CHUYÊN CHẾ ĐÁM ĐÔNG Khi tôi viết cuốn “Dân trị và Chính quyền”, tôi đã lên án kịch liệt sự nguy hại của thứ chủ nghĩa cộng đồng, vì nó như là một cỗ máy huỷ diệt đối với tự do cá nhân và có khả năng xâm hại một lúc vào nhiều quyền năng của con người. Quả đúng là như vậy, khi facebook đã áp dụng một thứ sức mạnh đám đông (chuyên chế đám đông) bằng việc dùng thuật toán để đếm số lượng báo cáo (report) tới để coi như đó là một điều kiện được chấp nhận hay không được chấp nhận từ chính cộng đồng nơi mà xuất hiện thông tin đó. Và khi đủ mức độ (số lượng) báo cáo thì lập tức tài khoản đó sẽ bị khoá hoặc thậm chí xoá vĩnh viễn khỏi ứng dụng này. Tôi không viết sách để dành cho một trường hợp đặc biệt hay ngoại lệ nào, mà là nguyên tắc triết lý chung, và khi đối chiếu với thực tế thì trong trường hợp này, nó đúng đến mức kinh ngạc, khi như Tocqueville đã nói, nó có thể giết chết Socrates, đòi treo cổ Galileo và thiêu sống Bruno. Nhưng cũng thực sự đáng buồn thay là Rousseau và Plato lại coi đám đông có thể tạo ra chân lý. Nhưng một lần nữa Gustave Lebon lại kinh sợ thứ “tâm lý đám đông” như một sự ác cảm có tính nguyên tắc. Cách mà Facebook đang thực hiện chính sách cộng đồng cũng tương tự như cách mà chủ nghĩa xã hội vận hành, đó là dựa trên quyền lợi số đông để quyết định giá trị hoặc sự tồn tại của một điều gì đó, kể cả là chính con người đang tồn tại trong nó. Và nó là thứ toà án để phán xét ý nghĩa sự có mặt của một điều gì đó hoặc của cá nhân nào đó đang chứa trong cộng đồng đó. Nó dùng số đông để tước đoạt quyền lợi và xâm hại vào các quyền con người một cách thô bạo. Nó thay thế quan toà để thực thi việc phán xét con người chỉ dựa vào sự la ó và kêu gào của đám đông. Thuật toán có vẻ như vô hại nhưng lại gây hại nghiêm trọng đến quyền con người mà nhân loại phải mất hàng trăm năm cũng như đánh đổi xương máu của hàng triệu người mới có thể xây dựng và duy trì được cho đến ngày nay. Nhưng chỉ bằng một vài thuật toán và một vài thao tác, sức mạnh chuyên chế của đám đông lại có hiệu lực ngay tức thì để xoá bỏ hay tước đoạt một điều gì đó, bất kể nó là gì hay bao hàm sự bất khả xâm phạm đến mức nào đi nữa. Tiêu chuẩn về cộng đồng để coi đó là một điều kiện dẫn chiếu (thông qua số lượng cơ học) cho sự tồn tại hay sự phủ nhận một vấn đề hay một quyền năng tối cao thuộc về con người, nó đã tước đoạt tự do của con người dựa vào chủ nghĩa tập thể mà nhân loại đã từng vướng phải và đã phải trả một cái giá vô cùng khủng khiếp cho hậu quả của nó vào đầu thế kỷ 20. Mark đang dần tiến bước theo con đường của Marx, khi họ cùng chung một xuất thân ở một xã hội được duy trì chủ nghĩa tự do, nhưng họ lại thi hành chính sách cộng đồng (tập thể) một cách mù quáng và vô lối.

