More from Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)

Tao Le Đèo Rù Rì (Cho các bạn tôi và những người quen đã từng đi qua con đèo này) Ai cũng từng có những tháng ngày ấu thơ, những kỷ niệm khó quên gắn với một vùng đất, một địa phương, một tên gọi. Nếu có anh chị nào không thể quên chợ Đông Ba, chợ Vườn chuối, Cầu Trương Minh Giảng, vỉa hè Tự Do, rạp xi nê Tân Định, phố núi mù sương, bãi cát trắng Nha Trang, v.v, thì tôi luôn bị ám ảnh bởi một địa danh chẳng giống ai. Đó là cái đèo. Bạn thấy lạ không? Thuở ấy, từ Ninh hòa vào, vừa qua eo biển Vĩnh Lương, vượt qua cầu Giăng Dây, nếu đi về hướng Thành, bạn đã đi về hướng Cải lộ tuyến. Còn đi về hướng Nha Trang, bạn phải vượt qua cái đèo, đèo Rù Rì. Thuở ấy, chưa có con đường mới. Bạn phải qua đèo, và chỉ 1 cách qua đèo, mới vào Nha Trang. Còn Cải Lộ Tuyến? Đây là con đường mới, được xây dựng trong thập niên 1960, Từ phía Bắc, khởi đầu từ chân Đèo Rù Rì, rồi chạy về hướng Thành. Chiều dài khoảng 10 km. Con đường này làm ra để giúp khỏi cảnh kẹt xe cho những chuyến xe liên tỉnh, tránh khỏi phải vòng qua Nha Trang trước khi ra miền Trung. Có 1 người bạn nói: lẽ ra phải gọi là Cải Tuyến Lộ. Nếu bạn thuộc diện "hán rộng", xin bạn cho biết cái nào đúng: Cải tuyến lộ hay Cải lộ tuyến. Thỉnh thoảng tôi nằm mơ, mơ thấy mình đang dắt xe đạp, lên đèo, ngọn đèo của thời mới lớn. Thuở đó, những năm đầu 1980's, cơn đói của cả nước đã quật ngã nhiều gia đình. Xe chở khách, còn phải chạy bằng than, vì thiều thốn dầu, xăng. Thỉnh thoàng, những chiếc xe "than" bò lên đèo một cách mệt nhọc, anh phụ xe cầm gậy sắt dập mạnh vào thùng than phía sau, bụi bay mù mịt. Ai ngồi phía sau, cạnh thùng than, coi như nhiều phần lãnh đủ: nóng và bụi. Tụi tôi dắt xe đạp thở hổn hễn, cũng lãnh đủ với bụi than. Thỉnh thoảng, khi dắt xe lên đèo vào trưa nắng, chúng tôi may mắn đu theo xe hàng. Một tay cầm ghi đông, một tay nắm bên hông của chiếc xe hàng đang nặng nhọc lên đèo. Có khi cũng té chỏng gọng. Chỉ có đám con trai mới dám mạo hiểm thế nay. Ba năm trời, học trung học, tôi đạp xe từ Lương Sơn vào thành phố để học, gần như mỗi ngày. Vì thế, dắt xe lên đèo, lúc bấy giờ, là chuyện thường ngày ờ huyện. Qua lại hằng ngày, thành quen, nên hai chữ Rù Rì dường như chưa bao giờ, lũ mới lớn như chúng tôi, thắc mắc. Có bao giờ bạn xổ đèo một mình chưa? Rồi à, xổ bằng xe máy chứ? Không, phải xổ đèo bằng xe đạp. Mà phải vào những chiều mưa, nhất là lúc chập choạng tối. Gió ù ù bên tai, đường chỗ lồi chỗ lõm, chỗ sáng và chỗ tối. Vừa hào hứng vừa lo sợ. Có như thế mới cảm được hết cái hấp lực của cái đèo. Về đèo Rù Rì. Có hai giả thuyết. Một, cho rằng, lúc mới khai mở, xung quanh đèo có nhiều cây rù rì mọc hai bên núi, nên gọi là đèo Rù Rì. Hai, có nhiều người cho rằng, đèo quanh năm nắng gió. Lên hay xuống đèo, lúc nào cũng nghe gió bên tai rù rì, nên mới có tên như bây giờ. Về lịch sử, đèo rù rì được dùng làm ranh giới trong việc phân chia thị xã, và huyện, của lịch sử Khánh Hòa. Trước năm 1930, huyện Ninh Hòa bây giờ, được gọi là huyện Tân Định. Huyện này chạy dài từ sông Dinh đến đèo Rù Rì. Sau 1930, người Pháp đổi Tân Định thành Ninh Hòa, Tiếp theo từ đèo Rù rì về phía tây-nam là huyện Vĩnh Xương, trên đường về Thành. Từ đèo Rù Rì chạy về phia Nam trực thuộc thành phố Nha Trang. Sau 1975, ranh giới đèo Rù Rì không còn dùng nữa, Nha trang dược mở rộng đến cuối làng Ngọc Diêm, bên này chân đèo Rọ Tượng (lại 1 cái đèo nữa, mà tên gọi khá lạ lẫm). Nhiều người chưa bao giờ đặt chân đến đèo Rù Rì, thì mơ được đến. Người đi ngang qua, thì mơ được một lần ngủ lại trên đèo. Nhà thơ Cao Thoại Châu là một trong số những người đó, và đã sáng tác bài thơ "Mơ thấy ngủ trên đèo Rù Rì" đã viết một bài thơ bi hùng. Chép lại đây cho bạn thưởng thức, cũng như biết thêm về một địa danh “lạ kỳ” của quê tôi. “Mơ thấy ngủ trên đèo Rù Rì Nửa đêm nằm ngủ trên đèo Ta mơ thấy tiếng rất nhiều ngựa con Gối đầu trên đá chon von Ta đang nằm giữa sa trường ngàn năm Giáo gươm cờ xí quá quan Bao nhiêu binh tướng đã nằm lại đây Nơi ta nằm ngủ đêm nay Phế hưng mấy lớp xanh đầy cỏ non Bao nhiêu mộng ước vuông tròn Thuỷ chung mà hoá nên hòn Vọng Phu Ta nằm nghe giữa cơn mơ Tiếng lòng của những người xưa vọng về Gió nào vừa mới đi qua Nghe như tiếng hú trên bia mộ người Chạnh lòng nghe cũng chơi vơi Vọng về những tiếng rạc rời xa xa Vọng Phu là một bài thơ Những vần bi tráng bây giờ ở đâu Gió đưa chinh phụ lên đèo Bao nhiêu con mắt nhìn theo bóng người! Ngàn năm sầu vẫn không nguôi Còn nghe vó ngựa hí ngoài ải quan” (Cao Thoại Châu) Tôi chẳng mơ mộng gì như ông Cao Thoại Châu. Tôi đã đổ mồ hôi mỗi ngày qua đoạn đèo này. Thuở đó, tôi ghét nó lạ lùng. Nhiều bạn tôi đã té xe, đã đổ máu. Có dăm lần tôi rơi nước mắt vì nó, sau khi chứng kiến những tai nạn thương tâm. Bao nhiêu người đã nằm xuống ở quãng đèo này mỗi năm, trong đó có bạn tôi. Giờ đây, xa quê hương đã nhiều năm. Ai hỏi tôi nhớ gì ở quê hương nhất. Lạ, tôi nghĩ ngay đến nó: Đèo Rù Rì.

