Chân dung anh hùng – Đại biểu Quốc hội (Bài 5) Tiếp theo bài 1: Từ truyền thông lề phải; bài 2. Đến sự thật của lịch sử; bài 3: Trả lời bài 1 và bài 2 và bài 4. Truyền thống gia đình: Cha, Mẹ Bài 5. “Khí chất của người Anh Hùng …” I. Di cư Dòng người di cư vào phương nam kiếm sống từ vùng quê Mộ Đức những năm bao cấp sau giải phóng tựu trung vào những nguyên nhân sau: – Chế độ công điểm hợp tác xã quá khổ, tìm cách vào nam tìm vùng đất mới khai khẩn làm ăn thông thoáng hơn. – Thanh niên tìm cách trốn khỏi địa phương để tránh sự chết chóc, tàn phế của cuộc chiến khốc liệt Campuchia. Số này chấp nhận gian khổ, liều lĩnh để làm giàu, đến nay đa số đều có kinh tế khá so với cộng đồng ở nơi họ đến định cư. – Một số khác buộc phải ra đi bởi vì sự kỳ thị lý lịch nghiệt ngã của những người bần cố nông, vô học nhưng có công với cách mạng lên nắm chính quyền cấp cơ sở và quản lý các hợp tác xã. Nhiều thanh niên sinh ra thời cộng hòa, lớn lên thời cộng sản, chẳng có tội gì, nhưng làm lý lịch xin việc, đi thi đọc lời chứng của xã mà ngao ngán (5.1). Theo những người dân địa phương thì gia đình Nguyễn Văn Đông không phải quá khổ như những gia đình khác. Bà Cầu còn tích trữ được số vàng giai đoạn kinh doanh trước giải phóng; có vốn buôn bán nhỏ, sản phẩm nông thôn như buôn heo, đường (thời đó kỳ thị là con phe, buôn lậu), … nên gia đình không đến nỗi khổ, các con vẫn có điều kiện đi học trường huyện cách xa khoảng 9-10 km. Hồi đó không ai dám khoe khoang sự giàu có, dễ bị quy chụp, nếu lý lịch không tốt thì cũng dễ bị vận động đóng góp hoặc bị tạo ra lý do trên trời nào đó để tịch thu. Riêng gia đình ông Trung – bà Cầu còn một lý do nữa là: những nạn nhân của ông Trung xúm nhau đòi nợ cũ trước giải phóng (xem Bài 4), đến nợ mới sau này. Thậm chí đã diễn ra cảnh ông Trung bị chặn lại xiết nợ ngoài đường, gây náo động vùng quê yên ả. Trong hoàn cảnh như vậy, khi Nguyễn Văn Đông vừa học xong phổ thông là bà Cầu cùng các con vào Nam. Còn ông Trung ra tù (xem Bài 4. IV) vẫn ở quê thôn Phước Đức, xã Đức Phú. Nói thêm, sau giải phóng ông Trung lừa đảo, đi tù; trong tù vẫn lừa đảo, biệt giam; ra tù vẫn tiếp tục đi lừa. Có thể nói, lừa được người khác là thú tiêu khiển của ông Trung. Trước đây người ta sợ ông Trung lừa, sau này có người cứ để … bị lừa; đơn giản là có con trai là đại gia Nguyễn Văn Đông trả nợ. Sau khi làm nhà thờ họ và xây mồ mã ở quê xong, ông Trung ít ở Quảng Ngãi, nghe đâu anh Đông đưa vào ở luôn trong Bình Thuận và cho người quản lý cha để không đi lừa nữa. Chuyện của Nguyễn Văn Đông rời quê hương vào Nam khởi nghiệp là như vậy, hiện nay gia đình anh Đông vẫn còn, cứ việc đính chính để chúng tôi cập nhật. Nhiều nhân chứng vẫn còn, kể cả người đã chứng kiến vụ thảm sát đạo Cao Đài 1945; chúng tôi kết nối với bối cảnh lịch sử, xã hội để người