VIẾT TÀO LAO. Thi thoảng vô tình ta nghe một khúc nhạc, đọc lại một vài dòng thơ cũ, nhớ lại một khoảng trời xưa, chợt nghe tâm hồn mình lắng đọng. Những kỷ niệm xưa cứ theo đó mà ùa về, những khuôn mặt bè bạn, lời nói, tiếng cười. Một ánh mắt nhìn của ai đó thoáng qua, rồi...mất hút Những con đường cũ, góc phố xưa, quán cà phê năm nào... ngỡ như quá xa xăm nay bỗng hiện hình một cách rõ rệt trong dòng sông ký ức. Những trò đùa tinh nghịch của cái tuổi học trò, vui hết mình, quậy hết sức. Những giận hờn vu vơ, một mái tóc, một nụ cười đã từng làm ta xao xuyến. Thời gian trôi, tất cả bỗng hóa thành quá khứ. Bạn bè mỗi đứa một nơi, chiến tranh đã cuốn đi không biết bao nhiêu hoài bão của tuổi trẻ, của tương lai. Thi thoảng nhận tin đứa này đã tử trận, đứa kia tàn phế, rồi chợt hỏi "Chừng nào đến ta đây?" Tất cả đều bị cuộc chiến vô nghĩa cướp đi mất. Và rồi hòa bình trở lại, có được gì chăng? Hay chỉ là những tâm hồn bị tổn thương? Những kẻ bại trận ngơ ngác trước người chiến thắng và không hiểu tại sao? Nhưng phải tiếp tục sống mà tranh giành cơm áo, gạo tiền để nuôi sống bản thân, gia đình. Cái lý tưởng thủa nào rớt mất đâu đó trên đường đời mà chẳng ai hay, cũng không có thời gian hỏi "Tại sao?" hay quay đầu tìm lại. Rồi cái thời gian không tha một ai hết, tuổi già bổng ập đến, vào một buổi sáng nào đó ta chợt nhận ra tóc đã bạc, mắt đã mờ, tay chân run rẩy, để rồi khi nhìn lại mình cũng là tay trắng mà thôi. Vậy thì các bạn tôi, dù già hay trẻ, hãy sống một cuộc sống mà mình đã chọn lựa, sống hết mình, mở lòng ra với mọi người, hãy yêu thương và tha thứ. Còn kịp làm gì được cho nhau thì hãy làm đi bạn nhé. Không ai biết được giây phút sau sẽ có chuyện gì xảy ra đâu.

thumb_up13thumb_downchat_bubble