Giáo dục không chính trị Tôi hỏi thầy mình tại sao ngành báo chí chỉ nói về Vũ Trọng Phụng, Tam Lang trong khi báo chí là trong Nam ra nhưng hầu như sinh viên báo chí không hề được học hoặc nghe nhắc đến những cây bút, sản phẩm báo chí trước 1975 ở miền Nam. Thầy cười và viết lên bảng lô lốc những quyển sách mà tôi có thể biết được góc khuất mà câu hỏi tôi vừa nêu. “Nội dung anh hỏi không nói ở đây”, thầy nói. Cũng như nhiều học sinh trên đất nước Việt Nam, tôi không hề biết đến một trời thương nhớ văn học miền Nam trước 1975 không tồn tại trong sách giáo khoa. Những cái tên làm nên nền văn học miền Nam và văn học Việt Nam thời Việt Nam Cộng hoà như: Thanh Tâm Tuyền, Trần Dạ Từ, Du Tử Lê, Bùi Giáng, Nhã Ca, Mai Thảo, Duyên Anh... chưa bao giờ là một giá trị trong thời phổ thông. Lứa học sinh chúng tôi, dẫu có ghét con mụ Đào đến thế nào thì cũng ráng đọc cho xong Mùa Lạc của Nguyễn Khải. Chúng tôi hận con sông Đà tận xương tủy nhưng vẫn thả những tình cảm giả dối trong những bài bình giảng, phân tích, chứng minh nó như cái cảm xúc ôn vật mà ông cố nội Nguyễn Tuân viết dở tệ trong tuỳ bút Người lái đò sông Đà. Bởi đó đều là chính trị trong giáo dục. Ở Việt Nam, ai cũng bảo không quan tâm chính trị nhưng nơi sinh hoạt chính trị sớm nhất chính là học sinh tiểu học. Đó là khi bạn vui sướng choàng lên vai chiếc khăn quàng đỏ thắm. Để quàng nó, bạn phải là đội viên gương mẫu, học sinh khá, hạnh kiểm tốt, nghe lời thầy cô. Bạn sẽ vô cùng tự hào khi nói về ý nghĩa chiếc khăn quàng và bạn sẽ là đội viên. Nhưng bạn đã không nghĩ đó là hình thái đầu tiên của cấu trúc chính trị mà bạn đã bước vào. Tôi đã từng vui như thế khi là đoàn viên thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh. Tôi đã cố học thuộc bài hát Ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng thiếu niên nhi đồng của Phong Nhã. Tôi đã không nghĩ đó là chính trị nhưng sự thật, thầy cô giáo và thể chế đã nhồi nhét chúng quá sức tưởng tượng của tôi ngày ấy. Đó cũng là cách vận hành khi tôi là đoàn viên Thanh niên. Và chính trị vẫn theo tôi, thế hệ tôi suốt thời hoa niên thơ mộng đầy ngây ngô. Công việc những tháng ngày còn là học sinh của tôi là vô rừng kiếm củi và mót mì (sắn). Những hôm về trễ và đến lớp muộn sau 12h45’ chiều sẽ bị cờ đỏ điểm danh và sẽ bị thầy chủ nhiệm phạt cuối tuần. Nhiều lần tôi thuộc trường hợp đó vì sự trễ trong công việc nhà và học hành. Tuy nhiên, ở nơi mà bạn của bạn có thể giám sát bạn thì đó là một cơ chế chính trị đấy. Đó là một hệ thống chính trị man rợ chỉ mang đến những đòn tra tấn trên lớp học mỗi chiều thứ Bảy hàng tuần. Chính trị trong giáo dục thời xã hội chủ nghĩa khắc nghiệt và đầy bất công. Nơi đó, bạn sẽ phải sợ đội cờ đỏ của lớp khác. Nơi đó, bạn không được trái với những gì mà