BRIEF INTRODUCTION TO FALUN DAFA_GIỚI THIỆU VỀ PHÁP LUÂN ĐẠI PHÁP Falun Dafa (also called Falun Gong) is an advanced practice of Buddha school self-cultivation, founded by Mr. Li Hongzhi, the practice’s master. It is a discipline in which “assimilation to the highest qualities of the universe—Zhen, Shan, Ren (Truthfulness, Compassion, Forbearance)—is the foundation of practice. Practice is guided by these supreme qualities, and based on the very laws which underlie the development of the cosmos.” Master Li’s teachings are set forth in a number of texts, among which are included Falun Gong, Zhuan Falun, The Great Perfection Way of Falun Dafa, Essentials for Further Advancement, and Hong Yin (The Grand Verses). These and other works have been translated into thirty-eight languages, and are published and distributed worldwide. Pháp Luân Đại Pháp còn gọi là Pháp Luân Công là môn tu luyện Phật gia thượng thừa, do ông Lý Hồng Chí, Sư phụ của pháp môn sáng lập. Pháp môn lấy việc đồng hoá với đặc tính “Chân Thiện Nhẫn” của vũ trụ làm căn bản, lấy đặc tính tối cao của vũ trụ làm chỉ đạo, là chiểu theo nguyên lý diễn hoá của vũ trụ mà tu luyện. Các bài giảng của Sư phụ Lý được trình bày trong nhiều kinh thư, trong đó có Pháp Luân Công, Chuyển Pháp Luân, Đại Viên Mãn Pháp, Tinh tấn Yếu chỉ và Hồng Ngâm. Các tác phẩm này và các tác phẩm khác đã được dịch thành 38 ngôn ngữ, và được xuất bản và lưu truyền trên khắp thế giới. The focus of Falun Dafa practice is the mind, with the cultivation of one’s mind and thoughts, or “Xinxing,” being singled out as the key to increasing Gong energy. The height of a person’s Gong is directly proportionate to that of his Xinxing. The concept of “Xinxing” encompasses the transformation of virtue (a white form of matter) and karma (a black form of matter). It also includes forbearance, discernment, and abandonment—that is, forsaking ordinary human desires and attachments, and managing to endure the most trying of ordeals. Much is encompassed by the concept. Pháp Luân Phật Pháp là trực chỉ nhân tâm, trong đó tu tâm và niệm của một người, hay “tâm tính” (Xinxing) là điểm then chốt để tăng trưởng Công lực. ‘tâm tính cao bao nhiêu, công cao bấy nhiêu’, đó là chân lý tuyệt đối trong vũ trụ. Tâm tính gồm có đức, đức là một loại vật chất màu trắng và chuyển hoá của nghiệp, nghiệp [Karma] là một loại vật chất màu đen, bao gồm việc xả bỏ các dục vọng và tâm chấp trước trong người thường; còn phải chịu khổ trong những cái khổ, còn bao gồm rất nhiều điều cần phải tu trong các phương diện nâng cao tầng. Falun Dafa also includes the cultivation of the body, which is accomplished by performing specific exercises. One purpose of the exercises is to strengthen the practitioner’s supernatural abilities and energy mechanisms by means of his or her powerful Gong force. Another purpose is to develop many living entities in the practitioner’s body. In advanced practice, the Immortal Infant will come into being and many abilities will be developed. The exercises of Falun Dafa are necessary for the transformation and cultivation of such things. A comprehensive mind-body cultivation system such as this requires both self-cultivation and physical exercises, with cultivation taking priority over exercises. A person’s Gong simply will not increase if he or she merely does exercises while failing to cultivate Xinxing. The exercises are thus a supplemental means to achieving spiritual perfection. Pháp Luân Đại Pháp còn có bộ phận tu mệnh, tức là cần thông qua các động tác. Động tác, về một phương diện, tức là dùng công lực lớn mạnh để gia tăng sức mạnh các công năng và các cơ chế, từ đó đạt được ‘Pháp luyện người’; từ một phương diện khác, thì trong thân thể [cũng] còn cần diễn hoá rất nhiều thể sinh mệnh. Tu luyện tại tầng cao cần xuất ‘nguyên anh’ tức là Phật thể và diễn hoá rất nhiều những thứ luận thuật. Động tác là một bộ phận viên dung viên mãn của Đại Pháp này, nó là một bộ phương pháp tu luyện tính mệnh song tu hoàn chỉnh. Đại Pháp này cần phải vừa tu vừa luyện, ‘tu tại tiên luyện tại hậu’. Không tu tâm tính, chỉ luyện động tác thì không thể tăng công. Các bài công pháp do đó chỉ là phương tiện bổ trợ để đạt được đại viên mãn pháp. Falun Dafa involves the cultivation of a Falun, or “law wheel.” The Falun is an intelligent, rotating entity composed of high-energy matter. The Falun that Master Li Hongzhi plants in a practitioner’s lower abdomen from other dimensions rotates constantly, twenty-four hours a day. (True cultivators can acquire a Falun by reading Master Li’s books, watching his 9-session lectures on video, listening to his 9-session lectures on audiocassette, or studying together with students of Falun Dafa.) The Falun helps practitioners to practice automatically. That is, the Falun refines the practitioner at all times, even though he or she isn’t performing the exercises at every moment. Of all practices made public in the world today, only Falun Dafa has managed to achieve a state in which, “the Fa refines the person”. Pháp Luân Đại Pháp tu luyện một Pháp luân, hay “bánh xe Pháp”. Tự bản thân Pháp Luân là vật chất cao năng lượng có linh tính. Pháp Luân mà Sư phụ Lý Hồng Chí cài ở bụng dưới cho mỗi học viên xoay chuyển không ngừng ở không gian khác 24 giờ trong ngày. (Những người tu luyện chân chính đọc các sách Pháp Luân Đại Pháp, tham dự hoặc nghe ghi âm các bài giảng của Ông Lý Hồng Chí, hoặc học luyện tập từ các học viên Pháp Luân Đại Pháp khác, tất cả đều có thể nhận được Pháp Luân). Pháp Luân tự động trợ giúp học viên tu luyện. Điều đó có nghĩa là, Pháp luyện người tu mọi lúc, bất kể họ có tập công hay không. Đây là phương pháp tu luyện duy nhất trong tất cả những môn pháp truyền xuất trên thế giới hiện nay có thể đạt được “Pháp luyện người”. The rotating Falun has the same qualities as the universe, and is the universe’s miniature. The Buddhist Falun, the Daoist Yin-Yang, and everything of the Ten-Directional World are reflected in the Falun. The Falun provides salvation to the practitioner when it rotates inward (clockwise), since it absorbs a great amount of energy from the universe and transforms it into Gong energy. The Falun provides salvation to others when rotating outward (counter-clockwise), for it releases energy that can save any being and rectify any abnormal condition. Being in the presence of someone who practices thus benefits a person. Pháp Luân xoay chuyển ấy có đầy đủ đặc tính giống như vũ trụ, nó là hình ảnh thu nhỏ của vũ trụ. Pháp luân trong Phật gia, âm dương trong Đạo gia, hết thảy những gì của thế giới mười phương, không gì là không phản ánh tại Pháp Luân. Pháp luân xoáy vào thuận chiều kim đồng hồ độ bản thân, hấp thụ một lượng lớn năng lượng của vũ trụ, diễn hoá trở thành “công”; Pháp Luân xoáy ra nghịch chiều kim đồng hồ độ nhân, phát phóng năng lượng, phổ độ chúng sinh, chỉnh lại cho đúng hết thảy các trạng thái không đúng; người ở gần chỗ người tu luyện đều nhận được lợi ích. Falun Dafa “brings a person to a state of wisdom and harmonious existence. The movements of the practice are concise, as a great way is extremely simple and easy.” Falun Dafa is unique in eight ways: Pháp Luân Đại Pháp “minh tuệ viên dung. Động tác đơn giản, vì đại đạo là chí giản chí dị”. Pháp Luân Đại Pháp độc đáo ở 8 điểm sau: 1. A Falun is cultivated, rather than an energy elixir. 1. Tu luyện một Pháp Luân, không luyện đan. 2. The Falun refines the person even when he or she is not doing the practice’s exercises. 2. Khi người không luyện công, Pháp Luân vẫn luyện người. 3. One’s primary consciousness is cultivated, such that it is the person him or herself who obtains Gong energy. 3. Tu luyện chủ ý thức, bản thân đắc Công. 4. Both mind and body are cultivated. 4. Vừa tu tính, vừa tu mệnh/ 5. The practice consists of five exercises, which are simple and easy to learn. 5. Bao gồm 5 bộ công pháp, đơn giản dễ học/ 6. The mind is not used to direct anything, there are no associated risks, and Gong energy increases quickly. 6. Không mang theo ý niệm, không xuất thiên sai, Công tăng trưởng nhanh. 7. Location, time, and direction are not of concern when exercising, nor is how one concludes one’s exercise session. 7. Luyện công không giảng địa điểm, thời gian, phương vị, cũng không giảng thu công. 8. Protection is provided by the master's Fashen, so one needn’t fear harm from malevolent entities. 8. Có Pháp thân của Sư phụ bảo hộ, không sợ ngoại tà xâm nhiễu. The teachings of Falun Dafa are thus completely unlike those of conventional practice methods or those that are based on the development of an internal elixir, or Dan. Nên mới nói: trên lý luận thì Pháp Luân Đại Pháp hoàn toàn khác với các phương pháp tu luyện truyền thống, khác với học thuyết luyện đan của các gia các môn các phái. Falun Dafa practice begins at a high plane right from the outset, thus providing the most expedient, fast, ideal, and precious means of practice for those with a predestined connection or who have been practicing for years using other means but failed to develop Gong. Hễ bắt đầu tu luyện là được đặt vào chỗ khởi điểm rất cao; vì người tu luyện cũng như người tu luyện nhiều năm mà vẫn không tăng trưởng công đã cung cấp một Pháp môn thuận tiện nhất. When a practitioner’s Xinxing and the strength of his Gong reach a certain height, he or she can attain an imperishable, adamantine body while still in the secular world. A person can also achieve the “unlocking of Gong,” enlightenment, and ascension of the whole person to higher planes. Those with great determination should study this upright teaching, strive to achieve their ultimate rank, elevate their Xinxing, and forsake their attachments. Only then is spiritual perfection possible. Khi tâm tính và công lực của người tu luyện đạt đến một tầng nhất định, thực thi được việc tu thành thân thể kim cương bất hoại ngay tại thế gian, đạt đến khai công khai ngộ, toàn bộ thăng hoa lên cao tầng. Người có chí lớn học chính Pháp, đắc chính quả, đề cao tâm tính, vứt bỏ các chấp trước rồi mới viên mãn. May you cherish it—the Buddha Fa is right before you! Hãy trân quý – Phật Pháp đang ở ngay trước mặt chư vị! Pháp Luân Đại Pháp đang ở cõi người, gần hay xa đều là duyên phận. http://en.falundafa.org/introduction.html http://vi.falundafa.org/introduction.html Xem bài liên quan: CHIA SẺ VỀ TU HỌC PHÁP LUÂN CÔNG (Hay còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp) https://www.minds.com/newsfeed/873022785442025472

