Ngày hôm qua, ông thủ tướng Phúc có nói cần tham khảo ý kiến của nhân dân, tôi là một người dân Việt và đây là ý kiến của tôi. Nếu chỉ đơn thuần là một bài toán kinh tế thì tôi đã không hé nửa lời bởi kinh tế không phải là chuyên môn của tôi nhưng đây hoàn toàn không chỉ là bài toán kinh tế và những người phản đối dự luật đặc khu cũng bởi điều này. Chưa có đặc khu thì nền kinh tế của Việt Nam đã phụ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc và đây chính là sai lầm của lãnh đạo Việt Nam. Không thể đổ lỗi là bởi nền kinh tế của ta yếu kém và bắt buộc phải như vậy mới sống còn được. Khi đường thở của ta đang nằm trong tay một kẻ khác thì ta cũng không khác gì một kẻ nô lệ. Đã phụ thuộc thì sự độc lập chỉ là giả tạm hay là một sự độc lập mỏng manh và đầy rủi ro. Có nhiều bạn còn mơ hồ và không nhìn thấy sự liên hệ giữa dự luật đặc khu và hiểm hoạ Trung Cộng. Nếu một ai còn nghi ngờ điều này, xin hãy nhắm mắt lại và tưởng tượng mình là những ngư dân Việt Nam, hàng ngày ra biển mà trong lòng nơm nớp lo sợ gặp tầu đánh cá Trung Cộng. Đừng bảo là tôi nói quá điều này và đừng mang mấy câu phỏng vấn ngư dân trên báo chí mà cãi lại là ngư dân của ta không sợ. Trung Cộng có chương trình huấn luyện ngư dân của chúng thành một lực lượng “dân quân trên biển” có trang bị vũ khí và chính phủ bỏ tiền bọc thép cho tầu đánh cá. Điều này báo chí quốc tế đã viết. Các bạn có thể tìm kiếm thông tin dễ dàng. Việc quân sự hoá ngư dân, quân sự hoá biển Đông, xây và biến đảo nhân tạo thành căn cứ quân sự đã tạo ra một sự nghẹt thở về phía biển. Giờ đây, rất nhiều những dự án bất động sản trong đất liền có nguồn gốc tài chính từ Trung Quốc và đất nước này đang biến thành chủ nợ lớn của Việt Nam. Nếu đi du lịch ở Đà Nẵng, Nha Trang thì bạn sẽ cảm thấy sự hiện diện của người Trung Quốc, sự hiện diện văn hoá của họ rất rõ. Ở đây tôi không ghét người Trung Quốc mà tôi ghét sự ảnh hưởng của văn hoá Trung Quốc tới Việt Nam, tôi ghét sự ảnh hưởng kinh tế của Trung Quốc với kinh tế Việt Nam và tôi ghét âm mưu bành trướng của lãnh đạo Trung Quốc. Mặc dù đúng là về văn hoá, Việt Nam có chịu sự ảnh hưởng nhiều nhưng tôi không muốn phần còn lại của hồn Việt rồi sẽ bị nhuộm mầu xanh đỏ của Tầu Cộng. Cái sức sống văn hoá của dân tộc Việt nhất định không bao giờ chịu sự đồng hoá, chẳng thế mà một nghìn năm đô hộ không khiến người Việt quên mình là ai. Xin đừng ai mở mồm nói với tôi về tình hữu nghị Trung –Việt. Các vị có thể hót như vậy khi tay bắt mặt mừng, miệng cười hảo lớ hảo lớ... theo phép ngoại giao nhưng đừng nói với người dân Việt về thứ tình hữu nghị thối rữa, đầy giả dối ấy. Cũng đừng ai nói về việc Việt Nam chịu ơn Trung Quốc về vũ khí và thực phẩm trong cuộc chiến Bắc-Nam. Họ có vũ khí và thực phẩm nhưng máu là máu của người Việt. Và Việt Nam lúc ấy chỉ là một quân cờ để Trung Cộng và Liên Xô lấy thế trên bàn cờ quốc tế. Hãy nhớ là mỗi một món hàng của con sói là một thứ quả đắng và cái giá phải trả là vô cùng to lớn. Hãy nhìn xem cách chúng lấy Hoàng Sa của chúng ta như thế nào? Rất nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đến nỗi mà lãnh đạo Bắc Việt lúc ấy còn vui vẻ an ủi nhau là các tồng chí ấy sẽ trả lại cơ mà. Hãy nhớ cho thật kĩ, chúng ta