 11 căn bệnh, bao gồm cả ung thư phổi, ung thư thanh quản cũng như ung thư tiền liệt tuyến, v.v… mà họ đã đưa ra. Ở Việt Nam, năm 1990, chủ trì đề tài khoa học ở phía Nam về di họa chất độc màu da cam là BS Nguyễn Thị Ngọc Phượng – nguyên giám đốc BV Từ Dũ, kiêm đại biểu quốc hội nước CHXHCN Việt Nam nhưng khi phản biện đề tài có khoa học hay không thì ban chủ nhiệm đề tài không chứng minh được những vấn đề đặt ra sau đây: 1. Không chứng minh rằng Dioxin đã rải trong chiến tranh Việt Nam có tác động gây dị tật trên phôi, thai. 2. Không chứng minh được rằng, với nồng độ nào của Dioxin đã được rải trong chiến tranh Việt Nam thì gây ra dị tật hay quái thai. 3. Không chứng minh được những quái thai hay dị tật do chất này đã được dùng trong những năm từ 1961 đến 1971, các cơ quan y tế ở Việt Nam ước tính khoảng 400.000 người đã bị giết hoặc tàn tật, khoảng 500.000 trẻ em sinh ra bị dị dạng, mà trước đó những nạn nhân bị nhiễm hôm nay là chưa bị nhiễm. 4. Không chứng minh được không có bất kỳ nguyên nhân nào khác như: nhiễm siêu vi, uống thuốc không kê toa, nhiễm những thuốc trừ sâu rầy, v.v… khác đã gây ra dị tật hoặc quái thai trên những nạn nhân được cơ quan y tế Việt Nam đem ra kiện trước tòa. Với 4 vấn đề lớn còn tồn đọng đó, mọi hồ sơ pháp y của Việt Nam không có bằng chứng thuyết phục trước tòa, mà chỉ có hình người bị bệnh bại liệt, não úng thủy, hay các dị tật bẩm sinh. Và phái đoàn Việt Nam gồm có 3 người là: Bà Dương Quỳnh Hoa, bà Phan Thị Phi Phi, và ông Nguyễn Văn Quý đã thất bại trong vụ kiện kéo dài trong hơn 15 năm với kết luận như sau: Ngày 10 tháng 3 năm 2005, cũng chính quan tòa Jack Weinstein thuộc Tòa án liên bang tại quận Brooklyn đã bác đơn kiện, quyết định rằng những đòi hỏi của đơn kiện không có cơ sở pháp luật. Quan tòa kết luận rằng chất độc da cam đã không được xem là một chất độc dưới bị cấm theo luật quốc tế vào lúc Hoa Kỳ dùng nó, ngay cả khi ảnh hưởng không cố ý của những chất này có thể gây ra độc tố đối với đời sống của con người và môi trường họ sống; và rằng Hoa Kỳ không bị cấm dùng nó để diệt cỏ; và những công ty sản xuất chất này không có trách nhiệm về cách sử dụng của chính quyền. Chính phủ Hoa Kỳ, vốn có quyền miễn tố (sovereign immunity), không phải là một bị cáo trong đơn kiện. Jack Weinstein cho rằng: “Đơn kiện của phía nguyên đơn không dựa trên bất cứ cơ sở nào của luật nội địa của một bang, một quốc gia hay dưới bất cứ hình thức gì của luật quốc tế”. Ông cũng cho rằng nguyên đơn Việt Nam đã không không chứng minh được chính chất độc da cam đã gây ra các loại bệnh tật như liệt kê trong đơn kiện của họ, vì cho đến thời điểm đệ đơn kiện, họ vẫn thiếu các nghiên cứu sâu rộng về ảnh hưởng của chất làm phát quang cây cối có tác động xấu đối với sức khỏe con người. Sau đó ngày 07/4/2005, đoàn luật sư đại diện cho các nạn nhân Việt Nam nộp đơn yêu cầu Tòa kháng án liên bang khu vực 2 ở New York xét xử lại và phủ quyết phán quyết trước đây của chánh án Jack Weinstein. Nhưng, Tòa phúc thẩm Liên bang Mỹ tại New York đã ra phán quyết bác đơn kiện của các công dân Việt Nam, nạn