Các bạn thân mến ! Chỉ còn hai ngày nữa là ngày 24/9 , tròn 6 năm ngày xử sơ thẩm vụ án Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, trên các trang facebook của bạn bè hiện lên những hình ảnh đấu tranh vào những ngày này 6 năm về trước cho những thành viên Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do đang bị cầm tù và sắp bị đưa ra xét xử. Nhìn những hình ảnh đó chúng tôi vô cùng xúc động, tri ân bạn bè và các tổ chức trong và ngoài nước đã đấu tranh cho chúng tôi. Nhân dịp này, tôi gửi đến các bạn loạt bài về cuộc tuyệt thực ở trại giam số 6 Thanh Chương Nghệ An như một lời tri ân những đóng góp của các bạn cho phong trào dân chủ của Việt Nam. Cũng là để nhắc nhở chúng ta không quên các bạn của mình còn đang bị đày đoạ trong lao tù cộng sản. ============== CUỘC CHIẾN SAU SONG SẮT (phần 1) September 23, 2018 Điếu Cày Nguyễn Văn Hải ——————————————- Hai án tù tổng cộng 14,5 năm và 5 năm quản chế với gần 7 năm trải qua 11 nhà tù cộng sản, tôi đã hai lần tuyệt thực để phản đối chế độ giam giữ phi nhân và những vi phạm pháp luật của giai đoạn tạm giam cho đến án tù chính thức. Người CSVN ngang nhiên và rất tự nhiên tước đoạt Quyền Con Người của tù nhân trong quá trình tố tụng và thi hành án. Năm 2011, ngay sau tết âm lịch Tân Mão, tôi đã tuyệt thực 28 ngày tại trại tạm giam B-34. Lý do tuyệt thực nhằm để phản đối việc an ninh điều tra cản trở luật sư tham gia trong quá trình điều tra, không thông báo nơi giam giữ cho gia đình tôi theo quy định của pháp luật. Cuộc tuyệt thực này không ai biết vì không đưa được thông tin ra ngoài. Một giờ khuya ngày tuyệt thực thứ 28 trại giam B-34, họ đã phải đưa tôi đi cấp cứu tại bệnh viện 30-4 . Tôi sẽ nói về cuộc tuyệt thực này trong một dịp khác. *** Gia đình anh Trần Huỳnh Duy Thức và bạn bè trước cửa trại giam số 6 Thanh Chương Nghệ An Những ngày qua, dư luận trong và ngoài nước sôi sục và phẫn nộ, vừa đăng tin vừa dõi theo và đồng hành cùng anh Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực trong trại giam số 6 Thanh Chương – Nghệ An, yêu cầu nhà cầm quyền cộng sản phải thượng tôn pháp luật, trả tự do trước tiên và không chỉ cho anh Trần Huỳnh Duy Thức. Đặc biệt, khi biết tin gia đình anh Trần Huỳnh Duy Thức lên trại giam số 6 vào ngày 15/9/2018, cũng là ngày thứ 33 anh tuyệt thực, đồng bào trong và ngoài nước vô cùng lo lắng cho tính mạng của anh. Nhiều bà con hải ngoại thức trắng đêm, theo dõi tin tức của anh với tâm trạng âu lo như lo cho người thân ruột thịt. Một ngày chờ đợi tin tức thật dài và đầy khắc khoải. Gần 4 giờ chiều (giờ Việt Nam) mọi người mới nhận được thông tin về cuộc gặp ngắn ngủi . Tin tức càng làm cho nhiều người thêm phẫn nộ vì cách cư xử phi pháp của trại giam và thêm lo lắng, khi biết anh Trần Huỳnh Duy Thức tuyên bố tiếp tục tuyệt thực, dù anh đã chạm vào giới hạn nguy hiểm. Trên truyền thông và mạng xã hội cũng đặt nhiều câu hỏi về cuộc tuyệt thực 33 ngày của tôi vào năm 2013 ở trại giam số 6 và kinh nghiệm của tôi qua cuộc tuyệt thực đó. Khi anh Trần Huỳnh Duy Thức đang tuyệt thực, tôi muốn chúng ta chỉ tập trung vào sự kiện của anh và đấu tranh đòi nhà cầm quyền cộng sản phải thượng tôn pháp luật. Sau khi được tin anh Thức chấm dứt tuyệt thực, tôi nghĩ cần phải kể lại cuộc tuyệt thực của mình cách đây 5 năm trước để góp thêm góc nhìn về việc anh Trần Huỳnh Duy Thức đã kiên trì đấu tranh trong tình trạng như thế nào. Tôi từng ở trại giam số 6, từng tuyệt thực 33 ngày như anh Trần Huỳnh Duy Thức, từng bị trại giam bưng bít thông tin, giở mọi thủ đoạn để che đậy sai phạm , khi thông tin tuyệt thực của tôi lọt ra ngoài. Tôi biết rõ địa hình khu an ninh, thiết kế từng phòng giam và cách đối phó của trại giam đối với tôi và anh Trần Huỳnh Duy Thức. Do đó, hy vọng bài viết góp thêm góc nhìn từ bên trong để dư luận càng rõ thêm về sự tàn độc cùa nhà tù cộng sản. Nhập Trại Ngày 26/4/2013 tôi bị chuyển từ trại giam Xuyên Mộc – Bà Rịa Vũng Tàu đến trại giam số 6 Thanh Chương Nghệ An. Khi đến trại 6 vào buổi chiều ngày 27/4/2013, tôi đã biết các anh: Nguyễn Xuân Nghĩa , Trần Anh Kim, Nguyễn Kim Nhàn ở đấy. Ngoài 4 anh em chúng tôi, còn có 4 anh người Tây Nguyên bị bắt sau các biến động ở Tây Nguyên năm 2001 và hai người tù là người Tày ở Lạng Sơn làm gián điệp cho Trung Quốc, một người tù hình sự vì tội buôn bán ma tuý do trại giam cài vào. Tất cả là 11 người ở trong khu gọi là “Khu An Ninh” (KAN) của trại giam số 6. KAN là một khu vực được xây dựng cách biệt với các khu tù hình sự, nằm ở một góc trại giam số 6. Trong đó có một dãy buồng giam 5 phòng, nhưng chỉ 3 phòng có người ở (1-2-3), một phòng làm việc của quản giáo và y tế, một phòng kỷ luật có cùm sắt được sử dụng làm kho chứa đồ, một nhà xưởng nhỏ vừa làm nơi cho tù lao động họp. Ở giữa, có cái sân nhỏ với vài chậu cây cảnh, bồn cây trồng vài loại rau, một giếng nước được bịt kín miệng, bằng lưới B40. Tôi về buồng số 1 đầu dãy nhà, ở chung với một người Tây Nguyên tên là Rơlan Thik . Anh Rơlan Thik bị án 14 năm, ở được gần 10 năm và một gián điệp Trung Quốc tên là Trần Văn Tiến, nhà ở Lạng Sơn. Tiến bị án chung thân, ở được gần 10 năm. Phòng số 2 có anh Nguyễn Xuân Nghĩa và anh Trần Anh Kim. Cả hai anh đều bị bắt năm 2009 và cùng chịu mức án 6,5 năm tù. Anh Nghĩa bị