TRÍ THỨC ĐÓI GIỮA XỨ XA HOA Mình vừa đi một chuyến từ Nam ra Bắc. Đáp xuống các trung tâm lớn của 3 miền và gặp gỡ chủ yếu là các giảng viên đại học, hầu hết có độ tuổi dưới 45 tuổi. Không ngạc nhiên nhưng...kinh hãi về cách người ta nuôi sống trí thức. Mức trung bình là khoảng 7 triệu. Giảng viên trẻ mới vào nghề lương khoảng chưa tới 4 triệu / tháng (2.34 ×1490000). Một giảng viên trẻ đang đi học tiến sĩ ở nước ngoài thì bị cắt lương. Lương như trên là không bằng một người bán xôi sáng hay bán vé số, thấp hơn lương thợ hồ rất nhiều (300 ngàn/ ngày), cũng thấp hơn lương công nhân đi làm không tăng ca trong các xí nghiệp... Mà về cơ bản họ không có thêm thu nhập gì đáng kể. Một giảng viên đã đi dạy đến năm thứ 8 thì cũng chỉ có lương và mọi thu nhập khác khoảng 10 triệu. Trí thức đại học đang sống dở chết dở dưới mức tối thiểu. Rất thảm não. Cái gì đang diễn ra trên đất nước này? Khi trí thức không đủ sống, họ làm sao có tâm trí để làm khoa học? Rồi con người cứ lùn dần, nhẵn và méo đi. Những người có thiên lương luôn phải phải gồng mình để giữ cho được nhân cách làm người làm thầy. Cuộc chiến thật cam go. Nguồn lực con người, nhất là giới học thức đang bị hủy hoại âm thầm mà khốc liệt, đau thương. Sẽ không có tương lai nào cả, chừng nào người trí thức còn chạy ăn từng bữa một cách ê chề như thế. Thảm trạng! Vì nó là một cách dẫn đến vô vàn hậu quả cả trước mắt lẫn lâu dài: nhân cách con người, chất lượng đào tạo, sự tự kiểm duyệt, từ khước tương lai đất nước... Lại thấy đau xót về những "cú đấm thép" tỉ đô, những vụ án ngàn tỉ, những tượng đài cổng chào, hoa hoét, những hội đoàn ký sinh 68 ngàn tỉ mỗi năm... "Không thể sống thế này mãi được" - Chekhov https://www.facebook.com/100023975920044/posts/859236734885516/
thumb_up8thumb_downchat_bubble