là những con cừu đang chơi với sói và nếu còn mơ màng về điều này thì sự mất mát sẽ không dừng lại như hiện tại mà sẽ còn đau đớn nhiều hơn nữa và để gỡ gạc lại được sự mất mát thì dân tộc này sẽ oằn mình thiệt thòi vô cùng nhiều. Và hãy nhớ rằng sự đau đớn ấy không phải là tôi, là các bạn, là các lãnh đạo và các đại biểu quốc hội phải chịu mà là con, là cháu, là chắt của chúng ta phải chịu. Tôi cảm thấy bất lực làm sao. Ngay tại thời điểm này, hàng triệu người đang nhận rõ nguy cơ ấy nhưng những tiếng nói của lương tri quá yếu ớt và những gì chúng ta lo sợ vẫn cứ xảy ra. Tức là lương tri đang nép vế trước quyền lực, đang run rẩy sợ sệt trước sức mạnh của các nhóm lợi ích. Rồi đây, mấy chục năm nữa, một trăm năm nữa khi địa vị của người Việt đã trở nên quá thấp so với người Trung Quốc thì con cháu chúng ta có thể sẽ làm gì để đứng lên và toả sáng như điều tiền nhân của chúng ta mong muốn? Đừng ngồi đấy mà hót những tiếng giả dối là rồi con cháu chúng ta sẽ lấy lại được. Chúng ta đang sống sờ sờ ở đây, đang hít thở bầu không khí này nhưng chúng ta lại trực tiếp và gián tiếp trở thành tội đồ đẩy dân tộc này vào ngõ cụt thì con cháu nào có thể làm thay được chúng ta? Điều ấy chỉ trở thành hiện thực nếu đất Việt lại sinh ra Thánh Gióng, nhưng tiếc thay đấy chỉ là một truyền thuyết thể hiện khát vọng dân tộc mà thôi. Có lẽ nào dân tộc này chỉ biết thể hiện khát vọng bằng truyền thuyết tự vẽ vời mà không thể vươn lên mạnh mẽ bằng hiện thực? Tôi tự hào về tiền nhân, những anh hùng của đất Việt bao nhiêu thì tôi lại thất vọng về con người Việt của hiện tại bấy nhiêu. Nếu cứ mơ màng thì một ngày nào đấy đừng ngạc nhiên khi thấy mình là công dân hạng hai ở chính đất nước của mình. https://nld.com.vn/kinh-te/thu-tuong-xin-y-kien-rong-rai-nha-khoa-hoc-nhan-dan-ve-dac-khu-kinh-te-20180710192706522.htm

719Upvotes
4Downvotes
80Reminds

More from ChauDoan

Hành trình sống Cuộc sống sẽ mang một ý nghĩa khi chúng ta nhìn nó như một hành trình tới một điểm nào đấy. Nói chính xác hơn thì mỗi cuộc đời sẽ có vài điểm đến chính và vô vàn điểm đến phụ. Tất nhiên, chúng ta vẫn có thể tận hưởng những niềm vui ngày qua ngày nhưng dừng lại một chút và suy ngẫm xem điều gì là quan trọng của đời mình, cái gì ta muốn đạt được trong cuộc sống hữu hạn này lại là điều tôi nghĩ là nên làm. Giống như một lữ khách lặng lẽ đi trên con đường của mình, bất chấp mưa gió, bụi bặm, sự khắc nghiệt nóng nực của sa mạc... người ấy vẫn đi. Hình ảnh ấy lập tức cho chúng ta hiểu rằng chắc hẳn con người ấy đang hướng tới một điểm đến nào đấy rất có ý nghĩa với ông, bà ta. Tuy không biết điểm đến ấy là gì nhưng mọi người dễ cảm thấy tôn trọng con người ấy. Và chính trong mỗi chúng ta cũng vậy. Tôi tin rằng nếu bạn có một điểm đến rất đẹp trong tâm tưởng, bạn sẽ là một lữ hành kiên nhẫn đi trên con đường mình. Có thể bạn sẽ gục ngã trước khi đến đích nhưng ngay cả điều ấy cũng vẫn mang một vẻ đẹp đáng trân trọng. Sống là mòn, sống là già đi và là sự ngắn lại của ngọn nến cuộc đời. Chỉ có điều nến thì để dành được, cuộc đời thì không. Do vậy, tại sao ta không dừng lại một chút và suy ngẫm xem những điểm đến của mình là gì và ta cần đi về hướng nào. Ta là một chiến binh lặng lẽ, một lữ hành có