điều 88, anh Kim bị điều 79. Cả hai đều chuyển từ trại Nam Hà vào đây, do cùng không nhận tội. Ở chung với hai anh Nghĩa và Kim, có một người tù hình sự tên Trần Việt Phương. Phương bị án 20 năm vì tội buôn bán ma tuý. Anh ta được giám thị cài vào để lo chuyện lấy cơm nước, cantin v.v… cho tù nhân ở KAN. Phương có nhiệm vụ báo cáo hàng ngày cho ban giám thị những hoạt động của từng người tù trong KAN. Anh ta là mối liên lạc duy nhất từ KAN ra ngoài, bởi KAN được xây dựng biệt lập, theo cách “nhà tù trong nhà tù”. Phòng số 3 có anh Nguyễn Kim Nhàn, chuyển vào được mấy tháng. Anh Nhàn từng bị bắt cùng vụ với anh Nguyễn Xuân Nghĩa và hết án trước anh Nghĩa. Vừa ra tù được mấy tháng, anh bị bắt lại. Án sau của anh cũng là 6,5 năm với điều 88. Ngoài anh Nhàn còn có 2 anh: Knoon bị án 20 năm và Kso Trung bị án 18 năm. Tập hợp đấu tranh Tôi vào trại giam số 6 Thanh Chương Nghệ An với hai túi đồ gọn nhẹ, nhưng mang theo được từ trong Nam ra bản Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị (do luật sư Hà Huy Sơn gửi vào theo yêu cầu của tôi tại trại tạm giam số 4 Phan Đăng Lưu từ năm 2012), một quyển Luật Thi hành án hình sự và một số tập vở ghi chép những thông tin mà tôi rút tỉa được từ những bài báo hay truyền hình. Đó là những tài liệu để “chiến” với đám quản giáo và giám thị luôn biến nhà tù thành lãnh địa riêng của chúng với quyền sinh quyền sát trong tay. Buổi sáng, khi quản giáo vào mở của 3 phòng giam, để mọi người ra sân tập thể dục, vệ sinh cá nhân, rồi sau đó chờ nước nóng ở ngoài vào để pha mỳ gói và tập trung nhau nói chuyện quanh bàn trà. Đến giờ lao động, những anh em còn trong độ tuổi làm việc ngay trong nhà xưởng. Công việc lúc đó là đan những chiếc giỏ nhỏ mà trại giam nhận gia công cho các công ty xuất khẩu. Trong những buổi nói chuyện vào buổi sáng, chúng tôi hỏi thăm án tù của nhau, hoàn cảnh gia đình của từng người v.v… Là người duy nhất từ Sài Gòn ra, tôi kể cho anh em nghe chuyện chúng tôi thành lập CLBNBTD, biểu tình chống Trung Quốc, sử dụng mạng lưới truyền thông tự do để đưa tiếng nói của dân oan, của công nhân… Dùng truyền thông để đấu tranh trong các nhà tù từ Cà Mau tới Xuyên Mộc… Tôi cũng chia sẻ Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị. Anh em luân phiên nhau mượn bản Công ước này về chép lại và đánh dấu, ghi chép, giải nghĩa những từ ngữ trong công ước để vận dụng đấu tranh bảo vệ quyền lợi của mình. Chúng tôi cũng thảo luận về một số nội dung trong Luật Thi hành án Hình sự và hình thức giam giữ tù chính trị hiện nay, hoàn toàn không có trong luật này. Anh em thống nhất với nhau phải kiến nghị tập thể yêu cầu trại giam tuân thủ pháp luật, cải thiện điều kiện giam giữ tù chính trị. Thường thì mỗi tuần, buổi chiều ngày thứ sáu là ngày họp tổ để kiểm điểm việc lao động trong tuần. Tôi mới lên trại, lại hết độ tuổi lao động nên chỉ nêu ý kiến yêu cầu thay đổi điều kiện giam giữ theo Luật Thi hành án Hình sự. Chiều ngày 10/5/2013, anh em trong đội yêu cầu trại giam cải thiện điều kiện giam giữ; yêu cầu được đối xử công bằng và được tập thể thao; được nhận sách vở và được ở trong những buồng giam tập thể. Yêu cầu của chúng tôi được ghi vào biên bản cuộc họp và có chữ ký của tôi đại diện. Từ sau buổi họp đó, trại giam không trả lời cũng không giải quyết. Những buổi chiều thứ sáu sau đó không còn các buổi họp. Có lẽ, độc giả cũng đoán ra sự trốn tránh của người CS trong trường hợp này, giống như tất cả những trốn tránh khác trong xã hội hiện nay. Chuột bọ cần trốn. Con người thì không. Người cộng sản không bao giờ hiểu ra điều đơn giản như vậy. Đàn áp tù chính trị Chiều ngày 19/6, trại giam cho người lắp thêm cửa và lưới B40 chắn bên ngoài buồng số 4. Chúng tôi nghĩ ngay đến việc sẽ có một vài anh em mới chuyển đến. Nghĩ đến việc anh em tù bị chuyển từ xa tới rất mệt mỏi, tôi kêu gọi mọi người cùng sang phòng số 4 quét mạng nhện, dội rửa và lau dọn, để người mới tới có thể ở ngay. Chiều ngày 20/6/2013, phó giám thị Thái Văn Thuỷ dẫn đầu một lực lượng an ninh, quản giáo và một số công an vũ trang mang theo súng AK vào khu an ninh, yêu cầu tất cả tù chính trị đội A tập trung nghe đọc quyết định biệt giam tôi 3 tháng. Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa kể lại trong hồi ký của mình : “Buổi chiều ngày 20 tháng 6, toàn tù nhân đội A (Đội an ninh quốc gia), gồm 10 người: Tôi (Nguyễn Xuân Nghĩa), Nguyễn Kim Nhàn, Trần Anh Kim, Nguyễn Văn Hải (ĐC); hai tù người VN làm gián điệp cho cục tình báo Hoa Nam – Trung quốc và 4 tù nhân người dân tộc Tây Nguyên được lệnh tập trung tại lán lao động (Lán được xây dựng ngay trong khu giam giữ). Nhóm cán bộ quản lý tù gồm 12 người, trong đó có viên trưởng phân trại 1 (phân trại đang giam giữ chúng tôi) mang hàm thượng tá tên là Thái văn Thụy và viên trung tá quản giáo đội A (An ninh quốc gia) tên là Nguyễn Văn Khánh. Các viên còn lại thuộc lực lượng công an vũ trang, vài ba người mang súng ngắn, súng AK, dùi cui điện và cồng số 8. Một không khí trấn áp hiện rõ trong từng bước đi, từng cái nhìn của họ hướng về phía chúng tôi. Viên cán bộ trưởng phân trại bước lên phía trước và dõng dạc đọc quyết định do Đại tá giám thị trưởng trại giam số 6 – Bộ công an, Nguyễn Văn Hoàn, đã ký, nội dung: kỷ luật “phạm nhân Nguyễn Văn