Trước khi các bạn lập tài khoản trên Minds, tôi có mấy ý muốn chia sẻ: Các bạn nên dùng tên thật, ảnh thật. Chỉ khi các bạn thể hiện đúng là mình thì lời nói của các bạn mới có tác dụng với xã hội, hoặc đơn giản là khi các bạn tỏ tình với ai đấy trên MXH thì người kia cũng coi trọng tình cảm các các bạn hơn. Ai dại gì mà giao đãi tình cảm với một kẻ giấu mặt? Khi các bạn dùng nick giả, ảnh giả, ấy là các bạn đã để mình giống DLV, một tầng lớp được xã hội biết đến chỉ bởi mỗi khả năng chửi bới giấu mặt một cách vô văn hoá và ngu xuẩn. Đừng tưởng đây là chuyện nhỏ. Sống có một lần mà không được là chính mình thì còn gì buồn bằng? Một ngày sống đúng mình, nói và làm những gì xuất phát từ con tim của mình, ấy là một ngày sống có ý nghĩa. Một đời cũng vậy thôi, hãy sống đúng mình, như thế nào đúng là vậy. Cả cái mặt mình cũng thế. Có nhiều bạn cứ hỏi sao anh không nhuộm tóc đi cho trẻ? Nhưng tôi sẽ dứt khoát không nhuộm bởi làm thế, tôi cảm thấy mình có chút giả tạo và hơn nữa mỗi tháng một lần lại phải phụ thuộc vào một thứ hoá chất chết tiệt. Điều này cũng giống như một lời nói dối, nói dối một lần là cứ phải nói dối mãi. Tốt nhất là kệ cmn có thế nào sài thế nấy. Không cần lấy lòng ai, chỉ cần giao đãi chu đáo với những người mình yêu quý và yêu quý mình là được. Có gì dùng nấy, không cần tô vẽ thêm làm gì. Khi làm được thế, lòng ta sẽ thanh thản. Tôi mong chờ nhìn thấy trên Minds những khuôn mặt thật, tên thật và nụ cười thật của các bạn. Đưa ảnh nhầu nhĩ này để các bạn thấy rằng tôi cũng buồn lắm, những nếp nhăn cứ tự tiện vạch lên mặt, đâu cần hỏi ý kiến của ta đâu nhưng cũng phải chấp nhận thực tế thôi. Mặt cũ, đời cũ và tình cũng toàn là cũ. Ta đang lê bước trên những tháng ngày cũ mòn, phía trước chẳng có gì xán lạn bay bổng cho lắm. Than thở tí cho trời đỡ nắng, hihi!

1159Upvotes
16Downvotes
54Reminds

More from ChauDoan

Hôm trước tôi đã chia sẻ bài viết này nhưng FB đã khoá tài khoản của Trương Thị Hà, có thể là do bị report. Tôi đề nghị tiến sỹ Phạm Tấn Hạ trả lời công luận để góp phần làm rõ những gì đã xảy ra. Tại sao một người thầy lại có thể im lặng chấp nhận khi công an đánh sinh viên của mình ngay trước mặt? Con gái của anh bị đánh như vậy, anh có chấp nhận không? Quả là một sự đớn hèn nhục nhã, đáng xấu hổ cho chữ thầy. Tôi tự hỏi nếu con gái của người thầy này bị đánh như vậy thì anh ấy có chấp nhận như thế này không? Tôi tin là người "thầy" này sẽ chọn cách im lặng mà không thể trả lời công luận bởi đấy là cách ứng xử phổ biến của những bậc "trí thức" thời nay. From: Sinh viên năm 2 Trương Thị Hà, mã sinh viên 1767010064, khóa 2017- 2020, Lớp trưởng lớp 17/2, Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn. To: Tiến sỹ Phạm Tấn Hạ, Phó Hiệu trưởng trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Trưởng phòng đào tạo; và Thầy Nam (đi cùng thầy Hạ chứng kiến sự việc). Thầy Hạ kính mến, Khi viết những dòng này, nước mắt em không ngừng tuôn rơi khi nghĩ về thầy. Em khóc chỉ vì em thấy cô đơn và bị bỏ rơi tại trại tập trung Tao Đàn ngày 17/06/2018 với những con người đáng sợ mang danh “công an nhân dân”. Em không giận thầy cả, vì nếu có giận, những kẻ đã xúc phạm danh dự và xuống tay đánh em mới là kẻ đáng giận thầy ơi. Em là lớp trưởng lớp 17/2 ngành ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh. Em luôn mang lại niềm vui và động lực học cho các bạn trong lớp. Em luôn cố gắng kết nối các bạn trong lớp, các thầy cô và Giáo vụ. Tháng này, lớp em thi cuối kỳ, em đang chuẩn bị viết thư cảm ơn các thầy cô bộ môn đây ạ. Lớp 17/2 có thể tự hào rằng, lớp em là một trong những lớp học chăm chỉ nhất, đoàn kết nhất và có thành tích học tập cao nhất khóa học. Thầy có thể hỏi thầy Triết, thầy Triều, cô Hạnh và cô Nguyên trực tiếp dạy lớp em ạ. Em nói như vậy, chỉ muốn thầy biết rằng, em là sinh viên ngoan và đáng tự hào của thầy, em là một Lớp trưởng có trách nhiệm với lớp. Chứ không phải như những người “công an nhân dân” kia nói em là: “con điếm”, “con đĩ”, “con phản động”, “bị đuổi học.”…. Tao Đàn, ngày 17/06/2018. Thầy ơi, chỉ thầy có thể mới cứu được em lúc này thôi ạ… Công an 1: Tôi sẽ gọi thầy Phó Hiệu trưởng của em đến đây. Thầy ơi, khi nhìn thấy thầy, em đã khóc vì sung sướng. Vì em biết rằng, thầy sẽ làm gì đó để giúp em ra khỏi nơi đáng sợ này ạ. Nhưng… Công an 1 (đe nẹt): Sinh viên của thầy đây. Là một kẻ phản động, thầy nhìn những gì nó làm này, kêu gọi biểu tình, hướng dẫn người dân đối phó với công an… Công an 2 (liên tục sỉ nhục): Loại này làm đĩ, làm điếm, chứ Lớp trưởng gì. Tao khịnh! Công an 3 (vỗ về): Em “hợp tác” đi là được về ngay mà. Bọn anh có làm gì đâu mà em mời Luật sư. Hà (nhìn vào thầy khóc): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em lúc này thôi ạ. Thầy hãy báo cho Luật sư Trần Vũ Hải và Luật sư Lê Công Định giúp em là em đang bị bắt ở đây ạ. Số điện thoại của 2 Luật sư đây ạ. Thầy: Im lặng… Hà (khóc to hơn): Em là người hành nghề Luật, em có quyền được mời Luật sư…Thầy có thể hỏi các thầy cô đại học Luật Hà Nội của em. Họ sẽ nhắc đến em là một đứa sinh viên ngoan. Ngày xưa, các thầy cô đại học Luật yêu quý và bảo vệ em như thế nào mà ngày nay, thầy lại đối xử với em như vậy. Nếu các thầy cô đại học Luật ở đây, các thầy cô sẽ cứu em. Em biết thầy không có nghĩa vụ phải thông báo Luật sư giúp em. Nhưng em là sinh viên của thầy, em đang cầu xin thầy. Thầy ơi, thầy hãy nhìn vào mắt em. Em có giống một đưa sinh viên hư không ạ. Thầy ơi, thầy hãy cứu em thầy ơi. Thầy đừng im lặng như vậy mà. Thầy chỉ cần thông báo cho các Luật sư của em thôi, chỉ cần vậy thôi, thầy ơi. Em sẽ biết ơn thầy suốt đời ạ. Công an 1: Có phải điều tra tội phạm đâu