Có điều gì đấy vẫn khiến tôi ấm ức về câu chuyện của Đặng Văn Hiến, mà còn ấm ức thì tôi còn phải viết, viết trước hết để tìm được câu trả lời cho mình. Tôi vẫn tự hỏi, nếu mình là Hiến thì mình sẽ hành động như thế nào? Tôi sợ rằng cho dù đọc bao nhiêu sách, tự rèn luyện, tự răn mình bao điều nên làm hay không nên làm thì tôi cũng vẫn hành động như Hiến, và chính điều này khiến tôi hoảng sợ. Hiến là tôi và tôi cũng là Hiến, viết về Hiến cũng là viết cho tôi và cho những người có tính cách phản kháng, không cúi đầu chấp nhận bất công. Suốt 8 năm bị áp bức Hiến đã chịu đựng, đã đưa đơn cầu cứu các nơi nhưng cửa quan thì cao mà thân phận người nông dân thì nhỏ, không được việc gì là điều dễ hiểu, nhất là trong một chế độ “do dân, vì dân”. Đừng ngạc nhiên, đúng là do dân vì dân thật nhưng ở đây là do họ viết thiếu từ, do dân và vì dân có nhiều tiền, không phải do dân và vì dân nghèo. Lại ngạc nhiên nữa bởi chế độ này đã từng coi bà con bần cố nông là tầng lớp tiên phong của xã hội cơ mà, sao giờ lại quay lưng với dân nghèo? Xin thưa, ấy là câu nói của thời kỳ cải cách ruộng đất, của thời chiến tranh khi chính quyền cần cơ bắp, cần lòng nhiệt huyết của bần cố nông, cần con tim nóng đi cùng với những cái đầu ngốc để dễ sai bảo, để có thể xả thân cầm súng, để có thể ngất ngây với lý tưởng cộng sản, mơ tới một chân trời tráng lệ không tưởng nhưng tưởng chừng rất gần với lời dụ mị của cán bộ. Còn bây giờ là thế kỉ 21, tiếng súng đã tắt, giờ là thời của cách mạng công nghệ 4.0, bần cố nông thì làm được gì? Tư duy phải đổi mới chứ. Vẫn câu hỏi tôi đã hỏi bạn hôm qua. Nếu tôi và các bạn là Hiến, chúng ta sẽ làm gì khi vào một ngày 30 kẻ có trang bị vũ khí đến mảnh đất ta đã đổ mồ hôi, sôi nước mắt, ta đã chăm bón từng nhành cây, cái lá, nơi vợ con ta sinh sống lương thiện, chúng chửi rủa, đe doạ và tấn công? Ta sẽ nuốt nước mắt vào trong, lặng lẽ thu dọn đồ đạc và ra đi, sẽ trở thành một gia đình hành khất trong cuộc đời? Làm thế, ta sẽ thấy mình là một con người nữa không? Làm thế ta có còn cảm thấy mình là một người đàn ông, một người chồng, người cha của một gia đình nữa không? Với bậc đại anh hùng, chấp nhận mất mát, nhịn nhục thì có thể nuốt nước mắt, nuốt cục hận to đùng vào bụng để ra đi để rồi lập nghiệp lại, nhưng ở đời có mấy người là đại anh hùng? Nếu Hiến là đại anh hùng thì Hiến đã không sống như một người nông dân suốt những năm qua. Ở đây ta đang nói tới một người nông dân và ta không có quyền đòi hỏi quá nhiều từ một người nông dân. Con người khi bị đẩy tới bước đường cùng sẽ làm điều mà bình thường họ không làm, con giun xéo mãi cũng quằn, huống hồ con người. Càng viết, càng suy nghĩ về thân phận của Hiến, về gia đình của Hiến, tôi càng thương xót và tôi càng căm ghét chính quyền địa phương nơi đã ra quyết định cướp đất của họ, tôi căm ghét chủ công ty Long Sơn đã dùng tiền, quan hệ để chèn ép người thấp cổ bé họng. Stt này tôi viết chỉ như một sự giải toả cảm xúc của chính mình mà chẳng có giải pháp nào ở đây cả. Nhưng tôi tin, câu chuyện này sẽ không vô nghĩa bởi nó sẽ đánh thức lương tri của con người. Tất cả mọi điều diễn ra nếu nhìn sâu vào, ta đều có thể học được điều gì đấy. Bài học của cá nhân tôi là, nếu tôi bị cướp như Hiến, tôi sẽ nuốt lệ để ra đi, tôi sẽ không nổ súng vào mấy kẻ tay sai ngu dốt mà tôi sẽ tính sổ với những kẻ chủ mưu của vụ cướp. Khi thứ được gọi là pháp luật không phục vụ công lý thì tôi sẽ thực hiện công lý của mình. Một lời khuyên cho các bạn đã khuyên Hiến ra đầu thú là các bạn nên thận trọng. Bởi các bạn là các bạn, Hiến là Hiến. Các bạn là những người có học, có phần may mắn trong xã hội, còn Hiến là một nông dân khốn khổ. Nếu các bạn chưa có khả năng đặt mình vào số phận người khác để cảm, để thấm những khốn khổ của họ, các bạn chưa thể đưa ra lời khuyên. Hơn nữa, cái sự có học của các bạn cũng không đảm bảo là các bạn có thể bảo vệ được Hiến trong xã hội này. Tôi cũng coi đây là bài học của chính mình, tôi sẽ thận trọng khi khuyên người khác hành động khi mà hoàn cảnh sống của tôi và của người khác quá khác nhau. Tôi buồn, bởi câu chuyện này rất gần với sự man rợ mà nhân loại đã trải qua nhiều năm trước nhưng lại đang xảy ra trên đất nước này.

977Upvotes
4Downvotes
93Reminds

More from ChauDoan

Nhà Văn, Cơn Khát Trải Nghiệm, Sức Ép Đời Thường Nhà văn dù có trải nghiệm nhiều đến đâu, qua một vài tác phẩm bỗng thấy trống rỗng như con tằm đã kiệt tơ trong bụng. Chính vì vậy mà người cầm bút luôn khát khao được kết bạn với người hay, được chiêm ngưỡng những bóng hình đẹp đẽ để có thêm trải nghiệm, cảm xúc cho văn chương. Nhà văn luôn bị giằng xé với nhu cầu được nhốt trong tháp ngà để tư duy, tưởng tượng và cơn khát hoà mình với đời sống để làm mới bản thân. Hơn nữa, anh ta còn chịu sức ép từ cuộc sống đời thường. Bỏ qua số ít bán được sách, viết đều, có thu nhập tốt từ sách như Nguyễn Nhật Ánh, nhà văn viết truyện trẻ em thì đa phần nhà văn, kể cả ở nước ngoài đều bị sức ép đời thường, hầu như ai cũng có gia đình, vẫn phải làm nghề khác để nuôi con. Nhiều nhà văn nước ngoài, trong những lời khuyên cho người viết trẻ là không nên có con nếu muốn trở thành nhà văn. Nhưng nếu không có con thì liệu nhà văn có thể viết được hay về người làm cha, làm mẹ được không? Theo tôi là không. Nhưng bù lại, chàng/nàng ta sẽ có thời gian rong chơi, làm người tình thế gian, có nhiều trải nghiệm thú vị khác, và tất nhiên cảm xúc của con người tự do, cô đơn cũng hiện lên trong những trang viết. Bi kịch của tớ là vừa thích có gia đình, vừa thích làm một kẻ lang thang. Haizz, biết làm sao giờ? Ở đây không nói lựa chọn nào hơn lựa chọn nào. Chỉ biết rằng kẻ cầm bút nghiêm túc sẽ có những niềm vui, nỗi buồn riêng. Hắn vừa là kẻ đi tu, vừa là một kẻ lang thang kiếm tìm chứng nghiệm đời thường. Chẳng cao quý mà cũng chẳng thấp hèn, chỉ cảm thấy mình được SỐNG cạn kiệt từng giây phút số phận đã ban tặng. Chính vì vậy mà khi nhà văn ngắm nhìn cuộc sống, trong đầu hắn đã ngầm phác hoạ một cốt truyện, đã "chụp ảnh" một tính cách thú vị, âm mưu dùng tư liệu ấy vào một cuốn chuyện nào đấy. Cho nên, bạn nên đề phòng với khi tiếp xúc với họ.
