Cám ơn những chia sẻ của Chau Doan Tôi thấy các bạn vẫn còn tranh luận sôi nổi về việc cô sinh viên trường luật và tiến sỹ Hạ. Tôi muốn nói thêm mấy ý và hy vọng trong tương lai sẽ tránh được những sự việc tương tự xảy ra. Khi đã nói về những việc chung, tôi thường không bênh ai mà chỉ bênh lẽ phải, tuy nhiên để nhìn nhận được đâu là lẽ phải đôi khi cũng không phải dễ. Stt này cũng chỉ là một nỗ lực để tìm được phương hướng ứng xử hợp lý, văn minh và đúng pháp luật. 1. Sinh viên là những người đã có đầy đủ quyền công dân, khi phát ngôn hay hành động thì đã có đầy đủ nhận thức chính trị, xã hội. Do vậy không nên dựa vào bất cứ người nào để bảo lãnh cho mình. Tôi không rõ việc gọi người thầy giáo đến là do công an hay cô sinh viên. A. Nếu là bên công an thì điều ấy hoàn toàn sai, bởi nhà trường không có trách nhiệm quản lý những hoạt động bên ngoài xã hội của sinh viên. Hơn nữa, nếu là cách làm việc giữa công an và nhà trường thì không thể gọi ra một cách đường đột như vậy mà khi cần trao đổi thì cần có công văn giữa hai cơ quan. B. Cô sinh viên gọi thầy. Ấy là một điều dở của cô sinh viên bởi người thầy không có trách nhiệm phải ra bảo lãnh sinh viên. Người thầy không thể chịu trách nhiệm trước những nhận thức xã hội, chính trị và hành động của sinh viên. Trường hợp một trẻ nhỏ dưới 18 tuổi thì bố mẹ cần ra để bảo lãnh. Hơn nữa, khi viết thư thì cô sinh viên cũng nên có được giọng điệu của một người trưởng thành, khiến người đọc cảm thấy mình có được sự tự tin, chững chạc, thay vì cứ kêu thầy liên tục như một đứa trẻ con. 2. Người thầy khi đã xuất hiện một cách bất đắc dĩ ở đồn công an, khi thấy học sinh bị sỉ nhục là con, là đĩ và bị đánh thì không thể im lặng. Không cần biết cô ấy đã làm gì nhưng trước những lời nói không đúng mực, trước hành động vô pháp thì người thầy phải lên tiếng phản đối. Ở đây cần rạch ròi, lên tiếng không phải để bênh vực cô học sinh mà là phản đối điều sai. Việc cô ấy có làm điều gì sai thì cần xét sau. 3. Sự rạch ròi trước công luận luôn là điều cần thiết. Tôi mong tiến sỹ Hạ sẽ lên tiếng để công luận được hiểu thêm. Khi không lên tiếng, ấy là tiến sỹ Hạ đã chấp nhận sự thiệt thòi về bản thân. Tôi hiểu ai cũng có nỗi sợ, nhưng để nỗi sợ làm tê liệt toàn bộ tâm trí và không thể có bất kỳ phản ứng nào là điều rất không nên. 4. Tôi ghi nhận sự dấn thân của cô sinh viên, một điều rất hiếm thấy ở Việt Nam. Đa phần sinh viên ở Việt Nam chỉ có nhận thức như học sinh phổ thông, hỏi về những sự việc đang nóng trên xã hội thì thường không để ý. Đất nước này tụt hậu cũng chính vì điều này. Sau mấy năm khi ra trường, sinh viên cứ ngơ ngác không biết việc, lại phải mất mấy năm nữa mới thâm nhập được xã hội. Câu chuyện này theo tôi khá là thú vị. Nó phản ánh một tầng lớp trí thức trong các trường đại học. Họ vốn chỉ quen dậy những chuyên môn và rất rụt rè trước những vấn đề xã hội. Nhưng xã hội chỉ tiến bộ lên được khi tầng lớp trí thức, (tầng lớp dùng cái đầu của mình để đóng góp cho xã hội) lên tiếng một cách đường hoàng, công bằng và văn minh.
165Upvotes
1Downvote
10Reminds