mà mời Luật sư, Luật sư không có quyền đến đây cả! Vô ích thôi. Thầy: Thầy không biết về Luật. Hà (khóc và bất lực): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em thôi. Sinh viên của thầy nghi bị người của Báo Tuổi trẻ hiếp dâm, thầy cô trường Đại học Xã hội và Nhân văn đã lên tiếng và Luật sư của em đã bảo vệ quyền lợi của em sinh viên ấy. Em cũng là sinh viên của thầy, em xin thầy hãy đối xử công bằng với em như em sinh viên kia. Hãy báo cho các Luật sư của em là em đang ở đây ạ. Công an 4: Mệt con này quá. Giờ ký nhận được chưa? Hà: Im lặng và nhìn thầy. Công an 4 (Vả vào mặt Hà): Bốp. Mày không “hợp tác” à. Mày nhắc đến 3 từ "mời Luật sư" nữa, tao vả cho vỡ mồm. Thầy: Im lặng… Thầy ơi, công an tát em, em không đau cả, em đau vì thầy không bênh em, em đau vì thầy không ôm em, em đau vì thầy không che chở em. Em đau vì thầy lặng im trước hành vi chà đạp nhân phẩn và xâm phạm thân thể trắng trợn của công an Quận 1. Có lẽ, thầy sẽ không bao giờ quên gương mặt đáng thương của em tại trại tập trung Tao Đàn ngày hôm đó đâu. Tại sao thầy ký vào Biên bản do công an soạn sẵn? Tại sao thầy nói với em là thấy không biết Luật, nhưng thầy lại tin những gì Công an nói, chứ không tin đứa sinh viên ngoan của thầy? Tại sao thầy lại quay lưng bỏ lại em một mình ở đấy ạ? Xin thầy hãy trả lời giúp em những câu hỏi này hoặc đơn giản là tâm sự thật lòng với em vào email: [email protected] ạ. Em tin rằng lúc đó có Công an nên thầy không thể làm những điều thầy muốn. Giống như các thầy cô đại học Luật ngày xưa, các thầy cô đã âm thầm che chở em và bảo vệ em. Công an đánh em, sỉ nhục em, em không đau vì đó là nhiệm vụ của họ. Nhưng các thầy cô của em không bảo vệ và che chở cho em, em sẽ đau khổ lắm thầy ơi. Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu vớt được tâm hồn yếu đuối của em lúc này được thôi ạ. Hãy nói cho em suy nghĩ thật lòng của thầy. Thầy có thương em không? Chỉ cần vậy thôi là em thấy yên lòng rồi thầy ơi. Em cám ơn thầy và luôn tự hào là sinh viên Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn ạ. Hà Nội, 21h20' ngày 29/06/2018. Trương Thị Hà. ----------------

7.84k views ·
Vợ hỏi: "Sao hôm nay anh buồn thế?" Tôi ậm ừ định giấu nhưng nỗi buồn dồn nén mãi cũng phải phọt ra. Cố làm vẻ mặt bình thản, tôi bảo: "Bọn AK 47 chơi đòn ác quá em ạ!" "Ác seo?" "Gần đây chúng nó liên tục vào bảo anh là phản động, lòng anh đã mừng thầm nghĩ như thế là các bài viết của mình cũng có tác dụng nhất định, mình cũng có số má một chút rồi, bao nỗ lực thì cuối đời mình cũng có chút danh vọng, thế mà..." Nói đến đấy thì bao nỗi uất ức dâng trào, tôi phải bặm môi cố ghìm tiếng nức nở khỏi bật khỏi họng và quay mặt đi để chùi vội mấy giọt nước mắt. "Thế mà sao?" Vợ tôi có vẻ bực mình, giọng có vẻ to hơn. Tim tôi co thắt lại trong một nỗi sợ quen thuộc. Các