cái hệ thống chính trị chết tiệt đó đặt ra. Để tránh nó, rất dễ, bạn hãy dối trá. Hãy hối lộ thằng cờ đỏ, hoặc chơi thân với nó hoặc năn nỉ nó. Bất cứ thứ giả dối nào, bạn vẫn có thể làm. Nhưng cuối cùng, bạn không bao giờ nghĩ sẽ thay đổi cái hệ thống chính trị khốn kiếp đó trong trường học. Tôi đã từng như thế, tôi biết. Hàng thế hệ lớn lên mà không hề biết, thật ra, chính trị trong giáo dục đã ghê tởm như thế nào. Nơi đó chất chứa đầy lòng thù hận và dối trá. Nơi đó, học sinh đã phân cấp, phân quyền rất rõ ràng như một mô hình xã hội chủ nghĩa mà theo cách gọi tuyên truyền là những con người mới xã hội chủ nghĩa. Điều 10, Hiến pháp Việt Nam Cộng hoà 1965 nêu, giáo dục được tự trị. Nơi đó, học sinh được tôn trọng và chính trị phải được cách ly. Thế cho nên, đến giờ này, những người mà tôi gọi là cô, chú nếu học ở Văn Khoa, Vạn Hạnh thì họ luôn tự hào. Tôi cũng ngưỡng mộ họ mặc dù tôi cũng ngồi đúng cái vị trí mà họ đã từng ngồi trước đó. Điều làm nên khác biệt chính là, giáo dục thời trước đã đặt ra giới hạn chính trị can thiệp vào giáo dục. Mọi định hướng chính trị không bao giờ là tốt trong môi trường sư phạm. Ngày nay, Việt Nam xã hội chủ nghĩa loay hoay cải cách nhưng họ đã chưa bao giờ loại cái chính trị ra khỏi trường học. Cho nên, sách giáo khoa vẫn cứ địch thua ta thắng, kế hoạch 5 năm lần thứ nhất, thứ hai trong các bài toán đố... trong khi, mạng xã hội thì rủa xã nó không thương tiếc. Giáo dục tự trị ở Việt Nam xã hội chủ nghĩa ư? Chờ khi nào xuống hố cả nút đi, sẽ thành hiện thực. Vậy đi he!
1586Upvotes
5Downvotes
257Reminds

More from Thương một người

Ông Hạ Đình Nguyên và thành phần thứ Ba Ý kiến chỉ trích và ca ngợi ông Hạ Đình Nguyên vẫn đang song hành trên mạng. Mặc dù Việt Nam Cộng hoà mất không phải tại cá nhân ông Hạ Đình Nguyên nhưng những chỉ trích tin rằng những người như ông là nguyên nhân dẫn đến sự kết liễu của chế độ. Trong khi đó, những ca ngợi lại cho rằng, ông là hiện thân của những nhà triết học hiện đại mà thế giới đã từng thấy. Thành phần thứ Ba đã đóng vai trò rất quan trọng trong tiến trình 20 năm tồn tại của Việt Nam Cộng hoà. Họ là những trí thức, sinh viên các trường đại học sẵn sàng xuống đường phản đối những chính sách leo thang chiến tranh của chế độ cũng như tình trạng quản lý yếu kém của chính quyền. Họ vô tình hoặc trở thành công cụ của cộng sản. Đến khi sau 1975, thành phần thứ Ba này, một số đã nhận ra sai lầm của mình. Số khác thì tìm những cách cá nhân để Việt Nam “thoát vòng nô lệ”. Việc trí thức thành phần thứ Ba chỉ trích nhau không phải mới diễn ra. Trước đó, những ai đọc những bài thơ cử Trị, Phan Văn Trị viết để chửi đích danh Tôn Thọ Tường, người đứng đầu chính quyền Sài Gòn đầu tiên do Pháp dựng lên mới thấy hết sự cay độc của trí