More from Thaoteresa119

http://m.danviet.vn/tin-tuc/can-tho-can-bo-dang-vien-su-dung-facebook-zalo-phai-khai-bao-894695.html Mình nói thật ! Là đảng viên, cán bộ mà phải sống như này chả khác gì con chó bị chủ đeo cái xích vào cổ lôi đi đâu là phải đi đấy. Nhục quá ! Đốt mẹ cái thẻ đảng đi cho rồi .
2.47k views ·
Đại sứ quán Đức tại Hà Nội từ chối cấp Visa cho lao động Việt Nam sang học nghề điều dưỡng Quan hệ giữa Đức và Việt Nam vẫn tiếp tục căng thẳng khi tòa Thượng thẩm Berlin đang xét xử nghi phạm mật vụ Việt Nam Nguyễn Hải Long, các nhân chứng đã khai trước tòa, phát lộ đường dây bắt cóc ông TXT có liên quan đến những cán bộ cấp cao nhất của đảng như TBT Nguyễn Phú Trọng cũng như người đứng đầu cơ quan bảo vệ pháp luật, thượng tướng Tô Lâm. Tới thời điểm này Chính phủ Việt Nam vẫn chưa đưa ra thông báo, đáp ứng các yêu cầu của Chính phủ Đức do cựu Bộ trưởng Bộ ngoại giao Đức Sigmar Gabriel đưa ra khi còn đương nhiệm với 3 điểm „Trả lại nguyên trạng ban đầu ( đưa TXT về Đức), xin lỗi nước Đức và hứa không tái phạm“ . Hôm 14.7.2018, nhật báo Đức MOZ đưa tin Đại sứ quán Đức tại Hà Nội từ chối cấp Visa cho 13 người Việt Nam sang Đức học nghề điều dưỡng và làm việc. Sau đây là bản dịch của bài báo này: Đơn xin thị thực nhập cảnh Đức của điều dưỡng viên Việt Nam bị từ chối 13 người Việt Nam, lẽ ra bắt đầu một khóa đào tạo điều dưỡng viên vào tháng 10 ở Strausberg trong khuôn khổ một dự án chung của huyện Märkisch-Oderland và huyện Nghi Xuân ở Việt Nam, đã không được Đại sứ quán Đức cấp thị thực nhập cảnh vào Đức. Hiệu trưởng Trường dạy nghề điều dưỡng Sowi Gregor Weiß đã cung cấp thông tin về vấn đề này. Việc từ chối cấp thị thực được lấy lý do để bảo vệ thị trường lao động Đức. Cơ quan Lao động cũng đã được tham vấn về dự án này. Trong tháng 4, một đoàn đại biểu Việt Nam đã tới thăm Strausberg và huyện này. Được biết hiện nay tại Việt Nam với lực lượng rất lớn lao động trẻ có nhu cầu việc làm. Chính phủ cũng như các doanh nghiệp nước này đang tìm nhiều biện pháp để xuất khẩu lao động sang các nước khác, đặc biệt ngành điều dưỡng tại Đức đang có triển vọng, được nhiều người nhắm tới vì Đức có nhu cầu lớn và đây là công việc mà Việt Nam có thể đáp ứng. Trong thời điểm này, khi căng thẳng giữa Đức và Việt Nam chưa được giải quyết, thì các hợp tác kinh tế, văn hóa, chính trị..giữa hai nước vẫn đang ở trong thời kỳ „ băng giá“ và tiếp tục gặp nhiều khó khăn.