1096Upvotes
1Downvote
186Reminds

More from Vupro

NGÀN NĂM HẸN ƯỚC “Ngàn năm hẹn ước” – Truyền thuyết xưa đang có thật ở hiện tại. Bạn có biết? Truyền thuyết này có tự rất lâu rồi, nhưng dường như đang tái hiện ở hiện tại. Đọc nó, dường như bạn sẽ thấy có mình ở trong đó… Ở một nơi rất xa, rất xa…, có một vương quốc cổ xưa, nơi đó hoàn cảnh mưa thuận gió hòa, ruộng đồng ngũ cốc tươi tốt, ven đường trăm hoa đua nở; nơi đó dân chúng chân thật thuần phác, an cư lạc nghiệp, đêm không cần đóng cửa, đi đường không sợ mất đồ; quốc vương ở đó vừa nhân từ lại uy nghiêm, dùng lòng nhân ái hết lòng quản lý và giáo hóa dân chúng. Đó là một nơi ngập tràn những tiếng hát và nụ cười. Ở đó sức sống bừng bừng, không có đói rét, không có chiến loạn. Đây là một thế giới thuần tịnh; thuần tịnh ở đây là không tìm thấy một chút bụi trần, không có một người mang tư tâm. Không phải trên đời không có bụi trần, mà là bụi trần một khi xuất hiện liền lập tức bị quét sạch; cũng không phải vương quốc không có người nào ích kỷ, mà người có tội sẽ bị lưu đày, tới nơi hoang vu trong sa mạc vĩnh viễn. 1. Lưu đày, ngàn năm ước hẹn Có một phạm nhân bị mang tới trước mặt Quốc vương, anh ta ăn trộm đồ của hàng xóm. Quốc vương thương xót nhìn anh ta, lấy làm tiếc nói: “Con của ta, là điều gì cổ vũ tâm ích kỷ của ngươi? Là cái gì khiến ngươi mất đi lý trí của mình? Hành vi của ngươi khiến ngươi mất đi cuộc sống trong thế giới tốt đẹp này, khiến ngươi bị đưa đi lưu đày đến sa mạc hoang vu kia”. Phạm nhân quỳ trên mặt đất khóc nức nở, nước mắt chảy ròng ròng: “Đức Vua của con, xin ngài từ bi! Nhất thời hồ đồ khiến con phạm phải sai lầm chết người đáng tiếc! Một ý nghĩ xấu ác xằng bậy, khiến con vĩnh viễn mất đi hết thảy mọi thứ tốt đẹp! Đức Vua của con, xin ngài từ bi! Rời khỏi gia đình, con sẽ không còn gì, ở sa mạc hoang vu con sẽ sinh tồn như thế nào đây? Đức vua của con, xin ngài từ bi! Con cam đoan sẽ không còn sinh tà niệm, con cam đoan sẽ không tiếp tục làm điều ngông cuồng xằng bậy kia nữa! Xin ngài tin tưởng con, cho con một cơ hội được trở về!”. Quốc vương rời bảo tọa, chìa bàn tay ấm áp xoa đầu phạm nhân, từ bi mà uy nghiêm khẽ nói: “Con của ta, ta nhìn thấy ngươi một mực chân thành hướng thiện, ý nghĩ lương thiện mới khởi lên của ngươi sẽ có cơ duyên cứu độ. Nhưng mà, con của ta, ý nghĩ xấu ác xằng bậy đã ăn mòn tâm linh thuần khiết của ngươi; vô tri làm càn là đã khiến trên lưng ngươi mang tội nghiệp màu đen. Con của ta, thế giới thuần khiết không thể bị một tia bụi trần làm ô nhiễm, ngươi chỉ có tẩy tịnh tội nghiệp mới có thể trở về gia viên tốt đẹp này”. Phạm nhân quỳ rạp trên mặt đất gào khóc lớn: “Đức vua của con, xin ngài từ bi! Xin hãy cho con thêm một cơ hội được trở về nhà!”. Quốc vương quay về bảo tọa, giơ quyền trượng lên, ra hiệu phán quyết cuối cùng: “Hài tử của ta, ngươi sẽ bị lưu đày đến vùng sa mạc hoang vu. Nhưng mà, chỗ đó không phải là điểm đến cuối cùng của ngươi, ngươi cần ở tại đó chịu đựng thống khổ, tẩy tịnh sạch sẽ tội nghiệp. Một ngàn năm sau ta sẽ tự mình đến đón ngươi về nhà!”. Phạm nhân lệ tuôn như mưa, tiếp tục cúi đầu bái tạ, lưu luyến không muốn rời khỏi vương quốc tốt đẹp này. Ở nơi sa mạc hoang vu này, không khí khô nóng, cái gì cũng không có. Phạm nhân đã sớm ăn hết số lương thực mang theo, uống giọt nước cuối cùng trong túi da. Cậu ta vẫn không bỏ cuộc, cứ thế bước đi trong sa mạc, hy vọng có thể tìm thấy một con đường sống. Bởi vì, cậu ta muốn về nhà. Lời hứa của Quốc vương, ngàn năm sau sẽ tự mình đến cứu độ đã trở thành hy vọng và động lực khiến cậu phải sống sót. Cậu vừa bước đi trong lòng vừa thầm gọi tên quốc vương. 2. Chờ đợi trầm luân Cuối cùng, cậu ta tìm thấy một ốc đảo nhỏ. Nói là ốc đảo, thực ra cũng chỉ là một đầm nước lầy mà thôi. Xung quanh có lác đác cỏ xanh, trong đầm cũng có một ít sinh vật bậc thấp sinh sống. Phạm nhân dựng một cái lều bên cạnh đầm, bắt đầu ngàn năm chờ đợi. Phạm nhân không phải là người đầu tiên tìm thấy ốc đảo này, cũng không phải là người cuối cùng. Bọn họ phần lớn đều là phạm tội sau đó bị quốc vương trục xuất. Bọn họ cùng một nỗi niềm nhớ mong cố hương của mình, bọn họ cùng một mong muốn được quốc vương cứu độ sau ngàn năm. Ngàn năm chờ đợi là dài đằng đẵng. Bọn họ bắt đầu phân công hợp tác, hợp thành một xã hội nhỏ, vây quanh ốc đảo nhỏ này mà sinh tồn, gian nan sống qua ngày đoạn tháng. Thời gian dài thiếu thốn lương thực, nguồn nước dơ bẩn, mệt nhọc quá sức đã phá hủy những con người khỏe mạnh. Nhóm người đầu tiên đi tới ốc đảo này đều lần lượt nhanh chóng kết thúc sinh mệnh. Lúc sắp chết, vị phạm nhân nhìn thấy đứa con của mình bụng ăn không no, lòng thê lương: “Vua của con, xin ngài từ bi! Con đợi không được đến ngày một ngàn năm sau để được ngài tự mình đến đón. Bởi vì tội nghiệp của con, khiến con của con hiện tại vẫn còn ở lại sa mạc hoang vu chịu khổ. Xin ngài sau này nhất định hãy dẫn con của con trở về cố hương chân chính”. Linh hồn mang theo tội lỗi không cách nào trở về cố hương thuần khiết, bọn họ tiếp tục lang thang giữa sa mạc hoang vu, vây quanh ốc đảo nhỏ này mà luân hồi chuyển kiếp, một đời lại nối tiếp một đời. Nơi tốt đẹp chính là cố hương, lời Vua nói cũng lưu truyền qua từng đời, từng đời. Trăm năm trôi qua, cố hương mỹ hảo cùng lời Vua nói đã trở thành một truyền thuyết mỹ lệ. Ốc đảo nhỏ này tài nguyên vô cùng khan hiếm. Vì sinh tồn, những người này bắt đầu tranh đoạt lẫn nhau, chiến tranh, giết chóc, chinh phục, người thắng làm Vương, tập quyền và chính sách tàn bạo khiến đa số người bị nô dịch, cuộc sống càng thêm thống khổ. Trông mòn con mắt Vua đến cứu độ mà không thấy đến. Những người này bắt đầu hoài nghi cha ông đời trước và cho rằng truyền thuyết chỉ là một câu chuyện thần thoại mỹ lệ không có thật, chỉ là bịa đặt để tạo cho mình một niềm tin sống sót trong thống khổ mà thôi. Bọn họ phóng mắt nhìn bốn phía, thấy nơi đâu cũng là sa mạc mờ mịt, dường như chỉ có ốc đảo này là nơi duy nhất nhất để sinh tồn. Những người này bắt đầu đắc ý hơn, bọn họ bắt đầu học cách tận hưởng cuộc sống ngắn ngủi trong hoàn cảnh khắc nghiệt này. Lời cha ông thành khẩn cảnh báo, lời dạy của tổ tiên bị coi như gió thoảng bên tai, những người này chỉ nghĩ bản thân mình phải thoải mái, phóng túng dục vọng, vì lợi ích cá nhân mà không trừ thủ đoán hại người; người làm việc thiện bị lấn át, người hành ác lại có quyền có thế. Người vẫn còn tin tưởng có tồn tại cố hương tốt đẹp thì bị cười chê là ngu xuẩn và vô tri. Cũng có người quyết định rời khỏi ốc đảo, đi tìm cố hương xinh đẹp kia, nhưng mà chưa từng có người nào trở về. Thế là, người hành ác càng thêm ngông cuồng không kiêng sợ gì. Những người yếu thế bị áp bức thống khổ kêu rên: “Vua của ta, ngài vì sao không đến cứu ta?”