nhân chất độc da cam/dioxin chống các công ty hóa chất Mỹ về việc sử dụng chất độc da cam/dioxin trong chiến tranh Việt Nam. Tòa này đã y án sơ thẩm. Vì dư luận quốc tế có nhiều ý kiến phê phán phán quyết này của Tòa phúc thẩm Liên bang Mỹ. Nên ngày 18 tháng 3 năm 2008, Đoàn Luật sư Hoa Kỳ và Hội Luật gia Dân chủ quốc tế gồm 10 người đã đến Việt Nam để hỗ trợ về mặt pháp lý cho các nạn nhân trong vụ kiện sắp tới lên Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ. Nên ngày 6 tháng 10 năm 2008 nguyên đơn tiếp tục nộp đơn thỉnh cầu lên Tòa án Tối cao Mỹ nhưng đã bị tòa án Tối cao Mỹ bác đơn thỉnh cầu của nguyên đơn vào ngày 2 tháng 3 năm 2009. Sau phiên tòa ngày 02/3/2009 bị bác đơn, Phó chủ tịch Ủy ban trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam, ông Vũ Trọng Kim cho là “Việc tòa án Mỹ từ chối lời thỉnh cầu của các nạn nhân Việt Nam là đã bỏ lỡ cơ hội thể hiện sự công minh của pháp luật và tinh thần yêu chuộng công lý, tôn trọng nhân quyền của nhân dân Mỹ”. Mọi vấn đề kiện cáo chất độc da cam/Dioxin gây ra di họa cho trẻ em và người lớn trong chiến tranh Việt Nam xem như chấm dứt, và không có bằng chứng khoa học nào để chứng minh rằng dioxin gây ra di họa ở Việt Nam. **Chuyện ngoài lề ở phiên toà ở Mỹ là bên luật sư phía bị kiện là các nhà sản xuất Mỹ hỏi 1 trong những người đứng đơn kiện là : “Các vị biết chất độc màu da cam ( Orange agent) khi lính Mỹ rải xuống VN là màu gì ko? “Một trong những người kiện trả lời là sao các vị hỏi buồn cười vậy? chất độc màu da cam thì nó màu cam chứ màu gì?? Cả khán phòng ồ lên cười vì sự láo lếu của nhân chứng đứng ra kiện đó , xin thưa chất Dioxin mà nhân chứng nói màu da cam thực ra là màu trắng nhưng khi chuyên chở qua VN và tiêu chuẩn phan loại sự độc hại của thuốc diệt cỏ thì những thuốc diệt cỏ đó đựng trong những thùng phi màu da cam và nhân chứng đó cho biết thêm là “tôi thấy trong những trận càn quét của lính Mỹ vô vùng tôi đóng quân thì khi lính mỹ rải chất độc da cam thì toàn bầu trời màu da cam “???🤣🤣🤣 Nguồn: Bài viết này mình sử dụng lại bài viết Bs Hồ Hải+ ý kiến 1 bài trên mạng internet+ ý kiến của bản thân sau khi tìm tòi tài liệu trên mạnh. Mong chị em chia sẽ mạnh để mọi người cùng hiểu 1 câch rộng rãi.

7.34k views ·

THÔNG BÁO KHẨN: Blogger Huỳnh Thục Vy bị bắt giải đi ================================ Tin từ Duy, chồng của Vy, báo nhờ qua điện thoại người hàng xóm, khoảng 30 công an an ninh đã vào nhà riêng của vợ chồng ở Buôn Hồ-Đắc Lắc, dùng vũ lực bắt Huỳnh Thục Vy đi. Huỳnh Thục Vy là một blogger bất đồng chính kiến, đấu tranh đòi nữ quyền và bảo vệ nhân quyền. Vy là tác giả cuốn sách "Nhận định Sự thật Tự do và Nhân quyền", đã góp phần làm rõ tình trạng vi phạm nhân quyền tại VN. Trong 1 post gần đây, Thục Vy tuyên bố không việc gì phải làm việc với an ninh, theo Giấy triệu tập lần 04, "liên quan đến xịt sơn lên cờ tổ quốc." Cuộc vây bắt xảy ra lúc 7g sáng hôm nay, 9/8/2018. An ninh đã thu giữ cả 2 điện thoại của vợ chồng. Hiện Duy và con gái 22 tháng tuổi đang bị canh gác cẩn mật, không cho ra khỏi nhà. Tin từ fb Pham Ba Hai.

