Dân đen thi hộ... phạt 2 năm tù Quan chức gian lận nâng điểm thi hơn 300 trường hợp... vẫn đi làm bình thường Quý vị đã thấy tính ưu việt của cái thẻ đảng viên thần thánh chưa... 😝🤣😆😜

753Upvotes
7Downvotes
91Reminds

More from Nguyenlanthang

BBC: Bị cáo N. H. Long BẤT NGỜ NHẬN TỘI TRƯỚC TÒA BERLIN (17/7/2018) _________ Tòa Thượng thẩm Berlin trong phiên xử ngày 17/07 vụ được cho là 'bắt cóc Trịnh Xuân Thanh' ngay trong buổi sáng bất ngờ nghe N. H. Long, một trong các nghi phạm và là bị cáo duy nhất hiện đang hầu tòa, tuyên bố nhận tội. Tuy nhiên, nhiều tình tiết gây sốc tiếp tục được nêu ra tại tòa sau lời thú tội ban đầu. Ngay đầu giờ sáng, bà thẩm phán chủ tọa phiên tòa đã giải thích cho bị cáo một cách chi tiết về các khả năng có thể xảy ra nếu bị cáo quyết định trao cho tòa lời thú tội. Điều này khiến đặt ra khả năng là luật sư biện hộ của N. H. Long rất có thể đã có những chỉ dấu với tòa về ý định của thân chủ mình trước khi diễn ra phiên xử hôm thứ Ba, 17/07. Sau phần giải thích của bà thẩm phán chủ tọa, luật sư biện hộ tuyên bố muốn thay mặt thân chủ đọc lời thú tội. Lời nhận tội ban đầu Với nội dung đã được chuẩn bị sẵn bằng văn bản, vị luật sư đại diện N. H. Long trình bày chi tiết về tiểu sử bị cáo, trong đó có nêu lên mối quan hệ cá nhân thân thiết giữa ông N. H. Long với một nghi phạm khác, ông Đ. Q. Oai. Uy quyền của Đ. Q. Oai đối với N. H. Long, điều được nhiều nhân chứng trình bày trước tòa trong các phiên xử trước, nay được xác nhận trong lời khai của chính bị cáo. Bị cáo thừa nhận đã tham gia vụ việc từ đầu, cụ thể là việc thuê xe ở chợ Sapa, Prague, nhưng "không hề biết trước". Bị cáo nói rằng mình chỉ thực hiện các yêu cầu của Đ. Q. Oai mà không thắc mắc. Tuy nhiên, trong quá trình đáp ứng yêu cầu thuê xe, bị cáo nói đã nhận thấy có những "dấu hiệu đáng ngờ", nhưng đó là thời điểm mà bị cáo thấy "không thể dừng" việc hỗ trợ được nữa. Bản khai của ông N. H. Long cũng trình bày rằng ông chỉ nhận ra rằng mình đã tham gia vào vụ bắt cóc "sau khi vụ việc đã hoàn tất", tức là sau ngày 23/07/2017. Việc cảnh sát Đức nhanh chóng điều tra cũng như việc chủ doanh nghiệp cho thuê xe ở chợ Sapa, Prague khai rõ với giới chức rằng về người thuê xe khiến ông N. H. Long "cảm thấy hoang mang", thậm chí đã tính đến chuyện "về Việt Nam" trước khi tình hình trở nên nghiêm trọng hơn. Tuy nhiên, một phần vì những ràng buộc gia đình, vợ con, một phần vì được Đ. Q. Oai "động viên là cứ yên tâm, sẽ không sao đâu" mà N. H. Long đã không bay về Việt Nam. Trong bản khai nhận tội, ông N. H. Long mong được tòa ghi nhận rằng chỉ riêng việc ông chấp nhận khai như vậy đã là điều "gây hiểm nguy cho gia đình, thân nhân" của mình tại Cộng hòa Czech cũng như tại Việt Nam, và rằng uy thế của Đ. Q. Oai khiến bản thân ông khi nhận thức được có sự đáng ngờ trong các hành vi cũng đã rơi vào tình thế không thể thoái lui. Thay đổi lời khai Tòa án ở Berlin có phiên xử ngày 17/07 về vụ liên quan đến án 'bắt cóc' ông Trịnh Xuân Thanh Khi được tòa hỏi ý kiến, đại diện cơ quan công tố Liên bang Đức tuyên bố không chấp nội dung lời nhận tội của ông N. H. Long, với lý do những gì nêu trong đó là "không đầy đủ, không phù hợp với kết quả điều tra". Bà luật sư Petra Schlagenhauf đại diện cho ông Trịnh Xuân Thanh, người bị hại trong vụ án, cũng nói với tòa rằng bà đồng ý với quan điểm của bên công tố. Luật sư biện hộ của bị cáo phản hồi bằng việc xin được đại diện thân chủ trình bày bổ sung lời khai, mà lần này là bằng bản viết tay của chính luật sư