QUYỀN LỰC: NHÂN DANH VÀ TƯỚC ĐOẠT (Phần 2) Ở đây ta cần phải nhấn mạnh về tính tối cao các quyền năng của một con người tự nhiên, nhưng phải là phổ quát và cũng là cơ bản nhất cho một con người mà đủ để họ thấy được sự an toàn thiết yếu, chứ hoàn toàn không phải là luôn đảm bảo sự công bằng thông qua nguyên lý “đề cao quyền lợi số đông” hoặc đặt lên trên tất cả là “lợi ích cái toàn thể”. Bởi tính cân bằng của sự công bằng (dưới dạng cách bình quân đồng đều) này thực chất lại trở thành một trở ngại và thậm chí là một mối nguy hại tiềm tàng nếu nó nhất mực được đảm bảo bằng mọi lẽ, trong mọi thời điểm và với mọi điều kiện. Chúng ta hoàn toàn có thể thực hiện việc suy nghiệm nhờ vào việc đối chiếu và dẫn cứ tới những quốc gia đã từng vấp phải trong lịch sử để thấy ngay được rằng, nhằm để duy trì sự cân bằng này theo ý chí, mục đích của chính quyền thông qua các chỉ lệnh áp đặt từ các thiết chế quyền lực nhà nước đã dẫn tới một sự đổ vỡ hoặc tan rã thể chế tất yếu, và rộng hơn là đất nước đó trở nên là một quốc gia thất bại, khi nhất mực bằng mọi giá phải duy trì mục tiêu và trạng thái đó từ nhà cầm quyền. Sự cố gắng làm cho cân bằng giữa các (nhóm) lợi ích từ phía nhà nước, thực chất là nhóm người được bầu hoặc bổ nhiệm vào các chức vụ trong bộ máy công quyền, dù xét theo mọi góc cạnh và bằng sự khách quan nhất, lúc nào cũng luôn mang màu sắc hoặc ẩn chứa phần lớn trong nó những bảo hộ đặc quyền dành cho nhà cầm quyền mà sẽ hy sinh quyền lợi của (những nhóm) người dân sự một khi có sự xung đột hoặc buộc phải lựa chọn để dẫn đến một sự định đoạt đối với lợi ích giữa các nhóm (tổ chức) người này. Quyền lực nhà nước luôn được ưu tiên và ưu đãi hơn, nó có cơ hội để áp đặt và thực hiện trước bất kể các yêu cầu, sự phản đối, khiếu nại hay khuyến nghị nào so với từ các nhóm lợi ích khác. Bởi quyền lực nhà nước là trực tiếp và được bảo hộ bằng sức mạnh của sự cưỡng chế ngay lập tức đối với những (nhóm) người bất tuân và chúng được cụ thể bằng các quy định của luật pháp. Ngư...