Hải, tức Hải Điếu Cày. Lý do: không tuân lệnh cán bộ, lôi kéo, mua chuộc phạm nhân khác, nói xấu đảng, nhà nước. Hình thức kỷ luật: Giam riêng ba tháng (biệt giam), tước bỏ mọi quyền lợi gọi điện, thăm gặp, nhận quà gia đình trong thời hạn kỷ luật… Lập tức nhóm cán bộ có vũ trang gồm 6 người xô đến vây quanh, kẹp anh Hải vào giữa. Anh Hải bình tĩnh nói to “Tôi phản đối”. Tiếng anh bị chìm hẳn trong tiếng của viên trưởng phân trại “Các đồng chí thực hiện nhiệm vụ!” Nhóm cán bộ có vũ trang, kẻ đẩy, người kéo anh Hải ra sân lán, rồi đẩy vào buồng biệt giam. Bởi vì xà lim dùng giam giữ tù nhân biệt giam nằm ngay trong khu giam ANQG, chỉ cách lán lao động chục bước chân nên anh Hải không bị còng tay, (khác trường hợp tôi, anh Vũ Hùng, anh Phạm Văn Trội ở trại giam Ba Sao – Nam Hà trước kia. Đọc quyết định xong, họ còng tay và dẫn giải ra khu biệt giam ngay tắp lự). Một tù nhân người Tây Nguyên được lệnh vào buồng giam cũ của anh Hải lấy cho anh một ít đồ dùng cá nhân: cái bát nhựa ăn cơm, cái chiếu, cái màn, vài bộ quần áo lót và bộ đồ tù sọc trắng đen-Juventus. Số đồ đạc này đã được lập biên bản kiểm đếm chi tiết và yêu cầu anh Y Don ký vào cùng các cán bộ quản giáo. Tiếng cửa sắt xà lim biệt giam đóng sầm như một lệnh nhắc nhở những người còn lại. Sự việc diễn ra từ lúc chúng tôi được lệnh tập trung, nghe lệnh kỷ luật anh Hải, đến lúc anh Hải bị đẩy vào xà lim biệt giam dài không đầy 10 phút. Rồi chúng tôi được lệnh giải tán. Thấy sự việc trở nên trầm trọng hơn suy đoán, bốn anh em Tây nguyên lặng lẽ bỏ vào buồng. Tôi, anh Kim, anh Nhàn đứng nguyên vị trí cũ đưa mắt nhìn nhau. Trong 3 người còn lại, chỉ có tôi biết thế nào là “giam riêng”. Tôi đã trải qua 2 lần, tổng cộng cả hai là 6 tháng 7 ngày. Và cũng chỉ tôi hiểu sâu hơn cái nguyên nhân bên trong dẫn đến người ta biệt giam anh Hải. Các lý do như: “lôi kéo, dụ dỗ tù nhân khác, nói xấu đảng, nhà nước cũng là lý do đã từng đưa tôi và anh Trội vào xà lim biệt giam ở Nam Hà. Tôi biết kẻ nào đã tố cáo anh… Buổi chiều, trước khi được lệnh vào buồng giam, nhìn hai khuôn mặt hả hê của bọn tù gián điệp cho TQ, khi nhìn trộm nhóm anh em dân chủ chúng tôi, tôi đã bảo với ông Kim nhận xét của mình…” Tuyệt thực Ngay khi Thái Văn Thuỷ cao giọng hùng hổ đọc quyết định giam riêng , tôi hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra với mình. Việc tôi ký đại diện cho anh em tù chính trị là nguyên nhân của chuyện biệt giam. Trong khi Thái Văn Thuỷ đọc quyết định, bọn an ninh trại bu quanh tôi. Thái Văn Thuỷ vừa đọc xong, tôi đứng bật lên phản đối, liền bị chúng xúm vào lôi thẳng vào buồng số 4 khoá cửa lại. Tôi nhìn quanh buồng biệt giam, bất giác mỉm cười! Lạ thật! Hôm qua tưởng dọn rửa buồng này cho anh em mới tới ở, không ngờ lại tự dọn cho chính mình. Lát sau, quản giáo mở cửa đưa tôi xem và ký tờ biên bản kiểm kê đồ đạc đưa vào phòng giam. Tôi quyết định không ký, bởi từ khi đi tù đến giờ tôi chỉ ký vào sổ mua hàng cantin, chưa bao giờ ký vào bất kỳ giấy tờ nào của trại. Tôi ngồi trong buồng nhìn ra qua hai lớp cửa… Buổi chiều trôi qua nặng nề, không nghe tiếng nói chuyện đùa giỡn như hàng ngày. Thường ngày, sau bữa ăn, Rolan Thik chuẩn bị ấm trà để mọi người cùng uống, hôm nay… thật lặng lẽ. Anh Kim và anh Nghĩa ngồi gần phía cửa buồng biệt giam, thỉnh thoảng, nhìn vào cửa sổ nơi tôi đang ngồi, vừa muốn nói chuyện vừa canh chừng mấy tên an ninh trại. Tôi nói Knoon tối nay mở TV lớn tiếng để tôi nghe thời sự vì Knoon ở buồng số 3 sát bên buồng số 4, nơi biệt giam tôi. Rồi cũng đến giờ vào buồng, anh em đã vào hết để lại cái sân trống trong bóng tối. Tôi vẫn ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài và suy nghĩ về những bước đi sắp tới. Mới lên trại này, quản giáo và giám thị chưa biết nhiều về tôi. Cũng như nhiều trại giam khác, việc một người tù mới nhập trại bị “dập” cấp tập sẽ làm cho họ sợ hãi và ngoan ngoãn chấp hành, với những người cứng đầu và có bản lĩnh thì sẽ phải vượt qua lần lượt từng cửa một. “Thằng đó cứng đầu phải không ? Để tao trị nó “ – Tôi nhớ lại, hầu hết bọn cai ngục “đầu bò đầu bướu”, chỉ độc nhất giống nhau một câu như vậy. “Kết quả” đó là quá trình giáo dục nhồi sọ của bọn CS “đời đầu”. Vì vốn chuộng bạo lực, nên chỉ biết lấy cái tàn ác cùng sự thủ đoạn dạy cho “cộng sản con”, “cộng sản cháu” v.v…. Vậy nên mới ra cớ sự ngày nay mà cái chết của Trần Đại Quang là “sản phẩm đặc hiệu” – hiện thân của cái ác mang tên “Mác – Lê – Mao – Hồ” mà trước đây Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ v.v… lãnh đủ hoặc Phùng Quang Thanh, Đinh Thế Huynh đang ngắc ngoải! Khi nào người tù cứng đầu ấy đã “chiến” giáp vòng từ quản giáo, cán bộ giáo dục, an ninh cho tới giám thị mà vẫn không khuất phục được thì chúng mới buông. Nhưng, đó cũng là lúc chúng sẽ chuyển người tù cứng đầu này đến một trại giam khác, xa hơn và khắc nghiệt hơn. Đến trại mới, người tù lại bắt đầu một “quy trình” mới, bị “dập” rồi lại tiếp tục chiến giáp vòng từ quản giáo tới giám thị… Đời “tù không tội” như chiếc vỏ xe mòn vẹt, lăn lông lốc khắp dải đất chữ S ốm o và tăm tối! Chiếc “vỏ xe Điếu Cày” bị bọn bán nước hại dân đá lông lốc qua 11 trại giam với hơn 20 lần chuyển trại. Tại số 4 Phan Đăng Lưu. “vỏ xe Điếu Cày” đã lăn vào lăn ra 5 lần. Lần