ĐẢNG CHÍNH TRỊ [Nguyễn Quang Duy, [email protected]] Đảng chính trị thì liên tục thay đổi lãnh đạo, đường lối và chính sách. Các thành viên gắn bó với nhau dựa trên lý tưởng, nội quy, đường lối, chính sách, chiến lược và quyền lợi. Các đảng viên không bị đòi hỏi phải tuyệt đối trung thành với đảng với lãnh đạo với lãnh tụ. Thậm chí còn thường xuyên thách thức tầng lớp lãnh đạo. Đảng viên dễ dàng chuyển sinh hoạt từ một đảng sang đảng khác vẫn được đảng mới trọng dụng và không bị đảng cũ xem là phản đảng. Đảng chính trị đoàn kết thống nhất theo hàng ngang và từ dưới lên trên bằng cách thuyết phục và thương lượng với nhau nhằm đưa ra nhóm lãnh đạo và đường lối thích ứng với từng thời kỳ. Các phe cánh trong đảng luôn công khai tranh luận về đường lối và chính sách của đảng. Khi có mâu thuẫn đảng chính trị không tìm cách loại trừ nhau mà giải quyết bằng cách thương lượng hay lấy phiếu quyết định một cách dân chủ. Khác với đảng cách mạng luôn cố nặn ra hình ảnh của kẻ thù đảng chính trị chỉ có liên minh và đối thủ. Các đảng chính trị thường tạo liên minh bền vững, bằng cách tự điều chỉnh chính sách và quyền lợi tránh những mâu thuẫn gây rạn nứt giữa các đảng với nhau. Trong khi các đảng cách mạng lo tuyên truyền định hướng dư luận thì các đảng chính trị liên tục tìm hiểu nguyện vọng quần chúng, nguyện vọng thành viên để đề ra những chính sách thích hợp nhất trong mỗi giai đoạn nhằm cạnh tranh với nhau. Mục tiêu cao nhất của các đảng chính trị là được cầm quyền bằng lá phiếu người dân trao cho để thực thi những chính sách do đảng đề ra. Bởi thế các thành viên đảng chính trị phải luôn luôn đổi mới bản thân bằng cách học hỏi và thay đổi liên tục. Sự thay đổi tạo nên sức mạnh cho các đảng chính trị và dẫn đến sự không ngừng phát triển của đất nước.