More from canhmaihong102

Nguyen Ngoc Chu KHI THẦY GIÁO PHẢI ĐỚN HÈN Cách hành xử của ông Phạm Tấn Hạ với em sinh viên Trương Thị Hà là một mũi tên bắn thẳng vào lương tâm các Thầy Cô giáo. Bao con tim của những người làm Thầy đang rỉ máu. Những giọt máu lương tâm dứt day đến ngàn lần: Tại sao Thầy giáo phải đớn hèn? BIẾT LẼ PHẢI LÀ BIẾT LUẬT Trong số bao nhiều điều cần dạy cho học trò, điều quan trọng thuộc lớp bậc nhất là biết bảo vệ lẽ phải. Tất cả các kiến thức một đời theo học, cuối cùng cũng chỉ để phân biệt chân lý, phân biệt đúng sai, phân biệt phải trái. Vì bảo vệ lẽ phải mà không thể bẻ cong công lý. Vì bảo vệ lẽ phải mà không lóa mắt trước tiền bạc. Vì bảo vệ lẽ phải mà không khuất phục trước cường quyền. Luật sinh ra để bảo vệ lẽ phải. Biết lẽ phải là biết luật. Ông Phạm Tấn Hạ chỉ cần biết bảo vệ lẽ phải thì tự khắc luật sẽ theo đó mà hiện ra. THẦY LÀ ĐIỂM TỰA CỦA HỌC TRÒ Mồng Một tết Cha, mồng Hai tết Mẹ, mồng Ba tết Thầy. Từ ngàn xưa người Thầy chỉ đứng sau Bố Mẹ. Một chữ cũng là Thầy. Nửa chữ cũng là Thầy. Không dạy cũng là Thầy. Đó là đạo lý muôn đời của học trò đối với các bậc Thầy Cô giáo. Cho nên em Trương Thị Hà tôn xưng ông Phạm Tấn Hạ là Thầy bất chấp ông Hạ có dạy em Hà hay không. Nhưng đau xót thay, vào thời điểm Thầy phải có nghĩa vụ bảo vệ lẽ phải, chứ không phải nhờ Thầy cứu giúp, thì Thầy đã đớn hèn. Một xã hội mà Thầy giáo không còn là điểm tựa của học trò, một xã hội mà Thầy giáo phải đớn hèn không dám bảo vệ lẽ phải, thì đó là dấu hiệu tận cùng của sự băng hoại. Đó không chỉ là nỗi đau của Thầy Cô giáo. Đó là tiếng kêu cứu cho sự bừng sinh một xã hội mới.
FYI

Câu chuyện của nữ sinh Trương Thị Hà có lẽ là một trong những cột mốc đáng nhớ nhất về những ngày tháng mà Facebook trở nên bất thường với những người bất đồng chính kiến hay với những người chỉ muốn chân thành bày tỏ quan điểm của mình. Hà là sinh viên Luật. Cô tham gia cuộc biểu tình ngày 17/6/2018 với một tấm biểu ngữ và niềm tin trong trắng rằng chính quyền là những người biết lắng nghe. Thế nhưng cô bị bắt lôi vào khu tập trung thẩm vấn và tra tấn ở Tao Đàn, quận 1. Nơi đó cô liên tục bị đánh đập dã man, sỉ nhục và ép nhận một tội trạng mơ hồ bởi những nhân viên khoác áo nhà nước lẫn thường phục nhưng côn đồ. Sau đó, khi ông Phạm Tấn Hạ, phó hiệu trưởng trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn Hồ Chí Minh xuất hiện, Hà khóc và lên tiếng cầu cứu, thế nhưng nhân vật này đã từ chối. Câu chuyện bất nhẫn và chứa đựng nhiều khía cạnh về giá trị của tính người và bộ dạng chung của giới trí thức xã hội chủ nghĩa, đã được Hà kể lại trên Facebook của mình với một nỗi buồn về ý nghĩa thầy trò, nhận được rất nhiều sự chia sẻ. Nhưng bất ngờ sau một thời gian ngắn, bài viết này đã bị ban quản trị Facebook xóa bỏ mà không có một lời giải thích rõ ràng nào. Đây không phải là lần đầu tiên. Kể từ sau cuộc gặp của bà Monika Bickert, Giám đốc chính sách quản lý toàn cầu của Facebook và Bộ trưởng Bộ Thông tin-Truyền thông Trương Minh Tuấn vào ngày 26-4-2017 tại Hà Nội, các trường hợp xóa bài, khóa trang, không hiển thị... trên hệ thống Facebook ở Việt Nam dựa trên "vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng" ngày càng nhiều và càng đậm màu sắc chính trị theo kiểu con buôn thỏa hiệp với Đảng cộng sản Việt Nam. https://www.rfa.org/vietnamese/news/blog/facebook-and-wave-of-protest-on-cyber-07012018092749.html #docbaovem #baovem #news #baochi #vietnam #freedom #facebook

