RỒI ĐẢNG XỬ SAO CA NÀY? Cái tên Cát Hanh Long là một nỗi đau day dẳng trong lịch sử. Nhắc tới Cát Hanh Long nói riêng và những đau thương do cải cách ruộng đất miền Bắc nói chung, chúng ta lại nhớ tới những giọt nước mắt tiếc thương của chủ tịch Nước, ông Hồ Chí Minh. Khi dư luận cả nước chứng kiến đau thương của Thủ Thiêm, Chủ tịch Tp. HCM, ông Nhuyễn Thành Phong đứng ra xin lỗi vì những đau thương dân trải qua. Năm 2013, ông Võ Văn Thưởng đứng ra "cảm thấy có lỗi với dân" Quảng Ngãi và hứa cùng dân khắc phục sự cố, dù lỗi không nằm ở ông. Cuối cùng, ông Thưởng thực hiện được lời hứa của mình. Và ông Thưởng hình như là trường hợp Bí thư cấp tỉnh đầu tiên và duy nhất bộc bạch "cảm thấy có lỗi với dân" nhưng là dân ở địa bàn mình làm Bí Thư. Lần đầu tiên trong lịch sử VN kể từ khi lập ra nước Việt Nam sau thời kỳ phong kiến, tôi được biết sự kiện, một Phó Bí thư tỉnh Uỷ được sự đồng ý của Bí Thư Tỉnh Uỷ xin lỗi một cá nhân không thuộc địa bàn mình quản lý. Đặc biệt hơn, Phó Bí Thư này lại nói mình Thay mặt dân của một thành phố thuộc tỉnh và thay mặt luôn dân nghèo của cả tỉnh xin lỗi một cá nhân- Ông Đoàn Ngọc Hải.( Theo những gì ghi trên Fb của ông Đoàn Ngọc Hải) Nhìn ở góc độ Luật pháp không dân tuý thì ông Lâm Quang Thi- Bí Thư kiêm Chủ Tịch Tp. Châu Đốc không làm sai mọi bước trong câu chuyện Châu Đốc chuyển trả 106 triệu cho ông Đoàn Ngọc Hải. Anh chuyển tiền cho tôi, tiền không đủ xây nhà hoặc có sự cố gì đó tại địa phương, tôi gọi cho anh bàn bạc. Anh không nghe, tôi để đó. Anh đòi, tôi trả. Anh lấy quyền gì chửi mắng rồi kéo cả một mớ Fan vào chửi tôi lẫn Chính quyền tỉnh tôi? Mình nhắc lại, mình đang đứng ở góc độ tỉnh táo rạch ròi nhìn một sự việc. Vậy "anh Ba Nưng" xin lỗi ông Hải là xin lỗi cái gì? Ông Ba Nưng lấy tư cách của Đảng để xin lỗi ông Hải à? Ông Ba Nưng lấy quyền gì thay mặt Tp. Châu Đốc và dân nghèo An Giang xin lỗi ông Hải? Ông Ba Nưng có phát hiện ra ông vừa tát vào mặt của dân nghèo An Giang nếu chuyện ông thay mặt họ xin lỗi ông Hải là thật không? Dân nghèo An Giang có lỗi gì với ông Hải? Tp. Châu Đốc có lỗi gì với ông Hải? Ông Ba Nưng nếu có hỏi ý kiến của "chị Xuân" rồi. Nếu có thật là chị thì càng hay hơn. Bí Thư thuộc Đảng, anh Thi Châu Đốc ứng xử trên phương diện chính quyền. Dù nói rằng, Đảng lãnh đạo toàn diện nhưng nếu anh Thy sai, muốn thay anh Thy xin lỗi thì phải là Chủ Tịch Tỉnh An Giang với tư cách Chủ Tịch Tỉnh đại diện bên Chính Quyền. Khi nào chính quyền sai với dân quá nhiều, Tỉnh Uỷ mới ra mặt. Nói qua nói lại, với chức vụ Phó Bí Thư Tỉnh Uỷ, ông Nưng xin lỗi cái gì? Đại diện cái gì? Thay mặt ai? Ông chỉ có thể thay mặt Đảng thôi. Vậy Đảng xin lỗi ông Hải vì ông Thy chủ tịch Tp. Châu Đốc đã làm đúng à? Tôi hỏi lại một lần nữa, ông Ba Nưng lấy tư cách gì thay mặt Tp. Châu Đốc, thay mặt dân nghèo An Giang xin lỗi ông Hải? Ông không sợ làm mất mặt Ban Quản lý của ông ở Trung Ương sao? An Giang có 300 chiếc xe cứu thương, An Giang là tỉnh có nhiều đoàn từ thiện địa phương nhất. Ông Ba Nưng có bao giờ xin lỗi họ vì những thiếu xót chưa hỗ trợ hết mình cho họ được không? Có bao giờ ông nhiệt tâm mời cơm 300 chú tài xế lái xe cứu thương từ thiện, hàng ngàn người từ thiện An Giang đang ngày đêm góp phần cứu giúp dân nghèo An Giang không? Họ như những con ong chăm chỉ lặng thầm góp mật cho đời. Vậy mà, vì một kẻ ở xa làm lố, ông có một hành động rất "lăng" gần như coi thường những bà con cống hiến bao đời nay. Ông nói nếu ông Hải không tới An Giang thì ông lên Tp. HCM mời cơm. Ông nói mà ông không thấy hổ với dân An Giang sao ông? Ông mời cơm ông Hải với tư cách Đảng viên mời cơm Đảng viên à? Châu Đốc gọi ông Hải không nghe máy, ông gọi xin lỗi tâm sự, ông Hải nghe máy. Các vị đang diễn tuồng gì vậy? Dù diễn tuồng gì thì xin đừng lấy dân che thân. Và tôi nhắc cho hai ông nhớ, số năm người An Giang làm từ thiện còn lớn hơn số tuổi của hai ông. Đừng có giỡn mặt kiểu mất dạy. Hai bạn Đảng viên mời cơm nhau mắc mớ gì kéo hết dân nghèo An Giang vô che thân vậy? Bần cùng quá đi! Mình thật lòng không biết, Ban Bí Thư tính nói gì với hai Bí Thư đang thay mặt Đảng ở An Giang đây? ( Bài viết dựa trên thông tin trên fb cá nhân của ông Đoàn Ngọc Hải)
10Upvotes
thumb_upthumb_downchat_bubble