dường như vừa được soạn nhanh trước đó. Trong lần khai bổ sung này, N. H. Long thừa nhận đã biết trước về kế hoạch bắt cóc ngay từ ngày đầu tiên được lệnh từ Đ. Q. Oai trong việc tìm thuê xe, ngày 15/07/2017, và bị cáo đã đồng ý tham gia. "Việc thuê xe sang Berlin là để bắt một nhân vật rất quan trọng, nhằm đem về Việt Nam xét xử," nội dung bản khai bổ sung nói. Ông N. H. Long cũng thừa nhận ông biết rằng người chỉ đạo chiến dịch bắt người này là Tướng Đường Minh Hưng, người mà ông đã đặt phòng khách sạn hộ tại Berlin. Tuy nhiên, ông Long nói ông dù gặp Tướng Hưng nhiều lần tại nhiều địa điểm khác nhau, nhưng ông chưa bao giờ nhận lệnh trực tiếp từ vị chỉ huy này. Ông Long cũng khai trước tòa rằng sau khi vụ bắt người hoàn thành, ông đã tham dự một buổi tiệc "ăn mừng" ở Prague, với Tướng Hưng là một trong những người có mặt và đã "uống khá say". Phần trình bày bổ sung này của bị cáo đã được bên công tố và luật sư đại diện ông Trịnh Xuân Thanh chấp nhận là "phù hợp kết quả điều tra". Tòa sau khi nghe lời khai của bị cáo và ý kiến của các bên liên quan đã tuyên bố hủy bỏ phần lấy lời khai nhân chứng là một cảnh sát viên điều tra, theo kế hoạch sẽ diễn ra vào ngày hôm sau, thứ Tư 18/7. Đại diện Đại sứ quán Việt Nam từ chối ra làm nhân chứng Một chi tiết đáng chú ý khác trong phiên xử hôm 17/07 là một số quan chức và nhân viên của Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin đã vắng mặt. Tin cho hay Đại sứ đặc mệnh toàn quyền nước CHXH CN Việt Nam tại Đức Đoàn Xuân Hưng, Tham tán Công sứ Lê Thị Thu, sĩ quan liên lạc cảnh sát Lê Thanh Hải, và Bí thư Thứ nhất Lê Đức Trung, theo kế hoạch lẽ ra phải có mặt trước toà trong vị trí nhân chứng trong phiên xử 17/07. Được biết các văn bản triệu tập được Tòa Thượng thẩm Berlin gửi tới Bộ Ngoại giao Đức cách đây trên 4 tuần, sau đó đã chuyển tiếp tới Đại sứ quán Đức ở Hà Nội để tiếp đưa tới Bộ Ngoại giao Việt Nam. Tuy nhiên, những người này đã không có mặt theo yêu cầu. Có thân phận ngoại giao, những người này được hưởng quy chế miễn trừ ngoại giao và không có nghĩa vụ phải tuân thủ trát đòi của tòa án và các cơ quan tư pháp nước sở tại, theo quy định của công pháp quốc tế. Ông Trịnh Xuân Thanh đã bị tuyên chung thân trong phiên tòa ở Hà Nội Cuối phiên xử 17/07, Tòa cũng nói sẽ nối lại phiên xử vào 13 giờ chiều thứ Hai, 23/07, sớm hơn so với lịch đã công bố từ trước, theo đó nói phiên xử kế tiếp phiên 18/07 sẽ là ngày 24/07. Ngày 23/07/2018 cũng là ngày tròn một năm xảy ra vụ 'bắt cóc Trịnh Xuân Thanh'. Một số người cho rằng đây là chỉ dấu cho thấy phiên tòa có thể sẽ kết thúc sớm hơn dự kiến, lẽ ra sẽ vào ngày 29/08. Xem thêm bài về vụ Trịnh Xuân Thanh: VN: Chấp nhận trả giá đối ngoại vì đối nội? Ông Trịnh Xuân Thanh 'ra đầu thú' Vụ Trịnh Xuân Thanh vẫn ‘gây rắc rối lớn’ cho VN Ông Trịnh Xuân Thanh liên tiếp ra tòa Báo chí Đức đưa thêm tin vụ Trịnh Xuân Thanh https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-44858331?SThisFB
7.49k views ·
Trong một bài phỏng vấn dành cho hãng tin Anh Reuters ngày 16/07/2018, ông Ray Washburne, lãnh đạo cơ quan đầu tư tư nhân của Mỹ tại nước ngoài đã không ngần ngại tố cáo việc Trung Quốc đang bóp nghẹt các nước nghèo bằng những món nợ ngày phòng lên , thông qua các dự án cơ sở hạ tầng quy mô lớn không khả thi về mặt kinh tế. Lời tố cáo trên đây chỉ là một trong nhiều tín hiệu báo động được tung ra gần đây, cảnh báo về bẫy nợ mà Bắc Kinh đang bủa ra trong khuôn khổ Sáng Kiến Một Vành Đai, Một Con Đường để tìm cách lệ thuộc hóa các