bạn phải biết sư tử không phải là giống có thể đùa được. Đừng vội lên mặt mà chê tôi nhát gan. Nói thật chứ chẳng có thằng anh hùng nào mà không sợ vợ đâu. Toàn bọn nói phét cả đấy. Sau khi nốc nửa chai bia lạnh thì tôi bình tĩnh hơn. Cố lấy giọng bình thản, tôi tiếp: "Thế mà, thế mà... trong danh sách phản động chúng mới đưa lên gồm gần một trăm người, thế mà không có tên anh trong ấy?" "Hả?" Vợ tôi trợn mắt gầm lên một tiếng khiến mấy cái cốc trên giá va vào nhau côm cốp, con Queen vội chui tọt vào chuồng, đuôi rung lên bần bật khiếp đảm. "Thật thế sao?" Tôi gật gật đầu, cố làm chủ cảm xúc. "Mà em biết là cái bọn được đưa vào trong danh sách ấy, tự nhiên số follower bỗng tăng vọt lên, còn anh thì bỗng trở thành một kẻ vô danh tiểu tốt." "Đúng là dã man thật," vợ tôi gật gù rồi nhìn tôi tỏ vẻ thông cảm. "Đòn quá ác! Nhưng mà thôi, anh đừng bùn nhiều, có lẽ do anh kém cỏi thật, lại tiếp tục cố gắng thôi. Đời anh lên bờ xuống ruộng nhiều rồi, một lần này nữa có là gì đâu. Xưa em tát anh bôm bốp mà anh vẫn chịu đựng để đi theo tán tỉnh em cơ mà, thôi đừng ngã lòng vội..." Đến mức này thì tôi không thể kìm nén được nữa. Mặc kệ những dòng nước mắt tuôn rơi lã chã, mặc xác tiếng nức nở ồ ạt phát ra không thể kiểm soát, tôi hét lên: "Em thì biết gì, chúng nó làm thế này là chết anh. Đã không có số có má trong làng phản động đã đành mà rồi sau vụ này, bọn phản động chuyên nghiệp lại phao tin đồn nhảm anh là an ninh cài cắm để phá hoại phong trào..." "Trời ơi," vợ tôi trợn mắt, vẻ sợ hãi tột cùng. "Đúng thế nhỉ!" "Chứ còn gì nữa," cảm thấy được an ủi một chút, tôi lấy lại được bình tĩnh. "Đúng là đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu, không hiểu gì. Đấy mới là điều đáng lo ngại. Anh nghĩ thực ra đây là đòn mà LL AK47 chơi vào đúng một mình anh. Đấy là chúng nó chơi kế li gián. Thôi, thế này là xong rồi. Anh, anh, anh... đi chết đây!" Trong đầu tôi đã nghĩ đến cái cầu giữa hồ Thủ Lệ, nơi tôi hay ra bơi trộm bố mẹ hồi nhỏ. Có chết thì cũng nên tìm chỗ lãng mạn một chút. "Thôi," vợ tôi an ủi, "bình tĩnh đi anh, rồi để em tìm người quen biết trong LL AK47, em sẽ làm đơn trình bày hoàn cảnh, sẽ miêu tả việc anh chăm chỉ viết lách ra sao, đã nỗ lực hết mình thế nào và xin bọn chúng cho anh một suất trong cái danh sách ấy." Trời ơi, được nhời như cởi tấm lòng, tôi nhẩy cẫng lên sung sướng và cảm ơn nàng bằng một nụ hôn vào đầu gối. Quả thật nếu không có nàng thì đời tôi coi như xong rồi. Cứu được tôi vụ này thì tôi coi như được sinh ra lần thứ hai. Thôi, dù sao thì cũng còn có ngày mai, vẫn còn có hy vọng phải không các bạn? Thôi, tôi cũng không nghĩ quẩn để khỏi phải đi ra cầu Thủ Lệ nữa. Cứ chờ xem vợ có giúp gì được không đã rồi tính sau. Chỉ có điều, sao tôi thấy đời mình lận đận đến thế? Đến phấn đấu làm phản động mà cũng khốn nạn thế này.