More from DuongTrung271

Mấy năm trước tình cờ ghé thăm mấy sư huynh ở ban trị sự trung ương Giáo hội Phật Giáo Hòa Hảo ở An Giang mình mới biết một chuyện: Giáo hội PGHH có hơn 300 chiếc xe cấp cứu phục vụ miễn phí cho bệnh nhân ở các vùng nông thôn miền tây và miền đông nam bộ. Những chiếc xe ấy do cá nhân hoặc tập thể tín đồ ở các Giáo hội địa phương đóng góp. Vậy mà bao nhiêu năm qua những chuyến xe cứu người ấy hoạt động âm thầm, rất ít người biết tới.

45 views · Apr 16th
THỦ THIÊM CHUYỆN XƯA GIỜ MỚI KỂ (Phần 1) Mấy má Thủ Thiêm ngày xưa cũng đẹp, cũng nét nào ra nét nấy, tràn trề sức sống, xinh tươi như hoa mới tưới. Quy hoạch Thủ Thiêm, trải qua mấy bận cưỡng chế, mấy má như hoa héo mất một thời kỳ. Chuyện kể cũng hơn chục năm rồi, cái thời ông Lê Thanh Hải còn là Bí Thư Thành Ủy, dân Thủ Thiêm đi đòi quyền lợi nhiều lắm. Nhất là sau thời kỳ 2006, cưỡng chế mạnh, giá đền bù thấp mà quy hoạch ráo riết thực hiện. Thời điểm 2009-2012 được coi là thời kì căng thẳng dầu sôi lửa bỏng, mỗi ngày vài căn nhà ra đi, áp lực tâm lý đè nặng khắp hang cùng ngõ hẻm. Đàn ông ra đòi quyền lợi thì bị tụi giống công an nhưng không rõ tụi nào oánh gần chết. Xót chồng, xót cha, những người phụ nữ nhỏ bé bắt đầu lên đường đòi quyền lợi. Họ đến trụ sở UBND thành phố HCM, đến Văn phòng Thanh tra Chính phủ phía Nam, đến văn phòng Đại Biểu Quốc Hội TP.HCM.......nơi nào đi được, họ đều đi. Nơi nào họ nghĩ gửi gắm được, cậy nhờ, van xin được, họ đều tới. Dù họ đi, nhà vẫn bị đập. Có một lần, họ đang ở cổng UBND TP.HCM thì nhận được tin ở Quận 2, nhà của họ bị cưỡng chế. Họ đau đớn gào thét, kêu cứu. Một toán người xuất hiện đánh họ, toàn mấy anh quần Tây, áo sơ mi láng cón đánh phụ nữ. Các chị, các mẹ co người chịu trận không ai can. Bỗng nhiên, có một chị, không hiểu do chị ấy tức quá làm liều hay bấn quá làm đại. Chị ấy thò tay vào quần trước bụng, rút ra một miếng băng vệ sinh đỏ chót, dán thẳng lên trán cái anh đang có hành động vũ lực với chị ấy. Anh kia đang sung, được dán miếng băng tự nhiên đứng chết trân rồi hét lên. Tất cả mấy anh khác ngó qua, không gian rơi vào khoảng lặng khó tả. Viết tới đây, tôi lại nhớ tới mấy bộ phim cương thi, khi con cương thi bị dán bùa lên trán. Anh bị dán băng lập tức tháo miếng băng ra khỏi trán. Mấy má nhà mình hình như bắt nhịp nên đi lượm miếng băng lại rồi hỏi: Đứa nào muốn dán nữa thì chị dán cho? Bi hài nhất là tác giả của miếng băng vệ sinh. Bả nói: Chị còn đang chảy máu nè, mấy đứa tắm không? Vừa nói bả vừa đưa tay xuống quần xong đưa ra bụm máu. Lần đầu tiên, mấy anh chạy có cờ. Cạn lời! ------------ Có thể bạn thấy họ không sạch nhưng hãy đặt mình vào hoàn cảnh đớn đau, bị dồn đến đường cùng của họ.