này, K1 trại giam số 6 là nhà tù thứ 10, “vỏ xe Điếu Cày” tiếp tục bị đá lăn vào. Nó – Vỏ xe Điếu Cày – sẵn sàng cho một cuộc chiến mới với những tên ác ôn nhất, thủ đoạn thâm độc nhất… Biệt giam tôi 3 tháng, họ căn cứ vào quy định pháp luật nào để làm việc đó ? Biên bản vi phạm đâu ? Nếu không có biên bản vi phạm làm sao ban hành được quyết định kỷ luật ? Ngay cả khi có biên bản vi phạm nội quy trại giam và có chữ ký của tù nhân, tối đa kỷ luật 10 ngày giam riêng, hết 10 ngày đó vẫn được thăm gặp bình thường. Luật Thi hành án Hình sự quy định rõ như vậy, nên bất cứ văn bản nào có nội dung trái luật mà họ áp dụng với tôi đều bất hợp pháp. Rõ ràng trại giam đã bất chấp pháp luật để đá “vỏ xe Điếu Cày” vào biệt giam. Phải “chiến” thôi ! Tôi nghĩ vậy… Hôm nay đã là ngày 20/6. Thường thì ngày thứ sáu cuối tháng, anh em sẽ được gọi điện về nhà. Tôi suy nghĩ: “Nếu tuyên bố tuyệt thực ngay hôm nay, có thể ngày mai anh em mất một suất gọi điện về nhà vì chắc chắn chúng sẽ ngăn chặn. Thôi chờ qua ngày mai, xem có ai được gọi điện không đã rồi tính”. Chiều hôm đó khi Phương và quản giáo đưa cơm vào, tôi bảo Phương nói anh Nguyễn Kim Nhàn đưa cho tôi lọ muối trắng. Tôi cần muối cho cuộc chiến của mình. Ngày 21/6/2013 trôi qua. Không có ai được gọi điện. Hy vong mong manh – khi ai đó gọi điện sẽ thông báo tôi bị biệt giam – đã tắt ngấm. Phải chiến thôi, không đợi được nữa – Tôi thầm nghĩ. Mục tiêu cuộc tuyệt thực lần này: Yêu cầu VKS Nghệ An vào giải quyết khiếu nại của tôi về quyết định biệt giam 3 tháng của Ban giám thị trại giam số 6. Tôi chọn cách viết đơn khiếu nại gửi VKS Nghệ An theo Điều 152. Khoản 8 và Điều 159. Tiếp nhận, thụ lý đơn khiếu nại trong thi hành án hình sự Theo cách này, đơn của tôi sẽ đến VKS Nghệ An trong 24h và việc giải quyết khiếu nại sẽ diễn ra sau đó 3 ngày. Mục tiêu rất rõ ràng với thời hạn thực hiện cuộc tuyệt thực khoảng 1 tuần nếu họ chậm trễ. Tất nhiên, tôi căn cứ theo luật định, còn thời gian thực tế phải đi trong cuộc chiến lần này bao lâu tôi chưa biết. Một thực tế thật tỏ tường, tôi không đánh động được dư luận, nếu như không gửi được thông tin ra ngoài, bởi ai cũng biết, đơn khiếu nại dù gửi VKS Nghệ An, vẫn phải đưa cho quản giáo và Ban Giám Thị xem và chuyển đi. Không có gì đảm bảo rằng, những kẻ luôn tước đoạt quyền con người lại sẵn sàng chuyển đơn của anh ta khiếu nại họ đến VKS ?! Và kể cả khi đơn đã đến nơi, liệu những kẻ “đồng hội đồng thuyền” có vào để giải quyết không ?! Những câu hỏi kèm cả chấm than như dáng người tù cong queo và khô đét trong những đêm tù gục đầu nhớ nhà! Cảm giác buồn bã xâm chiếm hồn tôi… Những vụ giải quyết khiếu nại của tù chính trị đều do bọn an ninh thuộc BCA giật dây, trại giam chỉ là nơi cầm “chìa khoá giữ kho”, vốn là nghề của những tên cai ngục! Tôi viết đơn khiếu nại và chuẩn bị mọi thứ cho cuộc chiến sẽ bắt đầu vào ngày mai. Kinh nghiệm của cuộc tuyệt thực lần trước nhắc tôi phải chuẩn bị tâm thế để “đi” dài ngày, trong trường hợp xấu nhất không đưa được thông tin ra ngoài. Tôi không biết phía trước sẽ xảy ra những chuyện gì, nhưng nếu đã chuẩn bị tinh thần cho những trường hợp xấu nhất thì tôi sẽ không bị sốc. Ngay từ bây giờ, trước cuộc chiến tôi đã phải biết tiết kiệm năng lượng. Lợi thế của cuộc tuyệt thực lần này là tất cả anh em trong đội A đều chứng kiến. Việc thông tin ra ngoài chỉ là sớm hay muộn, vì vậy tinh thần của tôi cũng tốt hơn cuộc tuyệt thực lần trước ở trại giam B-34. Tôi không cảm thấy đơn độc. Trong tù, “cảm giác không đơn độc” trở thành liều thuốc quý giá mà tôi may mắn có được. Ngày 22/6/2013. Sáng ra, tôi dậy sớm. Ngồi bên cửa sổ chờ anh em được mở cửa ra ngoài sân tập thể dục. Tôi muốn báo anh em biết để chuẩn bị tinh thần. Khi quản giáo vào mở buồng… Anh Kim và anh Nghĩa ra tập thể dục đi quanh sân, tôi lập tức thông báo cho cả hai biết ý định tuyệt thực. Tôi nhờ các anh, bằng mọi cách, giúp tôi đưa được thông tin ra ngoài. Tôi nhắn anh Kim và anh Nghĩa gửi cho tôi vài quyển sách để tôi đọc khi quản giáo vào đưa cơm. Y Don xuất hiện với sô nước tưới cây, cậu ấy đến bồn cây cạnh cửa buồng biệt giam. Tưới giàn dưa leo, liếc quanh không thấy ai, Y Don rì rầm : – Đêm qua chú ngủ được không ? Tôi hồi đáp: Chú ngủ tốt, phải dành sức mà chiến chứ. Y Don là đội trưởng đội A (Đội an ninh quốc gia), tôi vào sau, nên không biết lý do Y Don được làm đội trưởng. Tôi dặn Y Don phần bánh mì ăn sáng của tôi đừng đưa vào nữa, chuyển cho Rơlan Thik hay Knoon. Tháng tới vẫn cứ đăng ký cantin bằng sổ của tôi mua 4 thùng mì Hảo Hảo cho anh em Tây Nguyên ăn sáng như trước, không có gì thay đổi. Trưa, quản giáo vào mở cửa đưa cơm, có Phương và Y Don đi cùng. Tôi đưa cho quản giáo tờ đơn gửi VKS Nghệ An và không nhận cơm, tuyên bố tuyệt thực để phản đối quyết định biệt giam 3 tháng trái pháp luật, vi phạm nhân quyền của BGT trại giam số 6. Tay quản giáo hơi ngạc nhiên nhưng vẫn cầm lá đơn. Tôi bảo Y Don mang phần cơm ra ngoài . Khi cánh cửa buồng giam đóng lại, tôi bắt đầu cuộc chiến của mình. Tôi nhớ lại những cảm giác của lần tuyệt thực trước và sẵn sàng chờ đợi nó đến… Mưu hèn kế bẩn Tôi đang nằm đọc sách thì nghe tiếng mở cửa buồng giam. Giờ này anh em các phòng khác đang ngủ trưa, tay quản giáo quay trở lại vào cùng với Diệu cán