. Đổi lại họ lại càng bị cười nhạo và đánh đập. Cuối cùng, những người này cho rằng bản thân mình bị Vua bỏ rơi, càng về sau càng nhiều người không còn tin tưởng có thế giới tốt đẹp tồn tại nữa. 3. Vương giả đến đón về Kỳ thực quốc vương một khắc cũng không buông bỏ những con dân tội lỗi này, ông không lúc nào là thôi chăm chú nhìn tất cả những chuyện xảy ra trên ốc đảo nhỏ kia. Những người này không biết rằng, điều thực sự ngăn trở bọn họ về nhà chính là tâm bọn họ đã bị ô nhiễm. Để tịnh hóa tâm can, họ phải trải qua khảo nghiệm, mà khảo nghiệm này tại nơi thế giới thuần tịnh là không cách nào tiến hành. Bọn họ không biết rằng, nơi sa mạc hoang vu vốn cái gì cũng không có kia, khối ốc đảo nhỏ kia thực ra là Vua của họ cố ý sáng tạo ra, cấp cho bọn họ một nơi để tiếp nhận khảo nghiệm. Khảo nghiệm của Vua thật đơn giản: Ở nơi này nhìn không thấy cố hương, nhìn không thấy hy vọng. Nếu một người có thể ở đây mà vẫn bảo trì được tâm niệm thiện lành, mặc dù nhìn không thấy cố hương chân thực, nhưng lại có thể lấy cuộc sống ở cố hương làm tiêu chuẩn câu thúc mình, thì người này liền vượt qua khảo nghiệm, linh hồn của hắn sẽ được đón trở về cố hương xinh đẹp. Từng ngày trôi qua, những người ở ốc đảo càng ngày càng ích kỷ, đời sau lại không bằng đời trước. Vì muốn giúp đỡ họ vượt qua khảo nghiệm, Vua thỉnh thoảng phái sứ giả lấy thân phận thường nhân tiến nhập vào cuộc sống nơi ốc đảo nhỏ. Các vị sứ giả ấy đi nói cho mọi người về sự tồn tại của cố hương tốt đẹp, đi nói cho mọi người tiêu chuẩn để trở về cố hương, đi dạy người hướng thiện, dạy mọi người cách có thể tịnh hóa tâm linh. Họ được mọi người xưng là hiền giả, thánh nhân, triết gia, nhà tư tưởng, nhà tiên tri… Họ miêu tả thế giới cố hương tốt đẹp như thế nào, khiến người ta muốn hướng tới. Tuy nhiên, các vị sứ giả dạy đạo, hy vọng người hướng thiện nhưng lại bị người ta xem là mong muốn nhưng không thể thành. Sứ giả đã đi rất nhiều, nhưng người thực sự vượt qua khảo nghiệm mà trở về cố hương lại rất ít. Rất nhiều sứ giả trở về kêu than với Vua, nói rằng độ người thật khó khăn. Thậm chí một số sứ giả tại nơi đây cũng bị tư tưởng xấu của người ta ô nhiễm, đã làm ra điều không nên làm, mất đi tư cách để trở về. Thời gian như thoi đưa, đã gần đến ngàn năm. Ốc đảo nhỏ này tài nguyên đã cạn kiệt, nguồn nước trải qua ánh nắng ngàn năm chiếu rọi bốc hơi, cũng gần hết. Càng ngày càng thiếu tài nguyên khiến cuộc sống của những người nơi đây càng lúc càng điên cuồng. Những người này đạo đức càng lúc càng bại hoại, càng ngày càng rời xa yêu cầu tiêu chuẩn trở về cố hương. Cuối cùng một vị sứ giả về báo với Vua: “Hiện giờ ốc đảo đã toàn là người độc ác, người chỗ đó không thể cứu độ được nữa …, chỉ có thể thuận theo ốc đảo này mà bị hủy diệt”. Vua đứng lên, dõi hai mắt từ bi chăm chú nhìn về hướng ốc đảo: “Lời hẹn ước ngàn năm đã đến, ta sẽ tự mình tiến đến cứu độ con dân của ta, tiếp tục cấp cho bọn họ một cơ hội cuối cùng trở về nhà”. Vì cứu người, vị Vua vĩ đại cởi bỏ nhung trang chói lóa, tháo xuống vương miện trang nghiêm, mặc vào một bộ quần áo bằng vải thô, cải trang thành một thường dân lưu lạc. Ngài đi bộ rời khỏi thế giới xinh đẹp, tiến vào sa mạc hoang lương, đi vào ốc đảo sắp suy kiệt kia. Không ai biết ông là ai, cũng không biết ông từ đâu đến, bề ngoài của ông và mọi người không có gì khác nhau. Ông đến cũng không khiến cho bất cứ ai để ý. Vị Vua vĩ đại từ bi nhìn theo đám người mà ông đã tận tay tiễn đi từ hàng ngàn năm trước, nhìn những sinh mệnh mắc tội được chính tay ông an bài đến nơi này để khảo nghiệm, cảm thấy vô cùng đau lòng: “Con dân của ta, các ngươi vì sao lại lưu luyến nơi dơ bẩn không thuộc về các ngươi, quên mất cố hương tốt đẹp? Quên mất nguyện vọng mãnh liệt muốn trở về nhà?”. Vị Vua vĩ đại bắt đầu hướng về những người này truyền giảng về thế giới cố hương xinh đẹp, dạy người hướng thiện, tịnh hóa tâm linh, đưa họ lên con đường trở về nhà. Vua vĩ đại dùng từ bi to lớn của mình khơi dậy thiện niệm tồn ẩn trong thế giới bị nhiễm độc này. Và ngày càng có nhiều người tỉnh ngộ. Những người này mặc dù không nhìn thấy thế giới tốt đẹp, nhưng vẫn kiên trì tin tưởng sự tồn tại của nó, dùng tiêu chuẩn đạo đức mà Vua dạy nghiêm túc ước thúc mình. Tâm linh thuần tịnh, họ trở thành những người kiên định đi theo Vua. Họ nhìn thấy anh chị em ruột của mình vẫn không tỉnh ngộ thì thấy vô cùng lo lắng, bèn gấp gáp đem giáo lý Phúc âm của Vua truyền khắp cả ốc đảo, khiến ngày càng có nhiều người hơn bước lên con đường trở về nhà. Người đi theo Vua càng ngày càng nhiều, cuối cùng khiến cho những người cai trị độc ác hoảng sợ. Bọn họ không tin thế giới tốt đẹp tồn tại, không tin hướng thiện là con đường về nhà, cũng không tin người truyền đạo này là vị Vua trong truyền thuyết sau ngàn năm đến cứu độ thế nhân. Trong mắt họ, có nhiều người đi theo người truyền Đạo kia sẽ là mối uy hiếp đến sự thống trị của mình; trong mắt họ, những người tư tưởng tỉnh ngộ hướng thiện là có âm mưu lật đổ chính quyền; trong mắt họ, những người hướng thiện ‘đả bất hoàn thủ’ (bị đánh không đánh lại) kia chỉ là quả hồng mềm không hơn không kém, thế là bọn họ đã quyết định giết một người để răn trăm người, lấy khủng bố duy trì sự thống trị. Vậy là, chúng bịa đặt lừa dối ngợp trời, không ngừng vu khống đối với vị Vua hóa thân truyền Đạo và những người đi theo, bắt đầu tàn khốc trấn áp và hãm hại. Bọn họ tiến hành tiêu diệt từ tinh thần đến thân thể đối với những người đi theo vị Vua. 4. Chân tướng, trở về, cứu độ chúng sinh Càng ngày càng nhiều thế nhân nhận rõ sự thật, trong thế gian, người hướng thiện ngày càng đông, người hành ác ngày càng suy giảm. Cuối cùng, đến hạn ngàn năm, thời khắc cuối cùng đã đến. Kẻ ác trợn mắt há hốc mồm, thế giới tốt đẹp khai mở, vô số ngựa xe màu vàng bay đến, vị Vua truyền Đạo thay trang phục sáng lóa, đội vương miện trang nghiêm, trở về một vị Vua từ bi và uy nghiêm thực sự. Những người kiên định đi theo Vua và những người thế gian có có lựa chọn đúng đắn vào thời khắc cuối cùng ngồi trên xe ngựa màu vàng, cùng với những linh hồn cao thượng thuần khiết của những người đã bị hại chết; tất cả trở về nơi sinh ra sinh mệnh bản nguyên của họ – trở về cố hương vô cùng thuần tịnh mỹ lệ, là ngôi nhà thực sự của họ. Lời hứa của Vua đã được thực hiện, ông tự mình đến đón trở về những sinh mệnh thuần khiết đã được tẩy tịnh sạch sẽ tội nghiệp, chỉ để lại phía sau những sinh mệnh tà ác, cùng với giọt nước cuối cùng trên ốc đảo, đến một ngày họ sẽ bị thiêu đốt bởi ánh nắng mặt trời, dần mòn cho đến khi tận diệt. Bất luận là ai cũng có thể được cứu độ, chỉ là bản thân mình có thể lựa chọn đúng đắn hay không! Gặp mặt, nhìn thấy, nghe thấy, một quyển sách, một câu chuyện, một câu nói, một bộ phim ngắn… tất cả đều có cơ duyên Nếu bạn gặp được, xin hãy sáng suốt nhìn thấu sương mù, đừng để lỡ mất cơ duyên khó được này! Cẩn thận suy nghĩ sâu xa thêm một chút, ngẫm lại câu chuyện trên này, bạn có thể từ đó mà hiểu ít nhiều đạo lý. Cho dù là ai cũng đều có cơ hội, giữa Thiện và Ác – một niệm chọn sai trong hiện tại cũng có thể hủy mất tương lai. Bảo An, dịch từ NTDTV http://tansinh.net/van-co-co-duyen/ngan-nam-hen-uoc-truyen-thuyet-xua-dang-co-that-o-hien-tai-ban-co-biet/