niềm tin trên con đường của mình nhưng ta cần một điểm đến đẹp để ta có thể tự hào về hành trình, về niềm tin của mình. Nếu muốn hành trình sống của mình có một ý nghĩa đẹp đẽ nào đấy thì bạn khó có thể bỏ qua mọi chuyện, mũ ni che tai, chỉ chăm lo cho góc sống nhỏ bé của riêng mình. Trên hành trình sống, bạn cần có bạn, bạn cần phải quan tâm xem tới những gì đang diễn ra xung quanh mình. Bởi biết đâu những lữ hành cuộc đời ấy đang hướng tới một điểm đến chính bạn đang muốn tới. Sự thờ ơ, không quan tâm là một điều vô cùng đáng sợ. Nó khiến xã hội chúng ta mông muội và cái xấu, cái ác sẽ xé nhỏ chúng ta ra để ăn thịt. Và bạn, bạn có đảm bảo rằng mình an toàn mãi và không bị những con sói ăn thịt không?

5.37k views ·

Phiên tòa phúc thẩm ngày kết thúc vào 20:45 phút ngày 10/7/2018. Toà quyết định y án với cả ba người: Trần Hoàng Phúc: 6 năm tù giam và 4 năm quản chế, Vũ Quang Thuận: 8 năm tù, 5 năm quản chế và Nguyễn Văn Điển, 6 năm tù, 4 năm quản chế. Trần Hoàng Phúc, 23 tuổi, là thành viên chương trình Sáng kiến Thủ lĩnh trẻ Đông Nam Á (YSEALI), sinh viên Đại học Luật TP. Hồ Chí Minh. Phúc bị bắt giam từ ngày 29/6/2017. Trong dịp Tổng thống Mỹ Barack Obama thăm Việt Nam và gặp gỡ các thành viên YSEALI tại TP. Hồ Chí Minh. Cơ quan điều tra cho rằng "Trần Hoàng Phúc có hành vi tàng trữ, làm và đăng tải các video có nội dung tuyên truyền chống nhà nước lên mạng Internet, vi phạm Điều 88 Bộ luật Hình sự." Tháng 10/2016, Liên Hiệp Quốc phát đi thông cáo kêu gọi chính phủ Việt Nam xóa bỏ điều 88, và các điều 79, 87, 245 và 258 luật hình sự mà cao ủy nhân quyền nói là "vi phạm tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế". Theo thông cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW), Việt Nam hiện có ít nhất 112 nhà hoạt động và blogger đang thụ án tù chỉ vì thực thi các quyền tự do cơ bản của mình, như tự do ngôn luận, nhóm họp, lập hội và tự do tôn giáo. Đây là phần bào chữa của luật sư Trịnh Vĩnh Phúc cho Trần Hoàng Phúc: - Thưa HĐXX, đại diện VKS, quý vị đồng nghiệp luật sư cùng toàn thể cử tọa! Tôi, Luật sư TRỊNH VĨNH PHÚC Để phản đối vi phạm thủ tục tố tụng nghiêm trọng tại phiên tòa phúc thẩm xét xử ông Vũ Quang Thuận, ông Nguyễn Văn Điển và ông Trần Hoàng Phúc, trong đó có sự vắng mặt không lý do của các giám định viên tư pháp về tư tưởng của Bộ Thông tin và truyền thông mà HĐXX không có biện pháp xử lý theo quy định của BLTTHS cũng như tình trạng sức khỏe của bị cáo Vũ Quang Thuận không đảm bảo tham gia phiên tòa mà HĐXX không chấp thuận hoãn phiên tòa theo thỉnh cầu của bị cáo và đề nghị của các luật sư. Để phán đối việc thân chủ của tôi là bị cáo Trần Hoàng Phúc bị chủ tọa phiên tòa tước đoạt quyền tự bào chữa một cách thiếu căn cứ và không chính đáng. Tôi quyết định từ bỏ quyền bào chữa của mình để tỏ thái độ, qua đó ủng hộ và bảo vệ bị cáo Trần Hoàng Phúc. Tôi chỉ muốn nói rằng: Chính quyền Batixta tại Cuba vào thập niên 50 của thế kỷ trước bị xem là độc tài, quân phiệt nhưng đã để cho Fidel Castro phát biểu tự bào chữa liên tục và kéo dài 4 tiếng đồng hồ trong vụ án hoạt động lật đổ chính quyền vào năm 1959 mà mọi người biết đến nội dung qua tác phẩm “Lịch xử sẽ xóa án cho tôi” do NXB Công an nhân dân xuất bản. Hết.