bộ giáo dục và Y Don. Chúng mang theo một tờ giấy biên bản, đưa tôi xem và yêu cầu tôi ký. Tôi cầm tờ biên bản coi kỹ và nhận ra nội dung của tờ biên bản này giống tờ biên bản đã làm với tôi ở trại tạm giam B-34. Chuyện là thế này : Lần tuyệt thực trước đó – vào năm 2011 – ở trại tạm giam B-34. Ngay sau khi tôi tuyên bố tuyệt thực và không nhận cơm, tay quản giáo đưa ra một tờ biên bản, yêu cầu tôi ký. Tôi xem và đọc kỹ tờ biên bản vốn được in sẵn. Nội dung cho rằng tù nhân đã vi phạm nội quy trại giam. Tất nhiên, tôi không ký các loại giấy tờ biên bản như vậy. Biên bản loại này, vì được in sẵn theo mẫu, nên quản giáo chỉ việc điền tên tù nhân. Người CS cho thấy sự đối phó rất nghèo nàn về ý tưởng của trại B-34 với tù nhân tuyệt thực đã quá nhiều. Mục đích duy nhất là “gài” tù nhân ký nhận đã vi phạm nội quy. Tôi vứt tờ biên bản ra ngoài và nghiêm giọng hỏi: – Không nhận cơm thì vi phạm điều nào trong nội quy ? Tất nhiên là hắn không trả lời được khi bị tôi bóc mẽ. Sau đó, khoảng 2h, tay quản giáo quay lại với một tờ biên bản, có nội dung hoàn toàn khác. Nó được đánh vi tính và dành riêng cho tôi. Trong đó ghi rằng, quản giáo có phát cơm cho tôi nhưng tôi không nhận. Dù tôi vẫn không ký vào biên bản đó, vẫn có người làm chứng ký vào để xác nhận nội dung biên bản. Bây giờ, sau hơn hai năm và cách xa hơn ngàn cây số, nội dung tờ biên bản dành riêng để đối phó với tôi lại xuất hiện ở trại giam số 6. Y Don đội trưởng đội A là người ký làm chứng. Tôi hiểu vụ tuyệt thực của tôi đã được báo ra BCA. Trại giam số 6 đã được chỉ đạo đối phó. Như vậy tôi sẽ không chỉ đối phó với mấy tay ở trại này mà còn phải tính xa hơn với nhưng mưu mô từ xa chỉ đạo. Tôi vẫn bình thản trước những “xảo thuật” đã quá quen thuộc. Tôi ngã lưng xuống nền gạch và tiếp tục cầm cuốn sách đang đọc dang dở… (Còn nữa) Điếu Cày Nguyễn Văn Hải Ảnh : Tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức RFA edit

138Upvotes
1Downvote

More from Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)

Lưới trời vẫn sẵn…. Đỗ Mười có hỗn danh là Hoạn lợn, một phần vì ông làm nghể thiến heo trước khi tham gia cách mạng, một phần vì đầu óc ông không vượt được giới hạn của nghể nghiệp nên người dân nhớ tên ông kèm theo cái nghề rất ít người làm. Cuộc tấn công đánh tư sản Miền Nam do Đỗ Mười chỉ đạo từ trên xuống dưới không cấp nào được vượt quyền ông, cho thấy một tay thất phu khi có quyền hành sẽ trở nên nguy hiểm đến mức nào. Nó làm cả Miền Nam kiệt sức vì mọi công ty xương sống của quốc gia, mọi nhà máy công nghiệp nặng nhẹ, mọi cơ sở thủ công nhỏ lẻ của người dân có chút máy móc trợ lực đều bị phá bỏ. Gần 30 ngàn chủ nhân những cơ sở ấy hoặc tự tử vì uất ức, hoặc trốn chạy bằng đường vượt biển hay bị áp giải lên rừng sâu nước độc được gọi là kinh tế mới. Lòng người than oán còn hơn trong thời kỳ chiến tranh. Sự hận thù ấy bồi đắp lên cái tên Đỗ Mười như ông bình vôi, mỗi ngày ruột một đặc lại vì sự oán ghét của dân chúng như vôi nhét vào bình, chiếc bình vôi Đỗ Mười đang nằm chỏng gọng chờ ngày phán xét trong sự phấn khởi ngày càng lớn của người dân. Nếu Đỗ Mười tàn bạo vì tin vào sự tích Xã hội Chủ nghĩa, mông muội và xem thường xương máu nhân dân thì Lê Đức Anh lại xem trọng vai trò đàn anh của Đảng cộng sản Trung Quốc bất kể người đàn anh ấy giết dân chúng, bộ đội Việt Nam như giết ngóe. Sau sự sụp đổ của Liên sô và khối Đông Âu, Lê Đức Anh trong cương vị Bộ trưởng Quốc Phòng đã tham mưu cho BCT bằng mọi giá phải lập lại quan hệ hữu nghị với Trung Quốc nếu không muốn bị xóa sổ như Liên sô. Là Bộ trường Quốc phòng, Lê Đức Anh đưa ra những con số âm về sức chiến đấu của bộ đội, về vũ khí quân dụng, về địa thế của Việt Nam đối với Trung Quốc và nhất là đồng minh đầy tiềm năng là Liên sô đã không còn nữa. Bộ Chính Trị bị ông ta dắt mũi vì nỗi ám ảnh Trung Quốc để từ đó Hội Nghị Thành Đô ra đời kéo theo hệ lụy cho đến ngày nay khi Trung Quốc nghiễm nhiên trở thành ông chủ thực sự của BCT Đảng Cộng sản Việt Nam hết đời TBT này sang đời TBT khác. Lê Đức Anh còn một tội ác khó dung tha nữa là ra lệnh bộ đội binh chủng công binh không được nổ súng vào lính Trung Quốc trong trận chiến Gạc Ma năm 1988 để kết quả là 64 chiến sĩ làm bia sống cho bọn côn đồ phương Bắc. Nỗi oan ức của họ vẫn chưa được bạch hóa cho tới ngày nay sau khi cuốn sách “Gạc Ma, vòng tròn bất tử” ra đời chỉ rõ những sai trái của Lê Đức Anh nhưng không ai trong chính quyền này làm tới nơi tới chốn một tội đồ dân tộc với tội danh không thể nào rõ ràng hơn: Phản quốc. Tội ác của Lê Đức Anh không phải vì tin vào Chủ nghĩa Xã hội mù quáng như Đỗ Mười mà vì hèn nhát sợ chiến đấu với Trung Quốc. Trong cương vị Bộ trưởng Quốc phòng, Lê Đức Anh đã rất sợ hãi khi nghĩ lại cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 và những trận chiến dai dẳng trên khắp biên giới phía Bắc sau đó. Ông ta biết chống Trung Quốc thì sẽ mất ghế và mất cả Đảng, mà mất Đảng thì rất nhiều kẻ như ông ta lo sợ, vì thế những đồng chí sát sườn ông ta đã không ngần ngại ủng hộ cho giải pháp đem con bỏ chợ nhằm lấy lòng bọn bất lương miễn sao giữ được Đảng, mà Đảng là nồi cơm là vinh hoa, quyền lực của họ. Bất kể có sự trừng phạt ở bên kia thế giới cho những kẻ ác ôn hay không, thì Đỗ Mười và Lê Đức Anh đã và đang bị trừng phạt ở cõi này bằng hằng hà phỉ nhổ, nguyển rủa của gia đình nạn nhân chết dưới tay họ. Làm sao kẻ thủ ác thoát được lưới trời cho dù cái lưới ấy chỉ là nước bọt ngày ngày bắn vào hai ngôi mộ hoành tráng được hai dòng họ cố công xây dựng? Mặc Lâm 22 tháng 9

