TỰ SỰ. Rồi người cũng bỏ tôi mà đi, biết sao được khi mà người muốn vậy? Ừ thì rằng tôi đau lắm đấy, kỷ niệm ngày nào thấy vẫn đau đáu trong tim. Người bỏ đi tôi đâu dám theo tìm, có lẽ suốt đời còn lại tôi chìm sâu trong men đắng. Những ngày mưa còn mong được ngày nắng, nhưng tôi giờ này chẳng mong được gì đâu. Vậy thì thôi người cứ như cánh hải âu, bay đi về một phương trời đầy hạnh phúc. Còn tôi vẫn nhớ người trong những lúc, đêm khuya về ngồi đối bóng đơn côi. Tôi đâu ngờ người bỏ đi xa xôi, không nhìn lại và không hề luyến tiếc. Nhưng nói gì thì tôi đây vẫn biết, rằng thằng tôi là một gã nghèo hèn. Người giàu sang sáng chói như ánh đèn, còn tôi thì lặng lẽ bước đi trong bóng tối, nếu có thể cho tôi lời xin lỗi, vì yêu người là tôi với quá cao. Nên người à tôi chẳng dám hỏi tại sao, người cứ bỏ tôi mà đi tìm hạnh phúc mới. Xin chúc người mọi điều như người mong đợi, còn tôi sẽ mãi nhớ người dù chới với trong tim. Vậy thì người hãy là cánh chim, bay về hướng có anh ấy đang chờ đợi. Tôi trở lại với ước mơ vời vợi, một chiều nào tắt thở giữa môi ai. Ước vậy thôi chứ tôi biết ngày mai, tôi sẽ chết một mình trong vô vọng. Lời cuối cùng xin chúc người tròn ước mộng, vĩnh biệt người tôi về sống với cô đơn.

thumb_up11thumb_downchat_bubble