PHIM KINH DỊ Truyền thuyết xa xưa kể rằng tại một vương quốc nghèo nàn lạc hậu tận nơi thâm sơn cùng cốc xa xôi hẻo lánh nọ có một tên hôn quân bạo chúa trị vì vô cùng tàn bạo và hà khắc , với bản tính ngang ngược ăn không nói có dựng chuyện vu khống nói dóc nói láo vô địch thiên hạ , dưới gầm trời không ai sánh bằng . Người dân trong vương quốc khiếp sợ thói tráo trở lật lọng, giết người không gớm tay bởi vì hắn còn tàn nhẫn cực độ , khi thủ tiêu chính những người từng cưu mang giúp đỡ hắn nên chê bai dèm pha rất nhiều . Nhưng bởi vì hắn cứ thích tự sướng , nên truyền lệnh cho những tên thi sĩ xu nịnh viết sách xạo láo để dựng hắn lên thành một tượng đài . Và rồi phàm đã là con người thì không ai có thể tránh khỏi , quy luật sinh lão bệnh tử của tự nhiên nên hắn cũng đã tắt thở chết sớm bởi cái thói ăn chơi sa đọa gian dâm vô độ Sau khi chết hắn được ướp xác khô bằng các loại gia vị cực độc và được chôn sâu ở trong lăng tẩm kiên cố dưới sự canh phòng nghiêm ngặt để tránh việc bị rất nhiều người dân trong nước mang lòng hận thù mà tổ chức cướp xác . Nhưng không may cho nhân loại khi hắn đã trở thành một con ma cà rồng , với đặc tính sợ ánh sáng nên ban ngày nằm ngủ vùi trong quan tài , còn ban đêm hắn trở mình thức dậy đi ra ngoài kiếm con mồi là nhưng người xấu số mà hắn bắt gặp để cắn cổ hút máu tươi ... Trên đây là câu chuyện về một con ma cà rồng tại lăng ba đình ở đế quốc Đông Lào và hoàn toàn có thật đã được thằng ranh con Trần Đăng Khoa viết thành thơ . Dự kiến sắp tới đây sẽ được dựng luôn thành phim với tên gọi bá tước Dracuho . Lão Hạc xin mời đồng bào nhân dân cùng thưởng thức SC Lão Hạc

50 views · Apr 15th

More from DuongTrung271

Mấy năm trước tình cờ ghé thăm mấy sư huynh ở ban trị sự trung ương Giáo hội Phật Giáo Hòa Hảo ở An Giang mình mới biết một chuyện: Giáo hội PGHH có hơn 300 chiếc xe cấp cứu phục vụ miễn phí cho bệnh nhân ở các vùng nông thôn miền tây và miền đông nam bộ. Những chiếc xe ấy do cá nhân hoặc tập thể tín đồ ở các Giáo hội địa phương đóng góp. Vậy mà bao nhiêu năm qua những chuyến xe cứu người ấy hoạt động âm thầm, rất ít người biết tới.