5.08k views ·

Do Nguyen Mai Khoi Ca sĩ Việt Nam này đã cố chống lại sự kiểm duyệt của nhà nước. Bây giờ cô ấy chỉ trình diễn bí mật Paul Mooney - The Washington Post DCVOnline dịch HÀ NỘI — Khán giả ngồi trong thính phòng nhỏ xíu. Ánh đèn sân khấu mở ra từ từ, hiện lên bóng của bốn người đàn ông trên sân khấu đang vỗ ông tre để làm tiếng mưa rơi. Một phụ nữ trẻ mặc áo trắng bước vào ánh đèn và bắt đầu hát. Cô là Đỗ Nguyễn Mai Khôi, ngôi sao nhạc pop, ứng cử viên chính trị bị loại, người ủng hộ dân chủ — và là người nhận Giải thưởng quốc tế Vaclav Havel năm nay cho nghệ sĩ bất đồng chính kiến, giải dành cho những nghệ sĩ dùng nghệ thuật sáng tạo để đẩy lùi chủ nghĩa độc tài. Ở Việt Nam, nơi đảng Cộng sản cai trị với bàn tay sắt, Mai Khôi đã sử dụng lời ca để kết hợp các chủ tố đề kháng và phản đối. Điều đó đủ để làm cho cô trở thành kẻ thù của nhà nước trong con mắt của giới lãnh đạo Việt Nam; họ đang kềm chế chặt chẽ sự bất đồng trong nước ngay cả khi nó vượt đến phương Tây và những nước đối tác kinh tế quan trọng khác trong khu vực. Mai Khôi nói, “Tôi bắt đầu viết về cảm xúc của nghệ sĩ và những người dân phải làm việc dưới hệ thống kiểm duyệt. Mọi người không cảm thấy tự do khi tác phẩm của họ bị kiểm duyệt.” https://dcvwp.trstudios.net/…/u…/2018/09/maikhoi-768x512.jpg Ca sĩ trở thành người hoạt động nhân quyền Đỗ Nguyễn Mai Khôi trình diễn tại một buổi hòa nhạc bí mật tại Hà Nội vào tháng 5 năm 2016. Nguồn: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images. Mai Khôi bắt đầu chơi đàn tây ban cầm lúc 8 tuổi, học với cha cô, một giáo viên âm nhạc. Đến 12 tuổi, cô theo cha chơi đàn tại các đám cưới để kiếm thêm tiền. Sau đó, cô đã theo học tại một trường âm nhạc ở Thành phố Hồ Chí Minh trong ba năm nhưng đã bỏ dở. Mai Khôi nói cô ấy đã chán học chương trình cứng nhắc ở đó. Điểm dừng chân sau đó của Mai Khôi là những quán bar và câu lạc bộ ở Thành phố Hồ Chí Minh, và cô đã có một số khán giả ái mộ. Nhưng Mai Khôi chỉ trở nên thật nổi tiếng vào năm 2010, khi cô giành giải Album nhạc của năm của Đài truyền hình Việt Nam. Thay vì đi an toàn bên lề phải, Mai Khôi đã dùng danh tiếng và nhạc của mình để đấu tranh cho quyền của phụ nữ và LGBT và kêu gọi chấm dứt bạo lực đối với phụ nữ. Ngồi trong một quán cà phê nhìn ra Hồ Tây của Hà Nội, Mai Khôi đã thuật lại cách bạn bè bất đồng chính kiến đã khuyến khích cô ra tranh cử dân biểu Quốc hội Việt Nam vào năm 2016. Cô cho cuộc bầu cử là “giả mạo”. Nếu không có sự đỡ lưng của Đảng Cộng sản, các ứng cử viên độc lập không có cơ hội thắng cử. Nhưng cô quyết định thử một lần. Mai Khôi nói, “Tôi nghĩ có lẽ tôi có thể khuyến khích mọi người chú ý đến cuộc bầu cử. Trước đó không ai quan tâm đến chuyện này. Không ai nói lời nào về cuộc bầu cử.” Mai Khôi đã bị loại ngay từ đoạn đầu, tên cô không có trên lá phiếu, nhưng nhiều người Việt Nam nói rằng cuộc vận động của cô đã thành công vì nó đưa đến một cuộc tranh luận chưa từng có trên toàn quốc về chính trị ở Việt Nam. Sự thất bại ở chính trường của Mai Khôi đã dẫn tới lời mời gặp Tổng thống Barack Obama cùng với một nhóm những bất đồng chính kiến và những người hoạt động nổi tiếng khác của Việt Nam trong chuyến thăm Việt Nam của Obama vào tháng 5 năm 2016. Ảnh chụp trong sự kiện này cho thấy Mai Khôi đang mỉm cười. Trong trang phục dân tộc Việt Nam, mặc áo dài đầy màu sắc, ngồi bên trái của Obama. Cô nói rằng cô đã phải trốn trước khi đến cuộc họp để tránh bị bắt giữ. Cũng trong năm đó, cô bắt đầu viết lời ca với nhiều ý nghĩa chính trị hơn. Ca sĩ 34 tuổi này vừa được mệnh danh là Lady Gaga của Việt Nam — một sự so sánh mà cô ưa thích – và được so với như Pussy Riot, nhóm ca sĩ nhạc punk đồng thời là những người hoạt động ở Nga. Sau đó, ngày 11 tháng 11 năm 2017, khi đoàn xe của Tổng thống Trump lái dọc những con phố của Hà Nội, Mai Khôi đứng trên vỉa hè cầm một biểu ngữ phản đối. Mai Khôi cho biết cco đã phản đối Trump vì ông là một “kẻ khinh rẻ phụ nữ” và vì ông đã không đưa ra những câu hỏi về các vụ áp bức nhân quyền trong các cuộc gặp gỡ với nhà chức trách Việt Nam. Chính quyền Việt Nam bắt đầu quấy rối Mai Khôi và chồng của cô, Benjamin Swanton, người Úc. Các buổi hòa nhạc của cô bị cảnh sát đột kích, và hai vợ chồng cô đã bị đuổi ra khỏi nhà hai lần. Vào tháng Ba, Mai Khôi bị giam giữ tám giờ tại sân bay Hà Nội sau khi từ châu Âu trở về sau một chuyến lưu diễn, và các bản album mới nhất của cô đã bị tịch thu. Ngày nay, Mai Khôi không thể trình diễn cho công chúng tại Việt Nam. Kết quả là, cô đã phải đi trình diễn ở nước ngoài hoặc tại các địa điểm bí mật ở Việt Nam, chẳng hạn như buổi trình diễn với những nghệ sĩ gõ ống tre. Đầu tháng 9, Mai Khôi và ban nhạc của cô đã tổ chức các buổi biểu diễn tại Hoa Kỳ do Artists At Risk Connection, một chi nhánh của PEN America hỗ trợ, nâng đỡ cho các nghệ sĩ gặp nguy hiểm trên khắp thế giới. Trong số các hợp đồng trình diễn là một màn hát vào ngày 7/9 tại Dupont Underground ở Washington và một màn trình