3.58k views ·

Vì sao Chủ tịch nước Trần Đại Quang qua đời? Ngọc Thu Thông Tấn xã Việt Nam dẫn nguồn tin từ Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương cho biết, ông Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, qua đời lúc 10h05 phút ngày 21/9/2018, tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, hưởng thọ 62 tuổi. Mặc dù báo chí trong nước đồng loạt đưa tin, ông Quang hưởng thọ 62 tuổi, ngày sinh của ông là 12/10/1956, nhưng nhiều người tin ông Quang sinh năm 1950, bởi người ta vẫn chưa quên vụ ông khai man tuổi tác trước Đại hội Đảng 12. Nhà báo Huy Đức khẳng định, ông Quang sinh năm 1950, tức ông thọ 68 tuổi, không phải thọ 62 tuổi như báo đảng và nhà nước loan tin. Do “đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối”, nên ngay cả sức khỏe của Chủ tịch nước như ông Quang cũng do đảng quản lý. Người dân không rõ ông bị bệnh gì hay bị bệnh từ khi nào, sáng nay tự nhiên nghe tin ông lăn đùng ra chết! Hồi năm ngoái, nhà báo Huy Đức đưa tin, ông Quang đi Nhật chữa bệnh từ tối 25-7-2017. Báo chí nhà nước im lặng. Rồi sau đó có tin, ngày 7-9-2018, ông Quang đi Nhật chữa bệnh lần hai. Truyền thông trong nước vẫn không nói gì về tin này, nhưng lại mang ảnh cũ của ông Quang ra đánh lừa dân, như thể ông vẫn còn khỏe mạnh, đang ở trong nước làm việc bình thường. Đầu tháng 4-2018, ông Quang lại đi Nhật chữa bệnh, nhưng ngay trước khi hội nghị Trung ương 7 bắt đầu, tối 5-5-2018 ông lại trở về kịp khai mạc và điều hành hội nghị này. Mặc dù bị bệnh nhưng ông Quang vẫn không được nghỉ ngơi. Những ngày cuối đời, người ta thấy ông làm việc không nghỉ, liên tục xuất hiện trên truyền thông, báo chí. Hôm 15/9, người ta thấy ông với cái trán bị bầm đen, đứng ra chủ trì Phiên họp thứ 6 Ban Chỉ đạo Cải cách tư pháp Trung ương. Chủ tịch nước Trần Đại Quang chủ trì Phiên họp thứ 6 Ban Chỉ đạo Cải cách tư pháp Trung ương. Ảnh: Chiến Thắng/ báo Khánh Hòa Chưa đầy hai ngày trước khi qua đời, ông Quang đã phải tiếp ông Chu Cường, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao Trung Quốc và tiếp các trưởng đoàn dự Đại hội ASOSAI 14. Cả hai lần đón tiếp khách nước ngoài này đều diễn ra buổi chiều ngày 19-9. Chưa hết, chỉ một ngày trước khi chết, hôm qua, ông Quang vẫn còn phải viết thư chúc Tết trung thu thiếu niên, nhi đồng. Để che giấu tình trạng bệnh tật của ông Quang, người ta bắt ông phải làm việc cật lực như thế, thay vì công bố bệnh tật, để được ông nghỉ ngơi, chữa bệnh, biết đâu ông không phải bất ngờ qua đời sáng nay? Thế nhưng đến khi ông qua đời, báo chí đưa tin, rằng ông Quang “mắc bệnh hiểm nghèo, mặc dù được các giáo sư, bác sỹ trong và ngoài nước hết lòng cứu chữa, các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước hết sức quan tâm, tạo điều kiện, nhưng đã không qua khỏi“. Chưa hết, sau khi ông qua đời khoảng 40 phút, vào lúc 10h45′, trang Trần Đại Quang vẫn còn muốn ông tiếp tục “sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta“, khi