nước khác. Trong một bài phân tích ngày 10/07 vừa qua, báo mạng Asia Sentinel đã lập ra một danh sách dài các quốc gia trong đó có Lào, Cam Bốt, Pakistan, Sri Lanka…, đang oằn mình dưới các món nơ khổng lồ đối với ngân hàng ngoại thương Trung Quốc Ex-Im Bank hay các định chế tài chánh khác trong tay Bắc Kinh, và nhận ra rằng họ đang phải trả giá về mặt chính trị và chủ quyền cho các món nợ tài chánh đó. Những làn gió ngược trên Con Đường Tơ Lụa Mới Đối với nhà báo người Pakistan Salman Rafi Sheikh, tác giả bài phân tích, sáng kiến gọi nôm na là « Con Đường Tơ Lụa Mới » mà chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã không tiếc công sức quảng cáo, hiện không còn bằng phẳng như Bắc Kinh mong muốn, mà đang càng lúc càng trở nên gập ghềnh, ở Châu Á cũng như nơi khác. Nguyên nhân là vì giới lãnh đạo các nước tham gia vào dự án bắt đầu cảm thấy gánh nặng, nhất là khi hành vi bắt chẹt, thao túng chính trị kinh tế của Trung Quốc đối với các nước nhỏ hơn ngày càng lộ liễu, khiến cho các con nợ nghi ngại. Hiện nay có khoảng 70 nước tham gia vào dự án Một Vành Đai, Một Con Đường, nhưng một số đã thấy rằng dù muốn dù không, họ đã bị ràng buộc vào Trung Quốc vì những khoản vay mượn vô cùng đắt đỏ. Theo các thông tin báo chí, đã có ít nhất là 7 quốc gia thấy rằng họ phải gánh chịu những dự án mà tiến độ thực hiện bị chậm trễ rất nhiều so với kế hoạch, với chủ nợ thường là ngân hàng Ex-Im Bank hay các định chế tài chính khác của Trung Quốc, với nhân công do Trung Quốc cử đến do đó không hề giúp tăng gia công ăn việc làm cho quốc gia đón nhận công trình. Một trong những ví dụ điển hình về ảnh hưởng chính trị càng lúc càng lớn của Trung Quốc là Cam Bốt. Tại quốc gia thuộc diện nghèo nhất châu Á này, ảnh hưởng kinh tế của Bắc Kinh đã biến thành sức mạnh chính trị. Vào tháng Giêng năm 2018 vừa qua, thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đã ký với Phnom Penh 19 thỏa thuận trị giá hàng tỷ đô la về hạ tầng cơ sở, nông nghiệp v.v… để tăng thêm sự hiện diện vốn đã rất hùng hậu. Ảnh hưởng kinh tế của Bắc Kinh đã lộ rõ vào năm 2016 khi Cam Bốt đã ngăn chặn không cho ASEAN ra thông cáo chung về hành động của Trung Quốc ở Biển Đông. Ngược lại với tính toán của Trung Quốc, một số nước khác bắt đầu xem xét lại các dự án do Bắc Kinh chào mời. Nepal mới đây loan báo khả năng đình chỉ một đề án thủy điện trị giá 2,5 tỷ đô la, nêu ra lý do một số yếu tố không đúng luật trong hợp đồng. Miến Điện cũng xác nhận lại quyết định đưa ra năm 2011 đình hoãn công trình xây đập Myitsone trong đó các tập đoàn Trung Quốc đã bỏ vào 3,5 tỷ đô la. Công trình này một khi hoàn tất sẽ chuyển 90% điện sản xuất về Trung Quốc. Thái Lan thoạt đầu định để cho Trung Quốc xây dựng đường xe lửa cao tốc dài 700 cây số nối liền Bangkok với Chiang Mai, thành phố ở miền bắc, nhưng sau đó đã quay sang nhờ Nhật Bản, cả về tín dụng lẫn công nghệ, do tâm lý bất bình và thiếu thiện cảm ngày càng tăng của dân chúng Thái trước tình trạng đất nước lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc. Tình trạng lệ thuộc vào Trung Quốc cũng có thể đưa những nước như Philippines đến phá sản. (…) Phản đối Trung Quốc dùng kinh tế thao túng chính trị Cựu thủ tướng Malaysia Najib Razak có thể được coi là nhân vật đứng đầu danh sách những người được Trung Quốc nâng đỡ để thúc đẩy « con đường tơ lụa ». Ông Najib từng bị tố cáo là « bán nước » cho Trung Quốc, bao che những mưu đồ tài chính bất lương, cho Bắc Kinh những nhượng bộ to lớn, và giờ đây đã bị bắt trong hồ sơ biển thủ tiền của quỹ đầu tư 1MDB. Tân thủ tướng Mahathir đã hứa xem xét lại những khoản đầu tư của Trung Quốc. Phản ứng chống lại đầu tư và các hành vi thao túng chính trị nước khác của Trung Quốc không chỉ giới hạn trong trường hợp ông Najib Razak và Malaysia mà còn xuất hiện ở nhiều nước khác, như tại Sri Lanka. Theo tác giả bài viết, đầu tư Trung Quốc vào các nước khác trong khuôn khố kế hoạch Con Đường Tơ Lụa còn nhằm đưa các nước đó vào con đường độc tài, vì chỉ những chế độ chuyên chế, với những tác nhân thân Trung Quốc nắm quyền, mới có thể phục vụ quyền lợi của Bắc Kinh. Sri Lanka là một trường hợp đáng chú ý. Cũng như cựu thủ tướng Malaysia Najib Razak, cựu tổng thống Mahinda Rajapakse, đã đóng vai trò chính trong việc buộc nước này phải dâng cảng Hambantota cho Trung Quốc với thời hạn 99 năm, sau khi chính quyền mới của tổng thống Sirisena khám phá ra những khoản chi tiêu khổng lồ về hạ tầng cơ sở tại một cảng hoạt động ít ỏi. Tại đây Bắc Kinh áp dụng chính sách cố hữu là rải tiền cho vay đến con mồi vỡ nợ và bị buộc làm theo ý muốn của mình. Trong cuộc bầu cử tổng thống 2015, Trung Quốc cũng rải tiền cho cuộc vận động tranh cử của ông Rajapakse, người luôn đáp ứng đòi hỏi của Trung Quốc. Ông Rajapakse đã thất cử, nhưng nợ Trung Quốc thì tân chính phủ Sri Lanka vẫn tiếp tục phải gánh. Tổng thống Sirisena muốn bỏ đi một số tín dụng phát triển, nhưng không thoát được cạm bẫy và bị buộc phải tiếp tục một số đề án trong tình cảnh nợ nần chồng chất và lãi suất rất cao. Sri Lanka phải trả đến 12,3 tỷ đô la nợ vay Trung Quốc riêng năm nay. Theo bộ Tài Chính Sri Lanka, 77% tiền hoàn trả vào năm tới đây là nợ của chính quyền trước vay cho đề án của Trung Quốc. Và chính quyền mới vẫn phải tiếp tục vay của Trung Quốc vì không còn cách nào khác. Trường hợp Pakistan Để thực hiện ý đồ không chế nước khác, trực tiếp hay gián tiếp, Trung Quốc không chỉ dùng tiền bạc, bẫy nợ, mà còn viện đến những phương thức kín đáo hơn. Đây là trường hợp Pakistan. Như kế hoạch Hành Lang Kinh Tế Trung Quốc Pakistan CEPEC cho thấy, Trung Quốc sắp chi những khoản tiền lớn để nâng cao năng lực giám sát lãnh thổ của đất nước này. Đầu tư chủ yếu về hạ tầng cơ sở ở Pakistan trong trường hợp CEPEC là công trình thiết lập mạng lưới cáp quang, vừa cải thiện mạng lưới thông tin của Pakistan, nhưng vừa cho Trung Quốc khả năng kiểm soát rộng rãi những luồng thông tin. Việc kiểm soát này nhằm biến Trung Quốc và những đề án Trung Quốc thành những lãnh vực bất khả xâm pham. Chưa gì Hành Lang Kinh Tế đã biến thành một vùng cấm kỵ. Một ví dụ tương tự khác ở Pakistan là đề án mỏ than Thar, được cho là vùng mỏ than lớn thứ 7 trên thế giới với dự trữ 175 tỷ tấn. Vào lúc Trung Quốc từ nhiều năm qua đã cắt giảm sản xuất than và thép để cải thiện mô hình phát triển bền vững, thì tín dụng của Trung Quốc cấp cho Pakistan lại khá hấp dẫn để nước này chấp nhận đề án khai thác mỏ than Thar bất chấp những tác hại về môi trường và xã hội. Đề án đang hoàn tất cho dù nó đã đẩy cư dân nơi đó vào cảnh lầm than, một phần lớn đã bị di dời. Tập đoàn Pakistan Sindh Engro Coal Mining Company cùng khai thác với tập đoàn Trung Quốc China Power International. Theo bài viết, việc làm của Trung Quốc ở những nước như Pakistan, Sri Lanka và Malaysia, rõ ràng là những mưu tính địa chính trị dưới vỏ phát triển kinh tế, giúp Bắc Kinh có thêm thế thống trị kinh tế, dẫn đến thống trị chính trị. Có điều tại những quốc này cũng như ở một số nơi khác, những làn gió ngược bắt đầu nổi lên. http://vi.rfi.fr/chau-a/20180717-con-duong-to-lua-thu-doan-le-thuoc-hoa-nuoc-khac-cua-trung-quoc