45 views · Apr 16th
THỦ THIÊM CHUYỆN XƯA GIỜ MỚI KỂ (Phần 1) Mấy má Thủ Thiêm ngày xưa cũng đẹp, cũng nét nào ra nét nấy, tràn trề sức sống, xinh tươi như hoa mới tưới. Quy hoạch Thủ Thiêm, trải qua mấy bận cưỡng chế, mấy má như hoa héo mất một thời kỳ. Chuyện kể cũng hơn chục năm rồi, cái thời ông Lê Thanh Hải còn là Bí Thư Thành Ủy, dân Thủ Thiêm đi đòi quyền lợi nhiều lắm. Nhất là sau thời kỳ 2006, cưỡng chế mạnh, giá đền bù thấp mà quy hoạch ráo riết thực hiện. Thời điểm 2009-2012 được coi là thời kì căng thẳng dầu sôi lửa bỏng, mỗi ngày vài căn nhà ra đi, áp lực tâm lý đè nặng khắp hang cùng ngõ hẻm. Đàn ông ra đòi quyền lợi thì bị tụi giống công an nhưng không rõ tụi nào oánh gần chết. Xót chồng, xót cha, những người phụ nữ nhỏ bé bắt đầu lên đường đòi quyền lợi. Họ đến trụ sở UBND thành phố HCM, đến Văn phòng Thanh tra Chính phủ phía Nam, đến văn phòng Đại Biểu Quốc Hội TP.HCM.......nơi nào đi được, họ đều đi. Nơi nào họ nghĩ gửi gắm được, cậy nhờ, van xin được, họ đều tới. Dù họ đi, nhà vẫn bị đập. Có một lần, họ đang ở cổng UBND TP.HCM thì nhận được tin ở Quận 2, nhà của họ bị cưỡng chế. Họ đau đớn gào thét, kêu cứu. Một toán người xuất hiện đánh họ, toàn mấy anh quần Tây, áo sơ mi láng cón đánh phụ nữ. Các chị, các mẹ co người chịu trận không ai can. Bỗng nhiên, có một chị, không hiểu do chị ấy tức quá làm liều hay bấn quá làm đại. Chị ấy thò tay vào quần trước bụng, rút ra một miếng băng vệ sinh đỏ chót, dán thẳng lên trán cái anh đang có hành động vũ lực với chị ấy. Anh kia đang sung, được dán miếng băng tự nhiên đứng chết trân rồi hét lên. Tất cả mấy anh khác ngó qua, không gian rơi vào khoảng lặng khó tả. Viết tới đây, tôi lại nhớ tới mấy bộ phim cương thi, khi con cương thi bị dán bùa lên trán. Anh bị dán băng lập tức tháo miếng băng ra khỏi trán. Mấy má nhà mình hình như bắt nhịp nên đi lượm miếng băng lại rồi hỏi: Đứa nào muốn dán nữa thì chị dán cho? Bi hài nhất là tác giả của miếng băng vệ sinh. Bả nói: Chị còn đang chảy máu nè, mấy đứa tắm không? Vừa nói bả vừa đưa tay xuống quần xong đưa ra bụm máu. Lần đầu tiên, mấy anh chạy có cờ. Cạn lời! ------------ Có thể bạn thấy họ không sạch nhưng hãy đặt mình vào hoàn cảnh đớn đau, bị dồn đến đường cùng của họ.

PHIM KINH DỊ Truyền thuyết xa xưa kể rằng tại một vương quốc nghèo nàn lạc hậu tận nơi thâm sơn cùng cốc xa xôi hẻo lánh nọ có một tên hôn quân bạo chúa trị vì vô cùng tàn bạo và hà khắc , với bản tính ngang ngược ăn không nói có dựng chuyện vu khống nói dóc nói láo vô địch thiên hạ , dưới gầm trời không ai sánh bằng . Người dân trong vương quốc khiếp sợ thói tráo trở lật lọng, giết người không gớm tay bởi vì hắn còn tàn nhẫn cực độ , khi thủ tiêu chính những người từng cưu mang giúp đỡ hắn nên chê bai dèm pha rất nhiều . Nhưng bởi vì hắn cứ thích tự sướng , nên truyền lệnh cho những tên thi sĩ xu nịnh viết sách xạo láo để dựng hắn lên thành một tượng đài . Và rồi phàm đã là con người thì không ai có thể tránh khỏi , quy luật sinh lão bệnh tử của tự nhiên nên hắn cũng đã tắt thở chết sớm bởi cái thói ăn chơi sa đọa gian dâm vô độ Sau khi chết hắn được ướp xác khô bằng các loại gia vị cực độc và được chôn sâu ở trong lăng tẩm kiên cố dưới sự canh phòng nghiêm ngặt để tránh việc bị rất nhiều người dân trong nước mang lòng hận thù mà tổ chức cướp xác . Nhưng không may cho nhân loại khi hắn đã trở thành một con ma cà rồng , với đặc tính sợ ánh sáng nên ban ngày nằm ngủ vùi trong quan tài , còn ban đêm hắn trở mình thức dậy đi ra ngoài kiếm con mồi là nhưng người xấu số mà hắn bắt gặp để cắn cổ hút máu tươi ... Trên đây là câu chuyện về một con ma cà rồng tại lăng ba đình ở đế quốc Đông Lào và hoàn toàn có thật đã được thằng ranh con Trần Đăng Khoa viết thành thơ . Dự kiến sắp tới đây sẽ được dựng luôn thành phim với tên gọi bá tước Dracuho . Lão Hạc xin mời đồng bào nhân dân cùng thưởng thức SC Lão Hạc

50 views · Apr 15th