Người dân có quyền lo lắng và chính phủ nên thấy mừng vì điều này thay vì chụp mũ những người lên tiếng là “phản động” là chia rẽ tình hữu nghị Việt – Trung. Người dân lo lắng là hoàn toàn có lý bởi những lý do sau: 1. Trung Quốc đã chiếm Hoàng Sa và một số đảo Trường Sa, đang quân sự hoá Biển Đông, đang biến một số đảo thành căn cứ quân sự, ngư dân Việt Nam bị tầu TQ đâm chìm. 2. Hành vi của Trung Quốc với Sri Lanca, Châu Phi và một số nước khác là thả tiền để trói con nợ, bước đầu là kinh tế nhưng tiếp theo là dùng lý do bảo vệ tài sản quốc gia để đưa quân vào. 3. Trong lịch sử, chưa bao giờ TQ là bạn của Việt Nam, giúp gì cũng có mưu đồ đằng sau. Hoàng Sa là bài học đau đớn mà Việt Nam muôn đời không bao giờ đòi lại được. 4. Hiện trạng Hoàng Sa, Trường Sa cùng với việc công ty Repsol buộc phải ngừng khai thác dầu ngay trên lãnh hải của Việt Nam, điều ấy cho thấy chủ quyền đất nước đang bị TQ đe doạ và không nên hợp tác với kẻ thù. 5. Người dân chỉ có thể ủng hộ chính phủ thành lập đặc khu khi không có bàn tay của Trung Quốc, tuy mô hình đặc khu đã lỗi thời và sẽ mâu thuẫn với nhiều những hiệp định thương mại tự do với các nước khác nhưng điều người dân lo ngại không phải là cái hiệu quả kinh tế mà chính là âm mưu của Trung Quốc. Tôi viết với tất cả những hiểu biết và con tim trung thực của mình. Tất cả những kẻ cố tình hiểu sai, cố tình quy chụp thì chính là những kẻ có ý đồ bán nước. Tuy nhiên, nhận thức là một quá trình và tôi sẽ tìm hiểu không mệt mỏi về tất cả khía cạnh, hiệu quả kinh tế của đặc khu, các hành vi đáng ngờ của Trung Quốc, sự liện hệ giữa đặc khu với TQ. Tôi hy vọng là mình có những nhận thức sai và hiểm hoạ này chẳng qua là một sự lo sợ và đề phòng quá đáng mà thôi.

28.9k views ·

More from ChauDoan

Hôm trước tôi đã chia sẻ bài viết này nhưng FB đã khoá tài khoản của Trương Thị Hà, có thể là do bị report. Tôi đề nghị tiến sỹ Phạm Tấn Hạ trả lời công luận để góp phần làm rõ những gì đã xảy ra. Tại sao một người thầy lại có thể im lặng chấp nhận khi công an đánh sinh viên của mình ngay trước mặt? Con gái của anh bị đánh như vậy, anh có chấp nhận không? Quả là một sự đớn hèn nhục nhã, đáng xấu hổ cho chữ thầy. Tôi tự hỏi nếu con gái của người thầy này bị đánh như vậy thì anh ấy có chấp nhận như thế này không? Tôi tin là người "thầy" này sẽ chọn cách im lặng mà không thể trả lời công luận bởi đấy là cách ứng xử phổ biến của những bậc "trí thức" thời nay. From: Sinh viên năm 2 Trương Thị Hà, mã sinh viên 1767010064, khóa 2017- 2020, Lớp trưởng lớp 17/2, Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn. To: Tiến sỹ Phạm Tấn Hạ, Phó Hiệu trưởng trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Trưởng phòng đào tạo; và Thầy Nam (đi cùng thầy Hạ chứng kiến sự việc). Thầy Hạ kính mến, Khi viết những dòng này, nước mắt em không ngừng tuôn rơi khi nghĩ về thầy. Em khóc chỉ vì em thấy cô đơn và bị bỏ rơi tại trại tập trung Tao Đàn ngày 17/06/2018 với những con người đáng sợ mang danh “công an nhân dân”. Em không giận thầy cả, vì nếu có giận, những kẻ đã xúc phạm danh dự và xuống tay đánh em mới là kẻ đáng giận thầy ơi. Em là lớp trưởng lớp 17/2 ngành ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh. Em luôn mang lại niềm