11.74k views ·

More from Nguyenlanthang

BBC: Bị cáo N. H. Long BẤT NGỜ NHẬN TỘI TRƯỚC TÒA BERLIN (17/7/2018) _________ Tòa Thượng thẩm Berlin trong phiên xử ngày 17/07 vụ được cho là 'bắt cóc Trịnh Xuân Thanh' ngay trong buổi sáng bất ngờ nghe N. H. Long, một trong các nghi phạm và là bị cáo duy nhất hiện đang hầu tòa, tuyên bố nhận tội. Tuy nhiên, nhiều tình tiết gây sốc tiếp tục được nêu ra tại tòa sau lời thú tội ban đầu. Ngay đầu giờ sáng, bà thẩm phán chủ tọa phiên tòa đã giải thích cho bị cáo một cách chi tiết về các khả năng có thể xảy ra nếu bị cáo quyết định trao cho tòa lời thú tội. Điều này khiến đặt ra khả năng là luật sư biện hộ của N. H. Long rất có thể đã có những chỉ dấu với tòa về ý định của thân chủ mình trước khi diễn ra phiên xử hôm thứ Ba, 17/07. Sau phần giải thích của bà thẩm phán chủ tọa, luật sư biện hộ tuyên bố muốn thay mặt thân chủ đọc lời thú tội. Lời nhận tội ban đầu Với nội dung đã được chuẩn bị sẵn bằng văn bản, vị luật sư đại diện N. H. Long trình bày chi tiết về tiểu sử bị cáo, trong đó có nêu lên mối quan hệ cá nhân thân thiết giữa ông N. H. Long với một nghi phạm khác, ông Đ. Q. Oai. Uy quyền của Đ. Q. Oai đối với N. H. Long, điều được nhiều nhân chứng trình bày trước tòa trong các phiên xử trước, nay được xác nhận trong lời khai của chính bị cáo. Bị cáo thừa nhận đã tham gia vụ việc từ đầu, cụ thể là việc thuê xe ở chợ Sapa, Prague, nhưng "không hề biết trước". Bị cáo nói rằng mình chỉ thực hiện các yêu cầu của Đ. Q. Oai mà không thắc mắc. Tuy nhiên, trong quá trình đáp ứng yêu cầu thuê xe, bị cáo nói đã nhận thấy có những "dấu hiệu đáng ngờ", nhưng đó là thời điểm mà bị cáo thấy "không thể dừng" việc hỗ trợ được nữa. Bản khai của ông N. H. Long cũng trình bày rằng ông chỉ nhận ra rằng mình đã tham gia vào vụ bắt cóc "sau khi vụ việc đã hoàn tất", tức là sau ngày 23/07/2017. Việc cảnh sát Đức nhanh chóng điều tra cũng như việc chủ doanh nghiệp cho thuê xe ở chợ Sapa, Prague khai rõ với giới chức rằng về người thuê xe khiến ông N. H. Long "cảm thấy hoang mang", thậm chí đã tính đến chuyện "về Việt Nam" trước khi tình hình trở nên nghiêm trọng hơn. Tuy nhiên, một phần vì những ràng buộc gia đình, vợ con, một phần vì được Đ. Q. Oai "động viên là cứ yên tâm, sẽ không sao đâu" mà N. H. Long đã không bay về Việt Nam. Trong bản khai nhận tội, ông N. H. Long mong được tòa ghi nhận rằng chỉ riêng việc ông chấp nhận khai như vậy đã là điều "gây hiểm nguy cho gia đình, thân nhân" của mình tại Cộng hòa Czech cũng như tại Việt Nam, và rằng uy thế của Đ. Q. Oai khiến bản thân ông khi nhận thức được có sự đáng ngờ trong các hành vi cũng đã rơi vào tình thế không thể thoái lui. Thay đổi lời khai Tòa án ở Berlin có phiên xử ngày 17/07 về vụ liên quan đến án 'bắt cóc' ông Trịnh Xuân Thanh Khi được tòa hỏi ý kiến, đại diện cơ quan công tố Liên bang Đức tuyên bố không chấp nội dung lời nhận tội của ông N. H. Long, với lý do những gì nêu trong đó là "không đầy đủ, không phù hợp với kết quả điều tra". Bà luật sư Petra Schlagenhauf đại diện cho ông Trịnh Xuân Thanh, người bị hại trong vụ án, cũng nói với tòa rằng bà đồng ý với quan điểm của bên công tố. Luật sư biện hộ của bị cáo phản hồi bằng việc xin được đại diện thân chủ trình bày bổ sung lời khai, mà lần này là bằng bản viết tay của chính luật sư dường như vừa được soạn nhanh trước đó. Trong lần khai bổ sung này, N. H. Long thừa nhận đã biết trước về kế