Tôi tự hỏi tại sao người ta hay nói từ "cướp vợ cướp chồng"? Vợ, chồng là những người lớn, đâu phải em bé mà cướp được nhỉ. Vậy đây là cướp tình yêu chăng? Nhưng tình yêu là một thứ trừu tượng, cũng không phải hũ vàng, hũ bạc mà cướp được. Trừ những chuyện quyến rũ, giả danh tình yêu để chinh phục, lấy đi tình cảm của một người có gia đình nhưng vì mục đích khác thì đáng lên án. Đấy là lừa đảo, câu chuyện đã rõ ràng, không nói làm gì. Ở đây ta nói tới tình yêu thực sự. Nếu một người có chồng, có vợ gặp một người thứ ba và fall in love, anh, chị ta có quyền đi theo con tim mình không? Và làm điều ấy có phi đạo đức không? Nếu trái tim anh/chị ta đã tràn đầy tình yêu, đã hạnh phúc thì làm sao ai có thể lấy con tim anh/chị ta được. Chỉ bởi giấy đăng kí kết hôn, một lời thề nguyền mà phải cầm tù cả quãng đời về sau trong buồn nản chán chường, liệu có phải là cách sống lành mạnh không? Điều này phụ thuộc quan điểm riêng, tính cách, lối sống mỗi người. Không thể có công thức cho việc riêng tư. Tôi chỉ nêu ra quan điểm của tôi. Theo tôi là không. Khi không hạnh phúc, thì anh/chị ta có quyền đi tìm hạnh phúc mới. Một lời thề, một cái giấy có dấu phường không phải ngục tù con tim. Mà bất hạnh không thể sinh ra hạnh phúc. Người vợ/chồng kia cũng không thể hạnh phúc khi đối tác của mình bất hạnh. Chỉ người yếu đuối mới níu giữ vô lý và tuyệt vọng. Đôi khi sự níu giữ ấy lại giả danh tình yêu nhưng thực ra là sự sở hữu, thói quen làm chủ, thích điều khiển người khác. Tình yêu đích thực rất đẹp và nó có lý riêng của nó, nó sẽ át đi tất cả những lý lẽ lởm khởm, nhân danh một loạt mĩ từ: Đạo đức, chung thuỷ, trách nhiệm, tình nghĩa... Ở đây, khi hai con người rung động vì nhau thực sự, họ cần phải mạnh mẽ để đến với nhau. Mặc xác tất cả định kiến của xã hội. Họ sống cho họ, chứ không phải cho bất kì ai khác. Chỉ có những người yêu, hiểu và cảm tình yêu sâu sắc sẽ dám làm điều ấy. Tình yêu, vẻ đẹp ấy không dành cho những kẻ hời hợt, hèn nhát, sống nửa vời.