thức thời hũ nho. Đó là những vầng thơ mà Tôn Thọ Tường chỉ được ví như súc vật. Trong khi đó, những bài thơ đối đáp của Tôn Thọ Tường là sự khiêm nhường và thể hiện một tình yêu Việt Nam rất khác với cách Phan Văn Trị yêu. Nhưng dẫu sao, đó vẫn là những trí thức lớn của Việt Nam và cá nhân tôi, tôn trọng cả hai. Nhã Ca là một trường hợp khác. Bà sáng tác tác phẩm Giải khăn sô cho Huế để nêu đích danh tên tội ác cộng sản Nguyễn Đắc Xuân, anh em nhà Hoàng Phủ Ngọc Tường - Phan đã thảm sát Huế Mậu Thân 1968. Dẫu Nguyễn Đắc Xuân có viết bài đính chính trên tạp chí Sông Hương thì tên của ông đã trở thành án tử trong mắt nhà văn Nhã Ca, mãi mãi rồi. Nhưng tất cả, trí thức thuộc thành phần thứ Ba luôn đối chọi, mâu thuẫn trong suốt tiến trình phát triển của lịch sử Việt Nam. Ngày nay, có thể tôi sẽ có cái nhìn khác về ông Huỳnh Tấn Mẫm, ni sư Huỳnh Liên hoặc lớp trí thức trước 1975. Tuy nhiên, dù điều đó có là nhãn quan riêng nhưng không thể phủ nhận, những con người đó đã là chứng nhân và góp phần làm nên lịch sử. Họ cũng đã sống với lý tưởng của họ. Chúng ta cần tôn trọng nhân cách, sự khác biệt của họ cũng giống như mọi người đang tôn trọng sự khác nhau, đa dạng của cuộc sống này. Ông Hạ Đình Nguyên đã mất đi đã là mất mát của gia đình và thân hữu. Ông đã sống một cuộc đời mà ông đã đã mong muốn. Ông đã trải nghiệm chế độ mà ông tin là thiên đường. Đến khi ông nhận ra đó là địa ngục thì ông lại đi tìm thiên đường. Đó là đời ông, chúng ta cần tôn trọng sự khác biệt mà cuộc đời ông đã mang đến cho nước Việt Nam này. Nhìn cuộc đời ông để nhận ra rằng, trí thức tuổi 30 ngày nay, có thể đã chưa sống được một đời sống đáng trân trọng như như vậy. Trí thức tuổi 20 lại càng hiếm hoi. Thành phần thứ Ba thời cộng sản liệu có hổ thẹn vì sự trân trọng như vậy hay không? Yên tâm đi, lịch sử công bằng lắm!
Chứng khoán và sự vận hành của nước Việt buồn Chứng khoán sắp thủng 900 điểm. Ai cũng hoang mang không biết tình hình kinh tế sẽ ra sao. Thậm chí, với sự hiểu biết hạn hẹp của bản thân tôi, tôi cũng không tưởng tượng được sẽ như thế nào trong những ngày tới. Ở một nền kinh tế bền vững, việc chứng khoán sụt giá có thể là cơ hội cho nhiều nhà đầu tư để họ mua vào các cổ phiếu, sau đó bán ra để kiếm lời. Tuy nhiên, trái với quy luật này, tâm lý hoảng loạn đang bao trùm. Những người không biết gì về chứng khoán như tôi vẫn cứ đọc bài liên quan đến chứng khoán. Thậm chí, với nhiều người xa lạ với nó cũng đang xem tình hình để... trữ đô hoặc vàng. Thậm chí, tâm lý sợ hãi nhất còn bao trùm lên nhóm cổ phiếu sản xuất, vốn là “cỗ máy cái” của nền kinh tế. Đến giờ, những bất cập từ nhóm cổ phiếu này đã nói lên sự vận hành kỳ lạ của kinh tế Việt Nam. Nhóm cổ phiếu này, thay vì được đầu tư để duy trì những sản phẩm