4.32k views ·

TRÂU BÒ HÚC Ông Trump cảnh báo đánh thuế nặng tất cả hàng hóa Trung Quốc, kinh tế Bắc Kinh sẽ ra sao? Ngày 20/7, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố sẵn sàng áp thuế đối với các mặt hàng nhập khẩu từ Trung Quốc có tổng giá trị 500 tỷ USD. Lời cảnh báo trên được Tổng thống Trump đưa ra trong cuộc trả lời phỏng vấn của kênh CNBC hôm 20/7. Ông Trump nói: “Chúng ta đã mất cân bằng thương mại rất lớn với Trung Quốc”. Tổng thống Mỹ nhấn mạnh: “Tôi sẵn sàng đánh thuế đến mức 500 tỷ USD”, theo Reuters. Đây là con số tương đương với tất cả hàng hóa Trung Quốc xuất khẩu vào Mỹ trong một năm. Ông Trump khẳng định ông làm việc này không vì mục đích chính trị mà vì “điều đúng đắn cho đất nước”. Trước đó, Mỹ đã áp mức thuế nhập khẩu lên tới 25% với các mặt hàng nhập từ Trung Quốc trị giá khoảng 34 tỷ USD. Sau đó, Nhà Trắng tiếp tục cho phép giới chức thương mại xem xét đánh thuế tương tự với gói hàng hóa khác có tổng trị giá 200 tỷ USD, sớm nhất là vào tháng 9 tới. “Tổng thống Trump sẽ không lùi bước” Ngoài mục tiêu cân bằng thương mại Mỹ-Trung, ông Trump nhiều lần nhấn mạnh việc “lấy lại công bằng” cho các doanh nghiệp Mỹ. Bản báo cáo dài 200 trang của Đại diện Thương mại Mỹ công bố hôm 22/3 nêu rõ Trung Quốc đã có những hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ của Mỹ. Trước đó, ông Trump và nhiều quan chức cấp cao Nhà Trắng từng nói thẳng Trung Quốc “ăn cắp tài sản trí tuệ” của Mỹ. The New York Post ngày 18/7 dẫn lời cựu chiến lược gia Nhà Trắng Steve Bannon cho biết, ông Donald Trump sẽ không lùi bước, và người Trung Quốc sẽ gặp rắc rối. Ông Steve Bannon phát biểu tại một diễn đàn của CNBC về đầu tư: “Tôi nghĩ rằng điều đầu tiên bạn sẽ thấy trong cuộc chiến thương mại này là sự định hướng lại chuỗi cung ứng hoàn chỉnh của Nhật Bản, Tây Âu, Hoa Kỳ và Đông Nam Á. Và Trung Quốc đang gặp rắc rối lớn.” Trung Quốc đang lo lắng Hồi tháng 5, Trung Quốc đã từng điều đình với Mỹ để ngăn chặn một cuộc chiến thương mại. Theo giới phân tích, việc Bắc Kinh nhượng bộ trước rất đáng chú ý, vì nước này dường như ngầm thừa nhận sự yếu kém. Do Trung Quốc quá chú trọng đến việc sản xuất, họ đã tạo ra sự dư thừa, có thể dẫn đến lãng phí nếu các công ty nhà nước không thể bán hết sản phẩm. Không có người mua, các bó cốt thép, động cơ phản lực và những sản phẩm tương tự sẽ trở nên han gỉ trong các sân kho nhà máy. Điện thoại iPhone và hàng triệu áo phông in sẵn logo sẽ gây ra vấn đề lưu kho nghiêm trọng. Một điểm yếu nữa của Trung Quốc là thiếu “công nghệ cốt lõi”. Quyết định trước đó của Mỹ cấm bán con chíp bán dẫn và hệ điều hành cho ZTE suýt nữa giết chết nhà sản xuất thiết bị viễn thông hàng đầu Trung Quốc, phơi bày “gót chân Achilles” của nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới. Mặc dù lệnh cấm này được dỡ bỏ sau khi ZTE nộp phạt 1 tỉ USD, ký quỹ 400 triệu USD và tái cấu trúc bộ máy lãnh đạo, nhưng sự kiện này vẫn khiến lãnh đạo Trung Quốc không yên tâm. Sau đó, ông Tập Cận Bình đã thúc giục các quan chức tìm cách phát triển các công nghệ cốt lõi tại hội nghị bộ chính trị thảo luận về các vấn đề kinh tế. Ngoài ra, chính quyền trung ương đang kiềm chế các địa phương đi vay, để kiểm soát nợ – nguồn rủi ro lớn cho sự ổn định tài chính và kinh tế Trung Quốc. Liu Yuhui, một nhà nghiên cứu từ Viện Khoa học xã hội Trung Quốc cho biết, cuộc chiến thương mại Trung – Mỹ đã phá vỡ kế hoạch ban đầu của Bắc Kinh. Thắt lưng buộc bụng trong những năm tới sẽ là giải pháp chủ yếu, Trung Quốc không có lựa chọn nào khác. Đồng thời, thay vì trừng phạt các doanh nghiệp Mỹ như nhiều người từng lo lắng, Bắc Kinh đang tìm cách quyến rũ họ bằng những lời hứa mở rộng thị trường và triển vọng lợi nhuận. Larry Hu, chuyên gia trưởng của Macquarie Capital Hồng Kông về kinh tế Trung Quốc nhận định: “Các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã phải thừa nhận, đối đầu với Mỹ không phải là lựa chọn tốt. Họ buộc phải mở cửa”, theo SCMP. http://tansinh.net/tin-nong/ong-trump-canh-bao-danh-thue-nang-tat-ca-hang-hoa-trung-quoc-kinh-te-bac-kinh-se-ra-sao/

203 views ·

CHÂN TƯỚNG BỨC HẠI Cuộc đại chiến Chính – Tà “kinh thiên động địa” này có thể bạn chưa biết KHẢI HUYỀN ARMAGEDDON_PHÁP CHÍNH CÀN KHÔN _ Đại chiến đại khung** 19 (mười chín) năm Trận chiến Đại chiến đại khung tối hậu Armagedon_Pháp chính Càn khôn: THIỆN-ÁC; CHÍNH-TÀ sắp đến hồi kết & ĐẠI THẨM PHÁN PHÁP CHÍNH NHÂN GIAN đang QUÁ ĐỘ định ra TRỜI MỚI, ĐẤT MỚI, NHÂN LOẠI MỚI! Ngày Phán xét sẽ sắp bắt đầu… Chúng ta hãy tự lựa chọn và định ra vị trí mới cho mình trong TAM TÂN theo tiêu chuẩn CHÂN - THIỆN - NHẪN! Chúc các bạn lựa chọn kịp thời và may mắn. Được ví như trận đại chiến Chính – Tà tối hậu Armageddon mà “Khải Huyền” nhắc tới, đó là sự việc Đảng cộng sản Trung Quốc ngang nhiên đàn áp những người thực hành các Nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn của Pháp Luân Công, đặt tương lai nhân loại vào chỗ nguy hiểm khi cả thế giới bị Đảng cộng sản Trung Quốc đầu độc, tuyên truyền xuyên tạc về các nguyên lý tối cao của Vũ Trụ. Chân – Thiện – Nhẫn là các Nguyên lý tối cao của Vũ trụ, vậy thì Pháp Luân Công là gì? Khởi điểm từ Trường Xuân, Trung Quốc, năm 1992, một môn khí công được truyền ra công chúng với tên gọi Pháp Luân Công, kết hợp giữa việc Tu dưỡng tâm tính với Luyện tập thân thể, nên còn được hiểu là Pháp môn tu luyện, tên chính thức được gọi là Pháp Luân Đại Pháp, lấy việc thực hành các nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn làm căn bản. Pháp Luân Công giúp nâng cao đạo đức, cải thiện sức khỏe và khai sáng tâm linh, mục đích tìm về Cội nguồn chân thực của sinh mệnh. Pháp Luân Công là Pháp môn tu luyện thuộc hệ thống Phật gia, một hệ thống lớn gồm rất nhiều Pháp môn tu luyện, phần nhiều là bí mật và không có hình thức tôn giáo. Một bộ phận nhỏ trong hệ thống Phật gia chọn tu luyện theo hình thức tôn giáo, ví dụ như Phật giáo. Tu luyện Pháp Luân Công không mang hình thức tôn giáo, không liên quan chính trị, thích hợp với mọi lứa tuổi, phù hợp tối đa với mọi tầng lớp xã hội, việc theo học hoàn toàn là tình nguyện. Hiện nay Pháp Luân Công có mặt trên 140 quốc gia, vùng lãnh thổ, đem lại lợi ích to lớn cho hàng trăm triệu người, nhưng lại bị đàn áp phi lý vô nhân đạo tại Trung Quốc, trái với công ước quốc tế về quyền con người. Thế còn bộ mặt thật của Đảng cộng sản Trung Quốc, nó như thế nào? Được thành lập năm 1921, xuất phát điểm từ một chi bộ Đảng trong Đệ tam cộng sản Quốc tế, ban đầu Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCS TQ) chỉ được coi như đám thổ phỉ, chuyên xúi dục và lợi dụng quần chúng bằng hệ tư tưởng bạo lực cách mạng, lấy lừa dối làm thủ đoạn xuyên suốt quá trình thâu đoạt quyền lực, từ Cải cách ruộng đất đến cách mạng văn hóa, từ thanh trừng tạo phản đến thảm sát Thiên An Môn, đàn áp Pháp Luân Công, ĐCS TQ đã tích tụ tà ác đủ để lớn mạnh thành một con ma đỏ thay thế vai trò của Liên Xô, trở thành một lực lượng phản vũ trụ, phản văn minh nhân loại. Để nhận thức rõ hơn về bộ mặt của Đảng cộng sản Trung Quốc, mọi người có thể tham khảo thêm từ khóa: Cửu Bình. Câu hỏi đặt ra là: Tại sao Đảng cộng sản Trung Quốc đàn áp Pháp Luân Công? Vấn đề bắt đầu xuất hiện năm khi mục đích chân chính của Pháp Luân Công, ảnh hưởng xã hội của Pháp Luân Công ngày càng tỏ ra không phù hợp với bản chất của Đảng cộng sản Trung Quốc. Làm sao mà các giá trị Chân Thiện Nhẫn có thể được tôn vinh bởi một hệ thống tôn sùng một bộ những thứ Giả dối, Tà ác và Tranh đấu bạo lực? Làm sao mà một tín ngưỡng Thần Thánh lại có thể được bao dung bởi một hệ thống cai trị Vô Thần? Làm sao mà một môn Tu Luyện có nguồn gốc xa xưa lại không bị soi mói bởi lực lượng đã từng phá hủy toàn bộ văn hóa truyền thống? Đó là xét trên quan điểm về ý thức hệ. Nguyên nhân thực tế thì Pháp Luân Công chính là đã không vừa mắt cựu Tổng bí thư Đảng cộng sản Trung Quốc, ông Giang Trạch Dân. Là một kẻ xuất thân Hán gian, khí chất hẹp hòi, thủ đoạn hạ lưu, Giang Trạch Dân từng bước leo lên cương vị Tổng bí thư ĐCS, ở vị trí đứng trên hàng tỷ người như vậy, ông ta đã không thể kìm được lòng đố kỵ khi nhìn thấy uy tín của Pháp Luân Công lên cao, vượt qua danh tiếng bản thân. Ông ta không chịu nổi khi biết có đến 20 triệu đảng viên thực hành pháp Luân Công trong khi tổng số đảng viên cộng sản TQ khi đó chỉ khoảng 60 triệu, kém xa con số ước tính 100 triệu học viên Pháp Luân Công. Với sự quyết đoán độc tài và cuồng nộ, Giang Trạch Dân đã ra lệnh triệt hạ Pháp Luân Công bằng mọi cách, bất chấp Hiến pháp và Luật pháp Trung Quốc. Hậu quả của cuộc đàn áp: Kể từ 20/07/1999, khi Giang Trạc Dân và Đảng cộng sản Trung Quốc khởi động cuộc đàn áp, hàng trăm triệu người thực hành Pháp Luân Công ở Trung Quốc đại lục đã bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, họ bị đối xử thô bạo, bị khủng bố tinh thần, bị tra tấn bằng các cực hình tàn khốc như thời trung cổ, bị hãm hiếp trong các trung tâm giam giữ bất hợp pháp, bị lao động khổ sai và cuối cùng trở thành những nạn nhân chủ yếu của nạn mổ cướp nội tạng, ngay khi họ đang còn sống. Vấn đề trở nên nghiêm trọng khi cuộc đàn áp đã làm thay đổi toàn diện bầu không khí tinh thần vốn đang trở nên lành mạnh hơn kể từ khi Pháp Luân Công mang đến các giá trị Chân Thiện Nhẫn, hiện nay vấn đề suy thoái băng hoại về đạo đức, tinh thần đã bao phủ toàn diện lãnh thổ Trung Quốc, khiến quốc gia này hầu như trở thành kinh đô ma quỷ, nơi phát sinh độc hại và đầu độc toàn thế giới. Trong bối cảnh đó, rất nhiều quốc gia đã bị Đảng cộng sản Trung Quốc cung cấp thông tin sai lệch, rất nhiều người trên thế giới có nguy cơ tin lầm Đảng cộng sản Trung Quốc mà trở nên phản đối Chân – Thiện – Nhẫn vốn là các nguyên lý tối cao của Vũ Trụ, đẩy họ vào chỗ nguy hiểm trong thời khắc lịch sử trọng đại, khi mà mỗi sinh mệnh đang cần Chân – Thiện – Nhẫn để quy chính nhân tâm, Thế giới đang rất cần Chân – Thiện – Nhẫn để vượt qua Đại kiếp nạn mang tính hủy diệt. Tuy nhiên, hiện nay cuộc chiến Chính – Tà đã đến hồi kết, khắp nơi trên toàn thế giới đã biết rõ sự thật về cuộc đàn áp phi lý vô nhân đạo này, âm mưu của Đảng cộng sản Trung Quốc đã bại lộ, Đảng cộng sản Trung Quốc đang đi rất nhanh đến chỗ suy sụp và nguy cơ tan vỡ. Thế giới nói gì về sự việc này: Thủ tướng Canada bày tỏ lo ngại về việc Pháp Luân Công bị bức hại: (Xem chi tiết: http://tansinh.net/chan-tuong-buc-hai/thu-tuong-canada-bay-to-lo-ngai-ve-viec-phap-luan-cong-bi-buc-hai/) Thượng viện New York chúc mừng ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới: (Xem chi tiết: https://www.dkn.tv/the-gioi/thuong-vien-new-york-chuc-mung-ngay-phap-luan-dai-phap-the-gioi.html) Hạ viện Mỹ ra nghị quyết lên án Trung Quốc mổ cướp nội tạng: (Xem chi tiết: http://tansinh.net/van-co-co-duyen/ha-vien-my-ra-nghi-quyet-len-an-trung-quoc-mo-cuop-noi-tang/) Học viện Cảnh sát Ấn Độ tập Pháp Luân Công để tĩnh tại và an hoà: (Xem chi tiết: https://www.dkn.tv/van-hoa/canh-sat-an-do-tap-phap-luan-cong.html) Bằng khen và Giải thưởng Pháp Luân Đại Pháp: (Xem chi tiết: https://www.youtube.com/watch?v=8eRPHAZWBr0) ** Đại chiến đại khung: Bắc Kinh, ngày 20 – 07 – 1999. https://vi.wikipedia.org/wiki/Cuộc_đàn_áp_Pháp_Luân_Công

