Tôi đã định không viết về vụ Đặng Văn Hiến bởi các bạn đã viết quá nhiều nhưng rồi tôi bắt buộc phải viết bởi có mấy ý cần phải bổ sung. Hãy tự đặt mình vào địa vị của Đặng Văn Hiến, của Đoàn Văn Vươn hay của bao nhiêu nông dân mất đất các bạn sẽ làm gì? Trước khi Đặng Văn Hiến hay Đoàn Văn Vươn trở thành tội phạm đứng trước toà, họ là những nông dân lương thiện, chăm chỉ lao động, họ đã yêu mảnh đất của họ, yêu công việc của họ và bao giọt mồ hôi của họ đã đổ xuống trên mảnh đất ấy. Rồi một ngày, công sức lao động của họ bị cướp đi. Đối với Đặng Văn Hiến thì đấy là 8 năm đằng đẵng chịu áp bức, quấy phá của công ty Long Sơn. Người nào đã phải chịu đựng căng thẳng thời gian dài như vậy mà vẫn giữ được bình tĩnh mới là lạ. Chưa kể, trên mảnh đất ấy vợ con của Hiến, những người yêu quý nhất của anh cũng đang sống. Rồi một ngày cả mấy chục người mang vũ khí đến đe doạ, ném đá để cướp đi thành quả lao động bao năm của Hiến. Toà án ở Việt Nam vốn bị “cận thị” nên chỉ nhìn hay cố tình nhìn sự việc ở khúc gần, mà quên đi căn nguyên ban đầu của sự việc. Tôi đã phải tự hỏi mình rất nhiều là nếu mình là Hiến, mình sẽ làm gì? Bản tính quyết liệt mạnh mẽ vốn có sẽ không cho phép tôi cúi đầu ngoan ngoãn mà từ bỏ dễ dàng thành quả lao động của mình, nhưng nếu tôi hành động như Hiến, tôi cũng sẽ thành tội nhân và sự thiệt thòi sẽ càng thiệt thòi hơn. Như vậy để sống tiếp, tôi bắt buộc phải cúi đầu, rạp mình sát đất như một loài bò sát khi quyền lực và những kẻ có tiền áp bức. Làm như vậy tôi sẽ sống tiếp nhưng nỗi hận sẽ đốt cháy tâm can tôi và là người nông dân, sống mà mất đất thì sự sống ấy cũng gần với cái chết. Như vậy là người nông dân không có đường sống, đằng nào cũng chết. Những người quan tâm tới những vụ dân oan, chắc hẳn sẽ đồng ý khi tôi nói rằng chính quyền địa phương của nhiều nơi là một lũ khốn nạn, một lũ dùng cường quyền để áp bức, để cướp trắng trợn tài sản của người dân. Cướp là một hành động có tính truyền thống của chính quyền. Cướp trong cải cách ruộn...