Người Việt ăn cắp ở Nhật Trộm cắp ở Nhật rất dễ, vì xã hội Nhật xây dựng hoàn toàn trên sự lương thiện. Ít người nghĩ tới chuyện gian lận, ít thương gia nghĩ tới chuyện đề phòng trộm cắp. Những người quen chụp giựt ở VN rơi vào xã hội Nhật như chuột sa chĩnh gạo. Vào một nhà hàng hay một siêu thị ở Nhật, khách mua hàng vứt ngay biên lai trả tiền trong sọt rác, vác hàng hóa đi ra. Khó biết ai đã trả tiền, ai… quên thanh toán. Vào một tiệm ăn Nhật, ăn xong, ra trả tiền ở quầy ở một góc kín đáo. Cứ hiên ngang ra đi, quên thanh toán, cũng chẳng ai hay. Không ai rình mò xem khách đã trả tiền chưa: ngay cái ý nghĩ nghi kỵ đó đã là một điều bất nhã với khách, với người khác. Ăn ở một tiệm ăn ở Mỹ, phải trả thêm 15% tiền “tip”. Nhiều tiệm ăn Tàu, ở New York chẳng hạn, đòi như đòi nợ nếu bạn cho dưới 15%. Ở Pháp, mặc dầu 15% cho nhân viên nhà hàng đã tính trong hóa đơn, thêm một chút “pourboire” sẽ vui vẻ hơn. Ở Nhật, nếu bạn để lại tiền “tip”, chủ quán chạy theo, hốt hoảng: “ông bà để quên tiền!” Cho “pourboire” là một sự xúc phạm đối với họ. Những năm sau này, người Việt sang Nhật càng ngày càng đông, người Nhật khám phá ra hiện tượng ăn cắp, ăn trộm, từ ăn cắp vặt tới chuyện bất lương đại quy mô, từ những anh nghèo đói tới các quan lớn đi công vụ, các viên chức ngoại giao, các nhân viên hàng không. Từ những vụ cầm nhầm trong siêu thị, tới chuyện cướp của giết người, buôn lậu, thanh toán giết nhau… Ăn cắp ở Nhật dễ quá, các anh Việt Nam nghĩ không cầm nhầm cũng phí của trời. Những tấm bảng viết bằng tiếng Việt “ăn cắp là tội phạm” treo ở trường học, ở những nơi đông người Việt không phải là chuyện hiếm. Mỗi lần báo chí, TV loan tin trộm cắp của một nhóm di dân, người ta nghĩ ngay tới người Việt, vì người Việt đứng đầu về tội phạm trong số di dân ở Nhật Bản. Chính phủ Nhật những năm gần đây đã không ngớt trục xuất người VN vì những hành động phi pháp, làm ô nhiễm xã hội của họ, mặc dầu Nhật Bản càng ngày càng thiếu người. Dân Nhật đẻ ít, sống lâu, xã hội Nhật thiếu tay chân, người già nhiều hơn người trẻ. Nếu sống tử tế, chịu khó học tập, khởi đầu là học tiếng Nhật, đó có thể là nơi sinh nhai, làm việc cho nhiều người VN thất nghiệp. Bản cảnh báo người Việt ăn cắp, viết bằng hai ngôn ngữ Việt – Nhật. Ảnh: Từ Thức Nhưng cuộc chung sống không đơn giản. Hai thế giới, hai nhân sinh quan hoàn toàn trái ngược nhau đụng độ. Một bên là xã hội Nhật, xây dựng trên sự lương thiện; một bên là Việt Nam XHCN, xây dựng trên sự dối trá, lừa lọc, trộm cướp. Từ trên xuống dưới. Nhất là từ trên. Nhà dột từ nóc dột xuống. Triết lý sống là ăn cướp, hay ăn trộm, nếu không có quyền hành để ăn cướp. Không ăn cắp sao được, nếu thấy ăn cắp dễ quá, trong khi phải trầy vẩy lo lót các cấp mới được đi “lao động tốt” ở nước ngoài, khi đi “du học” không biết vài chữ Nhật làm vốn. Ai cũng biết cái đức tính lương thiện của