1.89k views ·

More from Vupro

NGÀN NĂM HẸN ƯỚC “Ngàn năm hẹn ước” – Truyền thuyết xưa đang có thật ở hiện tại. Bạn có biết? Truyền thuyết này có tự rất lâu rồi, nhưng dường như đang tái hiện ở hiện tại. Đọc nó, dường như bạn sẽ thấy có mình ở trong đó… Ở một nơi rất xa, rất xa…, có một vương quốc cổ xưa, nơi đó hoàn cảnh mưa thuận gió hòa, ruộng đồng ngũ cốc tươi tốt, ven đường trăm hoa đua nở; nơi đó dân chúng chân thật thuần phác, an cư lạc nghiệp, đêm không cần đóng cửa, đi đường không sợ mất đồ; quốc vương ở đó vừa nhân từ lại uy nghiêm, dùng lòng nhân ái hết lòng quản lý và giáo hóa dân chúng. Đó là một nơi ngập tràn những tiếng hát và nụ cười. Ở đó sức sống bừng bừng, không có đói rét, không có chiến loạn. Đây là một thế giới thuần tịnh; thuần tịnh ở đây là không tìm thấy một chút bụi trần, không có một người mang tư tâm. Không phải trên đời không có bụi trần, mà là bụi trần một khi xuất hiện liền lập tức bị quét sạch; cũng không phải vương quốc không có người nào ích kỷ, mà người có tội sẽ bị lưu đày, tới nơi hoang vu trong sa mạc vĩnh viễn. 1. Lưu đày, ngàn năm ước hẹn Có một phạm nhân bị mang tới trước mặt Quốc vương, anh ta ăn trộm đồ của hàng xóm. Quốc vương thương xót nhìn anh ta, lấy làm tiếc nói: “Con của ta, là điều gì cổ vũ tâm ích kỷ của ngươi? Là cái gì khiến ngươi mất đi lý trí của mình? Hành vi của ngươi khiến ngươi mất đi cuộc sống trong thế giới tốt đẹp này, khiến ngươi bị đưa đi lưu đày đến sa mạc hoang vu kia”. Phạm nhân quỳ trên mặt đất khóc nức nở, nước mắt chảy ròng ròng: “Đức Vua của con, xin ngài từ bi! Nhất thời hồ đồ khiến con phạm phải sai lầm chết người đáng tiếc! Một ý nghĩ xấu ác xằng bậy, khiến con vĩnh viễn mất đi hết thảy mọi thứ tốt đẹp! Đức Vua của con, xin ngài từ bi! Rời khỏi gia đình, con sẽ không còn gì, ở sa mạc hoang vu con sẽ sinh tồn như thế nào đây? Đức vua của con, xin ngài từ bi! Con cam đoan sẽ không còn sinh tà niệm, con cam đoan sẽ không tiếp tục làm điều ngông cuồng xằng bậy kia nữa! Xin ngài tin tưởng con, cho con một cơ hội được trở về!”. Quốc vương rời bảo tọa, chìa bàn tay ấm áp xoa đầu phạm nhân, từ bi mà uy nghiêm khẽ nói: “Con của ta, ta nhìn thấy ngươi một mực chân thành hướng thiện, ý nghĩ lương thiện mới khởi lên của ngươi sẽ có cơ duyên cứu độ. Nhưng mà, con của ta, ý nghĩ xấu ác xằng bậy đã ăn mòn tâm linh thuần khiết của ngươi; vô tri làm càn là đã khiến trên lưng ngươi mang tội nghiệp màu đen. Con của ta, thế giới thuần khiết không thể bị một tia bụi trần làm ô nhiễm, ngươi chỉ có tẩy tịnh tội nghiệp mới có thể trở về gia viên tốt đẹp này”. Phạm nhân quỳ rạp trên mặt đất gào khóc lớn: “Đức vua của con, xin ngài từ bi! Xin hãy cho con thêm một cơ hội được trở về nhà!”. Quốc vương quay về bảo tọa, giơ quyền trượng lên, ra hiệu phán quyết cuối cùng: “Hài tử của ta, ngươi sẽ bị lưu đày đến vùng sa mạc hoang vu. Nhưng mà, chỗ đó không phải là điểm đến cuối cùng của ngươi, ngươi cần ở tại đó chịu đựng thống khổ, tẩy tịnh sạch sẽ tội nghiệp. Một ngàn năm sau ta sẽ tự mình đến đón ngươi về nhà!”. Phạm nhân lệ tuôn như mưa, tiếp tục cúi đầu bái tạ, lưu luyến không muốn rời khỏi vương quốc tốt đẹp này. Ở nơi sa mạc hoang vu này, không khí khô nóng, cái gì cũng không có. Phạm nhân đã sớm ăn hết số lương thực mang theo, uống giọt nước cuối cùng trong túi da. Cậu ta vẫn không bỏ cuộc, cứ thế bước đi trong sa mạc, hy vọng có thể tìm thấy một con đường sống. Bởi vì, cậu ta muốn về nhà. Lời hứa của Quốc vương, ngàn năm sau sẽ tự mình đến cứu độ đã trở thành hy vọng và động lực khiến cậu phải sống sót. Cậu vừa bước đi trong lòng vừa thầm gọi tên quốc vương. 2. Chờ đợi trầm luân Cuối cùng, cậu ta tìm thấy một ốc đảo nhỏ. Nói là ốc đảo, thực ra cũng chỉ là một đầm nước lầy mà thôi. Xung quanh có lác đác cỏ xanh, trong đầm cũng có một ít sinh vật bậc thấp sinh sống. Phạm nhân dựng một cái lều bên cạnh đầm, bắt đầu ngàn năm chờ đợi. Phạm nhân không phải là người đầu tiên tìm thấy ốc đảo này, cũng không phải là người cuối cùng. Bọn họ phần lớn đều là phạm tội sau đó bị quốc vương trục xuất. Bọn họ cùng một nỗi niềm nhớ mong cố hương của mình, bọn họ cùng một mong muốn được quốc vương cứu độ sau ngàn năm. Ngàn năm chờ đợi là dài đằng đẵng. Bọn họ bắt đầu phân công hợp tác, hợp thành một xã hội nhỏ, vây quanh ốc đảo nhỏ này mà sinh tồn, gian nan sống qua ngày đoạn tháng. Thời gian dài thiếu thốn lương thực, nguồn nước dơ bẩn, mệt nhọc quá sức đã phá hủy những con người khỏe mạnh. Nhóm người đầu tiên đi tới ốc đảo này đều lần lượt nhanh chóng kết thúc sinh mệnh. Lúc sắp chết, vị phạm nhân nhìn thấy đứa con của mình bụng ăn không no, lòng thê lương: “Vua của con, xin ngài từ bi! Con đợi không được đến ngày một ngàn năm sau để được ngài tự mình đến đón. Bởi vì tội nghiệp của con, khiến con của con hiện tại vẫn còn ở lại sa mạc hoang vu chịu khổ. Xin ngài sau này nhất định hãy dẫn con của con trở về cố hương chân chính”. Linh hồn mang theo tội lỗi không cách nào trở về cố hương thuần khiết, bọn họ tiếp tục lang thang giữa sa mạc hoang vu, vây quanh ốc đảo nhỏ này mà luân hồi chuyển kiếp, một đời lại nối tiếp một đời. Nơi tốt đẹp chính là cố hương, lời Vua nói cũng lưu truyền qua từng đời, từng đời. Trăm năm trôi qua, cố hương mỹ hảo cùng lời Vua nói đã trở thành một truyền thuyết mỹ lệ. Ốc đảo nhỏ này tài nguyên vô cùng khan hiếm. Vì sinh tồn, những người này bắt đầu tranh đoạt lẫn nhau, chiến tranh, giết chóc, chinh phục, người thắng làm Vương, tập quyền và chính sách tàn bạo khiến đa số người bị nô dịch, cuộc sống càng thêm thống khổ. Trông mòn con mắt Vua đến cứu độ mà không thấy đến. Những người này bắt đầu hoài nghi cha ông đời trước và cho rằng truyền thuyết chỉ là một câu chuyện thần thoại mỹ lệ không có thật, chỉ là bịa đặt để tạo cho mình một niềm tin sống sót trong thống khổ mà thôi. Bọn họ phóng mắt nhìn bốn phía, thấy nơi đâu cũng là sa mạc mờ mịt, dường như chỉ có ốc đảo này là nơi duy nhất nhất để sinh tồn. Những người này bắt đầu đắc ý hơn, bọn họ bắt đầu học cách tận hưởng cuộc sống ngắn ngủi trong hoàn cảnh khắc nghiệt này. Lời cha ông thành khẩn cảnh báo, lời dạy của tổ tiên bị coi như gió thoảng bên tai, những người này chỉ nghĩ bản thân mình phải thoải mái, phóng túng dục vọng, vì lợi ích cá nhân mà không trừ thủ đoán hại người; người làm việc thiện bị lấn át, người hành ác lại có quyền có thế. Người vẫn còn tin tưởng có tồn tại cố hương tốt đẹp thì bị cười chê là ngu xuẩn và vô tri. Cũng có người quyết định rời khỏi ốc đảo, đi tìm cố hương xinh đẹp kia, nhưng mà chưa từng có người nào trở về. Thế là, người hành ác càng thêm ngông cuồng không kiêng sợ gì. Những người yếu thế bị áp bức thống khổ kêu rên: “Vua của ta, ngài vì sao không đến cứu ta?”. Đổi lại họ lại càng bị cười nhạo và đánh đập. Cuối cùng, những người này cho rằng bản thân mình bị Vua bỏ rơi, càng về sau càng nhiều người không còn tin tưởng có thế giới tốt đẹp tồn tại nữa. 3. Vương giả đến đón về Kỳ thực quốc vương một khắc cũng không buông bỏ những con dân tội lỗi này, ông không lúc nào là thôi chăm chú nhìn tất cả những chuyện xảy ra trên ốc đảo nhỏ kia. Những người này không biết rằng, điều thực sự ngăn trở bọn họ về nhà chính là tâm bọn họ đã bị ô nhiễm. Để tịnh hóa tâm can, họ phải trải qua khảo nghiệm, mà khảo nghiệm này tại nơi thế giới thuần tịnh là không cách nào tiến hành. Bọn họ không biết rằng, nơi sa mạc hoang vu vốn cái gì cũng không có kia, khối ốc đảo nhỏ kia thực ra là Vua của họ cố ý sáng tạo ra, cấp cho bọn họ một nơi để tiếp nhận khảo nghiệm. Khảo nghiệm của Vua thật đơn giản: Ở nơi này nhìn không thấy cố hương, nhìn không thấy hy vọng. Nếu một người có thể ở đây mà vẫn bảo trì được tâm niệm thiện lành, mặc dù nhìn không thấy cố hương chân thực, nhưng lại có thể lấy cuộc sống ở cố hương làm tiêu chuẩn câu thúc mình, thì người này liền vượt qua khảo nghiệm, linh hồn của hắn sẽ được đón trở về cố hương xinh đẹp. Từng ngày trôi qua, những người ở ốc đảo càng ngày càng ích kỷ, đời sau lại không bằng đời trước. Vì muốn giúp đỡ họ vượt qua khảo nghiệm, Vua thỉnh thoảng phái sứ giả lấy thân phận thường nhân tiến nhập vào cuộc sống nơi ốc đảo nhỏ. Các vị sứ giả ấy đi nói cho mọi người về sự tồn tại của cố hương tốt đẹp, đi nói cho mọi người tiêu chuẩn để trở về cố hương, đi dạy người hướng thiện, dạy mọi người cách có thể tịnh hóa tâm linh. Họ được mọi người xưng là hiền giả, thánh nhân, triết gia, nhà tư tưởng, nhà tiên tri… Họ miêu tả thế giới cố hương tốt đẹp như thế nào, khiến người ta muốn hướng tới. Tuy nhiên, các vị sứ giả dạy đạo, hy vọng người hướng thiện nhưng lại bị người ta xem là mong muốn nhưng không thể thành. Sứ giả đã đi rất nhiều, nhưng người thực sự vượt qua khảo nghiệm mà trở về cố hương lại rất ít. Rất nhiều sứ giả trở về kêu than với Vua, nói rằng độ người thật khó khăn. Thậm chí một số sứ giả tại nơi đây cũng bị tư tưởng xấu của người ta ô nhiễm, đã làm ra điều không nên làm, mất đi tư cách để trở về. Thời gian như thoi đưa, đã gần đến ngàn năm. Ốc đảo nhỏ này tài nguyên đã cạn kiệt, nguồn nước trải qua ánh nắng ngàn năm chiếu rọi bốc hơi, cũng gần hết. Càng ngày càng thiếu tài nguyên khiến cuộc sống của những người nơi đây càng lúc càng điên cuồng. Những người này đạo đức càng lúc càng bại hoại, càng ngày càng rời xa yêu cầu tiêu chuẩn trở về cố hương. Cuối cùng một vị sứ giả về báo với Vua: “Hiện giờ ốc đảo đã toàn là người độc ác, người chỗ đó không thể cứu độ được nữa …, chỉ có thể thuận theo ốc đảo này mà bị hủy diệt”. Vua đứng lên, dõi hai mắt từ bi chăm chú nhìn về hướng ốc đảo: “Lời hẹn ước ngàn năm đã đến, ta sẽ tự mình tiến đến cứu độ con dân của ta, tiếp tục cấp cho bọn họ một cơ hội cuối cùng trở về nhà”. Vì cứu người, vị Vua vĩ đại cởi bỏ nhung trang chói lóa, tháo xuống vương miện trang nghiêm, mặc vào một bộ quần áo bằng vải thô, cải trang thành một thường dân lưu lạc. Ngài đi bộ rời khỏi thế giới xinh đẹp, tiến vào sa mạc hoang lương, đi vào ốc đảo sắp suy kiệt kia. Không ai biết ông là ai, cũng không biết ông từ đâu đến, bề ngoài của ông và mọi người không có gì khác nhau. Ông đến cũng không khiến cho bất cứ ai để ý. Vị Vua vĩ đại từ bi nhìn theo đám người mà ông đã tận tay tiễn đi từ hàng ngàn năm trước, nhìn những sinh mệnh mắc tội được chính tay ông an bài đến nơi này để khảo nghiệm, cảm thấy vô cùng đau lòng: “Con dân của ta, các ngươi vì sao lại lưu luyến nơi dơ bẩn không thuộc về các ngươi, quên mất cố hương tốt đẹp? Quên mất nguyện vọng mãnh liệt muốn trở về nhà?”. Vị Vua vĩ đại bắt đầu hướng về những người này truyền giảng về thế giới cố hương xinh đẹp, dạy người hướng thiện, tịnh hóa tâm linh, đưa họ lên con đường trở về nhà. Vua vĩ đại dùng từ bi to lớn của mình khơi dậy thiện niệm tồn ẩn trong thế giới bị nhiễm độc này. Và ngày càng có nhiều người tỉnh ngộ. Những người này mặc dù không nhìn thấy thế giới tốt đẹp, nhưng vẫn kiên trì tin tưởng sự tồn tại của nó, dùng tiêu chuẩn đạo đức mà Vua dạy nghiêm túc ước thúc mình. Tâm linh thuần tịnh, họ trở thành những người kiên định đi theo Vua. Họ nhìn thấy anh chị em ruột của mình vẫn không tỉnh ngộ thì thấy vô cùng lo lắng, bèn gấp gáp đem giáo lý Phúc âm của Vua truyền khắp cả ốc đảo, khiến ngày càng có nhiều người hơn bước lên con đường trở về nhà. Người đi theo Vua càng ngày càng nhiều, cuối cùng khiến cho những người cai trị độc ác hoảng sợ. Bọn họ không tin thế giới tốt đẹp tồn tại, không tin hướng thiện là con đường về nhà, cũng không tin người truyền đạo này là vị Vua trong truyền thuyết sau ngàn năm đến cứu độ thế nhân. Trong mắt họ, có nhiều người đi theo người truyền Đạo kia sẽ là mối uy hiếp đến sự thống trị của mình; trong mắt họ, những người tư tưởng tỉnh ngộ hướng thiện là có âm mưu lật đổ chính quyền; trong mắt họ, những người hướng thiện ‘đả bất hoàn thủ’ (bị đánh không đánh lại) kia chỉ là quả hồng mềm không hơn không kém, thế là bọn họ đã quyết định giết một người để răn trăm người, lấy khủng bố duy trì sự thống trị. Vậy là, chúng bịa đặt lừa dối ngợp trời, không ngừng vu khống đối với vị Vua hóa thân truyền Đạo và những người đi theo, bắt đầu tàn khốc trấn áp và hãm hại. Bọn họ tiến hành tiêu diệt từ tinh thần đến thân thể đối với những người đi theo vị Vua. 4. Chân tướng, trở về, cứu độ chúng sinh Càng ngày càng nhiều thế nhân nhận rõ sự thật, trong thế gian, người hướng thiện ngày càng đông, người hành ác ngày càng suy giảm. Cuối cùng, đến hạn ngàn năm, thời khắc cuối cùng đã đến. Kẻ ác trợn mắt há hốc mồm, thế giới tốt đẹp khai mở, vô số ngựa xe màu vàng bay đến, vị Vua truyền Đạo thay trang phục sáng lóa, đội vương miện trang nghiêm, trở về một vị Vua từ bi và uy nghiêm thực sự. Những người kiên định đi theo Vua và những người thế gian có có lựa chọn đúng đắn vào thời khắc cuối cùng ngồi trên xe ngựa màu vàng, cùng với những linh hồn cao thượng thuần khiết của những người đã bị hại chết; tất cả trở về nơi sinh ra sinh mệnh bản nguyên của họ – trở về cố hương vô cùng thuần tịnh mỹ lệ, là ngôi nhà thực sự của họ. Lời hứa của Vua đã được thực hiện, ông tự mình đến đón trở về những sinh mệnh thuần khiết đã được tẩy tịnh sạch sẽ tội nghiệp, chỉ để lại phía sau những sinh mệnh tà ác, cùng với giọt nước cuối cùng trên ốc đảo, đến một ngày họ sẽ bị thiêu đốt bởi ánh nắng mặt trời, dần mòn cho đến khi tận diệt. Bất luận là ai cũng có thể được cứu độ, chỉ là bản thân mình có thể lựa chọn đúng đắn hay không! Gặp mặt, nhìn thấy, nghe thấy, một quyển sách, một câu chuyện, một câu nói, một bộ phim ngắn… tất cả đều có cơ duyên Nếu bạn gặp được, xin hãy sáng suốt nhìn thấu sương mù, đừng để lỡ mất cơ duyên khó được này! Cẩn thận suy nghĩ sâu xa thêm một chút, ngẫm lại câu chuyện trên này, bạn có thể từ đó mà hiểu ít nhiều đạo lý. Cho dù là ai cũng đều có cơ hội, giữa Thiện và Ác – một niệm chọn sai trong hiện tại cũng có thể hủy mất tương lai. Bảo An, dịch từ NTDTV http://tansinh.net/van-co-co-duyen/ngan-nam-hen-uoc-truyen-thuyet-xua-dang-co-that-o-hien-tai-ban-co-biet/