5.06k views ·
Những bài học về sự thất bại về đặc khu kinh tế trên thế giới thật vô cùng nhiều. Với Hàn Quốc cũng vậy. Năm 2003, chính phủ Hàn Quốc bắt đầu chỉ định những đặc khu kinh tế với hy vọng tăng sức cạnh tranh quốc gia bằng cách hấp dẫn đầu tư nước ngoài. 13 năm sau, hầu hết những đặc khu kinh tế rơi đều rơi vào trạng thái sống dở chết dở. Trong 8 đặc khu kinh tế ở Hàn Quốc, một số không thể tìm được nhà đầu tư và hoàn toàn mất đi cái tên là “đặc khu kinh tế” còn những đặc khu khác thì biến những khu công nghiệp thông thường và không thể đảm bảo số lượng doanh nghiệp như đã định của đặc khu kinh tế. Sự đầu tư lớn vào cơ sở hạ tầng của đặc khu cho thấy đấy chỉ là một sự lãng phí tiền thuế của dân. Một số đặc khu đã thành công trong việc kêu gọi doanh nghiệp nhưng 10 nhà đầu tư thì chỉ có 1 đầu tư nước ngoài, trái ngược hẳn với mục đích ban đầu của đặc khu kinh tế. Chưa kể điều này cũng gây ra bất đồng trong giới doanh nghiệp. Một loạt những doanh nghiệp Hàn Quốc xin chính phủ những ưu đãi như với những doanh nghiệp nước ngoài như bỏ hay giảm thuế doanh nghiệp, được mua hay thuê đất 50 năm hay được miễn không theo luật lao động. Nhưng chính phủ không thể chấp nhận bởi nó sẽ tạo ra một sự hỗn loạn nếu tất cả những doanh nghiệp Hàn Quốc đều đỏi hỏi như vậy. Vấn đề này rồi sẽ xảy ra ở Việt Nam. Các doanh nghiệp Việt Nam bên ngoài đặc khu sẽ cảm thấy thiệt thòi và họ sẽ bất mãn trước ưu đãi quá nhiều đối với các doanh nghiệp nước ngoài trong đặc khu. Sự giàu có sẽ rơi và nhà đầu tư nước ngoài thay vì vào các doanh nghiệp Việt Nam. Kết quả là sau 13 năm, 8 đặc khu kinh tế của Hàn Quốc chỉ kêu gọi được 5,6 tỷ đô, chỉ 5% so với tổng FDI trong những năm ấy. Như vậy là các đặc khu cũng chẳng có gì đặc biệt. Mục đích của đặc khu kinh tế là hấp dẫn đầu tư nước ngoài nhưng ở Việt Nam, tập đoàn Sun Group đã đổ nhiều tiền vào Vân Đồn. Không rõ là họ đón đầu để đầu cơ về bất động sản hay đầu tư lâu dài. Nếu là đầu cơ thì việc này sẽ khiến các nhà đầu tư nước ngoài ngại ngần đầu tư, bởi giá bất động sản cao đã tạo một bước cản ban đầu. Còn nếu là đầu tư thì trái với tiêu chí của đặc khu kinh tế. Hơn nữa việc họ đã đổ nhiều tiền như thế chứng tỏ luật đặc khu đã được định đoạt và việc bấm nút của quốc hội chỉ là một hình thức mang tính biểu diễn lấy lệ, có thể nói là một động thái dân chủ giả cầy. Tôi tự hỏi tất cả những thất bại trong việc điều hành nền kinh tế, sự thâm hụt khổng lồ về ngân sách gây ra bởi các tập đoàn nhà nước có khiến lãnh đạo Việt Nam rút ra được điều gì đấy không? Đối với tôi, thì việc các vị hăm hở tiến tới đặc khu rất giống bọn trẻ trâu vừa dự một lớp tập huấn “làm giàu không khó”, cứ nghĩ mình đã nắm