vui và động lực học cho các bạn trong lớp. Em luôn cố gắng kết nối các bạn trong lớp, các thầy cô và Giáo vụ. Tháng này, lớp em thi cuối kỳ, em đang chuẩn bị viết thư cảm ơn các thầy cô bộ môn đây ạ. Lớp 17/2 có thể tự hào rằng, lớp em là một trong những lớp học chăm chỉ nhất, đoàn kết nhất và có thành tích học tập cao nhất khóa học. Thầy có thể hỏi thầy Triết, thầy Triều, cô Hạnh và cô Nguyên trực tiếp dạy lớp em ạ. Em nói như vậy, chỉ muốn thầy biết rằng, em là sinh viên ngoan và đáng tự hào của thầy, em là một Lớp trưởng có trách nhiệm với lớp. Chứ không phải như những người “công an nhân dân” kia nói em là: “con điếm”, “con đĩ”, “con phản động”, “bị đuổi học.”…. Tao Đàn, ngày 17/06/2018. Thầy ơi, chỉ thầy có thể mới cứu được em lúc này thôi ạ… Công an 1: Tôi sẽ gọi thầy Phó Hiệu trưởng của em đến đây. Thầy ơi, khi nhìn thấy thầy, em đã khóc vì sung sướng. Vì em biết rằng, thầy sẽ làm gì đó để giúp em ra khỏi nơi đáng sợ này ạ. Nhưng… Công an 1 (đe nẹt): Sinh viên của thầy đây. Là một kẻ phản động, thầy nhìn những gì nó làm này, kêu gọi biểu tình, hướng dẫn người dân đối phó với công an… Công an 2 (liên tục sỉ nhục): Loại này làm đĩ, làm điếm, chứ Lớp trưởng gì. Tao khịnh! Công an 3 (vỗ về): Em “hợp tác” đi là được về ngay mà. Bọn anh có làm gì đâu mà em mời Luật sư. Hà (nhìn vào thầy khóc): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em lúc này thôi ạ. Thầy hãy báo cho Luật sư Trần Vũ Hải và Luật sư Lê Công Định giúp em là em đang bị bắt ở đây ạ. Số điện thoại của 2 Luật sư đây ạ. Thầy: Im lặng… Hà (khóc to hơn): Em là người hành nghề Luật, em có quyền được mời Luật sư…Thầy có thể hỏi các thầy cô đại học Luật Hà Nội của em. Họ sẽ nhắc đến em là một đứa sinh viên ngoan. Ngày xưa, các thầy cô đại học Luật yêu quý và bảo vệ em như thế nào mà ngày nay, thầy lại đối xử với em như vậy. Nếu các thầy cô đại học Luật ở đây, các thầy cô sẽ cứu em. Em biết thầy không có nghĩa vụ phải thông báo Luật sư giúp em. Nhưng em là sinh viên của thầy, em đang cầu xin thầy. Thầy ơi, thầy hãy nhìn vào mắt em. Em có giống một đưa sinh viên hư không ạ. Thầy ơi, thầy hãy cứu em thầy ơi. Thầy đừng im lặng như vậy mà. Thầy chỉ cần thông báo cho các Luật sư của em thôi, chỉ cần vậy thôi, thầy ơi. Em sẽ biết ơn thầy suốt đời ạ. Công an 1: Có phải điều tra tội phạm đâu mà mời Luật sư, Luật sư không có quyền đến đây cả! Vô ích thôi. Thầy: Thầy không biết về Luật. Hà (khóc và bất lực): Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu được em thôi. Sinh viên của thầy nghi bị người của Báo Tuổi trẻ hiếp dâm, thầy cô trường Đại học Xã hội và Nhân văn đã lên tiếng và Luật sư của em đã bảo vệ quyền lợi của em sinh viên ấy. Em cũng là sinh viên của thầy, em xin thầy hãy đối xử công bằng với em như em sinh viên kia. Hãy báo cho các Luật sư của em là em đang ở đây ạ. Công an 4: Mệt con này quá. Giờ ký nhận được chưa? Hà: Im lặng và nhìn thầy. Công an 4 (Vả vào mặt Hà): Bốp. Mày không “hợp tác” à. Mày nhắc đến 3 từ "mời Luật sư" nữa, tao vả cho vỡ mồm. Thầy: Im lặng… Thầy ơi, công an tát em, em không đau cả, em đau vì thầy không bênh em, em đau vì thầy không ôm em, em đau vì thầy không che chở em. Em đau vì thầy lặng im trước hành vi chà đạp nhân phẩn và xâm phạm thân thể