4.32k views ·

TRÂU BÒ HÚC Ông Trump cảnh báo đánh thuế nặng tất cả hàng hóa Trung Quốc, kinh tế Bắc Kinh sẽ ra sao? Ngày 20/7, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố sẵn sàng áp thuế đối với các mặt hàng nhập khẩu từ Trung Quốc có tổng giá trị 500 tỷ USD. Lời cảnh báo trên được Tổng thống Trump đưa ra trong cuộc trả lời phỏng vấn của kênh CNBC hôm 20/7. Ông Trump nói: “Chúng ta đã mất cân bằng thương mại rất lớn với Trung Quốc”. Tổng thống Mỹ nhấn mạnh: “Tôi sẵn sàng đánh thuế đến mức 500 tỷ USD”, theo Reuters. Đây là con số tương đương với tất cả hàng hóa Trung Quốc xuất khẩu vào Mỹ trong một năm. Ông Trump khẳng định ông làm việc này không vì mục đích chính trị mà vì “điều đúng đắn cho đất nước”. Trước đó, Mỹ đã áp mức thuế nhập khẩu lên tới 25% với các mặt hàng nhập từ Trung Quốc trị giá khoảng 34 tỷ USD. Sau đó, Nhà Trắng tiếp tục cho phép giới chức thương mại xem xét đánh thuế tương tự với gói hàng hóa khác có tổng trị giá 200 tỷ USD, sớm nhất là vào tháng 9 tới. “Tổng thống Trump sẽ không lùi bước” Ngoài mục tiêu cân bằng thương mại Mỹ-Trung, ông Trump nhiều lần nhấn mạnh việc “lấy lại công bằng” cho các doanh nghiệp Mỹ. Bản báo cáo dài 200 trang của Đại diện Thương mại Mỹ công bố hôm 22/3 nêu rõ Trung Quốc đã có những hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ của Mỹ. Trước đó, ông Trump và nhiều quan chức cấp cao Nhà Trắng từng nói thẳng Trung Quốc “ăn cắp tài sản trí tuệ” của Mỹ. The New York Post ngày 18/7 dẫn lời cựu chiến lược gia Nhà Trắng Steve Bannon cho biết, ông Donald Trump sẽ không lùi bước, và người Trung Quốc sẽ gặp rắc rối. Ông Steve Bannon phát biểu tại một diễn đàn của CNBC về đầu tư: “Tôi nghĩ rằng điều đầu tiên bạn sẽ thấy trong cuộc chiến thương mại này là sự định hướng lại chuỗi cung ứng hoàn chỉnh của Nhật Bản, Tây Âu, Hoa Kỳ và Đông Nam Á. Và Trung Quốc đang gặp rắc rối lớn.” Trung Quốc đang lo lắng Hồi tháng 5, Trung Quốc đã từng điều đình với Mỹ để ngăn chặn một cuộc chiến thương mại. Theo giới phân tích, việc Bắc Kinh nhượng bộ trước rất đáng chú ý, vì nước này dường như ngầm thừa nhận sự yếu kém. Do Trung Quốc quá chú trọng đến việc sản xuất, họ đã tạo ra sự dư thừa, có thể dẫn đến lãng phí nếu các công ty nhà nước không thể bán hết sản phẩm. Không có người mua, các bó cốt thép, động cơ phản lực và những sản phẩm tương tự sẽ trở nên han gỉ trong các sân kho nhà máy. Điện thoại iPhone và hàng triệu áo phông in sẵn logo sẽ gây ra vấn đề lưu kho nghiêm trọng. Một điểm yếu nữa của Trung Quốc là thiếu “công nghệ cốt lõi”. Quyết định trước đó của Mỹ cấm bán con chíp bán dẫn và hệ điều hành cho ZTE suýt nữa giết chết nhà sản xuất thiết bị viễn thông hàng đầu Trung Quốc, phơi bày “gót chân Achilles” của nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới. Mặc dù lệnh cấm này được dỡ bỏ sau khi ZTE nộp phạt 1 tỉ USD, ký quỹ 400 triệu USD và tái cấu trúc bộ máy lãnh đạo, nhưng sự kiện này vẫn khiến lãnh đạo Trung Quốc không yên tâm. Sau đó, ông Tập Cận Bình đã thúc giục các quan chức tìm cách phát triển các công nghệ cốt lõi tại hội nghị bộ chính trị thảo luận về các vấn đề kinh tế. Ngoài ra, chính quyền trung ương đang kiềm chế các địa phương đi vay, để kiểm soát nợ – nguồn rủi ro lớn cho sự ổn định tài chính và kinh tế Trung Quốc. Liu Yuhui, một nhà nghiên cứu từ Viện Khoa học xã hội Trung Quốc cho biết, cuộc chiến thương mại Trung – Mỹ đã phá vỡ kế hoạch ban đầu của Bắc Kinh. Thắt lưng buộc bụng trong những năm tới sẽ là giải pháp chủ yếu, Trung Quốc không có lựa chọn nào khác. Đồng thời, thay vì trừng phạt các doanh nghiệp Mỹ như nhiều người từng lo lắng, Bắc Kinh đang tìm cách quyến rũ họ bằng những lời hứa mở rộng thị trường và triển vọng lợi nhuận. Larry Hu, chuyên gia trưởng của Macquarie Capital Hồng Kông về kinh tế Trung Quốc nhận định: “Các nhà lãnh đạo Trung Quốc đã phải thừa nhận, đối đầu với Mỹ không phải là lựa chọn tốt. Họ buộc phải mở cửa”, theo SCMP. http://tansinh.net/tin-nong/ong-trump-canh-bao-danh-thue-nang-tat-ca-hang-hoa-trung-quoc-kinh-te-bac-kinh-se-ra-sao/