hoạch bắt cóc ngay từ ngày đầu tiên được lệnh từ Đ. Q. Oai trong việc tìm thuê xe, ngày 15/07/2017, và bị cáo đã đồng ý tham gia. "Việc thuê xe sang Berlin là để bắt một nhân vật rất quan trọng, nhằm đem về Việt Nam xét xử," nội dung bản khai bổ sung nói. Ông N. H. Long cũng thừa nhận ông biết rằng người chỉ đạo chiến dịch bắt người này là Tướng Đường Minh Hưng, người mà ông đã đặt phòng khách sạn hộ tại Berlin. Tuy nhiên, ông Long nói ông dù gặp Tướng Hưng nhiều lần tại nhiều địa điểm khác nhau, nhưng ông chưa bao giờ nhận lệnh trực tiếp từ vị chỉ huy này. Ông Long cũng khai trước tòa rằng sau khi vụ bắt người hoàn thành, ông đã tham dự một buổi tiệc "ăn mừng" ở Prague, với Tướng Hưng là một trong những người có mặt và đã "uống khá say". Phần trình bày bổ sung này của bị cáo đã được bên công tố và luật sư đại diện ông Trịnh Xuân Thanh chấp nhận là "phù hợp kết quả điều tra". Tòa sau khi nghe lời khai của bị cáo và ý kiến của các bên liên quan đã tuyên bố hủy bỏ phần lấy lời khai nhân chứng là một cảnh sát viên điều tra, theo kế hoạch sẽ diễn ra vào ngày hôm sau, thứ Tư 18/7. Đại diện Đại sứ quán Việt Nam từ chối ra làm nhân chứng Một chi tiết đáng chú ý khác trong phiên xử hôm 17/07 là một số quan chức và nhân viên của Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin đã vắng mặt. Tin cho hay Đại sứ đặc mệnh toàn quyền nước CHXH CN Việt Nam tại Đức Đoàn Xuân Hưng, Tham tán Công sứ Lê Thị Thu, sĩ quan liên lạc cảnh sát Lê Thanh Hải, và Bí thư Thứ nhất Lê Đức Trung, theo kế hoạch lẽ ra phải có mặt trước toà trong vị trí nhân chứng trong phiên xử 17/07. Được biết các văn bản triệu tập được Tòa Thượng thẩm Berlin gửi tới Bộ Ngoại giao Đức cách đây trên 4 tuần, sau đó đã chuyển tiếp tới Đại sứ quán Đức ở Hà Nội để tiếp đưa tới Bộ Ngoại giao Việt Nam. Tuy nhiên, những người này đã không có mặt theo yêu cầu. Có thân phận ngoại giao, những người này được hưởng quy chế miễn trừ ngoại giao và không có nghĩa vụ phải tuân thủ trát đòi của tòa án và các cơ quan tư pháp nước sở tại, theo quy định của công pháp quốc tế. Ông Trịnh Xuân Thanh đã bị tuyên chung thân trong phiên tòa ở Hà Nội Cuối phiên xử 17/07, Tòa cũng nói sẽ nối lại phiên xử vào 13 giờ chiều thứ Hai, 23/07, sớm hơn so với lịch đã công bố từ trước, theo đó nói phiên xử kế tiếp phiên 18/07 sẽ là ngày 24/07. Ngày 23/07/2018 cũng là ngày tròn một năm xảy ra vụ 'bắt cóc Trịnh Xuân Thanh'. Một số người cho rằng đây là chỉ dấu cho thấy phiên tòa có thể sẽ kết thúc sớm hơn dự kiến, lẽ ra sẽ vào ngày 29/08. Xem thêm bài về vụ Trịnh Xuân Thanh: VN: Chấp nhận trả giá đối ngoại vì đối nội? Ông Trịnh Xuân Thanh 'ra đầu thú' Vụ Trịnh Xuân Thanh vẫn ‘gây rắc rối lớn’ cho VN Ông Trịnh Xuân Thanh liên tiếp ra tòa Báo chí Đức đưa thêm tin vụ Trịnh Xuân Thanh https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-44858331?SThisFB
7.49k views ·
Trong một bài phỏng vấn dành cho hãng tin Anh Reuters ngày 16/07/2018, ông Ray Washburne, lãnh đạo cơ quan đầu tư tư nhân của Mỹ tại nước ngoài đã không ngần ngại tố cáo việc Trung Quốc đang bóp nghẹt các nước nghèo bằng những món nợ ngày phòng lên , thông qua các dự án cơ sở hạ tầng quy mô lớn không khả thi về mặt kinh tế. Lời tố cáo trên đây chỉ là một trong nhiều tín hiệu báo động được tung ra gần đây, cảnh báo về bẫy nợ mà Bắc Kinh đang bủa ra trong khuôn khổ Sáng Kiến Một Vành Đai, Một Con Đường để tìm cách lệ thuộc hóa các nước khác. Trong một bài phân tích ngày 10/07 vừa qua, báo mạng Asia Sentinel đã lập ra một danh sách dài các