được chìa khoá bí mật của việc kiếm tiền và mình sẽ là bố thiên hạ chỉ nay mai. Việc này cũng giống như được chích thuốc gây ra ảo giác. Bỗng thấy mình là siêu nhân, có thể đè bẹp của thiên hạ trong chớp mắt. Tôi ước gì các vị học được sự thâm trầm, đầu óc tính toán ghê gớm của thằng bạn đểu của chúng ta. Quả thật, chúng đang phát triển với tốc độ vũ bão, khiến nhiều chuyên gia kinh tế phương Tây cũng phải xanh mặt mà gật gù thán phục. Trong sự tương phản về trình độ như thế, tôi tự hỏi liệu gà có biết mình là gà không và gà có nhận ra cáo không, hay gà đang say thuốc và cứ nghĩ mình cũng là cáo?

More from ChauDoan

Hành trình sống Cuộc sống sẽ mang một ý nghĩa khi chúng ta nhìn nó như một hành trình tới một điểm nào đấy. Nói chính xác hơn thì mỗi cuộc đời sẽ có vài điểm đến chính và vô vàn điểm đến phụ. Tất nhiên, chúng ta vẫn có thể tận hưởng những niềm vui ngày qua ngày nhưng dừng lại một chút và suy ngẫm xem điều gì là quan trọng của đời mình, cái gì ta muốn đạt được trong cuộc sống hữu hạn này lại là điều tôi nghĩ là nên làm. Giống như một lữ khách lặng lẽ đi trên con đường của mình, bất chấp mưa gió, bụi bặm, sự khắc nghiệt nóng nực của sa mạc... người ấy vẫn đi. Hình ảnh ấy lập tức cho chúng ta hiểu rằng chắc hẳn con người ấy đang hướng tới một điểm đến nào đấy rất có ý nghĩa với ông, bà ta. Tuy không biết điểm đến ấy là gì nhưng mọi người dễ cảm thấy tôn trọng con người ấy. Và chính trong mỗi chúng ta cũng vậy. Tôi tin rằng nếu bạn có một điểm đến rất đẹp trong tâm tưởng, bạn sẽ là một lữ hành kiên nhẫn đi trên con đường mình. Có thể bạn sẽ gục ngã trước khi đến đích nhưng ngay cả điều ấy cũng vẫn mang một vẻ đẹp đáng trân trọng. Sống là mòn, sống là già đi và là sự ngắn lại của ngọn nến cuộc đời. Chỉ có điều nến thì để dành được, cuộc đời thì không. Do vậy, tại sao ta không dừng lại một chút và suy ngẫm xem những điểm đến của mình là gì và ta cần đi về hướng nào. Ta là một chiến binh lặng lẽ, một lữ hành có niềm tin trên con đường của mình nhưng ta cần một điểm đến đẹp để ta có thể tự hào về hành trình, về niềm tin của mình. Nếu muốn hành trình sống của mình có một ý nghĩa đẹp đẽ nào đấy thì bạn khó có thể bỏ qua mọi chuyện, mũ ni che tai, chỉ chăm lo cho góc sống nhỏ bé của riêng mình. Trên hành trình sống, bạn cần có bạn, bạn cần phải quan tâm xem tới những gì đang diễn ra xung quanh mình. Bởi biết đâu những lữ hành cuộc đời ấy đang hướng tới một điểm đến chính bạn đang muốn tới. Sự thờ ơ, không quan tâm là một điều vô cùng đáng sợ. Nó khiến xã hội chúng ta mông muội và cái xấu, cái ác sẽ xé nhỏ chúng ta ra để ăn thịt. Và bạn, bạn có đảm bảo rằng mình an toàn mãi và không bị những con sói ăn thịt không?

