Chúng mình là bọn mải chơi
Nên tình cứ thế, nằm phơi ven đường
Ôm thuyền mà nhớ phong sương,
Ở bên quan họ lại thương ả đào
Tàn xuân uá cả cơi trầu
thấy duyên vỗ cánh qua sào thế gian
Anh về có tiếc dở dang?
Còn em gánh những mùa vàng ra sông.
Đổ đi mà nát cả lòng
Đổ đi để tím cánh đồng đổ đi.
Hà Cao.