280 views ·

**Bổ sung đấu tranh bất bạo động phần 6* Dưới đây là một loại câu hỏi có thể được người thẩm vấn sử dụng trong việc thẩm vấn dưới bất kỳ hình thức nào. Người bị thẩm vấn nên có sự chuẩn bị trước để tìm được phương án đáp trả thích hợp. Câu hỏi phá băng  Cuộc thẩm vấn thường bắt đầu với những câu hỏi mở đầu ở dạng đóng mà hầu hết mọi người có thể trả lời. Người thẩm vấn sẽ tránh xa các chủ đề chính cho tới khi người bị thẩm vấn cảm thấy thoải mái khi nói chuyện. Mục đích của các câu hỏi trong phần mở đầu này là để tạo không khí thân thiện và cởi mở. Ví dụ: Anh có thấy lạnh quá không? Anh có muốn hút một điếu thuốc không? Họ đối xử với bạn tốt chứ? Câu hỏi tường thuật Người thẩm vấn sẽ đưa ra một thông tin, ví dụ như một mốc thời gian và địa điểm, sau đó yêu cầu người đang bị thẩm vấn nói xem họ có biết gì về điều đó không. Sau đó người thẩm vấn sẽ giữ im lặng và không ngắt lời trong quá trình người bị thẩm vấn kể chuyện. Ví dụ: Tôi nghe một nhân chứng nói rằng anh đang ở trong phòng họp khi nạn nhân ngã xuống. Anh có thể mô tả lại những gì đã xẩy ra không? Người thẩm vấn sẽ cố gắng thể hiện họ quan tâm vừa đủ tới các thông tin và không hề tỏ ra vui mừng hay phấn khích khi nhận được các thông tin chi tiết có liên quan. Câu hỏi trực tiếp Người thẩm vấn sẽ đưa ra các câu hỏi trực tiếp về các mục cụ thể và đặt câu hỏi dưới dạng trung lập bằng cách sử dụng các từ không gợi lên cảm giác tội lỗi (ví dụ nói về “quan hệ tình dục” thay vì “hiếp dâm”, nói là ” tự vệ” thay vì “đâm anh ta một nhát dao”). Mỗi câu hỏi sẽ yêu cầu một câu trả lời cụ thể. Ví dụ: Khi anh đang đánh nhau với anh Kiên, anh Hùng có đánh bạn không? Khi anh tấn công chị Lan. Chị ấy có tìm cách để bảo vệ mình không? Câu trả lời cho những câu hỏi dạng này sẽ cung cấp cho người thẩm vấn các chi tiết cụ thể, điền vào các lỗ hổng của câu chuyện ban đầu và  phơi bày những khu vực người bị thẩm vấn không muốn nhắc tới. Câu hỏi chéo Người thẩm vấn sẽ đặt nhiều câu hỏi ở những thời điểm khác nhau về cùng một vấn đề để xem câu trả lời của người bị thẩm vấn đồng nhất hay là mâu thuẫn với nhau. Ví dụ: Khi anh đi vào phía sau cửa hàng, anh Hùng đang đứng ở đâu? Anh Hùng đã làm gì khi bạn quay lại đó? Xin lỗi, tôi không hiểu rõ lắm, anh Hùng đang làm gì lúc này? Câu hỏi để tóm tắt, rà soát Người thẩm vấn sẽ rà soát lại các câu hỏi đã được sử dụng để tóm tắt và kiểm tra về tất cả những thông tin mà họ đã có được. Họ sẽ diễn đạt những thông tin mà họ hiểu và yêu cầu người thẩm vấn xác nhận đúng hay sai. Ví dụ: Vậy anh Hùng ra sau chị Nguyệt, điều đó có đúng không? Có điều gì khác mà anh có thể cho tôi biết về điều này không? Việc rà soát lại các câu hỏi có thể sử dụng tại các đoạn ngắt nghỉ tự nhiên của mọi giai đoạn trong quá trình thẩm vấn, hoặc tại lúc kết thúc thẩm vấn nhằm tóm tắt các thông tin. Loại câu hỏi này cũng được sử dụng như một cái bẫy để yêu cầu sự đồng ý của người bị thẩm vấn cho những thông tin mà người thẩm vấn biết rõ là sai. Đây là một cách kiểm tra sự trung thực hoặc để bẫy đối thủ, khiến cho họ tin rằng người thẩm vấn đã bỏ lỡ các thông tin quan trọng. Nguồn bài dịch: Interrogation

5.32k views ·