thật phục vụ đời sống thì nó dường như đang bất lực trong tiến trình tụt dốc không phanh chứng khoán Việt. Trong khi đó, báo chí đang trong chờ khối ngoại quay lại rót tiền nhằm tìm lại mốc 1.000 điểm trước đây. Nhưng những trông chờ như vậy đang là vô vọng bởi lượng bán tháo nhiều nhất chính là khối này sau khi luật Animal được thông qua. Điều đó nói lên rằng, kinh tế Việt Nam hoàn toàn dựa vào tiềm lực của nước ngoài chứ không phải nội lực của chính người Việt. Chúng ta đau đớn khi nói rằng, đến con ốc vít, doanh nghiệp Việt Nam cũng không sản xuất nên hồn. Điều đó để lại hậu quả tai hại là một nền kinh tế yếu từ bên trong. Nếu điều này vẫn tiếp tục được vận hành, duy trì, khả năng rơi vào lạc hậu hoặc trở thành bãi rác của thế giới sẽ là một tiến trình. Đường về man rợ không còn xa đối với người Việt khi hàng loạt những nhà máy ô nhiễm, những dòng sông chết, những mảnh rừng trọc, những phận người chui rút gầm giường trong bệnh viện Ung Bướu... Đừng nghĩ những thứ đó không liên quan với nhau. Nó là hệ quả của một tiến trình vận hành sai lầm của một thể chế sai lầm. Nó sai lầm đến nỗi, giờ đây, không còn ai biết nó đang sai lầm ở chỗ nào. Tất cả đang tìm những giải pháp chắp vá. Ví dụ như chứng khoán đỏ sàn thì mong khối ngoại quay lại cứu hoặc in thêm tiền đồng để tăng lạm phát. Nếu bệnh ung thư thì xạ trị, hoá trị. Nếu học không nổi thì đi du học. Nếu... thì.... Dù có hàng ngàn cái nếu, thì như vậy cũng không thể nhắc đến một “nếu thì” quan trọng nhất, người Việt cần một thể chế tốt hơn hiện nay. Đó là cách vận hành sẽ tránh đổ vỡ cho một nước Việt đã lầm than và “chưa thấy bóng thanh bình một lần”. Hồi năm ngoái và sang năm nay, chính phủ quyết tâm thành lập 1 triệu doanh nghiệp khởi nghiệp. Những doanh nghiệp này nếu là lĩnh vực sản xuất thì có lẽ trở thành những viên sỏi tránh cho thị trường chứng khoán hiện nay cú lao dốc định mệnh. Nhưng không, công cuộc khởi nghiệp của doanh nghiệp mới này đã thất bại bởi trên 50% số này dính vào bất động sản mà không phải ngành sản xuất. Chứng khoán sắp tuột 900 điểm. Nỗi lo thì nhiều mà niềm vui của cái nguy cơ kia thì chẳng thấy đâu. Đó là một sự vận hành đầy thảm họa. Thoi thì hãy cứ tưởng tượng, biết đâu ngày mai, Geogre Soros đổ tiền vào Việt Nam, thì sao! Đời mà, ta có quyền ước mơ.
1.47k views ·
Chứng khoán và sự vận hành của nước Việt buồn Chứng khoán sắp thủng 900 điểm. Ai cũng hoang mang không biết tình hình kinh tế sẽ ra sao. Thậm chí, với sự hiểu biết hạn hẹp của bản thân tôi, tôi cũng không tưởng tượng được sẽ như thế nào trong những ngày tới. Ở một nền kinh tế bền vững, việc chứng khoán sụt giá có thể là cơ hội cho nhiều nhà đầu tư để họ mua vào các cổ phiếu, sau đó bán ra để kiếm lời. Tuy nhiên, trái với quy luật này, tâm lý hoảng