190 views

Giật Mình... Giật mình ta nhận ra ta Bước trên con ngõ qua nhà em xưa Con đường bóng nắng lưa thưa Những ngày lá rụng khi vừa thu sang Lần đầu tiên giáp mặt nàng Nghe trong lồng ngực xốn xang mọi bề Ta như bước lạc cõi mê Mảnh hồn lơ lửng chẳng về với ta Gió lùa đám lá bay xa Bóng nàng đã khuất vậy mà đâu hay Ngang đầu một cánh chim bay Ngỡ nàng tiên nữ phải quay về trời *** Giật mình nhìn lá thu rơi Trên con đường cũ một thời có nhau Tình như đám lá thay màu Nhớ em chỉ thấy đớn đau muộn phiền Ta ru giấc mộng cô miên Ôm hình bóng cũ về miền đơn côi Cuộc tình đã bạc như vôi Em theo kẻ khác thì thôi cũng đành Tình như chiếc lá mong manh Tới mùa héo úa duyên lành còn đâu Con đường mang tới nỗi sầu Xin đừng bước lại để rầu thêm ta Giật mình ta nhận ra là...

thumb_up47thumb_downrepeat11chat_bubble9