More from tom8210

Lần nữa nói về “Chất độc da cam” và đừng để truyền thông dắt mũi qua mấy trò tuyên truyền, ủng hộ! —- "Chất độc màu da cam năm xưa. Đã giết chết mẹ tôi trong một trận càn. Để lại cho tôi đứa em cút côi..." (Vì sao em chết. Nhạc và lời Thanh Trúc) Ảnh hưởng của dioxin lên con người là có thật chứ không phải là không có. Nhưng tác hại cỡ nào, có như người ta thường rêu rao hay không thì phải còn xem xét lại. Đã có một tiền lệ là năm 1984, tại một Tòa án ở Mỹ, các hãng hóa chất ở Mỹ đã thỏa thuận đền bù khoảng 180 triệu dollars cho gia đình của các cựu binh Mỹ từng tham chiến ở VN. Phía VN dựa vào tiền lệ này để thành lập Hội Nạn nhân chất độc màu da Cam (Hội NNCĐMDC, cứ tật nguyền, khiếm khuyết, dị dạng vặt vẹo... là da Cam tất) rồi dùng cái hội dân sự này khởi kiện các hãng hóa chất này ở Mỹ. Người ta hay nói "VN kiện Mỹ" là cách nói lập lờ, chưa chính xác. Vấn đề ở chỗ, họ (cựu binh Mỹ) và các hãng hóa chất có mối tương quan là "nhà sản xuất- người tiêu dùng" (các cựu binh là đại diện cho quân đội và chính phủ Mỹ sử dụng trực tiếp các sản phẩm đó). Và các hãng đền bù thiệt hại cho khách hàng là chuyện đương nhiên, hết sức bình thường. Nên nhớ, lúc đó dioxin được cả thế giới coi là chất diệt cỏ trong nông nghiệp rất hiệu quả và chưa phát hiện có tác hại lên con người. Đến năm 1971 thì thuốc diệt cỏ này bị cấm sử dụng. VN đặt tên mặc định cho Agent Orange (tác nhân Cam- mã màu của sản phẩm này) là "Chất độc màu da Cam" đúng là một cách đánh tráo khái niệm thú vị! Rượu có độc khác hẳn bản chất với thuốc độc, mặc dù cả 2 đều... độc. VN không dám trực tiếp kiện mà lập ra Hội NNCĐMDC để đứng đơn kiện các nhà sản xuất kia. Ta thấy: - Sai chủ thể. Hội không là khách hàng của các hãng hóa chất đó. Các hãng cũng không hề rải dioxin lên các nạn nhân. Việc này giống như một người bị chém lại đi kiện thằng bán dao 🙂 VN biết thế chăng? Biết chớ. Đáng lý ra thì chính chính quyền VN phải đứng ra kiện chính phủ Mỹ vì đã rải chất độc vào công dân của họ (tui chưa nói thắng thua, chỉ nói đến kiện sao cho đúng chủ thể). Nhưng theo luật Mỹ, chính phủ Mỹ được miễn tố ở... Mỹ nên VN chỉ còn cách kiện chính phủ Mỹ ra tòa án quốc tế. Tội danh sẽ là diệt chủng và tội ác chống lại nhân loại (?!) Chuyện kiện Mỹ ra tòa án QT là khó có thể xảy ra bởi vì: - Cũng lại là thiếu các chứng cứ khoa học. - Những người được cho là nạn nhân CĐMDC đều là con em của quân nhân Bắc Việt, tức là họ phải ở bên kia vĩ tuyến 17, nơi mà quân đội Mỹ không hề rải chất Cam Đỏ gì cả. Xem danh sách và quê quán các nạn nhân thì rõ. Các hội viên Hội NNCĐMDC ở các tỉnh miền Nam như Bình Phước, Đắk Lắk, Gia Lai... đều là con em của cựu bộ đội vào xây dựng Kinh tế mới, trong khi người dân tộc thiểu số ở khu vực này thì đẻ con ra khoẻ như trâu cui. Và