loạn đang bao trùm. Những người không biết gì về chứng khoán như tôi vẫn cứ đọc bài liên quan đến chứng khoán. Thậm chí, với nhiều người xa lạ với nó cũng đang xem tình hình để... trữ đô hoặc vàng. Thậm chí, tâm lý sợ hãi nhất còn bao trùm lên nhóm cổ phiếu sản xuất, vốn là “cỗ máy cái” của nền kinh tế. Đến giờ, những bất cập từ nhóm cổ phiếu này đã nói lên sự vận hành kỳ lạ của kinh tế Việt Nam. Nhóm cổ phiếu này, thay vì được đầu tư để duy trì những sản phẩm thật phục vụ đời sống thì nó dường như đang bất lực trong tiến trình tụt dốc không phanh chứng khoán Việt. Trong khi đó, báo chí đang trong chờ khối ngoại quay lại rót tiền nhằm tìm lại mốc 1.000 điểm trước đây. Nhưng những trông chờ như vậy đang là vô vọng bởi lượng bán tháo nhiều nhất chính là khối này sau khi luật Animal được thông qua. Điều đó nói lên rằng, kinh tế Việt Nam hoàn toàn dựa vào tiềm lực của nước ngoài chứ không phải nội lực của chính người Việt. Chúng ta đau đớn khi nói rằng, đến con ốc vít, doanh nghiệp Việt Nam cũng không sản xuất nên hồn. Điều đó để lại hậu quả tai hại là một nền kinh tế yếu từ bên trong. Nếu điều này vẫn tiếp tục được vận hành, duy trì, khả năng rơi vào lạc hậu hoặc trở thành bãi rác của thế giới sẽ là một tiến trình. Đường về man rợ không còn xa đối với người Việt khi hàng loạt những nhà máy ô nhiễm, những dòng sông chết, những mảnh rừng trọc, những phận người chui rút gầm giường trong bệnh viện Ung Bướu... Đừng nghĩ những thứ đó không liên quan với nhau. Nó là hệ quả của một tiến trình vận hành sai lầm của một thể chế sai lầm. Nó sai lầm đến nỗi, giờ đây, không còn ai biết nó đang sai lầm ở chỗ nào. Tất cả đang tìm những giải pháp chắp vá. Ví dụ như chứng khoán đỏ sàn thì mong khối ngoại quay lại cứu hoặc in thêm tiền đồng để tăng lạm phát. Nếu bệnh ung thư thì xạ trị, hoá trị. Nếu học không nổi thì đi du học. Nếu... thì.... Dù có hàng ngàn cái nếu, thì như vậy cũng không thể nhắc đến một “nếu thì” quan trọng nhất, người Việt cần một thể chế tốt hơn hiện nay. Đó là cách vận hành sẽ tránh đổ vỡ cho một nước Việt đã lầm than và “chưa thấy bóng thanh bình một lần”. Hồi năm ngoái và sang năm nay, chính phủ quyết tâm thành lập 1 triệu doanh nghiệp khởi nghiệp. Những doanh nghiệp này nếu là lĩnh vực sản xuất thì có lẽ trở thành những viên sỏi tránh cho thị trường chứng khoán hiện nay cú lao dốc định mệnh. Nhưng không, công cuộc khởi nghiệp của doanh nghiệp mới này đã thất bại bởi trên 50% số này dính vào bất động sản mà không phải ngành sản xuất. Chứng khoán sắp tuột 900 điểm. Nỗi lo thì nhiều mà niềm vui của cái nguy cơ kia thì chẳng thấy đâu. Đó là một sự vận hành đầy thảm họa. Thoi thì hãy cứ tưởng tượng, biết đâu ngày mai, Geogre Soros đổ tiền vào Việt Nam, thì sao! Đời mà, ta có quyền ước mơ.