Tôi đã định không viết về vụ Đặng Văn Hiến bởi các bạn đã viết quá nhiều nhưng rồi tôi bắt buộc phải viết bởi có mấy ý cần phải bổ sung. Hãy tự đặt mình vào địa vị của Đặng Văn Hiến, của Đoàn Văn Vươn hay của bao nhiêu nông dân mất đất các bạn sẽ làm gì? Trước khi Đặng Văn Hiến hay Đoàn Văn Vươn trở thành tội phạm đứng trước toà, họ là những nông dân lương thiện, chăm chỉ lao động, họ đã yêu mảnh đất của họ, yêu công việc của họ và bao giọt mồ hôi của họ đã đổ xuống trên mảnh đất ấy. Rồi một ngày, công sức lao động của họ bị cướp đi. Đối với Đặng Văn Hiến thì đấy là 8 năm đằng đẵng chịu áp bức, quấy phá của công ty Long Sơn. Người nào đã phải chịu đựng căng thẳng thời gian dài như vậy mà vẫn giữ được bình tĩnh mới là lạ. Chưa kể, trên mảnh đất ấy vợ con của Hiến, những người yêu quý nhất của anh cũng đang sống. Rồi một ngày cả mấy chục người mang vũ khí đến đe doạ, ném đá để cướp đi thành quả lao động bao năm của Hiến. Toà án ở Việt Nam vốn bị “cận thị” nên chỉ nhìn hay cố tình nhìn sự việc ở khúc gần, mà quên đi căn nguyên ban đầu của sự việc. Tôi đã phải tự hỏi mình rất nhiều là nếu mình là Hiến, mình sẽ làm gì? Bản tính quyết liệt mạnh mẽ vốn có sẽ không cho phép tôi cúi đầu ngoan ngoãn mà từ bỏ dễ dàng thành quả lao động của mình, nhưng nếu tôi hành động như Hiến, tôi cũng sẽ thành tội nhân và sự thiệt thòi sẽ càng thiệt thòi hơn. Như vậy để sống tiếp, tôi bắt buộc phải cúi đầu, rạp mình sát đất như một loài bò sát khi quyền lực và những kẻ có tiền áp bức. Làm như vậy tôi sẽ sống tiếp nhưng nỗi hận sẽ đốt cháy tâm can tôi và là người nông dân, sống mà mất đất thì sự sống ấy cũng gần với cái chết. Như vậy là người nông dân không có đường sống, đằng nào cũng chết. Những người quan tâm tới những vụ dân oan, chắc hẳn sẽ đồng ý khi tôi nói rằng chính quyền địa phương của nhiều nơi là một lũ khốn nạn, một lũ dùng cường quyền để áp bức, để cướp trắng trợn tài sản của người dân. Cướp là một hành động có tính truyền thống của chính quyền. Cướp trong cải cách ruộng đất, cướp trong cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, cướp sau năm 75 với tư sản miền Nam, cướp vào năm 1982 ở một số tỉnh thành với những gia đình nhà 2 tầng có vẻ giàu có. Do vậy, việc để xảy ra sự việc đau lòng kia, lỗi đầu tiền là do chính quyền địa phương. Tại sao thằng chủ công ty Long Sơn, thằng gây ra toàn bộ sự việc này lại được giảm án từ 6 năm thành 4 năm mà Đặng Văn Hiến vẫn bị xử tử, mặc dù hành động ấy được làm trong khi kích động cao độ, là hành động tự vệ, được làm trong cơn phẫn uất bảo vệ gia đình, tài sản. Phải chăng toà án cũng như chính quyền nơi Hiến ở bênh vực kẻ có tiền như công ty Long Sơn mà cố tình khép Hiến vào tội chết, việc này giống như một hành động trả thù chứ không phải là công lý. Tôi đề nghị báo chí, mạng xã hội hãy quan tâm để Hiến thoát khỏi tội chết. Bởi nếu điều ấy xảy ra, nó sẽ là một cái nhát đâm vào tim của lương tri, vào công lý, là một sự thắng thế của cái ác, của quyền lực thiên vị, của sự câu kết giữa quyền lực và tiền bạc chống lại người nông dân thân cô thế cô, là tiếng kêu thắng thế đầy ngạo mạn và man rợ của những kẻ đạo đức giả mang bộ mặt luật phát và chính quyền đối với người lao động. Kêu gọi ra đầu thú để hưởng khoan hồng rồi lừa người ta vào chỗ chết? Lần sau lời kêu gọi của các vị sẽ có ai hưởng ứng? Khép Hiến vào tội chết không chỉ là một sự ngu xuẩn chống lại lương tri của công luận mà còn là một hành động làm rơi cái mặt nạ để lộ bản chất man rợ, dối trá, lừa đảo của các vị. Không được nhân danh luật pháp để giết Hiến, bởi đấy là một nạn nhân đáng thương của sự điều hành xã hội của chính các vị. Nếu các vị cố tình đẩy Hiến vào chỗ chết, tôi e rằng phản ứng của những người nông dân mất đất những lần sau sẽ còn khốc liệt hơn nữa, bởi khi họ đã xác định không còn gì để mất, không còn đường để sống thì họ sẽ chọn hành động phản kháng có thể rửa nỗi hận của họ một cách tốt nhất.