3.01k views ·

More from canhmaihong102

Nguyen Ngoc Chu KHI THẦY GIÁO PHẢI ĐỚN HÈN Cách hành xử của ông Phạm Tấn Hạ với em sinh viên Trương Thị Hà là một mũi tên bắn thẳng vào lương tâm các Thầy Cô giáo. Bao con tim của những người làm Thầy đang rỉ máu. Những giọt máu lương tâm dứt day đến ngàn lần: Tại sao Thầy giáo phải đớn hèn? BIẾT LẼ PHẢI LÀ BIẾT LUẬT Trong số bao nhiều điều cần dạy cho học trò, điều quan trọng thuộc lớp bậc nhất là biết bảo vệ lẽ phải. Tất cả các kiến thức một đời theo học, cuối cùng cũng chỉ để phân biệt chân lý, phân biệt đúng sai, phân biệt phải trái. Vì bảo vệ lẽ phải mà không thể bẻ cong công lý. Vì bảo vệ lẽ phải mà không lóa mắt trước tiền bạc. Vì bảo vệ lẽ phải mà không khuất phục trước cường quyền. Luật sinh ra để bảo vệ lẽ phải. Biết lẽ phải là biết luật. Ông Phạm Tấn Hạ chỉ cần biết bảo vệ lẽ phải thì tự khắc luật sẽ theo đó mà hiện ra. THẦY LÀ ĐIỂM TỰA CỦA HỌC TRÒ Mồng Một tết Cha, mồng Hai tết Mẹ, mồng Ba tết Thầy. Từ ngàn xưa người Thầy chỉ đứng sau Bố Mẹ. Một chữ cũng là Thầy. Nửa chữ cũng là Thầy. Không dạy cũng là Thầy. Đó là đạo lý muôn đời của học trò đối với các bậc Thầy Cô giáo. Cho nên em Trương Thị Hà tôn xưng ông Phạm Tấn Hạ là Thầy bất chấp ông Hạ có dạy em Hà hay không. Nhưng đau xót thay, vào thời điểm Thầy phải có nghĩa vụ bảo vệ lẽ phải, chứ không phải nhờ Thầy cứu giúp, thì Thầy đã đớn hèn. Một xã hội mà Thầy giáo không còn là điểm tựa của học trò, một xã hội mà Thầy giáo phải đớn hèn không dám bảo vệ lẽ phải, thì đó là dấu hiệu tận cùng của sự băng hoại. Đó không chỉ là nỗi đau của Thầy Cô giáo. Đó là tiếng kêu cứu cho sự bừng sinh một xã hội mới.
FYI

Câu chuyện của nữ sinh Trương Thị Hà có lẽ là một trong những cột mốc đáng nhớ nhất về những ngày tháng mà Facebook trở nên bất thường với những người bất đồng chính kiến hay với những người chỉ muốn chân thành bày tỏ quan điểm của mình. Hà là sinh viên Luật. Cô tham gia cuộc biểu tình ngày 17/6/2018 với một tấm biểu ngữ và niềm tin trong trắng rằng chính quyền là những người biết lắng nghe. Thế nhưng cô bị bắt lôi vào khu tập trung thẩm vấn và tra tấn ở Tao Đàn, quận 1. Nơi đó cô liên tục bị đánh đập dã man, sỉ nhục và ép nhận một tội trạng mơ hồ bởi những nhân viên khoác áo nhà nước lẫn thường phục nhưng côn đồ. Sau đó, khi ông Phạm Tấn Hạ, phó hiệu trưởng trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn Hồ Chí Minh xuất hiện, Hà khóc và lên tiếng cầu cứu, thế nhưng nhân vật này đã từ chối. Câu chuyện bất nhẫn và chứa đựng nhiều khía cạnh về giá trị của tính người và bộ dạng chung của giới trí thức xã hội chủ nghĩa, đã được Hà kể lại trên Facebook của mình với một nỗi buồn về ý nghĩa thầy trò, nhận được rất nhiều sự chia sẻ. Nhưng bất ngờ sau một thời gian ngắn, bài viết này đã bị ban quản trị Facebook xóa bỏ mà không có một lời giải thích rõ ràng nào. Đây không phải là lần đầu tiên. Kể từ sau cuộc gặp của bà Monika Bickert, Giám đốc chính sách quản lý toàn cầu của Facebook và Bộ trưởng Bộ Thông tin-Truyền thông Trương Minh Tuấn vào ngày 26-4-2017 tại Hà Nội, các trường hợp xóa bài, khóa trang, không hiển thị... trên hệ thống Facebook ở Việt Nam dựa trên "vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng" ngày càng nhiều và càng đậm màu sắc chính trị theo kiểu con buôn thỏa hiệp với Đảng cộng sản Việt Nam. https://www.rfa.org/vietnamese/news/blog/facebook-and-wave-of-protest-on-cyber-07012018092749.html #docbaovem #baovem #news #baochi #vietnam #freedom #facebook

3.01k views ·