More from Thương một người

Ông Hạ Đình Nguyên và thành phần thứ Ba Ý kiến chỉ trích và ca ngợi ông Hạ Đình Nguyên vẫn đang song hành trên mạng. Mặc dù Việt Nam Cộng hoà mất không phải tại cá nhân ông Hạ Đình Nguyên nhưng những chỉ trích tin rằng những người như ông là nguyên nhân dẫn đến sự kết liễu của chế độ. Trong khi đó, những ca ngợi lại cho rằng, ông là hiện thân của những nhà triết học hiện đại mà thế giới đã từng thấy. Thành phần thứ Ba đã đóng vai trò rất quan trọng trong tiến trình 20 năm tồn tại của Việt Nam Cộng hoà. Họ là những trí thức, sinh viên các trường đại học sẵn sàng xuống đường phản đối những chính sách leo thang chiến tranh của chế độ cũng như tình trạng quản lý yếu kém của chính quyền. Họ vô tình hoặc trở thành công cụ của cộng sản. Đến khi sau 1975, thành phần thứ Ba này, một số đã nhận ra sai lầm của mình. Số khác thì tìm những cách cá nhân để Việt Nam “thoát vòng nô lệ”. Việc trí thức thành phần thứ Ba chỉ trích nhau không phải mới diễn ra. Trước đó, những ai đọc những bài thơ cử Trị, Phan Văn Trị viết để chửi đích danh Tôn Thọ Tường, người đứng đầu chính quyền Sài Gòn đầu tiên do Pháp dựng lên mới thấy hết sự cay độc của trí thức thời hũ nho. Đó là những vầng thơ mà Tôn Thọ Tường chỉ được ví như súc vật. Trong khi đó, những bài thơ đối đáp của Tôn Thọ Tường là sự khiêm nhường và thể hiện một tình yêu Việt Nam rất khác với cách Phan Văn Trị yêu. Nhưng dẫu sao, đó vẫn là những trí thức lớn của Việt Nam và cá nhân tôi, tôn trọng cả hai. Nhã Ca là một trường hợp khác. Bà sáng tác tác phẩm Giải khăn sô cho Huế để nêu đích danh tên tội ác cộng sản Nguyễn Đắc Xuân, anh em nhà Hoàng Phủ Ngọc Tường - Phan đã thảm sát Huế Mậu Thân 1968. Dẫu Nguyễn Đắc Xuân có viết bài đính chính trên tạp chí Sông Hương thì tên của ông đã trở thành án tử trong mắt nhà văn Nhã Ca, mãi mãi rồi. Nhưng tất cả, trí thức thuộc thành phần thứ Ba luôn đối chọi, mâu thuẫn trong suốt tiến trình phát triển của lịch sử Việt Nam. Ngày nay, có thể tôi sẽ có cái nhìn khác về ông Huỳnh Tấn Mẫm, ni sư Huỳnh Liên hoặc lớp trí thức trước 1975. Tuy nhiên, dù điều đó có là nhãn quan riêng nhưng không thể phủ nhận, những con người đó đã là chứng nhân và góp phần làm nên lịch sử. Họ cũng đã sống với lý tưởng của họ. Chúng ta cần tôn trọng nhân cách, sự khác biệt của họ cũng giống như mọi người đang tôn trọng sự khác nhau, đa dạng của cuộc sống này. Ông Hạ Đình Nguyên đã mất đi đã là mất mát của gia đình và thân hữu. Ông đã sống một cuộc đời mà ông đã đã mong muốn. Ông đã trải nghiệm chế độ mà ông tin là thiên đường. Đến khi ông nhận ra đó là địa ngục thì ông lại đi tìm thiên đường. Đó là đời ông, chúng ta cần tôn trọng sự khác biệt mà cuộc đời ông đã mang đến cho nước Việt Nam này. Nhìn cuộc đời ông để nhận ra rằng, trí thức tuổi 30 ngày nay, có thể đã chưa sống được một đời sống đáng trân trọng như như vậy. Trí thức tuổi 20 lại càng hiếm hoi. Thành phần thứ Ba thời cộng sản liệu có hổ thẹn vì sự trân trọng như vậy hay không? Yên tâm đi, lịch sử công bằng lắm!