diễn khác vào ngày 11/9 tại National Sawdust ở Brooklyn. Một buổi trình diễn khác tổ chức tại Alice Tully Hall của Lincoln Center trong Diễn đàn Tự do Oslo, sẽ xẩy ra vào vào thứ Hai này. Album mới nhất của Mai Khoi, “Bất đồng chính kiến” gồm một danh sách các tựa đề bài hát táo bạo như “Trại cải tạo”, “Bị còng trong Tự do” và “Làm ơn, thưa ngài”. Trong bài hát đó, cô cầu xin với một viên chức Đảng Cộng sản tại một giọng nói ngột ngạt: “Làm ơn, thưa ngài, Ông sẽ để cho chúng tôi hát chứ? Hãy để chúng tôi treo những bức tranh lên để chiêm ngưỡng chúng, Ông sẽ để cho chúng tôi yêu chứ?” ©️ 2018 DCVOnline Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net Nguồn: This Vietnamese singer tried to battle state censorship. Now she only performs there in secret. By Paul Mooney | The Washington Post | September 15, 2018. http://bon-phuong.blogspot.com/…/ca-si-viet-nam-nay-co-chon…

4.23k views ·

More from Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)

Lưới trời vẫn sẵn…. Đỗ Mười có hỗn danh là Hoạn lợn, một phần vì ông làm nghể thiến heo trước khi tham gia cách mạng, một phần vì đầu óc ông không vượt được giới hạn của nghể nghiệp nên người dân nhớ tên ông kèm theo cái nghề rất ít người làm. Cuộc tấn công đánh tư sản Miền Nam do Đỗ Mười chỉ đạo từ trên xuống dưới không cấp nào được vượt quyền ông, cho thấy một tay thất phu khi có quyền hành sẽ trở nên nguy hiểm đến mức nào. Nó làm cả Miền Nam kiệt sức vì mọi công ty xương sống của quốc gia, mọi nhà máy công nghiệp nặng nhẹ, mọi cơ sở thủ công nhỏ lẻ của người dân có chút máy móc trợ lực đều bị phá bỏ. Gần 30 ngàn chủ nhân những cơ sở ấy hoặc tự tử vì uất ức, hoặc trốn chạy bằng đường vượt biển hay bị áp giải lên rừng sâu nước độc được gọi là kinh tế mới. Lòng người than oán còn hơn trong thời kỳ chiến tranh. Sự hận thù ấy bồi đắp lên cái tên Đỗ Mười như ông bình vôi, mỗi ngày ruột một đặc lại vì sự oán ghét của dân chúng như vôi nhét vào bình, chiếc bình vôi Đỗ Mười đang nằm chỏng gọng chờ ngày phán xét trong sự phấn khởi ngày càng lớn của người dân. Nếu Đỗ Mười tàn bạo vì tin vào sự tích Xã hội Chủ nghĩa, mông muội và xem thường xương máu nhân dân thì Lê Đức Anh lại xem trọng vai trò đàn anh của Đảng cộng sản Trung Quốc bất kể người đàn anh ấy giết dân chúng, bộ đội Việt Nam như giết ngóe. Sau sự sụp đổ của Liên sô và khối Đông Âu, Lê Đức Anh trong cương vị Bộ trưởng Quốc Phòng đã tham mưu cho BCT bằng mọi giá phải lập lại quan hệ hữu nghị với Trung Quốc nếu không muốn bị xóa sổ như Liên sô. Là Bộ trường Quốc phòng, Lê Đức Anh đưa ra những con số âm về sức chiến đấu của bộ đội, về vũ khí quân dụng, về địa thế của Việt Nam đối với Trung Quốc và nhất là đồng minh đầy tiềm năng là Liên sô đã không còn nữa. Bộ Chính Trị bị ông ta dắt mũi vì nỗi ám ảnh Trung Quốc để từ đó Hội Nghị Thành Đô ra đời kéo theo hệ lụy cho đến ngày nay khi Trung Quốc nghiễm nhiên trở thành ông chủ thực sự của BCT Đảng Cộng sản Việt Nam hết đời TBT này sang đời TBT khác. Lê Đức Anh còn một tội ác khó dung tha nữa là ra lệnh bộ đội binh chủng công binh không được nổ súng vào lính Trung Quốc trong trận chiến Gạc Ma năm 1988 để kết quả là 64 chiến sĩ làm bia sống cho bọn côn đồ phương Bắc. Nỗi oan ức của họ vẫn chưa được bạch hóa cho tới ngày nay sau khi cuốn sách “Gạc Ma, vòng tròn bất tử” ra đời chỉ rõ những sai trái của Lê Đức Anh nhưng không ai trong chính quyền này làm tới nơi tới chốn một tội đồ dân tộc với tội danh không thể nào rõ ràng hơn: Phản quốc. Tội ác của Lê Đức Anh không phải vì tin vào Chủ nghĩa Xã hội mù quáng như Đỗ Mười mà vì hèn nhát sợ chiến đấu với Trung Quốc. Trong cương vị Bộ trưởng Quốc phòng, Lê Đức Anh đã rất sợ hãi khi nghĩ lại cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 và những trận chiến dai dẳng trên khắp biên giới phía Bắc sau đó. Ông ta biết chống Trung Quốc thì sẽ mất ghế và mất cả Đảng, mà mất Đảng thì rất nhiều kẻ như ông ta lo sợ, vì thế những đồng chí sát sườn ông ta đã không ngần ngại ủng hộ cho giải pháp đem con bỏ chợ nhằm lấy lòng bọn bất lương miễn sao giữ được Đảng, mà Đảng là nồi cơm là vinh hoa, quyền lực của họ. Bất kể có sự trừng phạt ở bên kia thế giới cho những kẻ ác ôn hay không, thì Đỗ Mười và Lê Đức Anh đã và đang bị trừng phạt ở cõi này bằng hằng hà phỉ nhổ, nguyển rủa của gia đình nạn nhân chết dưới tay họ. Làm sao kẻ thủ ác thoát được lưới trời cho dù cái lưới ấy chỉ là nước bọt ngày ngày bắn vào hai ngôi mộ hoành tráng được hai dòng họ cố công xây dựng? Mặc Lâm 22 tháng 9

5.08k views ·