quốc gia trong đó có Lào, Cam Bốt, Pakistan, Sri Lanka…, đang oằn mình dưới các món nơ khổng lồ đối với ngân hàng ngoại thương Trung Quốc Ex-Im Bank hay các định chế tài chánh khác trong tay Bắc Kinh, và nhận ra rằng họ đang phải trả giá về mặt chính trị và chủ quyền cho các món nợ tài chánh đó. Những làn gió ngược trên Con Đường Tơ Lụa Mới Đối với nhà báo người Pakistan Salman Rafi Sheikh, tác giả bài phân tích, sáng kiến gọi nôm na là « Con Đường Tơ Lụa Mới » mà chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã không tiếc công sức quảng cáo, hiện không còn bằng phẳng như Bắc Kinh mong muốn, mà đang càng lúc càng trở nên gập ghềnh, ở Châu Á cũng như nơi khác. Nguyên nhân là vì giới lãnh đạo các nước tham gia vào dự án bắt đầu cảm thấy gánh nặng, nhất là khi hành vi bắt chẹt, thao túng chính trị kinh tế của Trung Quốc đối với các nước nhỏ hơn ngày càng lộ liễu, khiến cho các con nợ nghi ngại. Hiện nay có khoảng 70 nước tham gia vào dự án Một Vành Đai, Một Con Đường, nhưng một số đã thấy rằng dù muốn dù không, họ đã bị ràng buộc vào Trung Quốc vì những khoản vay mượn vô cùng đắt đỏ. Theo các thông tin báo chí, đã có ít nhất là 7 quốc gia thấy rằng họ phải gánh chịu những dự án mà tiến độ thực hiện bị chậm trễ rất nhiều so với kế hoạch, với chủ nợ thường là ngân hàng Ex-Im Bank hay các định chế tài chính khác của Trung Quốc, với nhân công do Trung Quốc cử đến do đó không hề giúp tăng gia công ăn việc làm cho quốc gia đón nhận công trình. Một trong những ví dụ điển hình về ảnh hưởng chính trị càng lúc càng lớn của Trung Quốc là Cam Bốt. Tại quốc gia thuộc diện nghèo nhất châu Á này, ảnh hưởng kinh tế của Bắc Kinh đã biến thành sức mạnh chính trị. Vào tháng Giêng năm 2018 vừa qua, thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đã ký với Phnom Penh 19 thỏa thuận trị giá hàng tỷ đô la về hạ tầng cơ sở, nông nghiệp v.v… để tăng thêm sự hiện diện vốn đã rất hùng hậu. Ảnh hưởng kinh tế của Bắc Kinh đã lộ rõ vào năm 2016 khi Cam Bốt đã ngăn chặn không cho ASEAN ra thông cáo chung về hành động của Trung Quốc ở Biển Đông. Ngược lại với tính toán của Trung Quốc, một số nước khác bắt đầu xem xét lại các dự án do Bắc Kinh chào mời. Nepal mới đây loan báo khả năng đình chỉ một đề án thủy điện trị giá 2,5 tỷ đô la, nêu ra lý do một số yếu tố không đúng luật trong hợp đồng. Miến Điện cũng xác nhận lại quyết định đưa ra năm 2011 đình hoãn công trình xây đập Myitsone trong đó các tập đoàn Trung Quốc đã bỏ vào 3,5 tỷ đô la. Công trình này một khi hoàn tất sẽ chuyển 90% điện sản xuất về Trung Quốc. Thái Lan thoạt đầu định để cho Trung Quốc xây dựng đường xe lửa cao tốc dài 700 cây số nối liền Bangkok với Chiang Mai, thành phố ở miền bắc, nhưng sau đó đã quay sang nhờ Nhật Bản, cả về tín dụng lẫn công nghệ, do tâm lý bất bình và thiếu thiện cảm ngày càng tăng của dân chúng Thái trước tình trạng đất nước lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc. Tình trạng lệ thuộc vào Trung Quốc cũng có thể đưa những nước như Philippines đến phá sản. (…) Phản đối Trung Quốc dùng kinh tế thao túng chính trị Cựu thủ tướng Malaysia Najib Razak có thể được coi là nhân vật đứng đầu danh sách những người được Trung Quốc nâng đỡ để thúc đẩy « con đường tơ lụa ». Ông Najib từng bị tố cáo là « bán nước » cho Trung Quốc, bao che những mưu đồ tài chính bất lương, cho Bắc Kinh những nhượng bộ to lớn, và giờ đây đã bị bắt trong hồ sơ biển thủ tiền của quỹ đầu tư 1MDB. Tân thủ tướng Mahathir đã hứa xem xét lại những khoản đầu tư của Trung