Chứng khoán và sự vận hành của nước Việt buồn Chứng khoán sắp thủng 900 điểm. Ai cũng hoang mang không biết tình hình kinh tế sẽ ra sao. Thậm chí, với sự hiểu biết hạn hẹp của bản thân tôi, tôi cũng không tưởng tượng được sẽ như thế nào trong những ngày tới. Ở một nền kinh tế bền vững, việc chứng khoán sụt giá có thể là cơ hội cho nhiều nhà đầu tư để họ mua vào các cổ phiếu, sau đó bán ra để kiếm lời. Tuy nhiên, trái với quy luật này, tâm lý hoảng loạn đang bao trùm. Những người không biết gì về chứng khoán như tôi vẫn cứ đọc bài liên quan đến chứng khoán. Thậm chí, với nhiều người xa lạ với nó cũng đang xem tình hình để... trữ đô hoặc vàng. Thậm chí, tâm lý sợ hãi nhất còn bao trùm lên nhóm cổ phiếu sản xuất, vốn là “cỗ máy cái” của nền kinh tế. Đến giờ, những bất cập từ nhóm cổ phiếu này đã nói lên sự vận hành kỳ lạ của kinh tế Việt Nam. Nhóm cổ phiếu này, thay vì được đầu tư để duy trì những sản phẩm thật phục vụ đời sống thì nó dường như đang bất lực trong tiến trình tụt dốc không phanh chứng khoán Việt. Trong khi đó, báo chí đang trong chờ khối ngoại quay lại rót tiền nhằm tìm lại mốc 1.000 điểm trước đây. Nhưng những trông chờ như vậy đang là vô vọng bởi lượng bán tháo nhiều nhất chính là khối này sau khi luật Animal được thông qua. Điều đó nói lên rằng, kinh tế Việt Nam hoàn toàn dựa vào tiềm lực của nước ngoài chứ không phải nội lực của chính người Việt. Chúng ta đau đớn khi nói rằng, đến con ốc vít, doanh nghiệp Việt Nam cũng không sản xuất nên hồn. Điều đó để lại hậu quả tai hại là một nền kinh tế yếu từ bên trong. Nếu điều này vẫn tiếp tục được vận hành, duy trì, khả năng rơi vào lạc hậu hoặc trở thành bãi rác của thế giới sẽ là một tiến trình. Đường về man rợ không còn xa đối với người Việt khi hàng loạt những nhà máy ô nhiễm, những dòng sông chết, những mảnh rừng trọc, những phận người chui rút gầm giường trong bệnh viện Ung Bướu... Đừng nghĩ những thứ đó không liên quan với nhau. Nó là hệ quả của một tiến trình vận hành sai lầm của một thể chế sai lầm. Nó sai lầm đến nỗi, giờ đây, không còn ai biết nó đang sai lầm ở chỗ nào. Tất cả đang tìm những giải pháp chắp vá. Ví dụ như chứng khoán đỏ sàn thì mong khối ngoại quay lại cứu hoặc in thêm tiền đồng để tăng lạm phát. Nếu bệnh ung thư thì xạ trị, hoá trị. Nếu học không nổi thì đi du học. Nếu... thì.... Dù có hàng ngàn cái nếu, thì như vậy cũng không thể nhắc đến một “nếu thì” quan trọng nhất, người Việt cần một thể chế tốt hơn hiện nay. Đó là cách vận hành sẽ tránh đổ vỡ cho một nước Việt đã lầm than và “chưa thấy bóng thanh bình một lần”. Hồi năm ngoái và sang năm nay, chính phủ quyết tâm thành lập 1 triệu doanh nghiệp khởi nghiệp. Những doanh nghiệp này nếu là lĩnh vực sản xuất thì có lẽ trở thành những viên sỏi tránh cho thị trường chứng khoán hiện nay cú lao dốc định mệnh. Nhưng không, công cuộc khởi nghiệp của doanh nghiệp mới này đã thất bại bởi trên 50% số này dính vào bất động sản mà không phải ngành sản xuất. Chứng khoán sắp tuột 900 điểm. Nỗi lo thì nhiều mà niềm vui của cái nguy cơ kia thì chẳng thấy đâu. Đó là một sự vận hành đầy thảm họa. Thoi thì hãy cứ tưởng tượng, biết đâu ngày mai, Geogre Soros đổ tiền vào Việt Nam, thì sao! Đời mà, ta có quyền ước mơ.