những công dân VNDCCH "bộ đội" này làm gì ở bên nước VNCH từ 1961 - 1971 (thời gian Mỹ sử dụng chất này tại miền Nam, VN) để bị phơi nhiễm? Tòa án Quốc tế chắc chắn sẽ "truy ra" Hiệp định Gevene 1954 để xem xét.Mỹ rãi ở miền Nam Vn , tại sao mấy “ chú bộ đội” miền bắc lại chui vô rừng miền nam để mà dính chưởng?? Hoá ra giống như có 1 thằng nó phun thuốc diệt chuột ở vườn nhà bạn nó, thằng ăn trộm ban đêm vô cướp , đụng tay vô những nơi có thuốc diệt chuột về và bị bệnh nặng, cuối cùng thằng ăn trộm kiện thằng bạn đã giúp gia chủ diệt chuột🤣🤣 Sơ sơ vậy thôi đủ thấy VN càng không muốn làm ra ngô ra khoai. Để cái Hội NNCĐMDC đáng thương kia kiện miết rồi bị bác đơn miết; làm cho người dân chưa hiểu rõ đâm ra chửi rủa tụi Mỹ vô nhân đạo, vô trách nhiệm, thêm căm thù giặc Mỹ sâu sắc rồi vận động ký tên, thỉnh nguyện thư tùm lum tà la... Nên nhớ, ở Mỹ tòa án xét xử độc lập dựa trên chứng cứ chứ không phải dựa trên áp lực xã hội hay bất cứ sự chỉ đạo của ai. Vậy thôi là VN đạt thắng lợi bước đầu rồi. Chưa tính, mỗi lần ồn ào lên là tiền hỗ trợ nhân đạo, viện trợ từ thiện... ào ào vô như nước. Thêm cái thắng lợi ngon lành nữa... Cho nên nói VN bị thua kiện là hoàn toàn không đúng, họ có kiện đâu mà thua? Thậm chí họ còn muốn cái Hội kia đừng thắng nữa: Còn gì bêu rếu tội ác hơn là những thân thể dị dạng vặt vẹo đáng thương kia. Trở lại bài hát truyền về "chất độc màu da cam" ở đầu bài viết; nó vô lý ở chỗ: Không ai chết tươi một mình nên khi bị "dính" chất diệt cỏ được rải trong một trận càn đầy lính tráng, trừ khi người đó bị... nguyên cái thùng phuy hóa chất từ máy bay rớt trúng đầu! Gọi là chất độc màu da cam là vì, chất Dioxin đựng trong những thùng phuy có sơn màu da cam các công ty sản xuất hóa chất Hoa Kỳ cung cấp, phải đựng trong thùng sơn màu cam là màu quy định đánh dấu độc chất. Nó là thuốc diệt cỏ, bột màu trắng làm rụng lá cây được quân đội Hoa Kỳ dùng trong chiến tranh Việt Nam, nhằm phá những tán rừng có du kích và quân đội Bắc Việt ẩn trú. Năm 1984, nhân sự kiện phiên tòa của quan tòa Jack Weinstein, một số công ty sản xuất hoá chất đã chi khoảng 180 triệu Mỹ kim cho các gia đình nguyên cáo, mặc dù không thừa nhận có hành động sai trái. Hàng năm, chính phủ Hoa Kỳ chi khoảng 1,5 tỷ USD cho các cựu binh Mỹ tham chiến trong chiến tranh Việt Nam bị ảnh hưởng của chất độc da cam. Từ đó phía chính quyền Việt Nam bắt đầu có ý tưởng thành lập một hồ sơ đi kiện các công ty sản xuất Dioxin đã dùng ở chiến tranh Việt Nam giống như ở phí trên. Sau đó là một số vụ kiện khác ở Úc, ở Hàn Quốc, Canada về dioxin đã để lại di họa cho các lính viễn chinh của các quốc gia này đã thyam gia chiến tranh ở Việt Nam, nhưng đã không nhận được mối quan hệ giữa chất độc này đối với 11 căn bệnh, bao gồm cả ung thư phổi, ung thư thanh quản cũng như ung thư tiền liệt tuyến, v.v… mà họ đã đưa ra. Ở Việt Nam, năm 1990, chủ trì đề tài khoa học ở phía Nam về di họa chất độc màu da cam là BS Nguyễn Thị Ngọc Phượng – nguyên giám đốc BV Từ Dũ, kiêm đại biểu quốc hội nước CHXHCN Việt Nam nhưng khi phản biện đề tài có khoa học hay không thì ban chủ nhiệm đề tài không chứng minh được những vấn đề đặt ra sau đây: 1. Không chứng minh rằng Dioxin đã rải trong chiến tranh Việt Nam có tác động gây dị tật trên phôi, thai. 2. Không chứng minh được rằng, với nồng độ nào của Dioxin đã được rải trong chiến tranh Việt Nam thì gây ra dị tật hay quái thai. 3. Không chứng minh được những quái thai hay dị tật do chất này đã được dùng trong những năm từ 1961 đến 1971, các cơ quan y tế ở Việt Nam ước tính khoảng 400.000 người đã bị giết hoặc tàn tật, khoảng 500.000 trẻ em sinh ra bị dị dạng, mà trước đó những nạn nhân bị nhiễm hôm nay là chưa bị nhiễm. 4. Không chứng minh được không có bất kỳ nguyên nhân nào khác như: nhiễm siêu vi, uống thuốc không kê toa, nhiễm những thuốc trừ sâu rầy, v.v… khác đã gây ra dị tật hoặc quái thai trên những nạn nhân được cơ quan y tế Việt Nam đem ra kiện trước tòa. Với 4 vấn đề lớn còn tồn đọng đó, mọi hồ sơ pháp y của Việt Nam không có bằng chứng thuyết phục trước tòa, mà chỉ có hình người bị bệnh bại liệt, não úng thủy, hay các dị tật bẩm sinh. Và phái đoàn Việt Nam gồm có 3 người là: Bà Dương Quỳnh Hoa, bà Phan Thị Phi Phi, và ông Nguyễn Văn Quý đã thất bại trong vụ kiện kéo dài trong hơn 15 năm với kết luận như sau: Ngày 10 tháng 3 năm 2005, cũng chính quan tòa Jack Weinstein thuộc Tòa án liên bang tại quận Brooklyn đã bác đơn kiện, quyết định rằng những đòi hỏi của đơn kiện không có cơ sở pháp luật. Quan tòa kết luận rằng chất độc da cam đã không được xem là một chất độc dưới bị cấm theo luật quốc tế vào lúc Hoa Kỳ dùng nó, ngay cả khi ảnh hưởng không cố ý của những chất này có thể gây ra độc tố đối với đời sống của con người và môi trường họ sống; và rằng Hoa Kỳ không bị cấm dùng nó để diệt cỏ; và những công ty sản xuất chất này không có trách nhiệm về cách sử dụng của chính quyền. Chính phủ Hoa Kỳ, vốn có quyền miễn tố (sovereign immunity), không phải là một bị cáo trong đơn kiện. Jack Weinstein cho rằng: “Đơn kiện của phía nguyên đơn không dựa trên bất cứ cơ sở nào của luật nội địa của một bang, một quốc gia hay dưới bất cứ hình thức gì của luật quốc tế”. Ông cũng cho rằng nguyên đơn Việt Nam đã không không chứng minh được chính chất độc da cam đã gây ra các loại bệnh tật như liệt kê trong đơn kiện của họ, vì cho đến thời điểm đệ đơn kiện, họ vẫn thiếu các nghiên cứu sâu rộng về ảnh hưởng của chất làm phát quang cây cối có tác động xấu đối với sức khỏe con người. Sau đó ngày 07/4/2005, đoàn luật sư đại diện cho các nạn nhân Việt Nam nộp đơn yêu cầu Tòa kháng án liên bang khu vực 2 ở New York xét xử lại và phủ quyết phán quyết trước đây của chánh án Jack Weinstein. Nhưng, Tòa phúc thẩm Liên bang Mỹ tại New York đã ra phán quyết bác đơn kiện của các công dân Việt Nam, nạn nhân chất độc da cam/dioxin chống các công ty hóa chất Mỹ về việc sử dụng chất độc da cam/dioxin trong chiến tranh