đưa tin: Hãy chấm dứt xuyên tạc thật giả về Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Mời xem clip: https://video.vntube.info/server-02/720/509f6e21ff87e0a36e2179134812b06e-11945.mp4 Ảnh chụp bài viết “Hãy chấm dứt xuyên tạc thật giả về Chủ tịch nước Trần Đại Quang” đăng trên trang trandaiquang.org 40 phút sau khi ông Quang qua đời. Lúc ông sống thì bị bắt làm việc cho tới chết, báo chí im lặng, không hề lên tiếng khi thấy ông bị đối xử bất nhẫn như thế. Nhưng khi ông chết rồi, thì báo chí làm ra vẻ yêu thương ông lắm, kể về quá trình công tác của ông, cũng như sự cống hiến của ông, hay công đức của ông, như bài báo trên trang Infonet: Ngôi trường lần cuối Chủ tịch nước Trần Đại Quang đánh trống khai giảng. Ôi hai tiếng “đồng chí” mà những người cộng sản dành cho nhau, nghe thật rợn người! https://baotiengdan.com/2018/09/21/vi-sao-chu-tich-nuoc-tran-dai-quang-qua-doi/

3.59k views ·

More from Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải)

Tao Le Đèo Rù Rì (Cho các bạn tôi và những người quen đã từng đi qua con đèo này) Ai cũng từng có những tháng ngày ấu thơ, những kỷ niệm khó quên gắn với một vùng đất, một địa phương, một tên gọi. Nếu có anh chị nào không thể quên chợ Đông Ba, chợ Vườn chuối, Cầu Trương Minh Giảng, vỉa hè Tự Do, rạp xi nê Tân Định, phố núi mù sương, bãi cát trắng Nha Trang, v.v, thì tôi luôn bị ám ảnh bởi một địa danh chẳng giống ai. Đó là cái đèo. Bạn thấy lạ không? Thuở ấy, từ Ninh hòa vào, vừa qua eo biển Vĩnh Lương, vượt qua cầu Giăng Dây, nếu đi về hướng Thành, bạn đã đi về hướng Cải lộ tuyến. Còn đi về hướng Nha Trang, bạn phải vượt qua cái đèo, đèo Rù Rì. Thuở ấy, chưa có con đường mới. Bạn phải qua đèo, và chỉ 1 cách qua đèo, mới vào Nha Trang. Còn Cải Lộ Tuyến? Đây là con đường mới, được xây dựng trong thập niên 1960, Từ phía Bắc, khởi đầu từ chân Đèo Rù Rì, rồi chạy về hướng Thành. Chiều dài khoảng 10 km. Con đường này làm ra để giúp khỏi cảnh kẹt xe cho những chuyến xe liên tỉnh, tránh khỏi phải vòng qua Nha Trang trước khi ra miền Trung. Có 1 người bạn nói: lẽ ra phải gọi là Cải Tuyến Lộ. Nếu bạn thuộc diện "hán rộng", xin bạn cho biết cái nào đúng: Cải tuyến lộ hay Cải lộ tuyến. Thỉnh thoảng tôi nằm mơ, mơ thấy mình đang dắt xe đạp, lên đèo, ngọn đèo của thời mới lớn. Thuở đó, những năm đầu 1980's, cơn đói của cả nước đã quật ngã nhiều gia đình. Xe chở khách, còn phải chạy bằng than, vì thiều thốn dầu, xăng. Thỉnh thoàng, những chiếc xe "than" bò lên đèo một cách mệt nhọc, anh phụ xe cầm gậy sắt dập mạnh vào thùng than phía sau, bụi bay mù mịt. Ai ngồi phía sau, cạnh thùng than, coi như nhiều phần lãnh đủ: nóng và bụi. Tụi tôi dắt xe đạp thở hổn hễn, cũng lãnh đủ với bụi than. Thỉnh thoảng, khi dắt xe lên đèo vào trưa nắng, chúng tôi may mắn đu theo xe hàng. Một tay cầm ghi đông, một tay nắm bên hông của chiếc xe hàng đang nặng nhọc lên đèo. Có khi cũng té chỏng gọng. Chỉ có đám con trai mới dám mạo hiểm