1.47k views ·
Chứng khoán và sự vận hành của nước Việt buồn Chứng khoán sắp thủng 900 điểm. Ai cũng hoang mang không biết tình hình kinh tế sẽ ra sao. Thậm chí, với sự hiểu biết hạn hẹp của bản thân tôi, tôi cũng không tưởng tượng được sẽ như thế nào trong những ngày tới. Ở một nền kinh tế bền vững, việc chứng khoán sụt giá có thể là cơ hội cho nhiều nhà đầu tư để họ mua vào các cổ phiếu, sau đó bán ra để kiếm lời. Tuy nhiên, trái với quy luật này, tâm lý hoảng loạn đang bao trùm. Những người không biết gì về chứng khoán như tôi vẫn cứ đọc bài liên quan đến chứng khoán. Thậm chí, với nhiều người xa lạ với nó cũng đang xem tình hình để... trữ đô hoặc vàng. Thậm chí, tâm lý sợ hãi nhất còn bao trùm lên nhóm cổ phiếu sản xuất, vốn là “cỗ máy cái” của nền kinh tế. Đến giờ, những bất cập từ nhóm cổ phiếu này đã nói lên sự vận hành kỳ lạ của kinh tế Việt Nam. Nhóm cổ phiếu này, thay vì được đầu tư để duy trì những sản phẩm thật phục vụ đời sống thì nó dường như đang bất lực trong tiến trình tụt dốc không phanh chứng khoán Việt. Trong khi đó, báo chí đang trong chờ khối ngoại quay lại rót tiền nhằm tìm lại mốc 1.000 điểm trước đây. Nhưng những trông chờ như vậy đang là vô vọng bởi lượng bán tháo nhiều nhất chính là khối này sau khi luật Animal được thông qua. Điều đó nói lên rằng, kinh tế Việt Nam hoàn toàn dựa vào tiềm lực của nước ngoài chứ không phải nội lực của chính người Việt. Chúng ta đau đớn khi nói rằng, đến con ốc vít, doanh nghiệp Việt Nam cũng không sản xuất nên hồn. Điều đó để lại hậu quả tai hại là một nền kinh tế yếu từ bên trong. Nếu điều này vẫn tiếp tục được vận hành, duy trì, khả năng rơi vào lạc hậu hoặc trở thành bãi rác của thế giới sẽ là một tiến trình. Đường về man rợ không còn xa đối với người Việt khi hàng loạt những nhà máy ô nhiễm, những dòng sông chết, những mảnh rừng trọc, những phận người chui rút gầm giường trong bệnh viện Ung Bướu... Đừng nghĩ những thứ đó không liên quan với nhau. Nó là hệ quả của một tiến trình vận hành sai lầm của một thể chế sai lầm. Nó sai lầm đến nỗi, giờ đây, không còn ai biết nó đang sai lầm ở chỗ nào. Tất cả đang tìm những giải pháp chắp vá. Ví dụ như chứng khoán đỏ sàn thì mong khối ngoại quay lại cứu hoặc in thêm tiền đồng để tăng lạm phát. Nếu bệnh ung thư thì xạ trị, hoá trị. Nếu học không nổi thì đi du học. Nếu... thì.... Dù có hàng ngàn cái nếu, thì như vậy cũng không thể nhắc đến một “nếu thì” quan trọng nhất, người Việt cần một thể chế tốt hơn hiện nay. Đó là cách vận hành sẽ tránh đổ vỡ cho một nước Việt đã lầm than và “chưa thấy bóng thanh bình một lần”. Hồi năm ngoái và sang năm nay, chính phủ quyết tâm thành lập 1 triệu doanh nghiệp khởi nghiệp. Những doanh nghiệp này nếu là lĩnh vực sản xuất thì có lẽ trở thành những viên sỏi tránh cho thị trường chứng khoán hiện nay cú lao dốc định mệnh. Nhưng không, công cuộc khởi nghiệp của doanh nghiệp mới này đã thất bại bởi trên 50% số này dính vào bất động sản mà không phải ngành sản xuất. Chứng khoán sắp tuột 900 điểm. Nỗi lo thì nhiều mà niềm vui của cái nguy cơ kia thì chẳng thấy đâu. Đó là một sự vận hành đầy thảm họa. Thoi thì hãy cứ tưởng tượng, biết đâu ngày mai, Geogre Soros đổ tiền vào Việt Nam, thì sao! Đời mà, ta có quyền ước mơ.