5.37k views ·

Phiên tòa phúc thẩm ngày kết thúc vào 20:45 phút ngày 10/7/2018. Toà quyết định y án với cả ba người: Trần Hoàng Phúc: 6 năm tù giam và 4 năm quản chế, Vũ Quang Thuận: 8 năm tù, 5 năm quản chế và Nguyễn Văn Điển, 6 năm tù, 4 năm quản chế. Trần Hoàng Phúc, 23 tuổi, là thành viên chương trình Sáng kiến Thủ lĩnh trẻ Đông Nam Á (YSEALI), sinh viên Đại học Luật TP. Hồ Chí Minh. Phúc bị bắt giam từ ngày 29/6/2017. Trong dịp Tổng thống Mỹ Barack Obama thăm Việt Nam và gặp gỡ các thành viên YSEALI tại TP. Hồ Chí Minh. Cơ quan điều tra cho rằng "Trần Hoàng Phúc có hành vi tàng trữ, làm và đăng tải các video có nội dung tuyên truyền chống nhà nước lên mạng Internet, vi phạm Điều 88 Bộ luật Hình sự." Tháng 10/2016, Liên Hiệp Quốc phát đi thông cáo kêu gọi chính phủ Việt Nam xóa bỏ điều 88, và các điều 79, 87, 245 và 258 luật hình sự mà cao ủy nhân quyền nói là "vi phạm tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế". Theo thông cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW), Việt Nam hiện có ít nhất 112 nhà hoạt động và blogger đang thụ án tù chỉ vì thực thi các quyền tự do cơ bản của mình, như tự do ngôn luận, nhóm họp, lập hội và tự do tôn giáo. Đây là phần bào chữa của luật sư Trịnh Vĩnh Phúc cho Trần Hoàng Phúc: - Thưa HĐXX, đại diện VKS, quý vị đồng nghiệp luật sư cùng toàn thể cử tọa! Tôi, Luật sư TRỊNH VĨNH PHÚC Để phản đối vi phạm thủ tục tố tụng nghiêm trọng tại phiên tòa phúc thẩm xét xử ông Vũ Quang Thuận, ông Nguyễn Văn Điển và ông Trần Hoàng Phúc, trong đó có sự vắng mặt không lý do của các giám định viên tư pháp về tư tưởng của Bộ Thông tin và truyền thông mà HĐXX không có biện pháp xử lý theo quy định của BLTTHS cũng như tình trạng sức khỏe của bị cáo Vũ Quang Thuận không đảm bảo tham gia phiên tòa mà HĐXX không chấp thuận hoãn phiên tòa theo thỉnh cầu của bị cáo và đề nghị của các luật sư. Để phán đối việc thân chủ của tôi là bị cáo Trần Hoàng Phúc bị chủ tọa phiên tòa tước đoạt quyền tự bào chữa một cách thiếu căn cứ và không chính đáng. Tôi quyết định từ bỏ quyền bào chữa của mình để tỏ thái độ, qua đó ủng hộ và bảo vệ bị cáo Trần Hoàng Phúc. Tôi chỉ muốn nói rằng: Chính quyền Batixta tại Cuba vào thập niên 50 của thế kỷ trước bị xem là độc tài, quân phiệt nhưng đã để cho Fidel Castro phát biểu tự bào chữa liên tục và kéo dài 4 tiếng đồng hồ trong vụ án hoạt động lật đổ chính quyền vào năm 1959 mà mọi người biết đến nội dung qua tác phẩm “Lịch xử sẽ xóa án cho tôi” do NXB Công an nhân dân xuất bản. Hết.