714Upvotes
41Reminds

More from Luân Lê

GIAI CẤP CÔNG NHÂN TRUNG QUỐC Khoảng 30 triệu tài xế ở Trung Quốc đang phải đối mặt với tình trạng làm việc cật lực trong thời gian tối thiểu lên tới 12 giờ một ngày nhưng vẫn không đủ tiền sinh hoạt và trang trải cuộc sống, trong khi giá cả hàng hoá ngày càng đắt đỏ và tình trạng lạm phát tăng nhanh kể từ đầu năm, nhất là sau thời điểm cuộc chiến thương mại với Hoa Kỳ thêm căng thẳng thời gian gần đây. Đặc biệt là khi thị trường chứng khoán nước này lao dốc một cách không thể kiểm soát cũng như tình trạng mất giá đồng nhân dân tệ ngày càng khủng khiếp. Các tài xế này đang đứng trước khả năng: hoặc tiếp tục phải làm việc như một con vật mà không đủ thức ăn để tái tạo lại sức lao động, thứ mà một thời Karl Marx đã đưa vào phân tích cũng như lên án mạnh mẽ chế độ tư bản là bóc lột thậm tệ công nhân; hoặc phải vùng lên để đấu tranh đòi lại những quyền lợi chính đáng của mình. Thật trớ trêu là các lao động trong một xã hội được xây dựng và vận hành dựa trên chính chủ nghĩa xã hội (chủ nghĩa cộng sản), nơi mà đảng cộng sản nước này luôn hết lời ca ngợi và hết mực duy trì chủ thuyết đó bằng mọi cách, kể cả bạo lực nhất, lại phải đối mặt với một tình trạng tồi tệ hơn gấp nhiều lần so với thời kỳ thế giới lâm vào những cuộc khủng hoảng chính trị và kinh tế những năm đầu thế kỷ 20, cách đây hơn một trăm năm. Chủ nghĩa cộng sản không những tước đoạt vị thế chính trị của nhân dân, mà hơn thế, nó còn tước bỏ những quyền được sống thiết yếu tối thiểu cần có của một con người. Nó chia đều sự nghèo đói và sự ngu dốt lẫn thân phận nộ lệ cho toàn bộ xã hội, ngoại trừ phần ít ỏi những kẻ nắm quyền hoặc có lợi ích thân hữu với chính quyền. Trung Quốc đang đày ải nhân dân đất nước này vào một viễn cảnh tồi tệ chưa từng có. Nó đã chỉ làm giàu cho một vài kẻ hợm hĩnh và tàn bạo, nhưng nó đã nô dịch đến khốn cùng hầu hết số dân chúng tồn tại trong một quốc gia mà vận hành thứ chủ thuyết viễn tưởng này như một mục tiêu cao cả và duy nhất, một chủ nghĩa tiến tới sự toàn trị và thẳng tay đàn áp bất kỳ sự phản kháng nào mà nhân dân thực hiện đề đòi quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc, trong đó là quyền làm chủ quyền lực chính trị và quyền làm chủ đất nước của mình. Và trước mắt họ đặt ra một tình cảnh: tự do để định tạo sự bình đẳng hay là nhận lấy sự bình đừng trong sự nô dịch của kẻ khác (trích cuốn: Dân trị và chính quyền).

