Ngày xưa, có một họa sĩ nổi tiếng tên là Ranga, tác phẩm của ông là những tuyệt tác trong lĩnh vực hội họa, nhận được không ít lời tán dương. Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề, đồng thời tìm người nối nghiệp. Người thầy hội họa này không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông dạy học trò những phương pháp đánh giá, ước định. Điều ông giảng dạy cũng độc đáo như những tác phẩm của ông. Ông Ranga không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, thay vào đó ông luôn nhấn mạnh đến cách hành xử, thái độ với cuộc sống của học trò. Trong số học trò của ông, Rajeev là người tài năng nhất. Do chăm chỉ và sáng tạo nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev. Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo: - “Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, và khen ngợi“. Rajeev làm việc miệt mài cả ngày lẫn đêm. Rất nhiều ngày sau đó, cậu đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt mỹ. Thầy Ranga xem qua rồi bảo: - “Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính để tất cả mọi người đều có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là ‘tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra sơ suất trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó’ “. Rajeev làm theo lời thầy, cậu đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất. Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Trong khi đó, Ranga lại rất bình tĩnh, ông khuyên Rajeev đừng thất vọng, và cố gắng lần nữa. Rajeev lại vẽ một kiệt tác khác, và đưa đến cho thầy. Lần này, thầy Ranga bảo cậu thay đổi t...