Cả tuần nay lên FB không thấy ai nói về đặc khu kinh tế nữa, có lúc thấy lòng hoang vu lạ lùng. Tôi tự hỏi hay là mình ám ảnh với “bạn vàng” nên trở thành hoang tưởng, sợ bóng sợ gió quá mức và có lẽ nên thư giãn để vui vẻ với cuộc sống như bao người? Nhưng bao bài báo nước ngoài nói về bẫy nợ Trung Quốc, ý đồ Một Con Đường, Một Vành Đai, động thái quân sự hoá Biển Đông, việc đội lốt người Việt để thôn tính những dự án bất động sản ở Việt Nam, những dự án Trung Quốc trúng thầu bị chầy bửa, kéo dài thời gian, đội vốn đầu tư, việc 2 lần công ty Repsol phải ngừng khoan khai thác dầu, đầu óc mưu lược thâm sâu của người Trung Quốc và thế nước đang lên hừng hực của họ... tất cả đều mách bảo tôi rằng hiểm hoạ Trung Quốc là có thật, rất thật và rất gần. Tôi sợ một ngày bước ra đường ở Hà Nội tôi sẽ có cảm giác như ở Nha Trang bây giờ khi mà tiếng Tầu xủng xoảng bên cạnh và các biển báo chữ Tầu, cũng kiểu mầu xanh đỏ loè loẹt tôi vốn ghét cay ghét đắng sẽ hiện diện khắp nơi. Hà Nội xưa cũ, Hà Nội âm thầm và lịch lãm giờ đã trở nên xô bồ, bụi bặm nhưng nếu đà này khi các đặc khu kinh tế đã được mở cửa, sự ảnh hưởng về văn hoá, mầu sắc, âm thanh, ngôn ngữ của Tầu Cộng sẽ còn làm Hà Nội xa lạ hơn nữa. Tôi buồn và thấy mình đã lạc lõng rồi, trong môi trường bạn bè ngoài đời và trên cõi mạng. Không còn ai nói về đặc khu kinh tế nữa. Rồi mấy tháng nữa, tất cả sẽ lại ầm lên khi quốc hội rậm rịch bấm nút thông qua, rồi tất cả sẽ lại lặng dần đi như chưa hề có gì xảy ra. Điều gì ở Việt Nam cũng như vậy cả, không có cái gì được theo đuổi một cách nghiêm túc, sâu sắc và lâu dài. Trí thức Việt Nam phần nào giống như những đứa trẻ, khi có điều gì bất bình thì sẽ ầm ầm lên tiếng, đạp chân đành đạch, được một lát thì mệt mỏi, lau nước mắt và buông xuông, ngủ một giấc tỉnh dậy như không có gì xảy ra. Thế là WC, thế là du lịch, thế là bia rượu, thế là triết học với văn học, thế là tất cả những thứ cao siêu thánh thiện xa rời chốn trần tục... và kệ con mẹ nó rất cả những gì đau đầu khó nuốt, ta cứ an vui mà hưởng cuộc đời. Còn với tầng lớp ít chữ hơn thì luật ANM hay luật đặc khu thì cũng chỉ là những thứ xa xôi không ảnh hưởng tới bữa lòng lợn chiều nay. Nói ra làm gì mệt người, trời đã nóng nực quá rồi. Cứ chén rượu, miếng dồi lợn là đời đẹp rồi còn gì? Tất nhiên, nói vậy không có nghĩa là ta cứ phải đùng đùng như nước sôi 100 độ, vẫn có thể vui vẻ với cuộc đời, nhưng xin cũng đừng nguội lạnh như không có thứ được gọi là luật đặc khu đang lấp ló phía chân trời. Tôi xin khẳng định là sự xuất hiện của người Trung Quốc trong những đặc khu sẽ ồ ạt và lúc ấy chúng ta có quan tâm đến đâu thì cũng là việc đã rồi, sẽ rất khó thay đổi được gì. Câu hỏi được đặt ra là chẳng lẽ dân tộc này lại xứng đáng làm nô lệ?
906Upvotes
6Downvotes
113Reminds

More from ChauDoan

Nhà ảo thuật thường không phơi bầy bí mật nghề nghiệp của mình trước khán giả và nhà văn cũng vậy. Câu trả lời là không biết, hihi!