11.01k views ·

HÀNH TRÌNH VÔ ĐỊNH (Phần 3) “Cũng có thể không quá vội vã để kết luận hay phán định về một sự thật rộng lớn và phức tạp đến vậy, nhưng với một lề lối sống nếu không quá phụ thuộc vào tự nhiên thì lại lệ thuộc vào những kẻ khác mang đến những an nhàn cho mình mà chấp nhận nó như một nét văn hoá được nguỵ trang dưới một diện mạo cởi mở và cầu thị, kỳ thực họ lại là những kẻ vô cùng ích kỷ và bảo thủ khiến chúng ta không thể có đúc kết nào khác mà có thể chính xác hơn. Sự an lòng nhưng phần nhiều là thiếu trình độ, phẩm chất và cốt cách khiến cho những nhóm người trong xã hội, dù đã qua nhiều các thế hệ dày công tìm kiếm, khai hoá và rồi kể cả đã lần lượt được trải nghiệm thụ động các thể chế chính trị, lại dường như không muốn hoan nghênh đón nhận và tích cực thay đổi để hoàn thiện và tốt đẹp hơn lên, chỉ trừ khi cả dân tộc cùng bị dồn đẩy và bức áp đến cùng đường mà quá khổ cực. Và thế là, văn minh là một lối thoát bất đắc dĩ chứ không phải là một lựa chọn (chủ động) có ý thức như là một xu hướng tất yếu và khả quan. Hoá ra một dân tộc tỏ ra hiền hoà, thân thiện và cởi mở, lại gặp rất nhiều trở ngại ở tính cách co cụm và phân biệt như những kẻ chỉ có sự kỳ thị dành cho nhau nhưng với bề ngoài tỏ ra khá gần gũi, công bằng mà trong tâm thức thì lại luôn muốn được sở hữu (thụ đắc) nhiều hơn, nhìn nhận cao hơn người khác, đứng trên người khác như một biệt tính quá đậm đặc ở trong chủng tộc người này. Cả một dân tộc luôn né tránh và sợ hãi câu chuyện Dân trị và chính quyền, dễ dàng chấp nhận hoặc là du di một cách dễ dãi cho chính thể cầm quyền, nhưng cũng có thể chẳng cần đến sự có mặt của nó để giải quyết hầu hết các sự vụ trong cuộc sống, trong khi ai cũng tỏ vẻ khôn ngoan và đạo mạo như bậc thánh hiền mà thực ra họ lại chỉ cần những món lợi vô cùng rẻ rúng hoặc một không gian sống hết sức chật hẹp. Họ muốn đạt được giá trị nào đó, nhưng sẵn sàng để (những) người khác phải trả giá lớn hơn những cái mà họ (dự tính) nhận được, miễn bản thân họ thoả mãn là đủ để có thể biến các suy tính thành hành động trên thực tế. Họ muốn kiểm soát người khác nhưng chỉ để thấy được rằng những người đó thấp kém hơn và khổ sở hơn chứ không nhằm mục đích làm cho tất cả cùng trở nên tốt đẹp hơn và được an toàn hơn. Ở đây, không phải hẳn chỉ là câu chuyện của trình độ dân trí, mà cốt yếu và nặng nề nhất là văn hoá không cởi mở với chính trị với một ánh mắt nếu không sợ hãi đến mức thần phục và lệ thuộc vào quyền uy thì cũng tỏ ra dè bỉu hoặc bất cần tới sự hiện diện cuả nó. Ngay cả những lớp người được học tập ở những quốc gia văn minh, sau nhiều năm được sống dưới những giá trị tự do và dân chủ, vẫn trở về nguyên dạng là những con người chẳng mấy thay đổi về khí chất và nhận thức liên quan đến các giá trị nội tại của một thể chế đem lại. Họ lại bị trói buộc về thân phận bên dưới của mình trước quyền lực mà đáng ra nó phải là theo chiều hướng ngược lại. Vậy nên họ, nếu được và nếu có, lại tham gia vào đời sống chính trị một cách có chủ đích chỉ để làm lợi cho bản thân hoặc để được quyền uy bảo bọc, che chở. Nhưng đó là thành quả, hay có thể gọi là di chứng, của một nền chuyên chế từ các thành trì quân chủ độc tài để lại, trải qua các cuộc chinh biến, bể dâu hỗn loạn trong nhiều thập kỷ và rồi đến việc con người chưa thể thoát ra được thân phận tôi tớ của một thứ chủ nghĩa độc đoán và độc quyền, nên người dân như những con người vô hướng và bất lực trước các bức áp của những bàn tay cuồng bạo hoặc kinh nhược trước sự mường tượng về sự thay đổi mà biết đâu chúng lại xảy ra theo những cái cách đã từng trải qua. Tức là mỗi con người còn chưa thể định hình được bản thể và tâm tính của chính mình dưới những chuyển biến thời cuộc qua các giai đoạn thăng trầm trong lịch sử mà còn kéo dài đến hiện tại. Chính vì cái giá phải trả cho độc lập là quá lớn và quá khủng khiếp nên con người ta còn chưa hình dung ra các giá trị của tự do và dân chủ quý báu nhiều đến như thế nào trước mắt họ mà ngay trong bản thân họ đã luôn gắn chặt vào chúng kể từ khi được sinh ra. Họ sợ bị cai trị và “đày đoạ” bởi ngoại bang nên thà rằng họ chấp nhận bị cai trị bởi chính đồng loại của mình còn tốt hơn là phải để tâm thức dành cho sự lựa chọn một mô hình chính trị xa vời nào đó. Vậy là cả một xã hội ngày càng trở nên phân tách và nhỏ bé trước thời đại, ngày càng trở nên rời rạc và lạc loài không chỉ trên chính mảnh đất quê hương mình mà còn cả đối với nhân loại. Mọi lớp người sinh ra và lớn lên chỉ cố mọi cách làm sao thâu đoạt các lợi ích cho bản thân trở nên sung túc và đẳng cấp hơn so với những kẻ là nạn nhân của những tước đoạt. Vòng xoay tước đoạt cứ tiếp diễn và luân chuyển giữa các lớp người trong xã hội, những thảm cảnh và tương lai mịt mùng bao trùm và phủ lấp. Thân phận con người chỉ như những món lợi được ngang giá vì không có luật pháp che chở và cũng vì bởi họ không định đoạt vị thế của mình là chủ thể của chính trị một cách chủ động. Chính bởi quyền lực bất định nên đã tạo dẫn một hành trình vô định.” Trích Phần Mở đầu: DÂN TRỊ VÀ CHÍNH QUYỀN