thế nay. Ba năm trời, học trung học, tôi đạp xe từ Lương Sơn vào thành phố để học, gần như mỗi ngày. Vì thế, dắt xe lên đèo, lúc bấy giờ, là chuyện thường ngày ờ huyện. Qua lại hằng ngày, thành quen, nên hai chữ Rù Rì dường như chưa bao giờ, lũ mới lớn như chúng tôi, thắc mắc. Có bao giờ bạn xổ đèo một mình chưa? Rồi à, xổ bằng xe máy chứ? Không, phải xổ đèo bằng xe đạp. Mà phải vào những chiều mưa, nhất là lúc chập choạng tối. Gió ù ù bên tai, đường chỗ lồi chỗ lõm, chỗ sáng và chỗ tối. Vừa hào hứng vừa lo sợ. Có như thế mới cảm được hết cái hấp lực của cái đèo. Về đèo Rù Rì. Có hai giả thuyết. Một, cho rằng, lúc mới khai mở, xung quanh đèo có nhiều cây rù rì mọc hai bên núi, nên gọi là đèo Rù Rì. Hai, có nhiều người cho rằng, đèo quanh năm nắng gió. Lên hay xuống đèo, lúc nào cũng nghe gió bên tai rù rì, nên mới có tên như bây giờ. Về lịch sử, đèo rù rì được dùng làm ranh giới trong việc phân chia thị xã, và huyện, của lịch sử Khánh Hòa. Trước năm 1930, huyện Ninh Hòa bây giờ, được gọi là huyện Tân Định. Huyện này chạy dài từ sông Dinh đến đèo Rù Rì. Sau 1930, người Pháp đổi Tân Định thành Ninh Hòa, Tiếp theo từ đèo Rù rì về phía tây-nam là huyện Vĩnh Xương, trên đường về Thành. Từ đèo Rù Rì chạy về phia Nam trực thuộc thành phố Nha Trang. Sau 1975, ranh giới đèo Rù Rì không còn dùng nữa, Nha trang dược mở rộng đến cuối làng Ngọc Diêm, bên này chân đèo Rọ Tượng (lại 1 cái đèo nữa, mà tên gọi khá lạ lẫm). Nhiều người chưa bao giờ đặt chân đến đèo Rù Rì, thì mơ được đến. Người đi ngang qua, thì mơ được một lần ngủ lại trên đèo. Nhà thơ Cao Thoại Châu là một trong số những người đó, và đã sáng tác bài thơ "Mơ thấy ngủ trên đèo Rù Rì" đã viết một bài thơ bi hùng. Chép lại đây cho bạn thưởng thức, cũng như biết thêm về một địa danh “lạ kỳ” của quê tôi. “Mơ thấy ngủ trên đèo Rù Rì Nửa đêm nằm ngủ trên đèo Ta mơ thấy tiếng rất nhiều ngựa con Gối đầu trên đá chon von Ta đang nằm giữa sa trường ngàn năm Giáo gươm cờ xí quá quan Bao nhiêu binh tướng đã nằm lại đây Nơi ta nằm ngủ đêm nay Phế hưng mấy lớp xanh đầy cỏ non Bao nhiêu mộng ước vuông tròn Thuỷ chung mà hoá nên hòn Vọng Phu Ta nằm nghe giữa cơn mơ Tiếng lòng của những người xưa vọng về Gió nào vừa mới đi qua Nghe như tiếng hú trên bia mộ người Chạnh lòng nghe cũng chơi vơi Vọng về những tiếng rạc rời xa xa Vọng Phu là một bài thơ Những vần bi tráng bây giờ ở đâu Gió đưa chinh phụ lên đèo Bao nhiêu con mắt nhìn theo bóng người! Ngàn năm sầu vẫn không nguôi Còn nghe vó ngựa hí ngoài ải quan” (Cao Thoại Châu) Tôi chẳng mơ mộng gì như ông Cao Thoại Châu. Tôi đã đổ mồ hôi mỗi ngày qua đoạn đèo này. Thuở đó, tôi ghét nó lạ lùng. Nhiều bạn tôi đã té xe, đã đổ máu. Có dăm lần tôi rơi nước mắt vì nó, sau khi chứng kiến những tai nạn thương tâm. Bao nhiêu người đã nằm xuống ở quãng đèo này mỗi năm, trong đó có bạn tôi. Giờ đây, xa quê hương đã nhiều năm. Ai hỏi tôi nhớ gì ở quê hương nhất. Lạ, tôi nghĩ ngay đến nó: Đèo Rù Rì.