Quốc. Phản ứng chống lại đầu tư và các hành vi thao túng chính trị nước khác của Trung Quốc không chỉ giới hạn trong trường hợp ông Najib Razak và Malaysia mà còn xuất hiện ở nhiều nước khác, như tại Sri Lanka. Theo tác giả bài viết, đầu tư Trung Quốc vào các nước khác trong khuôn khố kế hoạch Con Đường Tơ Lụa còn nhằm đưa các nước đó vào con đường độc tài, vì chỉ những chế độ chuyên chế, với những tác nhân thân Trung Quốc nắm quyền, mới có thể phục vụ quyền lợi của Bắc Kinh. Sri Lanka là một trường hợp đáng chú ý. Cũng như cựu thủ tướng Malaysia Najib Razak, cựu tổng thống Mahinda Rajapakse, đã đóng vai trò chính trong việc buộc nước này phải dâng cảng Hambantota cho Trung Quốc với thời hạn 99 năm, sau khi chính quyền mới của tổng thống Sirisena khám phá ra những khoản chi tiêu khổng lồ về hạ tầng cơ sở tại một cảng hoạt động ít ỏi. Tại đây Bắc Kinh áp dụng chính sách cố hữu là rải tiền cho vay đến con mồi vỡ nợ và bị buộc làm theo ý muốn của mình. Trong cuộc bầu cử tổng thống 2015, Trung Quốc cũng rải tiền cho cuộc vận động tranh cử của ông Rajapakse, người luôn đáp ứng đòi hỏi của Trung Quốc. Ông Rajapakse đã thất cử, nhưng nợ Trung Quốc thì tân chính phủ Sri Lanka vẫn tiếp tục phải gánh. Tổng thống Sirisena muốn bỏ đi một số tín dụng phát triển, nhưng không thoát được cạm bẫy và bị buộc phải tiếp tục một số đề án trong tình cảnh nợ nần chồng chất và lãi suất rất cao. Sri Lanka phải trả đến 12,3 tỷ đô la nợ vay Trung Quốc riêng năm nay. Theo bộ Tài Chính Sri Lanka, 77% tiền hoàn trả vào năm tới đây là nợ của chính quyền trước vay cho đề án của Trung Quốc. Và chính quyền mới vẫn phải tiếp tục vay của Trung Quốc vì không còn cách nào khác. Trường hợp Pakistan Để thực hiện ý đồ không chế nước khác, trực tiếp hay gián tiếp, Trung Quốc không chỉ dùng tiền bạc, bẫy nợ, mà còn viện đến những phương thức kín đáo hơn. Đây là trường hợp Pakistan. Như kế hoạch Hành Lang Kinh Tế Trung Quốc Pakistan CEPEC cho thấy, Trung Quốc sắp chi những khoản tiền lớn để nâng cao năng lực giám sát lãnh thổ của đất nước này. Đầu tư chủ yếu về hạ tầng cơ sở ở Pakistan trong trường hợp CEPEC là công trình thiết lập mạng lưới cáp quang, vừa cải thiện mạng lưới thông tin của Pakistan, nhưng vừa cho Trung Quốc khả năng kiểm soát rộng rãi những luồng thông tin. Việc kiểm soát này nhằm biến Trung Quốc và những đề án Trung Quốc thành những lãnh vực bất khả xâm pham. Chưa gì Hành Lang Kinh Tế đã biến thành một vùng cấm kỵ. Một ví dụ tương tự khác ở Pakistan là đề án mỏ than Thar, được cho là vùng mỏ than lớn thứ 7 trên thế giới với dự trữ 175 tỷ tấn. Vào lúc Trung Quốc từ nhiều năm qua đã cắt giảm sản xuất than và thép để cải thiện mô hình phát triển bền vững, thì tín dụng của Trung Quốc cấp cho Pakistan lại khá hấp dẫn để nước này chấp nhận đề án khai thác mỏ than Thar bất chấp những tác hại về môi trường và xã hội. Đề án đang hoàn tất cho dù nó đã đẩy cư dân nơi đó vào cảnh lầm than, một phần lớn đã bị di dời. Tập đoàn Pakistan Sindh Engro Coal Mining Company cùng khai thác với tập đoàn Trung Quốc China Power International. Theo bài viết, việc làm của Trung Quốc ở những nước như Pakistan, Sri Lanka và Malaysia, rõ ràng là những mưu tính địa chính trị dưới vỏ phát triển kinh tế, giúp Bắc Kinh có thêm thế thống trị kinh tế, dẫn đến thống trị chính trị. Có điều tại những quốc này cũng như ở một số nơi khác, những làn gió ngược bắt đầu nổi lên. http://vi.rfi.fr/chau-a/20180717-con-duong-to-lua-thu-doan-le-thuoc-hoa-nuoc-khac-cua-trung-quoc
11.74k views ·