154 views

NGƯỜI TÌNH. Bất chợt một ngày chẳng nhớ nổi cái tên Khi tình theo mây thả vào trời thương nhớ Nhẹ cõi mơ nhưng lòng lại mắc nợ Như tiếng Dương cầm buồn Lặng lẽ Hắt hiu Chợt tỉnh... Thức Dẫu vẫn biết lòng còn xót xa nhiều Và biết nắng đã phôi phai nụ hồng tàn úa ướt Vấn vương một mầu buồn tựa hồ con tim yêu té trượt Nhưng hơi ấm vẫn ân cần dệt trong đôi mắt đó: - Hồn Thu. Anh hoang mang khi tình ta tan như dải sương mù Gọi nắng về để sưởi ấm lại tim anh khi Đông về lạnh giá Em đã mang tình yêu mình, trên chuyến tầu xa lạ Người tình ơi hỡi ơi Trở về đây với tôi Để được ôm Được yêu Dẫu có muộn màng... Quá khứ đã ngủ vùi và ký ức sang trang Nỗi đau sẽ vô thường không phai mờ yêu dấu Anh trở về tìm con đò tình mục mình neo nhờ bến đậu Khi biết mình cô đơn Anh thầm gọi tên Em: - Người tình. P/S: Người tình ơi hỡi ơi Trở về đây với tôi Nép bên bờ vai bên tôi hay ngồi Và nói những buồn vui... (Lê Quang Vinh).

thumb_up63thumb_downrepeat19chat_bubble