4.84k views ·
Tại sao tôi hát? Tại sao tôi hát trên FB mặc dù có nhiều lời chê? Nếu vào một người yếu bóng vía khác thì việc này chắc hẳn đã dừng lâu rồi, bởi con người ta thường rất sợ những lời chê. Tôi biết mình không có tài năng về âm nhạc, giọng hát không hay và đàn thì phọt phẹt, trình độ tự học A,B,C từ ngày xưa khi thời sinh viên có mấy cuốn dạy ghitar. Giờ nếu có thời gian thì cũng có thể cải thiện được nhưng tôi đã quá bận với những niềm đam mê chính của mình, những thứ quan trọng hơn với tôi. Nhưng thêm được một trải nghiệm là thêm một điều quý trong đời và khi tôi hát ấy là tôi đang trải nghiệm và trải nghiệm ấy mang lại niềm vui. Khi bạn hát một mình, ấy cũng là tốt, nhưng khi hát mà có người nghe thì bạn sẽ có nhiều cảm hứng để hát một cách nghiêm túc hơn, say mê hơn. Tại sao cứ phải hát hay, cứ phải đàn điêu luyện mới được quyền đàn hát? Khi tôi hát, tôi cảm nhận được tình cảm của nhạc sỹ và đấy chính là lúc tôi để bản thể của mình được rung động theo tình cảm ấy và tôi hy vọng trong 100 người nghe, có 1,2 người bạn cảm nhận được điều ấy. Suy cho cùng, sống vui được với bạn bè, thế là đủ. Và khi hát, tôi có suy ngẫm. Ta sống cũng giống như khi hát một bài hát, hãy để bản thể chân thật của mình trải ra với đời, cảm nhận đời theo một cách hồn nhiên và sâu sắc nhất có thể và rồi ta thể hiện tâm hồn mình với đời cũng hồn nhiên và sâu sắc nhất có thể.

Người lãnh đạo hiểu biết, có tâm và có tầm thường không trách dân. Dân là một đám đông và trách đám đông là một điều kiêng kị bởi như thế sẽ gần với việc "vơ đũa cả nắm", lời nói sẽ thành vu vơ thiếu trọng tâm, thiếu cụ thể và tất nhiên là không thuyết phục. Hơn nữa, người lãnh đạo nếu biết suy nghĩ sâu sắc sẽ thấy hiện trạng xã hội, đất nước không tốt thì người đáng trách nhất là lãnh đạo. Người lãnh đạo là người dẫn dắt, chỉ đường và có thể là giáo dục cho dân chúng, nếu không thì cần lãnh đạo làm gì? Việc tắc đường, lụt lội là do cơ sở hạ tầng yếu kém, không theo kịp được với sự phát triển của xã hội. Đành rằng ý thức người dân là một phần nguyên nhân nhưng điều ấy là nhỏ so với nguyên nhân tổng thể. Thủ tướng Nhật thường cúi đầu xin lỗi công luận mỗi khi đất nước có một vấn đề gì đấy. Nếu suy xét theo logic thông thường thì đấy không phải lỗi của ông ta, nhưng ông ta vẫn cúi đầu xin lỗi. Hành động ấy thể hiện tinh thần trách nhiệm cao và có tác dụng gắn kết toàn dân. Sau cái cúi người xin lỗi ấy, tôi tin là những người liên quan trực tiếp với những sự cố xảy ra sẽ cảm thấy hổ thẹn mà làm việc tốt hơn. Ở đây ông Nguyễn Thiện Nhân, một người Tây học lại có cách nghĩ khác và lời phát biểu này của ông khiến tôi càng mất thiện cảm với ông hơn. https://news.zing.vn/bi-thu-nguyen-thien-nhan-muon-giam-ngap-thi-dan-dung-xa-rac-post858032.html

5.26k views ·

More from ChauDoan

Nhà ảo thuật thường không phơi bầy bí mật nghề nghiệp của mình trước khán giả và nhà văn cũng vậy. Câu trả lời là không biết, hihi!