15.85k views ·

More from ChauDoan

Nhà Văn, Cơn Khát Trải Nghiệm, Sức Ép Đời Thường Nhà văn dù có trải nghiệm nhiều đến đâu, qua một vài tác phẩm bỗng thấy trống rỗng như con tằm đã kiệt tơ trong bụng. Chính vì vậy mà người cầm bút luôn khát khao được kết bạn với người hay, được chiêm ngưỡng những bóng hình đẹp đẽ để có thêm trải nghiệm, cảm xúc cho văn chương. Nhà văn luôn bị giằng xé với nhu cầu được nhốt trong tháp ngà để tư duy, tưởng tượng và cơn khát hoà mình với đời sống để làm mới bản thân. Hơn nữa, anh ta còn chịu sức ép từ cuộc sống đời thường. Bỏ qua số ít bán được sách, viết đều, có thu nhập tốt từ sách như Nguyễn Nhật Ánh, nhà văn viết truyện trẻ em thì đa phần nhà văn, kể cả ở nước ngoài đều bị sức ép đời thường, hầu như ai cũng có gia đình, vẫn phải làm nghề khác để nuôi con. Nhiều nhà văn nước ngoài, trong những lời khuyên cho người viết trẻ là không nên có con nếu muốn trở thành nhà văn. Nhưng nếu không có con thì liệu nhà văn có thể viết được hay về người làm cha, làm mẹ được không? Theo tôi là không. Nhưng bù lại, chàng/nàng ta sẽ có thời gian rong chơi, làm người tình thế gian, có nhiều trải nghiệm thú vị khác, và tất nhiên cảm xúc của con người tự do, cô đơn cũng hiện lên trong những trang viết. Bi kịch của tớ là vừa thích có gia đình, vừa thích làm một kẻ lang thang. Haizz, biết làm sao giờ? Ở đây không nói lựa chọn nào hơn lựa chọn nào. Chỉ biết rằng kẻ cầm bút nghiêm túc sẽ có những niềm vui, nỗi buồn riêng. Hắn vừa là kẻ đi tu, vừa là một kẻ lang thang kiếm tìm chứng nghiệm đời thường. Chẳng cao quý mà cũng chẳng thấp hèn, chỉ cảm thấy mình được SỐNG cạn kiệt từng giây phút số phận đã ban tặng. Chính vì vậy mà khi nhà văn ngắm nhìn cuộc sống, trong đầu hắn đã ngầm phác hoạ một cốt truyện, đã "chụp ảnh" một tính cách thú vị, âm mưu dùng tư liệu ấy vào một cuốn chuyện nào đấy. Cho nên, bạn nên đề phòng với khi tiếp xúc với họ.