3.58k views ·

Vì sao Chủ tịch nước Trần Đại Quang qua đời? Ngọc Thu Thông Tấn xã Việt Nam dẫn nguồn tin từ Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương cho biết, ông Trần Đại Quang, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, qua đời lúc 10h05 phút ngày 21/9/2018, tại Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, hưởng thọ 62 tuổi. Mặc dù báo chí trong nước đồng loạt đưa tin, ông Quang hưởng thọ 62 tuổi, ngày sinh của ông là 12/10/1956, nhưng nhiều người tin ông Quang sinh năm 1950, bởi người ta vẫn chưa quên vụ ông khai man tuổi tác trước Đại hội Đảng 12. Nhà báo Huy Đức khẳng định, ông Quang sinh năm 1950, tức ông thọ 68 tuổi, không phải thọ 62 tuổi như báo đảng và nhà nước loan tin. Do “đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối”, nên ngay cả sức khỏe của Chủ tịch nước như ông Quang cũng do đảng quản lý. Người dân không rõ ông bị bệnh gì hay bị bệnh từ khi nào, sáng nay tự nhiên nghe tin ông lăn đùng ra chết! Hồi năm ngoái, nhà báo Huy Đức đưa tin, ông Quang đi Nhật chữa bệnh từ tối 25-7-2017. Báo chí nhà nước im lặng. Rồi sau đó có tin, ngày 7-9-2018, ông Quang đi Nhật chữa bệnh lần hai. Truyền thông trong nước vẫn không nói gì về tin này, nhưng lại mang ảnh cũ của ông Quang ra đánh lừa dân, như thể ông vẫn còn khỏe mạnh, đang ở trong nước làm việc bình thường. Đầu tháng 4-2018, ông Quang lại đi Nhật chữa bệnh, nhưng ngay trước khi hội nghị Trung ương 7 bắt đầu, tối 5-5-2018 ông lại trở về kịp khai mạc và điều hành hội nghị này. Mặc dù bị bệnh nhưng ông Quang vẫn không được nghỉ ngơi. Những ngày cuối đời, người ta thấy ông làm việc không nghỉ, liên tục xuất hiện trên truyền thông, báo chí. Hôm 15/9, người ta thấy ông với cái trán bị bầm đen, đứng ra chủ trì Phiên họp thứ 6 Ban Chỉ đạo Cải cách tư pháp Trung ương. Chủ tịch nước Trần Đại Quang chủ trì Phiên họp thứ 6 Ban Chỉ đạo Cải cách tư pháp Trung ương. Ảnh: Chiến Thắng/ báo Khánh Hòa Chưa đầy hai ngày trước khi qua đời, ông Quang đã phải tiếp ông Chu Cường, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao Trung Quốc và tiếp các trưởng đoàn dự Đại hội ASOSAI 14. Cả hai lần đón tiếp khách nước ngoài này đều diễn ra buổi chiều ngày 19-9. Chưa hết, chỉ một ngày trước khi chết, hôm qua, ông Quang vẫn còn phải viết thư chúc Tết trung thu thiếu niên, nhi đồng. Để che giấu tình trạng bệnh tật của ông Quang, người ta bắt ông phải làm việc cật lực như thế, thay vì công bố bệnh tật, để được ông nghỉ ngơi, chữa bệnh, biết đâu ông không phải bất ngờ qua đời sáng nay? Thế nhưng đến khi ông qua đời, báo chí đưa tin, rằng ông Quang “mắc bệnh hiểm nghèo, mặc dù được các giáo sư, bác sỹ trong và ngoài nước hết lòng cứu chữa, các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước hết sức quan tâm, tạo điều kiện, nhưng đã không qua khỏi“. Chưa hết, sau khi ông qua đời khoảng 40 phút, vào lúc 10h45′, trang Trần Đại Quang vẫn còn muốn ông tiếp tục “sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta“, khi đưa tin: Hãy chấm dứt xuyên tạc thật giả về Chủ tịch nước Trần Đại Quang. Mời xem clip: https://video.vntube.info/server-02/720/509f6e21ff87e0a36e2179134812b06e-11945.mp4 Ảnh chụp bài viết “Hãy chấm dứt xuyên tạc thật giả về Chủ tịch nước Trần Đại Quang” đăng trên trang trandaiquang.org 40 phút sau khi ông Quang qua đời. Lúc ông sống thì bị bắt làm việc cho tới chết, báo chí im lặng, không hề lên tiếng khi thấy ông bị đối xử bất nhẫn như thế. Nhưng khi ông chết rồi, thì báo chí làm ra vẻ yêu thương ông lắm, kể về quá trình công tác của ông, cũng như sự cống hiến của ông, hay công đức của ông, như bài báo trên trang Infonet: Ngôi trường lần cuối Chủ tịch nước Trần Đại Quang đánh trống khai giảng. Ôi hai tiếng “đồng chí” mà những người cộng sản dành cho nhau, nghe thật rợn người! https://baotiengdan.com/2018/09/21/vi-sao-chu-tich-nuoc-tran-dai-quang-qua-doi/

3.59k views ·
Switch to App
Minds Take back control of your social media!