ĐỨA TRẺ NÀY GIÁ BAO NHIÊU ? Đứa trẻ này giá bao nhiêu? – Trời ơi, trên đời này còn có câu hỏi nào tàn nhẫn hơn không hả trời? “Thêm một ca sản phụ có HIV bỏ con, cha vào nhé!” – những thông báo ngắn gọn kiểu như thế từ mấy bệnh viện phụ sản đã trở nên quá quen thuộc với cha Toại, quen đến độ cứ thế mà lập tức vào viện, làm những thủ tục đã làm không biết bao nhiêu lần, rồi bế đứa trẻ về mái ấm Mai Tâm. Nhưng làm gì có ca nào giống ca nào? Một đứa trẻ bơ vơ, cả một đời người thăm thẳm. Một bà mẹ rứt ruột chối từ con, cả một bi kịch nghiệt ngã đủ kiểu đủ đường. Lần này, bà mẹ trốn viện - một cảnh tượng cũng khá quen thuộc ở khoa phụ sản của Bv Hùng Vương với những ca mẹ HIV. Chị bị bắt lại. Không có một mảnh giấy lận lưng. Không tí quần áo đồ đạc. Chỉ vác cái bụng bầu. Vô đẻ. Rồi trốn. Cũng không có cắc nào trong người. Những ngày qua, ai cho gì ăn nấy. Và trốn. Nhưng khi đã bị bắt lại, cơ hội mở ra trước mắt. Cò! Phải, rất nhiều cò! Họ ra giá. Họ tranh nhau. 15 triệu – đó là giá chốt cao nhất để giao cho cò đứa trẻ ngay khi chị bế nó ra khỏi cổng bệnh viện. Viện phí ? Khỏi lo. Cò trả. Khi cha Toại tới, giá đã chốt xong rồi. Thêm một cuộc ngã giá. - Tôi cần tiền, tôi sống làm sao được những ngày đẻ xong mà không có tiền ? - Về với Mai Tâm, tôi lo cho cả mẹ lẫn con - Không, tôi còn đứa con lớn nữa, tôi gởi nó vô nhà trẻ 3 ngày nay không đón để đi đẻ. - Đưa cháu về Mai Tâm, tôi lo cho cả 3 người. - Không, tôi không đi đâu hết. Tôi cần tiền. Tôi cần 15 triệu. - Nghe này, giao con cho họ, họ sẽ không bao giờ cho bố mẹ nuôi biết con chị mắc HIV… Giao bé cho cho tôi, con chị sẽ được uống thuốc ngay lúc sơ sinh, cơ hội thoát HIV là 99%. Cháu còn nhỏ quá, cần mẹ. Chị cũng yên tâm chăm sóc con, không phải lo ăn uống, sữa tã… - Không, tôi cần tiền. Không có 15 triệu, tôi giao con cho cò. Bà mẹ dứt khoát. Cha Toại lục hết túi ngoài túi trong. 5 triệu cả thảy. Viện phí đã hết 3 triệu, chỉ còn 2. - Hãy giao con cho tôi, cháu sẽ được chữa trị, có cơ hội thoát HIV. Chị...