trắng trợn của công an Quận 1. Có lẽ, thầy sẽ không bao giờ quên gương mặt đáng thương của em tại trại tập trung Tao Đàn ngày hôm đó đâu. Tại sao thầy ký vào Biên bản do công an soạn sẵn? Tại sao thầy nói với em là thấy không biết Luật, nhưng thầy lại tin những gì Công an nói, chứ không tin đứa sinh viên ngoan của thầy? Tại sao thầy lại quay lưng bỏ lại em một mình ở đấy ạ? Xin thầy hãy trả lời giúp em những câu hỏi này hoặc đơn giản là tâm sự thật lòng với em vào email: [email protected] ạ. Em tin rằng lúc đó có Công an nên thầy không thể làm những điều thầy muốn. Giống như các thầy cô đại học Luật ngày xưa, các thầy cô đã âm thầm che chở em và bảo vệ em. Công an đánh em, sỉ nhục em, em không đau vì đó là nhiệm vụ của họ. Nhưng các thầy cô của em không bảo vệ và che chở cho em, em sẽ đau khổ lắm thầy ơi. Thầy ơi, chỉ có thầy mới cứu vớt được tâm hồn yếu đuối của em lúc này được thôi ạ. Hãy nói cho em suy nghĩ thật lòng của thầy. Thầy có thương em không? Chỉ cần vậy thôi là em thấy yên lòng rồi thầy ơi. Em cám ơn thầy và luôn tự hào là sinh viên Khoa Ngôn ngữ Anh, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn ạ. Hà Nội, 21h20' ngày 29/06/2018. Trương Thị Hà. ----------------

7.84k views ·
Vợ hỏi: "Sao hôm nay anh buồn thế?" Tôi ậm ừ định giấu nhưng nỗi buồn dồn nén mãi cũng phải phọt ra. Cố làm vẻ mặt bình thản, tôi bảo: "Bọn AK 47 chơi đòn ác quá em ạ!" "Ác seo?" "Gần đây chúng nó liên tục vào bảo anh là phản động, lòng anh đã mừng thầm nghĩ như thế là các bài viết của mình cũng có tác dụng nhất định, mình cũng có số má một chút rồi, bao nỗ lực thì cuối đời mình cũng có chút danh vọng, thế mà..." Nói đến đấy thì bao nỗi uất ức dâng trào, tôi phải bặm môi cố ghìm tiếng nức nở khỏi bật khỏi họng và quay mặt đi để chùi vội mấy giọt nước mắt. "Thế mà sao?" Vợ tôi có vẻ bực mình, giọng có vẻ to hơn. Tim tôi co thắt lại trong một nỗi sợ quen thuộc. Các bạn phải biết sư tử không phải là giống có thể đùa được. Đừng vội lên mặt mà chê tôi nhát gan. Nói thật chứ chẳng có thằng anh hùng nào mà không sợ vợ đâu. Toàn bọn nói phét cả đấy. Sau khi nốc nửa chai bia lạnh thì tôi bình tĩnh hơn. Cố lấy giọng bình thản, tôi tiếp: "Thế mà, thế mà... trong danh sách phản động chúng mới đưa lên gồm gần một trăm người, thế mà không có tên anh trong ấy?" "Hả?" Vợ tôi trợn mắt gầm lên một tiếng khiến mấy cái cốc trên giá va vào nhau côm cốp, con Queen vội chui tọt vào chuồng, đuôi rung lên bần bật khiếp đảm. "Thật thế sao?" Tôi gật gật đầu, cố làm chủ cảm xúc. "Mà em biết là cái bọn được đưa vào trong danh sách ấy, tự nhiên số follower bỗng tăng vọt lên, còn anh thì bỗng trở thành một kẻ vô danh tiểu tốt." "Đúng là dã man thật," vợ tôi gật gù rồi nhìn tôi tỏ vẻ thông cảm. "Đòn quá ác! Nhưng mà thôi, anh đừng bùn nhiều, có lẽ do anh kém cỏi thật, lại tiếp tục cố gắng thôi. Đời anh lên bờ xuống ruộng nhiều rồi, một lần này nữa có là gì đâu. Xưa em tát anh bôm bốp mà anh vẫn chịu đựng để đi theo tán tỉnh em cơ mà, thôi đừng ngã lòng vội..." Đến mức này thì tôi không thể kìm nén được nữa. Mặc kệ những dòng nước mắt tuôn rơi lã chã, mặc xác tiếng nức nở ồ ạt phát ra không thể kiểm soát, tôi hét lên: "Em thì biết gì, chúng nó làm thế này là chết anh. Đã không có số có má