5.06k views ·
Những bài học về sự thất bại về đặc khu kinh tế trên thế giới thật vô cùng nhiều. Với Hàn Quốc cũng vậy. Năm 2003, chính phủ Hàn Quốc bắt đầu chỉ định những đặc khu kinh tế với hy vọng tăng sức cạnh tranh quốc gia bằng cách hấp dẫn đầu tư nước ngoài. 13 năm sau, hầu hết những đặc khu kinh tế rơi đều rơi vào trạng thái sống dở chết dở. Trong 8 đặc khu kinh tế ở Hàn Quốc, một số không thể tìm được nhà đầu tư và hoàn toàn mất đi cái tên là “đặc khu kinh tế” còn những đặc khu khác thì biến những khu công nghiệp thông thường và không thể đảm bảo số lượng doanh nghiệp như đã định của đặc khu kinh tế. Sự đầu tư lớn vào cơ sở hạ tầng của đặc khu cho thấy đấy chỉ là một sự lãng phí tiền thuế của dân. Một số đặc khu đã thành công trong việc kêu gọi doanh nghiệp nhưng 10 nhà đầu tư thì chỉ có 1 đầu tư nước ngoài, trái ngược hẳn với mục đích ban đầu của đặc khu kinh tế. Chưa kể điều này cũng gây ra bất đồng trong giới doanh nghiệp. Một loạt những doanh nghiệp Hàn Quốc xin chính phủ những ưu đãi như với những doanh nghiệp nước ngoài như bỏ hay giảm thuế doanh nghiệp, được mua hay thuê đất 50 năm hay được miễn không theo luật lao động. Nhưng chính phủ không thể chấp nhận bởi nó sẽ tạo ra một sự hỗn loạn nếu tất cả những doanh nghiệp Hàn Quốc đều đỏi hỏi như vậy. Vấn đề này rồi sẽ xảy ra ở Việt Nam. Các doanh nghiệp Việt Nam bên ngoài đặc khu sẽ cảm thấy thiệt thòi và họ sẽ bất mãn trước ưu đãi quá nhiều đối với các doanh nghiệp nước ngoài trong đặc khu. Sự giàu có sẽ rơi và nhà đầu tư nước ngoài thay vì vào các doanh nghiệp Việt Nam. Kết quả là sau 13 năm, 8 đặc khu kinh tế của Hàn Quốc chỉ kêu gọi được 5,6 tỷ đô, chỉ 5% so với tổng FDI trong những năm ấy. Như vậy là các đặc khu cũng chẳng có gì đặc biệt. Mục đích của đặc khu kinh tế là hấp dẫn đầu tư nước ngoài nhưng ở Việt Nam, tập đoàn Sun Group đã đổ nhiều tiền vào Vân Đồn. Không rõ là họ đón đầu để đầu cơ về bất động sản hay đầu tư lâu dài. Nếu là đầu cơ thì việc này sẽ khiến các nhà đầu tư nước ngoài ngại ngần đầu tư, bởi giá bất động sản cao đã tạo một bước cản ban đầu. Còn nếu là đầu tư thì trái với tiêu chí của đặc khu kinh tế. Hơn nữa việc họ đã đổ nhiều tiền như thế chứng tỏ luật đặc khu đã được định đoạt và việc bấm nút của quốc hội chỉ là một hình thức mang tính biểu diễn lấy lệ, có thể nói là một động thái dân chủ giả cầy. Tôi tự hỏi tất cả những thất bại trong việc điều hành nền kinh tế, sự thâm hụt khổng lồ về ngân sách gây ra bởi các tập đoàn nhà nước có khiến lãnh đạo Việt Nam rút ra được điều gì đấy không? Đối với tôi, thì việc các vị hăm hở tiến tới đặc khu rất giống bọn trẻ trâu vừa dự một lớp tập huấn “làm giàu không khó”, cứ nghĩ mình đã nắm được chìa khoá bí mật của việc kiếm tiền và mình sẽ là bố thiên hạ chỉ nay mai. Việc này cũng giống như được chích thuốc gây ra ảo giác. Bỗng thấy mình là siêu nhân, có thể đè bẹp của thiên hạ trong chớp mắt. Tôi ước gì các vị học được sự thâm trầm, đầu óc tính toán ghê gớm của thằng bạn đểu của chúng ta. Quả thật, chúng đang phát triển với tốc độ vũ bão, khiến nhiều chuyên gia kinh tế phương Tây cũng phải xanh mặt mà gật gù thán phục. Trong sự tương phản về trình độ như thế, tôi tự hỏi liệu gà có biết mình là gà không và gà có nhận ra cáo không, hay gà đang say thuốc và cứ nghĩ mình cũng là cáo?