Việt Nam. Tòa này đã y án sơ thẩm. Vì dư luận quốc tế có nhiều ý kiến phê phán phán quyết này của Tòa phúc thẩm Liên bang Mỹ. Nên ngày 18 tháng 3 năm 2008, Đoàn Luật sư Hoa Kỳ và Hội Luật gia Dân chủ quốc tế gồm 10 người đã đến Việt Nam để hỗ trợ về mặt pháp lý cho các nạn nhân trong vụ kiện sắp tới lên Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ. Nên ngày 6 tháng 10 năm 2008 nguyên đơn tiếp tục nộp đơn thỉnh cầu lên Tòa án Tối cao Mỹ nhưng đã bị tòa án Tối cao Mỹ bác đơn thỉnh cầu của nguyên đơn vào ngày 2 tháng 3 năm 2009. Sau phiên tòa ngày 02/3/2009 bị bác đơn, Phó chủ tịch Ủy ban trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam, ông Vũ Trọng Kim cho là “Việc tòa án Mỹ từ chối lời thỉnh cầu của các nạn nhân Việt Nam là đã bỏ lỡ cơ hội thể hiện sự công minh của pháp luật và tinh thần yêu chuộng công lý, tôn trọng nhân quyền của nhân dân Mỹ”. Mọi vấn đề kiện cáo chất độc da cam/Dioxin gây ra di họa cho trẻ em và người lớn trong chiến tranh Việt Nam xem như chấm dứt, và không có bằng chứng khoa học nào để chứng minh rằng dioxin gây ra di họa ở Việt Nam. **Chuyện ngoài lề ở phiên toà ở Mỹ là bên luật sư phía bị kiện là các nhà sản xuất Mỹ hỏi 1 trong những người đứng đơn kiện là : “Các vị biết chất độc màu da cam ( Orange agent) khi lính Mỹ rải xuống VN là màu gì ko? “Một trong những người kiện trả lời là sao các vị hỏi buồn cười vậy? chất độc màu da cam thì nó màu cam chứ màu gì?? Cả khán phòng ồ lên cười vì sự láo lếu của nhân chứng đứng ra kiện đó , xin thưa chất Dioxin mà nhân chứng nói màu da cam thực ra là màu trắng nhưng khi chuyên chở qua VN và tiêu chuẩn phan loại sự độc hại của thuốc diệt cỏ thì những thuốc diệt cỏ đó đựng trong những thùng phi màu da cam và nhân chứng đó cho biết thêm là “tôi thấy trong những trận càn quét của lính Mỹ vô vùng tôi đóng quân thì khi lính mỹ rải chất độc da cam thì toàn bầu trời màu da cam “???🤣🤣🤣 Nguồn: Bài viết này mình sử dụng lại bài viết Bs Hồ Hải+ ý kiến 1 bài trên mạng internet+ ý kiến của bản thân sau khi tìm tòi tài liệu trên mạnh. Mong chị em chia sẽ mạnh để mọi người cùng hiểu 1 câch rộng rãi.

7.34k views ·

THÔNG BÁO KHẨN: Blogger Huỳnh Thục Vy bị bắt giải đi ================================ Tin từ Duy, chồng của Vy, báo nhờ qua điện thoại người hàng xóm, khoảng 30 công an an ninh đã vào nhà riêng của vợ chồng ở Buôn Hồ-Đắc Lắc, dùng vũ lực bắt Huỳnh Thục Vy đi. Huỳnh Thục Vy là một blogger bất đồng chính kiến, đấu tranh đòi nữ quyền và bảo vệ nhân quyền. Vy là tác giả cuốn sách "Nhận định Sự thật Tự do và Nhân quyền", đã góp phần làm rõ tình trạng vi phạm nhân quyền tại VN. Trong 1 post gần đây, Thục Vy tuyên bố không việc gì phải làm việc với an ninh, theo Giấy triệu tập lần 04, "liên quan đến xịt sơn lên cờ tổ quốc." Cuộc vây bắt xảy ra lúc 7g sáng hôm nay, 9/8/2018. An ninh đã thu giữ cả 2 điện thoại của vợ chồng. Hiện Duy và con gái 22 tháng tuổi đang bị canh gác cẩn mật, không cho ra khỏi nhà. Tin từ fb Pham Ba Hai.

