CUỐI THU. Cuối thu thạch thảo vẫn ươm buồn Vàng phai nỗi nhớ để lệ tuôn Hương gầy phảng phất trong sương lạnh Chẳng biết cùng ai tỏ ngọn nguồn. Có tiếng dương cầm vọng nơi xa Nghe như ai oán trong chiều tà Ta muốn hong tình trên cành trúc Để khều giọt nắng rớt ngang qua. Ta dựa vào đêm nhớ em xưa Tình mông mênh quá nói sao vừa Còn chút lời yêu xin gởi lại Rồi tự hỏi mình...sang mùa chưa?

thumb_up20thumb_downchat_bubble