Bài viết sau của một đồng nghiệp, nhà báo Doan Hong Le. Mình xin phép đăng lại vì bạn ấy đã nói thay cảm nhận và suy nghĩ lâu nay của một số nhà báo về cách làm việc của lãnh đạo và cán bộ tỉnh Quảng Ngãi: độc đoán, tham lam và sợ hãi. Đó phải chăng là nguồn gốc muôn ngàn nỗi khổ của nhân dân? Mình kể thêm: Thôn ven biển Tân Phụng, huyện Phù Mỹ, Bình Định, người dân ở đây cũng kêu than vì chính quyền cho phép công ty khai thác titan phá rừng dương gần trăm tuổi do bao đời người dân nơi đây trồng lên. Dân biểu tình, chính quyền cho rằng dân bị phản động lôi kéo nên bắt nhốt vài người. Dân nói rừng dương che chắn cho làng gần trăm năm nay nên chúng tôi bức bối quá mới biểu tình chớ thằng phản động nào mà dám xúi giục. Ở đây không biết ai mới là phản động? *********************************** (Nhà báo Đoàn Hồng Lê) Năm 2003 tôi đi quay ở hai xã ven biển Phổ Khánh và Phổ Quang, Đức Phổ Quảng ngãi. Dọc theo hàng chục cây số bờ biển là 200 ha rừng dương liễu xanh tốt như một lá chắn cho những xóm làng nhà cấp 4 lô xô bên trong. Bạn cán bộ xã ngắm rừng dương ánh mắt đầy tự hào nói rằng 200ha rừng phòng hộ đó là do chính tay người dân trong xã trồng để chắn gió bão mới chỉ hai năm trước. 4 năm sau cũng lại đi qua vùng đó, rừng dương liễu đã biến mất, thay vào đó là ngổn ngang hồ nuôi tôm, UB tỉnh Quảng Ngãi đã quy hoạch vùng ven biển này thành diện tích nuôi trồng thuỷ sản. Hàng trăm ha rừng bị chặt phá có sự tiếp tay của lãnh đạo các xã để chia đất cho các chủ hồ tôm. Dân hai xã bức xúc, ý kiến cử tri rơi vào im lặng, không ai bị xử lý. Ngày hôm qua, Đức Phổ là một trong những địa phương thiệt hại nặng do bão. Có lần phải làm việc với một anh trợ lý của một giám đốc sở ở Quảng Ngãi. Ngay lúc đó, vị giám đốc đi tới và hình như trách anh về một việc gì đó, giọng rất nhẹ nhàng và nhanh chóng đi khỏi, nhưng anh tái xám mặt đứng lặng cả phút như mất hồn, đến nỗi tôi tưởng anh sắp bị đột quỵ, định hỏi anh có ổn không. Lần khác phỏng vấn một giám đốc sở, cấp dưới vào phòng chuẩn bị bài nói cho sếp mà cung cách đi đứng xun xoe đến tội nghiệp. Quảng Ngãi nổi tiếng là nơi làm việc khó khăn, cán bộ luôn từ chối gặp báo chí. Nỗi sợ hãi gì, văn hoá gì, hay "triết lý" gì tạo ra tất cả những điều đó, khi Quảng Ngãi đến nay vẫn là một tỉnh nghèo? Trong ảnh là căn biệt thự của ông Lê Viết Chữ, bí thư tỉnh Quảng Ngãi mới mất chức hồi tháng 7, vì 12 công văn hoả tốc trong vòng 45 ngày lấy 4 ngàn ha đất, phần lớn là đất canh tác của nông dân, trong đó có 55 ha đất rừng phòng hộ ven biển Bình Châu đem dâng cho dự án FLC xây biệt thự sân golf resort. Bình Châu hôm qua cũng là xã thiệt hại nặng nề. Nhìn cảnh người dân Quảng Ngãi viết tên mình lên tấm tôn trước bão cho khỏi lạc, rồi trở về ngôi nhà xơ xác tan hoang sau bão, không biết những quan chức như ông Chữ ngồi trong căn biệt thự ấm êm kia các ông nghĩ gì. Hàng ngàn ha rừng phòng hộ ven biển miền trung đã bị chặt phá để phát triển resort, các dự án vẫn tiếp tục được phê duyệt, tặng cho các tỷ phú đỏ những mặt tiền bãi biển lẽ ra theo luật phải là 100 mét rừng phòng hộ từ mép nước trở vào. 51 ngàn căn nhà bị tốc mái và 52 người bị vùi trong đất lở ngày hôm qua rồi có ý nghĩa gì không, hay chỉ là một cơn bão trên FB?
thumb_up11thumb_downchat_bubble