13.61k views ·

DÂN TRỊ VÀ CHÍNH QUYỀN Giới thiệu cùng mọi người một cuốn sách mới với tựa: Dân trị và chính quyền! DẪN ĐỊNH “Mỗi chúng ta luôn chỉ có một ngày để sống. Mỗi một ngày trôi qua là một ngày trả giá cho chính trị. Và mỗi chúng ta chính là những người quyết định mức giá mà mình sẽ phải trả, tỷ lệ với mối bận tâm và khả năng tác động của chúng ta tới chính thể, thứ mà được thiết định, vận hành và tồn tại hoàn toàn dựa vào ý chí của chính chúng ta. Chính quyền thì luôn chỉ quan tâm đến nghĩa vụ của mỗi người đã được thực hiện hay chưa và trong thời hạn cho phép mà nó được hoàn thành càng sớm càng tốt, chứ bộ máy sẽ không chút mảy may suy xét hay đếm xỉa gì đến những quyền hạn của chúng ta vì nó chỉ đem lại sự phiền toái cho việc cai trị. Khi không thể kiểm soát quyền lực của chính thể thì nghĩa là nhân dân đã đánh mất đi ý chí và sức mạnh, tức vị thế, của mình. Con người chỉ có tính người chứ không có giai cấp, vì nếu không như vậy, họ sẽ đấu tranh cho và vì giai cấp chứ không phải cho giá trị con người, thậm chí họ sẽ hy sinh tính người để định hình (tính) giai cấp.”

37.48k views ·

More from Luân Lê

GIAI CẤP CÔNG NHÂN TRUNG QUỐC Khoảng 30 triệu tài xế ở Trung Quốc đang phải đối mặt với tình trạng làm việc cật lực trong thời gian tối thiểu lên tới 12 giờ một ngày nhưng vẫn không đủ tiền sinh hoạt và trang trải cuộc sống, trong khi giá cả hàng hoá ngày càng đắt đỏ và tình trạng lạm phát tăng nhanh kể từ đầu năm, nhất là sau thời điểm cuộc chiến thương mại với Hoa Kỳ thêm căng thẳng thời gian gần đây. Đặc biệt là khi thị trường chứng khoán nước này lao dốc một cách không thể kiểm soát cũng như tình trạng mất giá đồng nhân dân tệ ngày càng khủng khiếp. Các tài xế này đang đứng trước khả năng: hoặc tiếp tục phải làm việc như một con vật mà không đủ thức ăn để tái tạo lại sức lao động, thứ mà một thời Karl Marx đã đưa vào phân tích cũng như lên án mạnh mẽ chế độ tư bản là bóc lột thậm tệ công nhân; hoặc phải vùng lên để đấu tranh đòi lại những quyền lợi chính đáng của mình. Thật trớ trêu là các lao động trong một xã hội được xây dựng và vận hành dựa trên chính chủ nghĩa xã hội (chủ nghĩa cộng sản), nơi mà đảng cộng sản nước này luôn hết lời ca ngợi và hết mực duy trì chủ thuyết đó bằng mọi cách, kể cả bạo lực nhất, lại phải đối mặt với một tình trạng tồi tệ hơn gấp nhiều lần so với thời kỳ thế giới lâm vào những cuộc khủng hoảng chính trị và kinh tế những năm đầu thế kỷ 20, cách đây hơn một trăm năm. Chủ nghĩa cộng sản không những tước đoạt vị thế chính trị của nhân dân, mà hơn thế, nó còn tước bỏ những quyền được sống thiết yếu tối thiểu cần có của một con người. Nó chia đều sự nghèo đói và sự ngu dốt lẫn thân phận nộ lệ cho toàn bộ xã hội, ngoại trừ phần ít ỏi những kẻ nắm quyền hoặc có lợi ích thân hữu với chính quyền. Trung Quốc đang đày ải nhân dân đất nước này vào một viễn cảnh tồi tệ chưa từng có. Nó đã chỉ làm giàu cho một vài kẻ hợm hĩnh và tàn bạo, nhưng nó đã nô dịch đến khốn cùng hầu hết số dân chúng tồn tại trong một quốc gia mà vận hành thứ chủ thuyết viễn tưởng này như một mục tiêu cao cả và duy nhất, một chủ nghĩa tiến tới sự toàn trị và thẳng tay đàn áp bất kỳ sự phản kháng nào mà nhân dân thực hiện đề đòi quyền sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc, trong đó là quyền làm chủ quyền lực chính trị và quyền làm chủ đất nước của mình. Và trước mắt họ đặt ra một tình cảnh: tự do để định tạo sự bình đẳng hay là nhận lấy sự bình đừng trong sự nô dịch của kẻ khác (trích cuốn: Dân trị và chính quyền).