người Nhật. Một lần, tôi bỏ quên trên bàn một tiệm ăn đông người ở Kyoto ví tiền, camréra, iPhone. Về tới Tokyo mấy giờ sau, gọi lại. Chủ quán cho hay đã có người mang lại tất cả, đang giữ chờ người bỏ quên tới lấy. Hẹn với ông ta hôm sau, vì Tokyo cách Kyoto trên 400 km. Ông ta nói đừng chơi dại, giá vé xe lửa ở Nhật rất đắt, ông ta sẽ gởi qua bưu điện. Bưu điện Nhật không có ai tò mò mở ra, tịch thu vài món làm kỷ niệm. Vài năm trước, một người Nhật giầu có, bày ra một trò chơi: bỏ một số tiền lớn vào những phong bì, đặt ở ghế công viên, ngoài chợ, trên xe bus, với hàng chữ: ”hy vọng số tiền này sẽ giúp bạn thực hiện được những mơ ước của bạn”. Rất nhiều người lượm được phong bì đã mang nộp cảnh sát. Cách đây 20 năm, một ký giả Mỹ, làm việc ở Tokyo, mua một chiếc xe đạp “tout-terrain” (chạy trên đủ loại mặt đường), thứ đắt tiền, hỏi mua khoá xe. Người bán cho biết không có, hỏi lại: mua khóa để làm gì? Đáp: để khỏi bị ăn trộm. Người bán xe cười: “không ai lấy trộm xe của ông, tôi sẽ làm cho ông một bảng nhỏ, ghi tên, địa chỉ, số phone, để nếu ông để quên, người ta sẽ gọi lại”. Một anh VN mới qua, thấy cái xe đạp giá hàng trăm, hàng ngàn dollars dựng khơi khơi ngoài đường, anh ta nghĩ: thằng nào ngu quá, đúng là của trời cho. Ngày nay, đã thấy nhiều nơi ở Nhật người ta khóa xe đạp. Dân Việt ta chắc chắn có đóng góp cho kỹ nghệ khoá xe, cài cửa. Nhờ người Việt, kỹ nghệ sản xuất caméra an ninh đã phát triển mạnh, nhiều nhà hàng, dinh cơ đã trang bị máy quay phim. Phải đụng chạm với thiên hạ, mới ý thức được con người VN, trước kia vốn thuần hậu, tự trọng, ngày nay đã bệ rạc tới độ nào. FB Từ Thức

2.23k views ·

More from Thaoteresa119

http://m.danviet.vn/tin-tuc/can-tho-can-bo-dang-vien-su-dung-facebook-zalo-phai-khai-bao-894695.html Mình nói thật ! Là đảng viên, cán bộ mà phải sống như này chả khác gì con chó bị chủ đeo cái xích vào cổ lôi đi đâu là phải đi đấy. Nhục quá ! Đốt mẹ cái thẻ đảng đi cho rồi .
2.47k views ·
Đại sứ quán Đức tại Hà Nội từ chối cấp Visa cho lao động Việt Nam sang học nghề điều dưỡng Quan hệ giữa Đức và Việt Nam vẫn tiếp tục căng thẳng khi tòa Thượng thẩm Berlin đang xét xử nghi phạm mật vụ Việt Nam Nguyễn Hải Long, các nhân chứng đã khai trước tòa, phát lộ đường dây bắt cóc ông TXT có liên quan đến những cán bộ cấp cao nhất của đảng như TBT Nguyễn Phú Trọng cũng như người đứng đầu cơ quan bảo vệ pháp luật, thượng tướng Tô Lâm. Tới thời điểm này Chính phủ Việt Nam vẫn chưa đưa ra thông báo, đáp ứng các yêu cầu của Chính phủ Đức do cựu Bộ trưởng Bộ ngoại giao Đức Sigmar Gabriel đưa ra khi còn đương nhiệm với 3 điểm „Trả lại nguyên trạng ban đầu ( đưa TXT về Đức), xin lỗi nước Đức và hứa không tái phạm“ . Hôm 14.7.2018, nhật báo Đức MOZ đưa tin Đại sứ quán Đức tại Hà Nội từ chối cấp Visa cho 13 người Việt Nam sang Đức học nghề điều dưỡng và làm việc. Sau đây là