203 views ·

CHÂN TƯỚNG BỨC HẠI Cuộc đại chiến Chính – Tà “kinh thiên động địa” này có thể bạn chưa biết KHẢI HUYỀN ARMAGEDDON_PHÁP CHÍNH CÀN KHÔN _ Đại chiến đại khung** 19 (mười chín) năm Trận chiến Đại chiến đại khung tối hậu Armagedon_Pháp chính Càn khôn: THIỆN-ÁC; CHÍNH-TÀ sắp đến hồi kết & ĐẠI THẨM PHÁN PHÁP CHÍNH NHÂN GIAN đang QUÁ ĐỘ định ra TRỜI MỚI, ĐẤT MỚI, NHÂN LOẠI MỚI! Ngày Phán xét sẽ sắp bắt đầu… Chúng ta hãy tự lựa chọn và định ra vị trí mới cho mình trong TAM TÂN theo tiêu chuẩn CHÂN - THIỆN - NHẪN! Chúc các bạn lựa chọn kịp thời và may mắn. Được ví như trận đại chiến Chính – Tà tối hậu Armageddon mà “Khải Huyền” nhắc tới, đó là sự việc Đảng cộng sản Trung Quốc ngang nhiên đàn áp những người thực hành các Nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn của Pháp Luân Công, đặt tương lai nhân loại vào chỗ nguy hiểm khi cả thế giới bị Đảng cộng sản Trung Quốc đầu độc, tuyên truyền xuyên tạc về các nguyên lý tối cao của Vũ Trụ. Chân – Thiện – Nhẫn là các Nguyên lý tối cao của Vũ trụ, vậy thì Pháp Luân Công là gì? Khởi điểm từ Trường Xuân, Trung Quốc, năm 1992, một môn khí công được truyền ra công chúng với tên gọi Pháp Luân Công, kết hợp giữa việc Tu dưỡng tâm tính với Luyện tập thân thể, nên còn được hiểu là Pháp môn tu luyện, tên chính thức được gọi là Pháp Luân Đại Pháp, lấy việc thực hành các nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn làm căn bản. Pháp Luân Công giúp nâng cao đạo đức, cải thiện sức khỏe và khai sáng tâm linh, mục đích tìm về Cội nguồn chân thực của sinh mệnh. Pháp Luân Công là Pháp môn tu luyện thuộc hệ thống Phật gia, một hệ thống lớn gồm rất nhiều Pháp môn tu luyện, phần nhiều là bí mật và không có hình thức tôn giáo. Một bộ phận nhỏ trong hệ thống Phật gia chọn tu luyện theo hình thức tôn giáo, ví dụ như Phật giáo. Tu luyện Pháp Luân Công không mang hình thức tôn giáo, không liên quan chính trị, thích hợp với mọi lứa tuổi, phù hợp tối đa với mọi tầng lớp xã hội, việc theo học hoàn toàn là tình nguyện. Hiện nay Pháp Luân Công có mặt trên 140 quốc gia, vùng lãnh thổ, đem lại lợi ích to lớn cho hàng trăm triệu người, nhưng lại bị đàn áp phi lý vô nhân đạo tại Trung Quốc, trái với công ước quốc tế về quyền con người. Thế còn bộ mặt thật của Đảng cộng sản Trung Quốc, nó như thế nào? Được thành lập năm 1921, xuất phát điểm từ một chi bộ Đảng trong Đệ tam cộng sản Quốc tế, ban đầu Đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCS TQ) chỉ được coi như đám thổ phỉ, chuyên xúi dục và lợi dụng quần chúng bằng hệ tư tưởng bạo lực cách mạng, lấy lừa dối làm thủ đoạn xuyên suốt quá trình thâu đoạt quyền lực, từ Cải cách ruộng đất đến cách mạng văn hóa, từ thanh trừng tạo phản đến thảm sát Thiên An Môn, đàn áp Pháp Luân Công, ĐCS TQ đã tích tụ tà ác đủ để lớn mạnh thành một con ma đỏ thay thế vai trò của Liên Xô, trở thành một lực lượng phản vũ trụ, phản văn minh nhân loại. Để nhận thức rõ hơn về bộ mặt của Đảng cộng sản Trung Quốc, mọi người có thể tham khảo thêm từ khóa: Cửu Bình. Câu hỏi đặt ra là: Tại sao Đảng cộng sản Trung Quốc đàn áp Pháp Luân Công? Vấn đề bắt đầu xuất hiện năm khi mục đích chân chính của Pháp Luân Công, ảnh hưởng xã hội của Pháp Luân Công ngày càng tỏ ra không phù hợp với bản chất của Đảng cộng sản Trung Quốc. Làm sao mà các giá trị Chân Thiện Nhẫn có thể được tôn vinh bởi một hệ thống tôn sùng một bộ những thứ Giả dối, Tà ác và Tranh đấu bạo lực? Làm sao mà một tín ngưỡng Thần Thánh lại có thể được bao dung bởi một hệ thống cai trị Vô Thần? Làm sao mà một môn Tu Luyện có nguồn gốc xa xưa lại không bị soi mói bởi lực lượng đã từng phá hủy toàn bộ văn hóa truyền thống? Đó là xét trên quan điểm về ý thức hệ. Nguyên nhân thực tế thì Pháp Luân Công chính là đã không vừa mắt cựu Tổng bí thư Đảng cộng sản Trung Quốc, ông Giang Trạch Dân. Là một kẻ xuất thân Hán gian, khí chất hẹp hòi, thủ đoạn hạ lưu, Giang Trạch Dân từng bước leo lên cương vị Tổng bí thư ĐCS, ở vị trí đứng trên hàng tỷ người như vậy, ông ta đã không thể kìm được lòng đố kỵ khi nhìn thấy uy tín của Pháp Luân Công lên cao, vượt qua danh tiếng bản thân. Ông ta không chịu nổi khi biết có đến 20 triệu đảng viên thực hành pháp Luân Công trong khi tổng số đảng viên cộng sản TQ khi đó chỉ khoảng 60 triệu, kém xa con số ước tính 100 triệu học viên Pháp Luân Công. Với sự quyết đoán độc tài và cuồng nộ, Giang Trạch Dân đã ra lệnh triệt hạ Pháp Luân Công bằng mọi cách, bất chấp Hiến pháp và Luật pháp Trung Quốc. Hậu quả của cuộc đàn áp: Kể từ 20/07/1999, khi Giang Trạc Dân và Đảng cộng sản Trung Quốc khởi động cuộc đàn áp, hàng trăm triệu người thực hành Pháp Luân Công ở Trung Quốc đại lục đã bị đặt ra ngoài vòng pháp luật, họ bị đối xử thô bạo, bị khủng bố tinh thần, bị tra tấn bằng các cực hình tàn khốc như thời trung cổ, bị hãm hiếp trong các trung tâm giam giữ bất hợp pháp, bị lao động khổ sai và cuối cùng trở thành những nạn nhân chủ yếu của nạn mổ cướp nội tạng, ngay khi họ đang còn sống. Vấn đề trở nên nghiêm trọng khi cuộc đàn áp đã làm thay đổi toàn diện bầu không khí tinh thần vốn đang trở nên lành mạnh hơn kể từ khi Pháp Luân Công mang đến các giá trị Chân Thiện Nhẫn, hiện nay vấn đề suy thoái băng hoại về đạo đức, tinh thần đã bao phủ toàn diện lãnh thổ Trung Quốc, khiến quốc gia này hầu như trở thành kinh đô ma quỷ, nơi phát sinh độc hại và đầu độc toàn thế giới. Trong bối cảnh đó, rất nhiều quốc gia đã bị Đảng cộng sản Trung Quốc cung cấp thông tin sai lệch, rất nhiều người trên thế giới có nguy cơ tin lầm Đảng cộng sản Trung Quốc mà trở nên phản đối Chân – Thiện – Nhẫn vốn là các nguyên lý tối cao của Vũ Trụ, đẩy họ vào chỗ nguy hiểm trong thời khắc lịch sử trọng đại, khi mà mỗi sinh mệnh đang cần Chân – Thiện – Nhẫn để quy chính nhân tâm, Thế giới đang rất cần Chân – Thiện – Nhẫn để vượt qua Đại kiếp nạn mang tính hủy diệt. Tuy nhiên, hiện nay cuộc chiến Chính – Tà đã đến hồi kết, khắp nơi trên toàn thế giới đã biết rõ sự thật về cuộc đàn áp phi lý vô nhân đạo này, âm mưu của Đảng cộng sản Trung Quốc đã bại lộ, Đảng cộng sản Trung Quốc đang đi rất nhanh đến chỗ suy sụp và nguy cơ tan vỡ. Thế giới nói gì về sự việc này: Thủ tướng Canada bày tỏ lo ngại về việc Pháp Luân Công bị bức hại: (Xem chi tiết: http://tansinh.net/chan-tuong-buc-hai/thu-tuong-canada-bay-to-lo-ngai-ve-viec-phap-luan-cong-bi-buc-hai/) Thượng viện New York chúc mừng ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới: (Xem chi tiết: https://www.dkn.tv/the-gioi/thuong-vien-new-york-chuc-mung-ngay-phap-luan-dai-phap-the-gioi.html) Hạ viện Mỹ ra nghị quyết lên án Trung Quốc mổ cướp nội tạng: (Xem chi tiết: http://tansinh.net/van-co-co-duyen/ha-vien-my-ra-nghi-quyet-len-an-trung-quoc-mo-cuop-noi-tang/) Học viện Cảnh sát Ấn Độ tập Pháp Luân Công để tĩnh tại và an hoà: (Xem chi tiết: https://www.dkn.tv/van-hoa/canh-sat-an-do-tap-phap-luan-cong.html) Bằng khen và Giải thưởng Pháp Luân Đại Pháp: (Xem chi tiết: https://www.youtube.com/watch?v=8eRPHAZWBr0) ** Đại chiến đại khung: Bắc Kinh, ngày 20 – 07 – 1999. https://vi.wikipedia.org/wiki/Cuộc_đàn_áp_Pháp_Luân_Công

1.89k views ·