11.01k views ·

HÀNH TRÌNH VÔ ĐỊNH (Phần 3) “Cũng có thể không quá vội vã để kết luận hay phán định về một sự thật rộng lớn và phức tạp đến vậy, nhưng với một lề lối sống nếu không quá phụ thuộc vào tự nhiên thì lại lệ thuộc vào những kẻ khác mang đến những an nhàn cho mình mà chấp nhận nó như một nét văn hoá được nguỵ trang dưới một diện mạo cởi mở và cầu thị, kỳ thực họ lại là những kẻ vô cùng ích kỷ và bảo thủ khiến chúng ta không thể có đúc kết nào khác mà có thể chính xác hơn. Sự an lòng nhưng phần nhiều là thiếu trình độ, phẩm chất và cốt cách khiến cho những nhóm người trong xã hội, dù đã qua nhiều các thế hệ dày công tìm kiếm, khai hoá và rồi kể cả đã lần lượt được trải nghiệm thụ động các thể chế chính trị, lại dường như không muốn hoan nghênh đón nhận và tích cực thay đổi để hoàn thiện và tốt đẹp hơn lên, chỉ trừ khi cả dân tộc cùng bị dồn đẩy và bức áp đến cùng đường mà quá khổ cực. Và thế là, văn minh là một lối thoát bất đắc dĩ chứ không phải là một lựa chọn (chủ động) có ý thức như là một xu hướng tất yếu và khả quan. Hoá ra một dân tộc tỏ ra hiền hoà, thân thiện và cởi mở, lại gặp rất nhiều trở ngại ở tính cách co cụm và phân biệt như những kẻ chỉ có sự kỳ thị dành cho nhau nhưng với bề ngoài tỏ ra khá gần gũi, công bằng mà trong tâm thức thì lại luôn muốn được sở hữu (thụ đắc) nhiều hơn, nhìn nhận cao hơn người khác, đứng trên người khác như một biệt tính quá đậm đặc ở trong chủng tộc người này. Cả một dân tộc luôn né tránh và sợ hãi câu chuyện Dân trị và chính quyền, dễ dàng chấp nhận hoặc là du di một cách dễ dãi cho chính thể cầm quyền, nhưng cũng có thể chẳng cần đến sự có mặt của nó để giải quyết hầu hết các sự vụ trong cuộc sống, trong khi ai cũng tỏ vẻ khôn ngoan và đạo mạo như bậc thánh hiền mà thực ra họ lại chỉ cần những món lợi vô cùng rẻ rúng hoặc một không gian sống hết sức chật hẹp. Họ muốn đạt được giá trị nào đó, nhưng sẵn sàng để (những) người khác phải trả giá lớn hơn những cái mà họ (dự tính) nhận được, miễn bản thân họ thoả mãn là đủ để có thể biến các suy tính thành hành động trên thực tế. Họ muốn kiểm soát người khác nhưng chỉ để thấy được rằng những người đó thấp kém hơn và khổ sở hơn chứ không nhằm mục đích làm cho tất cả cùng trở nên tốt đẹp hơn và được an toàn hơn. Ở đây, không phải hẳn chỉ là câu chuyện của trình độ dân trí, mà cốt yếu và nặng nề nhất là văn hoá không cởi mở với chính trị với một ánh mắt nếu không sợ hãi đến mức thần phục và lệ thuộc vào quyền uy thì cũng tỏ ra dè bỉu hoặc bất cần tới sự hiện diện cuả nó. Ngay cả những lớp người được học tập ở những quốc gia văn minh, sau nhiều năm được sống dưới những giá trị tự do và dân chủ, vẫn trở về nguyên dạng là những con người chẳng mấy thay đổi về khí chất và nhận thức liên quan đến các giá trị nội tại của một thể chế đem lại. Họ lại bị trói buộc về thân phận bên dưới của mình trước quyền lực mà đáng ra nó phải là theo chiều hướng ngược lại. Vậy nên họ, nếu được và nếu có, lại tham gia vào đời sống chính trị một cách có chủ đích chỉ để làm lợi cho bản thân hoặc để được quyền uy bảo bọc, che chở. Nhưng đó là thành quả, hay có thể gọi là di chứng, của một nền chuyên chế từ các thành trì quân chủ độc tài để lại, trải qua các cuộc chinh biến, bể dâu hỗn loạn trong nhiều thập kỷ và rồi đến việc con người chưa thể thoát ra được thân phận tôi tớ của một thứ chủ nghĩa độc đoán và độc quyền, nên người dân như những con người vô hướng và bất lực trước các bức áp của những bàn tay cuồng bạo hoặc kinh nhược trước sự mường tượng về sự thay đổi mà biết đâu chúng lại xảy ra theo những cái cách đã từng trải qua. Tức là mỗi con người còn chưa thể định hình được bản thể và tâm tính của chính mình dưới những chuyển biến thời cuộc qua các giai đoạn thăng trầm trong lịch sử mà còn kéo dài đến hiện tại. Chính vì cái giá phải trả cho độc lập là quá lớn và quá khủng khiếp nên con người ta còn chưa hình dung ra các giá trị của tự do và dân chủ quý báu nhiều đến như thế nào trước mắt họ mà ngay trong bản thân họ đã luôn gắn chặt vào chúng kể từ khi được sinh ra. Họ sợ bị cai trị và “đày đoạ” bởi ngoại bang nên thà rằng họ chấp nhận bị cai trị bởi chính đồng loại của mình còn tốt hơn là phải để tâm thức dành cho sự lựa chọn một mô hình chính trị xa vời nào đó. Vậy là cả một xã hội ngày càng trở nên phân tách và nhỏ bé trước thời đại, ngày càng trở nên rời rạc và lạc loài không chỉ trên chính mảnh đất quê hương mình mà còn cả đối với nhân loại. Mọi lớp người sinh ra và lớn lên chỉ cố mọi cách làm sao thâu đoạt các lợi ích cho bản thân trở nên sung túc và đẳng cấp hơn so với những kẻ là nạn nhân của những tước đoạt. Vòng xoay tước đoạt cứ tiếp diễn và luân chuyển giữa các lớp người trong xã hội, những thảm cảnh và tương lai mịt mùng bao trùm và phủ lấp. Thân phận con người chỉ như những món lợi được ngang giá vì không có luật pháp che chở và cũng vì bởi họ không định đoạt vị thế của mình là chủ thể của chính trị một cách chủ động. Chính bởi quyền lực bất định nên đã tạo dẫn một hành trình vô định.” Trích Phần Mở đầu: DÂN TRỊ VÀ CHÍNH QUYỀN