bản dịch của bài báo này: Đơn xin thị thực nhập cảnh Đức của điều dưỡng viên Việt Nam bị từ chối 13 người Việt Nam, lẽ ra bắt đầu một khóa đào tạo điều dưỡng viên vào tháng 10 ở Strausberg trong khuôn khổ một dự án chung của huyện Märkisch-Oderland và huyện Nghi Xuân ở Việt Nam, đã không được Đại sứ quán Đức cấp thị thực nhập cảnh vào Đức. Hiệu trưởng Trường dạy nghề điều dưỡng Sowi Gregor Weiß đã cung cấp thông tin về vấn đề này. Việc từ chối cấp thị thực được lấy lý do để bảo vệ thị trường lao động Đức. Cơ quan Lao động cũng đã được tham vấn về dự án này. Trong tháng 4, một đoàn đại biểu Việt Nam đã tới thăm Strausberg và huyện này. Được biết hiện nay tại Việt Nam với lực lượng rất lớn lao động trẻ có nhu cầu việc làm. Chính phủ cũng như các doanh nghiệp nước này đang tìm nhiều biện pháp để xuất khẩu lao động sang các nước khác, đặc biệt ngành điều dưỡng tại Đức đang có triển vọng, được nhiều người nhắm tới vì Đức có nhu cầu lớn và đây là công việc mà Việt Nam có thể đáp ứng. Trong thời điểm này, khi căng thẳng giữa Đức và Việt Nam chưa được giải quyết, thì các hợp tác kinh tế, văn hóa, chính trị..giữa hai nước vẫn đang ở trong thời kỳ „ băng giá“ và tiếp tục gặp nhiều khó khăn.

Người Việt ăn cắp ở Nhật Trộm cắp ở Nhật rất dễ, vì xã hội Nhật xây dựng hoàn toàn trên sự lương thiện. Ít người nghĩ tới chuyện gian lận, ít thương gia nghĩ tới chuyện đề phòng trộm cắp. Những người quen chụp giựt ở VN rơi vào xã hội Nhật như chuột sa chĩnh gạo. Vào một nhà hàng hay một siêu thị ở Nhật, khách mua hàng vứt ngay biên lai trả tiền trong sọt rác, vác hàng hóa đi ra. Khó biết ai đã trả tiền, ai… quên thanh toán. Vào một tiệm ăn Nhật, ăn xong, ra trả tiền ở quầy ở một góc kín đáo. Cứ hiên ngang ra đi, quên thanh toán, cũng chẳng ai hay. Không ai rình mò xem khách đã trả tiền chưa: ngay cái ý nghĩ nghi kỵ đó đã là một điều bất nhã với khách, với người khác. Ăn ở một tiệm ăn ở Mỹ, phải trả thêm 15% tiền “tip”. Nhiều tiệm ăn Tàu, ở New York chẳng hạn, đòi như đòi nợ nếu bạn cho dưới 15%. Ở Pháp, mặc dầu 15% cho nhân viên nhà hàng đã tính trong hóa đơn, thêm một chút “pourboire” sẽ vui vẻ hơn. Ở Nhật, nếu bạn để lại tiền “tip”, chủ quán chạy theo, hốt hoảng: “ông bà để quên tiền!” Cho “pourboire” là một sự xúc phạm đối với họ. Những năm sau này, người Việt sang Nhật càng ngày càng đông, người Nhật khám phá ra hiện tượng ăn cắp, ăn trộm, từ ăn cắp vặt tới chuyện bất lương đại quy mô, từ những anh nghèo đói tới các quan lớn đi công vụ, các viên chức ngoại giao, các nhân viên hàng không. Từ những vụ cầm nhầm trong siêu thị, tới chuyện cướp của giết người, buôn lậu, thanh toán giết nhau… Ăn cắp ở Nhật dễ quá, các anh Việt Nam nghĩ không cầm nhầm cũng phí của trời. Những tấm bảng viết bằng tiếng Việt “ăn cắp là tội phạm” treo ở trường học, ở những nơi đông người Việt không phải là chuyện hiếm. Mỗi lần báo