trong làng phản động đã đành mà rồi sau vụ này, bọn phản động chuyên nghiệp lại phao tin đồn nhảm anh là an ninh cài cắm để phá hoại phong trào..." "Trời ơi," vợ tôi trợn mắt, vẻ sợ hãi tột cùng. "Đúng thế nhỉ!" "Chứ còn gì nữa," cảm thấy được an ủi một chút, tôi lấy lại được bình tĩnh. "Đúng là đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu, không hiểu gì. Đấy mới là điều đáng lo ngại. Anh nghĩ thực ra đây là đòn mà LL AK47 chơi vào đúng một mình anh. Đấy là chúng nó chơi kế li gián. Thôi, thế này là xong rồi. Anh, anh, anh... đi chết đây!" Trong đầu tôi đã nghĩ đến cái cầu giữa hồ Thủ Lệ, nơi tôi hay ra bơi trộm bố mẹ hồi nhỏ. Có chết thì cũng nên tìm chỗ lãng mạn một chút. "Thôi," vợ tôi an ủi, "bình tĩnh đi anh, rồi để em tìm người quen biết trong LL AK47, em sẽ làm đơn trình bày hoàn cảnh, sẽ miêu tả việc anh chăm chỉ viết lách ra sao, đã nỗ lực hết mình thế nào và xin bọn chúng cho anh một suất trong cái danh sách ấy." Trời ơi, được nhời như cởi tấm lòng, tôi nhẩy cẫng lên sung sướng và cảm ơn nàng bằng một nụ hôn vào đầu gối. Quả thật nếu không có nàng thì đời tôi coi như xong rồi. Cứu được tôi vụ này thì tôi coi như được sinh ra lần thứ hai. Thôi, dù sao thì cũng còn có ngày mai, vẫn còn có hy vọng phải không các bạn? Thôi, tôi cũng không nghĩ quẩn để khỏi phải đi ra cầu Thủ Lệ nữa. Cứ chờ xem vợ có giúp gì được không đã rồi tính sau. Chỉ có điều, sao tôi thấy đời mình lận đận đến thế? Đến phấn đấu làm phản động mà cũng khốn nạn thế này.

Người dân có quyền lo lắng và chính phủ nên thấy mừng vì điều này thay vì chụp mũ những người lên tiếng là “phản động” là chia rẽ tình hữu nghị Việt – Trung. Người dân lo lắng là hoàn toàn có lý bởi những lý do sau: 1. Trung Quốc đã chiếm Hoàng Sa và một số đảo Trường Sa, đang quân sự hoá Biển Đông, đang biến một số đảo thành căn cứ quân sự, ngư dân Việt Nam bị tầu TQ đâm chìm. 2. Hành vi của Trung Quốc với Sri Lanca, Châu Phi và một số nước khác là thả tiền để trói con nợ, bước đầu là kinh tế nhưng tiếp theo là dùng lý do bảo vệ tài sản quốc gia để đưa quân vào. 3. Trong lịch sử, chưa bao giờ TQ là bạn của Việt Nam, giúp gì cũng có mưu đồ đằng sau. Hoàng Sa là bài học đau đớn mà Việt Nam muôn đời không bao giờ đòi lại được. 4. Hiện trạng Hoàng Sa, Trường Sa cùng với việc công ty Repsol buộc phải ngừng khai thác dầu ngay trên lãnh hải của Việt Nam, điều ấy cho thấy chủ quyền đất nước đang bị TQ đe doạ và không nên hợp tác với kẻ thù. 5. Người dân chỉ có thể ủng hộ chính phủ thành lập đặc khu khi không có bàn tay của Trung Quốc, tuy mô hình đặc khu đã lỗi thời và sẽ mâu thuẫn với nhiều những hiệp định thương mại tự do với các nước khác nhưng điều người dân lo ngại không phải là cái hiệu quả kinh tế mà chính là âm mưu của Trung Quốc. Tôi viết với tất cả những hiểu biết và con tim trung thực của mình. Tất cả những kẻ cố tình hiểu sai, cố tình quy chụp thì chính là những kẻ có ý đồ bán nước. Tuy nhiên, nhận thức là một quá trình và tôi sẽ tìm hiểu không mệt mỏi về tất cả khía cạnh, hiệu quả kinh tế của đặc khu, các hành vi đáng ngờ của Trung Quốc, sự liện hệ giữa đặc khu với TQ. Tôi hy vọng là mình có những nhận thức sai và hiểm hoạ này chẳng qua là một sự lo sợ và đề phòng quá đáng mà thôi.

28.9k views ·