Do Nguyen Mai Khoi Ca sĩ Việt Nam này đã cố chống lại sự kiểm duyệt của nhà nước. Bây giờ cô ấy chỉ trình diễn bí mật Paul Mooney - The Washington Post DCVOnline dịch HÀ NỘI — Khán giả ngồi trong thính phòng nhỏ xíu. Ánh đèn sân khấu mở ra từ từ, hiện lên bóng của bốn người đàn ông trên sân khấu đang vỗ ông tre để làm tiếng mưa rơi. Một phụ nữ trẻ mặc áo trắng bước vào ánh đèn và bắt đầu hát. Cô là Đỗ Nguyễn Mai Khôi, ngôi sao nhạc pop, ứng cử viên chính trị bị loại, người ủng hộ dân chủ — và là người nhận Giải thưởng quốc tế Vaclav Havel năm nay cho nghệ sĩ bất đồng chính kiến, giải dành cho những nghệ sĩ dùng nghệ thuật sáng tạo để đẩy lùi chủ nghĩa độc tài. Ở Việt Nam, nơi đảng Cộng sản cai trị với bàn tay sắt, Mai Khôi đã sử dụng lời ca để kết hợp các chủ tố đề kháng và phản đối. Điều đó đủ để làm cho cô trở thành kẻ thù của nhà nước trong con mắt của giới lãnh đạo Việt Nam; họ đang kềm chế chặt chẽ sự bất đồng trong nước ngay cả khi nó vượt đến phương Tây và những nước đối tác kinh tế quan trọng khác trong khu vực. Mai Khôi nói, “Tôi bắt đầu viết về cảm xúc của nghệ sĩ và những người dân phải làm việc dưới hệ thống kiểm duyệt. Mọi người không cảm thấy tự do khi tác phẩm của họ bị kiểm duyệt.” https://dcvwp.trstudios.net/…/u…/2018/09/maikhoi-768x512.jpg Ca sĩ trở thành người hoạt động nhân quyền Đỗ Nguyễn Mai Khôi trình diễn tại một buổi hòa nhạc bí mật tại Hà Nội vào tháng 5 năm 2016. Nguồn: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images. Mai Khôi bắt đầu chơi đàn tây ban cầm lúc 8 tuổi, học với cha cô, một giáo viên âm nhạc. Đến 12 tuổi, cô theo cha chơi đàn tại các đám cưới để kiếm thêm tiền. Sau đó, cô đã theo học tại một trường âm nhạc ở Thành phố Hồ Chí Minh trong ba năm nhưng đã bỏ dở. Mai Khôi nói cô ấy đã chán học chương trình cứng nhắc ở đó. Điểm dừng chân sau đó của Mai Khôi là những quán bar và câu lạc bộ ở Thành phố Hồ Chí Minh, và cô đã có một số khán giả ái mộ. Nhưng Mai Khôi chỉ trở nên thật nổi tiếng vào năm 2010, khi cô giành giải Album nhạc của năm của Đài truyền hình Việt Nam. Thay vì đi an toàn bên lề phải, Mai Khôi đã dùng danh tiếng và nhạc của mình để đấu tranh cho quyền của phụ nữ và LGBT và kêu gọi chấm dứt bạo lực đối với phụ nữ. Ngồi trong một quán cà phê nhìn ra Hồ Tây của Hà Nội, Mai Khôi đã thuật lại cách bạn bè bất đồng chính kiến đã khuyến khích cô ra tranh cử dân biểu Quốc hội Việt Nam vào năm 2016. Cô cho cuộc bầu cử là “giả mạo”. Nếu không có sự đỡ lưng của Đảng Cộng sản, các ứng cử viên độc lập không có cơ hội thắng cử. Nhưng cô quyết định thử một lần. Mai Khôi nói, “Tôi nghĩ có lẽ tôi có thể khuyến khích mọi người chú ý đến cuộc bầu cử. Trước đó không ai quan tâm đến chuyện này. Không ai nói lời nào về cuộc bầu cử.” Mai Khôi đã bị loại ngay từ đoạn đầu, tên cô không có trên lá phiếu, nhưng nhiều người Việt Nam nói rằng cuộc vận động của cô đã thành công vì nó đưa đến một cuộc tranh luận chưa từng có trên toàn quốc về chính trị ở Việt Nam. Sự thất bại ở chính trường của Mai Khôi đã dẫn tới lời mời gặp Tổng thống Barack Obama cùng với một nhóm những bất đồng chính kiến và những người hoạt động nổi tiếng khác của Việt Nam trong chuyến thăm Việt Nam của Obama vào tháng 5 năm 2016. Ảnh chụp trong sự kiện này cho thấy Mai Khôi đang mỉm cười. Trong trang phục dân tộc Việt Nam, mặc áo dài đầy màu sắc, ngồi bên trái của Obama. Cô nói rằng cô đã phải trốn trước khi đến cuộc họp để tránh bị bắt giữ. Cũng trong năm đó, cô bắt đầu viết lời ca với nhiều ý nghĩa chính trị hơn. Ca sĩ 34 tuổi này vừa được mệnh danh là Lady Gaga của Việt Nam — một sự so sánh mà cô ưa thích – và được so với như Pussy Riot, nhóm ca sĩ nhạc punk đồng thời là những người hoạt động ở Nga. Sau đó, ngày 11 tháng 11 năm 2017, khi đoàn xe của Tổng thống Trump lái dọc những con phố của Hà Nội, Mai Khôi đứng trên vỉa hè cầm một biểu ngữ phản đối. Mai Khôi cho biết cco đã phản đối Trump vì ông là một “kẻ khinh rẻ phụ nữ” và vì ông đã không đưa ra những câu hỏi về các vụ áp bức nhân quyền trong các cuộc gặp gỡ với nhà chức trách Việt Nam. Chính quyền Việt Nam bắt đầu quấy rối Mai Khôi và chồng của cô, Benjamin Swanton, người Úc. Các buổi hòa nhạc của cô bị cảnh sát đột kích, và hai vợ chồng cô đã bị đuổi ra khỏi nhà hai lần. Vào tháng Ba, Mai Khôi bị giam giữ tám giờ tại sân bay Hà Nội sau khi từ châu Âu trở về sau một chuyến lưu diễn, và các bản album mới nhất của cô đã bị tịch thu. Ngày nay, Mai Khôi không thể trình diễn cho công chúng tại Việt Nam. Kết quả là, cô đã phải đi trình diễn ở nước ngoài hoặc tại các địa điểm bí mật ở Việt Nam, chẳng hạn như buổi trình diễn với những nghệ sĩ gõ ống tre. Đầu tháng 9, Mai Khôi và ban nhạc của cô đã tổ chức các buổi biểu diễn tại Hoa Kỳ do Artists At Risk Connection, một chi nhánh của PEN America hỗ trợ, nâng đỡ cho các nghệ sĩ gặp nguy hiểm trên khắp thế giới. Trong số các hợp đồng trình diễn là một màn hát vào ngày 7/9 tại Dupont Underground ở Washington và một màn trình diễn khác vào ngày 11/9 tại National Sawdust ở Brooklyn. Một buổi trình diễn khác tổ chức tại Alice Tully Hall của Lincoln Center trong Diễn đàn Tự do Oslo, sẽ xẩy ra vào vào thứ Hai này. Album mới nhất của Mai Khoi, “Bất đồng chính kiến” gồm một danh sách các tựa đề bài hát táo bạo như “Trại cải tạo”, “Bị còng trong Tự do” và “Làm ơn, thưa ngài”. Trong bài hát đó, cô cầu xin với một viên chức Đảng Cộng sản tại một giọng nói ngột ngạt: “Làm ơn, thưa ngài, Ông sẽ để cho chúng tôi hát chứ? Hãy để chúng tôi treo những bức tranh lên để chiêm ngưỡng chúng, Ông sẽ để cho chúng tôi yêu chứ?” ©️ 2018 DCVOnline Nếu đăng lại, xin ghi nguồn và đọc “Thể lệ trích đăng lại bài từ DCVOnline.net Nguồn: This Vietnamese singer tried to battle state censorship. Now she only performs there in secret. By Paul Mooney | The Washington Post | September 15, 2018. http://bon-phuong.blogspot.com/…/ca-si-viet-nam-nay-co-chon…

4.23k views ·
close
Speak freely and earn crypto.
Switch to App
Minds Take back control of your social media!