chí, TV loan tin trộm cắp của một nhóm di dân, người ta nghĩ ngay tới người Việt, vì người Việt đứng đầu về tội phạm trong số di dân ở Nhật Bản. Chính phủ Nhật những năm gần đây đã không ngớt trục xuất người VN vì những hành động phi pháp, làm ô nhiễm xã hội của họ, mặc dầu Nhật Bản càng ngày càng thiếu người. Dân Nhật đẻ ít, sống lâu, xã hội Nhật thiếu tay chân, người già nhiều hơn người trẻ. Nếu sống tử tế, chịu khó học tập, khởi đầu là học tiếng Nhật, đó có thể là nơi sinh nhai, làm việc cho nhiều người VN thất nghiệp. Bản cảnh báo người Việt ăn cắp, viết bằng hai ngôn ngữ Việt – Nhật. Ảnh: Từ Thức Nhưng cuộc chung sống không đơn giản. Hai thế giới, hai nhân sinh quan hoàn toàn trái ngược nhau đụng độ. Một bên là xã hội Nhật, xây dựng trên sự lương thiện; một bên là Việt Nam XHCN, xây dựng trên sự dối trá, lừa lọc, trộm cướp. Từ trên xuống dưới. Nhất là từ trên. Nhà dột từ nóc dột xuống. Triết lý sống là ăn cướp, hay ăn trộm, nếu không có quyền hành để ăn cướp. Không ăn cắp sao được, nếu thấy ăn cắp dễ quá, trong khi phải trầy vẩy lo lót các cấp mới được đi “lao động tốt” ở nước ngoài, khi đi “du học” không biết vài chữ Nhật làm vốn. Ai cũng biết cái đức tính lương thiện của người Nhật. Một lần, tôi bỏ quên trên bàn một tiệm ăn đông người ở Kyoto ví tiền, camréra, iPhone. Về tới Tokyo mấy giờ sau, gọi lại. Chủ quán cho hay đã có người mang lại tất cả, đang giữ chờ người bỏ quên tới lấy. Hẹn với ông ta hôm sau, vì Tokyo cách Kyoto trên 400 km. Ông ta nói đừng chơi dại, giá vé xe lửa ở Nhật rất đắt, ông ta sẽ gởi qua bưu điện. Bưu điện Nhật không có ai tò mò mở ra, tịch thu vài món làm kỷ niệm. Vài năm trước, một người Nhật giầu có, bày ra một trò chơi: bỏ một số tiền lớn vào những phong bì, đặt ở ghế công viên, ngoài chợ, trên xe bus, với hàng chữ: ”hy vọng số tiền này sẽ giúp bạn thực hiện được những mơ ước của bạn”. Rất nhiều người lượm được phong bì đã mang nộp cảnh sát. Cách đây 20 năm, một ký giả Mỹ, làm việc ở Tokyo, mua một chiếc xe đạp “tout-terrain” (chạy trên đủ loại mặt đường), thứ đắt tiền, hỏi mua khoá xe. Người bán cho biết không có, hỏi lại: mua khóa để làm gì? Đáp: để khỏi bị ăn trộm. Người bán xe cười: “không ai lấy trộm xe của ông, tôi sẽ làm cho ông một bảng nhỏ, ghi tên, địa chỉ, số phone, để nếu ông để quên, người ta sẽ gọi lại”. Một anh VN mới qua, thấy cái xe đạp giá hàng trăm, hàng ngàn dollars dựng khơi khơi ngoài đường, anh ta nghĩ: thằng nào ngu quá, đúng là của trời cho. Ngày nay, đã thấy nhiều nơi ở Nhật người ta khóa xe đạp. Dân Việt ta chắc chắn có đóng góp cho kỹ nghệ khoá xe, cài cửa. Nhờ người Việt, kỹ nghệ sản xuất caméra an ninh đã phát triển mạnh, nhiều nhà hàng, dinh cơ đã trang bị máy quay phim. Phải đụng chạm với thiên hạ, mới ý thức được con người VN, trước kia vốn thuần hậu, tự trọng, ngày nay đã bệ rạc tới độ nào. FB Từ Thức

2.23k views ·