4.84k views ·
Tại sao tôi hát? Tại sao tôi hát trên FB mặc dù có nhiều lời chê? Nếu vào một người yếu bóng vía khác thì việc này chắc hẳn đã dừng lâu rồi, bởi con người ta thường rất sợ những lời chê. Tôi biết mình không có tài năng về âm nhạc, giọng hát không hay và đàn thì phọt phẹt, trình độ tự học A,B,C từ ngày xưa khi thời sinh viên có mấy cuốn dạy ghitar. Giờ nếu có thời gian thì cũng có thể cải thiện được nhưng tôi đã quá bận với những niềm đam mê chính của mình, những thứ quan trọng hơn với tôi. Nhưng thêm được một trải nghiệm là thêm một điều quý trong đời và khi tôi hát ấy là tôi đang trải nghiệm và trải nghiệm ấy mang lại niềm vui. Khi bạn hát một mình, ấy cũng là tốt, nhưng khi hát mà có người nghe thì bạn sẽ có nhiều cảm hứng để hát một cách nghiêm túc hơn, say mê hơn. Tại sao cứ phải hát hay, cứ phải đàn điêu luyện mới được quyền đàn hát? Khi tôi hát, tôi cảm nhận được tình cảm của nhạc sỹ và đấy chính là lúc tôi để bản thể của mình được rung động theo tình cảm ấy và tôi hy vọng trong 100 người nghe, có 1,2 người bạn cảm nhận được điều ấy. Suy cho cùng, sống vui được với bạn bè, thế là đủ. Và khi hát, tôi có suy ngẫm. Ta sống cũng giống như khi hát một bài hát, hãy để bản thể chân thật của mình trải ra với đời, cảm nhận đời theo một cách hồn nhiên và sâu sắc nhất có thể và rồi ta thể hiện tâm hồn mình với đời cũng hồn nhiên và sâu sắc nhất có thể.

Người lãnh đạo hiểu biết, có tâm và có tầm thường không trách dân. Dân là một đám đông và trách đám đông là một điều kiêng kị bởi như thế sẽ gần với việc "vơ đũa cả nắm", lời nói sẽ thành vu vơ thiếu trọng tâm, thiếu cụ thể và tất nhiên là không thuyết phục. Hơn nữa, người lãnh đạo nếu biết suy nghĩ sâu sắc sẽ thấy hiện trạng xã hội, đất nước không tốt thì người đáng trách nhất là lãnh đạo. Người lãnh đạo là người dẫn dắt, chỉ đường và có thể là giáo dục cho dân chúng, nếu không thì cần lãnh đạo làm gì? Việc tắc đường, lụt lội là do cơ sở hạ tầng yếu kém, không theo kịp được với sự phát triển của xã hội. Đành rằng ý thức người dân là một phần nguyên nhân nhưng điều ấy là nhỏ so với nguyên nhân tổng thể. Thủ tướng Nhật thường cúi đầu xin lỗi công luận mỗi khi đất nước có một vấn đề gì đấy. Nếu suy xét theo logic thông thường thì đấy không phải lỗi của ông ta, nhưng ông ta vẫn cúi đầu xin lỗi. Hành động ấy thể hiện tinh thần trách nhiệm cao và có tác dụng gắn kết toàn dân. Sau cái cúi người xin lỗi ấy, tôi tin là những người liên quan trực tiếp với những sự cố xảy ra sẽ cảm thấy hổ thẹn mà làm việc tốt hơn. Ở đây ông Nguyễn Thiện Nhân, một người Tây học lại có cách nghĩ khác và lời phát biểu này của ông khiến tôi càng mất thiện cảm với ông hơn. https://news.zing.vn/bi-thu-nguyen-thien-nhan-muon-giam-ngap-thi-dan-dung-xa-rac-post858032.html

5.26k views ·