More from Tử Kính

Người giàu tình cảm thường thích mùa thu, nhưng cũng hay buồn một mình khi nhìn lá vàng rơi. Lòng anh như nước hồ thu lạnh, Quạnh quẽ đêm soi bóng nguyệt tà... Ngày tháng anh mong chầm chậm lại, Hững hờ em mặc tháng ngày qua... (Thơ Lưu Trọng Lư)

Mùa thu với hương lúa mới, bếp khói nồng... sưởi ấm lòng người lữ khách trên muôn dặm đường xa... Có người lữ khách độ đường xa, Dừng bước phiêu du, bỗng nhớ nhà! Phảng phất đâu đây hương lúa mới, Bếp hồng ai đó ... khói vươn xa ... (Thơ K.H)

More from Tử Kính

Người giàu tình cảm thường thích mùa thu, nhưng cũng hay buồn một mình khi nhìn lá vàng rơi. Lòng anh như nước hồ thu lạnh, Quạnh quẽ đêm soi bóng nguyệt tà... Ngày tháng anh mong chầm chậm lại, Hững hờ em mặc tháng ngày qua... (Thơ Lưu Trọng Lư)

Mùa thu với hương lúa mới, bếp khói nồng... sưởi ấm lòng người lữ khách trên muôn dặm đường xa... Có người lữ khách độ đường xa, Dừng bước phiêu du, bỗng nhớ nhà! Phảng phất đâu đây hương lúa mới, Bếp hồng ai đó ... khói vươn xa ... (Thơ K.H)