280 views ·

**Bổ sung đấu tranh bất bạo động phần 6* Dưới đây là một loại câu hỏi có thể được người thẩm vấn sử dụng trong việc thẩm vấn dưới bất kỳ hình thức nào. Người bị thẩm vấn nên có sự chuẩn bị trước để tìm được phương án đáp trả thích hợp. Câu hỏi phá băng  Cuộc thẩm vấn thường bắt đầu với những câu hỏi mở đầu ở dạng đóng mà hầu hết mọi người có thể trả lời. Người thẩm vấn sẽ tránh xa các chủ đề chính cho tới khi người bị thẩm vấn cảm thấy thoải mái khi nói chuyện. Mục đích của các câu hỏi trong phần mở đầu này là để tạo không khí thân thiện và cởi mở. Ví dụ: Anh có thấy lạnh quá không? Anh có muốn hút một điếu thuốc không? Họ đối xử với bạn tốt chứ? Câu hỏi tường thuật Người thẩm vấn sẽ đưa ra một thông tin, ví dụ như một mốc thời gian và địa điểm, sau đó yêu cầu người đang bị thẩm vấn nói xem họ có biết gì về điều đó không. Sau đó người thẩm vấn sẽ giữ im lặng và không ngắt lời trong quá trình người bị thẩm vấn kể chuyện. Ví dụ: Tôi nghe một nhân chứng nói rằng anh đang ở trong phòng họp khi nạn nhân ngã xuống. Anh có thể mô tả lại những gì đã xẩy ra không? Người thẩm vấn sẽ cố gắng thể hiện họ quan tâm vừa đủ tới các thông tin và không hề tỏ ra vui mừng hay phấn khích khi nhận được các thông tin chi tiết có liên quan. Câu hỏi trực tiếp Người thẩm vấn sẽ đưa ra các câu hỏi trực tiếp về các mục cụ thể và đặt câu hỏi dưới dạng trung lập bằng cách sử dụng các từ không gợi lên cảm giác tội lỗi (ví dụ nói về “quan hệ tình dục” thay vì “hiếp dâm”, nói là ” tự vệ” thay vì “đâm anh ta một nhát dao”). Mỗi câu hỏi sẽ yêu cầu một câu trả lời cụ thể. Ví dụ: Khi anh đang đánh nhau với anh Kiên, anh Hùng có đánh bạn không? Khi anh tấn công chị Lan. Chị ấy có tìm cách để bảo vệ mình không? Câu trả lời cho những câu hỏi dạng này sẽ cung cấp cho người thẩm vấn các chi tiết cụ thể, điền vào các lỗ hổng của câu chuyện ban đầu và  phơi bày những khu vực người bị thẩm vấn không muốn nhắc tới. Câu hỏi chéo Người thẩm vấn sẽ đặt nhiều câu hỏi ở những thời điểm khác nhau về cùng một vấn đề để xem câu trả lời của người bị thẩm vấn đồng nhất hay là mâu thuẫn với nhau. Ví dụ: Khi anh đi vào phía sau cửa hàng, anh Hùng đang đứng ở đâu? Anh Hùng đã làm gì khi bạn quay lại đó? Xin lỗi, tôi không hiểu rõ lắm, anh Hùng đang làm gì lúc này? Câu hỏi để tóm tắt, rà soát Người thẩm vấn sẽ rà soát lại các câu hỏi đã được sử dụng để tóm tắt và kiểm tra về tất cả những thông tin mà họ đã có được. Họ sẽ diễn đạt những thông tin mà họ hiểu và yêu cầu người thẩm vấn xác nhận đúng hay sai. Ví dụ: Vậy anh Hùng ra sau chị Nguyệt, điều đó có đúng không? Có điều gì khác mà anh có thể cho tôi biết về điều này không? Việc rà soát lại các câu hỏi có thể sử dụng tại các đoạn ngắt nghỉ tự nhiên của mọi giai đoạn trong quá trình thẩm vấn, hoặc tại lúc kết thúc thẩm vấn nhằm tóm tắt các thông tin. Loại câu hỏi này cũng được sử dụng như một cái bẫy để yêu cầu sự đồng ý của người bị thẩm vấn cho những thông tin mà người thẩm vấn biết rõ là sai. Đây là một cách kiểm tra sự trung thực hoặc để bẫy đối thủ, khiến cho họ tin rằng người thẩm vấn đã bỏ lỡ các thông tin quan trọng. Nguồn bài dịch: Interrogation

5.32k views ·