13.61k views ·

DÂN TRỊ VÀ CHÍNH QUYỀN Giới thiệu cùng mọi người một cuốn sách mới với tựa: Dân trị và chính quyền! DẪN ĐỊNH “Mỗi chúng ta luôn chỉ có một ngày để sống. Mỗi một ngày trôi qua là một ngày trả giá cho chính trị. Và mỗi chúng ta chính là những người quyết định mức giá mà mình sẽ phải trả, tỷ lệ với mối bận tâm và khả năng tác động của chúng ta tới chính thể, thứ mà được thiết định, vận hành và tồn tại hoàn toàn dựa vào ý chí của chính chúng ta. Chính quyền thì luôn chỉ quan tâm đến nghĩa vụ của mỗi người đã được thực hiện hay chưa và trong thời hạn cho phép mà nó được hoàn thành càng sớm càng tốt, chứ bộ máy sẽ không chút mảy may suy xét hay đếm xỉa gì đến những quyền hạn của chúng ta vì nó chỉ đem lại sự phiền toái cho việc cai trị. Khi không thể kiểm soát quyền lực của chính thể thì nghĩa là nhân dân đã đánh mất đi ý chí và sức mạnh, tức vị thế, của mình. Con người chỉ có tính người chứ không có giai cấp, vì nếu không như vậy, họ sẽ đấu tranh cho và vì giai cấp chứ không phải cho giá trị con người, thậm chí họ sẽ hy sinh tính người để định hình (tính) giai cấp.”

37.48k views ·