Tôi tự hỏi tại sao người ta hay nói từ "cướp vợ cướp chồng"? Vợ, chồng là những người lớn, đâu phải em bé mà cướp được nhỉ. Vậy đây là cướp tình yêu chăng? Nhưng tình yêu là một thứ trừu tượng, cũng không phải hũ vàng, hũ bạc mà cướp được. Trừ những chuyện quyến rũ, giả danh tình yêu để chinh phục, lấy đi tình cảm của một người có gia đình nhưng vì mục đích khác thì đáng lên án. Đấy là lừa đảo, câu chuyện đã rõ ràng, không nói làm gì. Ở đây ta nói tới tình yêu thực sự. Nếu một người có chồng, có vợ gặp một người thứ ba và fall in love, anh, chị ta có quyền đi theo con tim mình không? Và làm điều ấy có phi đạo đức không? Nếu trái tim anh/chị ta đã tràn đầy tình yêu, đã hạnh phúc thì làm sao ai có thể lấy con tim anh/chị ta được. Chỉ bởi giấy đăng kí kết hôn, một lời thề nguyền mà phải cầm tù cả quãng đời về sau trong buồn nản chán chường, liệu có phải là cách sống lành mạnh không? Điều này phụ thuộc quan điểm riêng, tính cách, lối sống mỗi người. Không thể có công thức cho việc riêng tư. Tôi chỉ nêu ra quan điểm của tôi. Theo tôi là không. Khi không hạnh phúc, thì anh/chị ta có quyền đi tìm hạnh phúc mới. Một lời thề, một cái giấy có dấu phường không phải ngục tù con tim. Mà bất hạnh không thể sinh ra hạnh phúc. Người vợ/chồng kia cũng không thể hạnh phúc khi đối tác của mình bất hạnh. Chỉ người yếu đuối mới níu giữ vô lý và tuyệt vọng. Đôi khi sự níu giữ ấy lại giả danh tình yêu nhưng thực ra là sự sở hữu, thói quen làm chủ, thích điều khiển người khác. Tình yêu đích thực rất đẹp và nó có lý riêng của nó, nó sẽ át đi tất cả những lý lẽ lởm khởm, nhân danh một loạt mĩ từ: Đạo đức, chung thuỷ, trách nhiệm, tình nghĩa... Ở đây, khi hai con người rung động vì nhau thực sự, họ cần phải mạnh mẽ để đến với nhau. Mặc xác tất cả định kiến của xã hội. Họ sống cho họ, chứ không phải cho bất kì ai khác. Chỉ có những người yêu, hiểu và cảm tình yêu sâu sắc sẽ dám làm điều ấy. Tình yêu, vẻ đẹp ấy không dành cho những kẻ hời hợt, hèn nhát, sống nửa vời.

Tôi đã định không viết về vụ Đặng Văn Hiến bởi các bạn đã viết quá nhiều nhưng rồi tôi bắt buộc phải viết bởi có mấy ý cần phải bổ sung. Hãy tự đặt mình vào địa vị của Đặng Văn Hiến, của Đoàn Văn Vươn hay của bao nhiêu nông dân mất đất các bạn sẽ làm gì? Trước khi Đặng Văn Hiến hay Đoàn Văn Vươn trở thành tội phạm đứng trước toà, họ là những nông dân lương thiện, chăm chỉ lao động, họ đã yêu mảnh đất của họ, yêu công việc của họ và bao giọt mồ hôi của họ đã đổ xuống trên mảnh đất ấy. Rồi một ngày, công sức lao động của họ bị cướp đi. Đối với Đặng Văn Hiến thì đấy là 8 năm đằng đẵng chịu áp bức, quấy phá của công ty Long Sơn. Người nào đã phải chịu đựng căng thẳng thời gian dài như vậy mà vẫn giữ được bình tĩnh mới là lạ. Chưa kể, trên mảnh đất ấy vợ con của Hiến, những người yêu quý nhất của anh cũng đang sống. Rồi một ngày cả mấy chục người mang vũ khí đến đe doạ, ném đá để cướp đi thành quả lao động bao năm của Hiến. Toà án ở Việt Nam vốn bị “cận thị” nên chỉ nhìn hay cố tình nhìn sự việc ở khúc gần, mà quên đi căn nguyên ban đầu của sự việc. Tôi đã phải tự hỏi mình rất nhiều là nếu mình là Hiến, mình sẽ làm gì? Bản tính quyết liệt mạnh mẽ vốn có sẽ không cho phép tôi cúi đầu ngoan ngoãn mà từ bỏ dễ dàng thành quả lao động của mình, nhưng nếu tôi hành động như Hiến, tôi cũng sẽ thành tội nhân và sự thiệt thòi sẽ càng thiệt thòi hơn. Như vậy để sống tiếp, tôi bắt buộc phải cúi đầu, rạp mình sát đất như một loài bò sát khi quyền lực và những kẻ có tiền áp bức. Làm như vậy tôi sẽ sống tiếp nhưng nỗi hận sẽ đốt cháy tâm can tôi và là người nông dân, sống mà mất đất thì sự sống ấy cũng gần với cái chết. Như vậy là người nông dân không có đường sống, đằng nào cũng chết. Những người quan tâm tới những vụ dân oan, chắc hẳn sẽ đồng ý khi tôi nói rằng chính quyền địa phương của nhiều nơi là một lũ khốn nạn, một lũ dùng cường quyền để áp bức, để cướp trắng trợn tài sản của người dân. Cướp là một hành động có tính truyền thống của chính quyền. Cướp trong cải cách ruộng đất, cướp trong cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh, cướp sau năm 75 với tư sản miền Nam, cướp vào năm 1982 ở một số tỉnh thành với những gia đình nhà 2 tầng có vẻ giàu có. Do vậy, việc để xảy ra sự việc đau lòng kia, lỗi đầu tiền là do chính quyền địa phương. Tại sao thằng chủ công ty Long Sơn, thằng gây ra toàn bộ sự việc này lại được giảm án từ 6 năm thành 4 năm mà Đặng Văn Hiến vẫn bị xử tử, mặc dù hành động ấy được làm trong khi kích động cao độ, là hành động tự vệ, được làm trong cơn phẫn uất bảo vệ gia đình, tài sản. Phải chăng toà án cũng như chính quyền nơi Hiến ở bênh vực kẻ có tiền như công ty Long Sơn mà cố tình khép Hiến vào tội chết, việc này giống như một hành động trả thù chứ không phải là công lý. Tôi đề nghị báo chí, mạng xã hội hãy quan tâm để Hiến thoát khỏi tội chết. Bởi nếu điều ấy xảy ra, nó sẽ là một cái nhát đâm vào tim của lương tri, vào công lý, là một sự thắng thế của cái ác, của quyền lực thiên vị, của sự câu kết giữa quyền lực và tiền bạc chống lại người nông dân thân cô thế cô, là tiếng kêu thắng thế đầy ngạo mạn và man rợ của những kẻ đạo đức giả mang bộ mặt luật phát và chính quyền đối với người lao động. Kêu gọi ra đầu thú để hưởng khoan hồng rồi lừa người ta vào chỗ chết? Lần sau lời kêu gọi của các vị sẽ có ai hưởng ứng? Khép Hiến vào tội chết không chỉ là một sự ngu xuẩn chống lại lương tri của công luận mà còn là một hành động làm rơi cái mặt nạ để lộ bản chất man rợ, dối trá, lừa đảo của các vị. Không được nhân danh luật pháp để giết Hiến, bởi đấy là một nạn nhân đáng thương của sự điều hành xã hội của chính các vị. Nếu các vị cố tình đẩy Hiến vào chỗ chết, tôi e rằng phản ứng của những người nông dân mất đất những lần sau sẽ còn khốc liệt hơn nữa, bởi khi họ đã xác định không còn gì để mất, không còn đường để sống thì họ sẽ chọn hành động phản kháng có thể rửa nỗi hận của họ một cách tốt nhất.

15.85k views ·