đọc có cái nhìn tổng thể. Vì lịch sử xuyên suốt, có tính kế thừa và để lại nhiều di chứng cho đến ngày nay, nên chúng tôi phải viết ra hơi dài một chút. Quan điểm của chúng tôi là cố gắng mọi việc nên rõ ràng, minh bạch; ai làm nấy chịu, chuyện gì ra chuyện đó. II. Khí chất của người Anh Hùng … Theo chúng tôi, chuyện AHLĐ Nguyễn Văn Đông vào phương Nam lập nghiệp thời điểm đó, nói ngắn gọn là: Nguyễn Văn Đông trốn nghĩa vụ quân sự; còn gia đình trốn nợ, trốn những đàm tiếu, định kiến của dư luận. Nhưng báo Đảng lại ca ngợi “Khí chất của người Anh Hùng …” (Bài 1. II). Chúng tôi đi tìm “khí chất của người Anh Hùng …”; cũng như cố tìm cho được vài ba học trò được thầy Nguyễn Tất Thành dạy lòng yêu nước ở trường Dục Thanh – Phan Thiết, hay tìm cho được “anh Lê” bạn của “anh Ba” lúc đi tìm đường cứu nước (5.2): nhưng tìm chưa ra! Quá trình Nguyễn Văn Đông khởi nghiệp, học hành cho đến khi thành Tập đoàn kinh tế lớn nhất tỉnh Bình Thuận như thế nào, chúng tôi sẽ viết ở giai đoạn sau. Bài này chúng tôi phân tích việc Đông trở thành Anh hùng lao động. III. Mục đích trở thành Anh hùng Nguyễn Văn Đông rời quê hương, khởi nghiệp trong giai đoạn đất nước từ nền kinh tế kế hoạch tập trung, quan liêu, bao cấp bị phá sản chuyển dần sang nền kinh tế thị trường hoang dã, sau đó gắn thêm cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa. Mô hình kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa; cùng với thể chế chính trị Đảng lãnh đạo nhà nước và xã hội nhưng không lại chịu trách nhiệm; kết hợp với đất đai do nhà nước đại diện chủ sở hữu và giá đất phi thị trường, làm cho bộ máy như một con quái vật dị dạng. Con quái vật này tính khí thất thường theo từng nhiệm kỳ, đè lên luật và cắn xé chính con đẻ của mình. Cái áo chật hẹp sinh ra từ não trạng cộng sản không theo kịp tư duy sáng tạo tư bản; hệ thống luật pháp bị rách, vá không đủ khả năng chế tài những nhóm tài phiệt bắt tay nhau lũng đoạn chính sách thâu tóm tài nguyên đất nước thành của riêng. Con quái vật thể chế trái tính nết và sự đánh nhau của các nhóm tài phiệt làm cho các đại gia không cảm thấy an toàn ở trong nước, nhiều người đã tìm cách chuyển tài sản, người thân trong gia đình ra nước ngoài để phòng rủi ro. Tất cả doanh nghiệp ở Việt Nam đều phải biết hối lộ và trốn thuế nếu muốn tồn tại và phát triển được. Nhỏ như bỏ phong bì cho các đoàn thanh tra, kiểm tra; vừa vừa thì thỏa thuận tỷ lệ nộp phạt với cán bộ quyết toán thuế; lớn nữa chạy các dự án đầu tư có sử dụng đất; siêu lớn là tác động chính sách, điều chỉnh quy hoạch. Để có tiền hối lộ và các chi phí khác thì buộc doanh nghiệp phải trốn thuế. Các tập đoàn kinh tế ở Việt Nam đi lên từ đất đai đều có sai phạm từ quy hoạch, xây dựng, đầu tư đến thu hồi đất, … Biết đường xử lý thì sai phạm từ có đến không, không thuận đường thì từ nhẹ đến nặng. Ông chủ Tập đoàn Rạng Đông đã trải qua và biết rõ điều đó. Vụ án EPCO – Minh Phụng từ năm 1997 đến năm 2003 thi hành án tử hình Tăng Minh Phụng(5.3); trước đó là kỳ án Trịnh Vĩnh Bình (5.4) năm 1999 chấn động dư luận trong, ngoài nước làm cho nhiều đại gia lo lắng, ông chủ Rạng Đông cũng không ngoại lệ. Sống với con quái vật cộng sản cùng với lý lịch đối kháng, ông dễ dàng trở thành miếng mồi béo của thể chế. Là một nhà đầu tư chuyên nghiệp, Nguyễn Văn Đông biết điều gì cũng có thể xảy ra, làm sao giảm thiểu rủi ro ở mức thấp nhất, ít ra không phải chịu mức án tử như Tăng Minh Phụng. Chỉ có thể là thành anh hùng. Thời cơ đến khi có “phong trào” phong Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới; có người tư vấn đường đi nước bước và thế lực đỡ đầu bảo đảm. Đó chỉ mới là điều kiện cần. Điều kiện đủ là tiền theo đúng triết lý của tỷ phú Nga Roman Abramovich đã sống trong chế độ cộng sản và cùng thế hệ 6X (thế kỷ 20) với Đông “cái gì không mua được bằng tiền thì có thể mua bằng rất nhiều tiền!”. Mà lúc này Đông đã là một đại gia. Điều kiện cần và đủ của mệnh đề logic đáp ứng, vậy là Đông trở thành anh hùng! IV. Trở thành Anh hùng Như các bạn đã biết, lý lịch là yếu tố quan trọng để chọn người trong chế độ cộng sản. Người muốn vào Đảng phải trải qua một quá trình phấn đấu và xác minh lý lịch nghiêm ngặt. Lý lịch Đảng phải ghi 3 đời: ông, cha mẹ, bản thân + con cái, 3 họ: họ cha, họ mẹ, họ vợ cũng 3 đời. Bản thân kê khai phải trung thực, Đảng cử người đi tận nơi xác minh, nếu có nghi vấn hay khiếu nại thì phải thẩm tra. Hàng triệu đảng viên đều phải thực hiện đúng quy trình như vậy. Còn Anh hùng có mấy chục người, thì thẩm định lý lịch phải ngặt nghèo hơn nữa; địa phương thẩm định, chuyển ra trung ương thẩm định độc lập một lần nữa. Ngoài ra còn có bộ phận xác minh những khiếu nại tố cáo. Lọt qua các khe cửa hẹp này là những câu chuyện ly kỳ như mơ, trong sách viết ra chi tiết rất dài; còn phạm vi bài báo chỉ đưa ra các yếu tố tác động chính. 1. Chuyện ông nội và bác ruột bị Việt Minh xử tử Trong Bài 3, chúng tôi đi sâu vào thảm sát đạo Cao Đài ở Quảng Ngãi và vai trò ông Phạm Văn Đồng trong cuộc tổng khởi nghĩa năm 1945 ở Quảng Ngãi; sau đó Ông đại diện cho Trung ương Đảng ở Liên khu V, đầu não cơ quan kháng chiến đóng huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi. Mặc dù Trung ương đã chỉ đạo dừng thảm sát, nhưng những bần cố nông bảo vệ chính quyền cách mạng với nhiệm vụ trừ gian diệt ác hiếu sát, vẫn còn xảy ra những vụ giết người tập thể khoảng năm, ba người một lúc. Theo những người trực tiếp bảo vệ, chăm sóc ông Phạm Văn Đồng lúc đó: Sau một thời gian dài suốt 5 tháng vượt Trường Sơn vào thăm chồng, thể trạng của bà Phạm Thị Cúc cũng suy nhược. Vào Nghĩa Hành bà ở chung nhà, cũng là phòng làm việc của ông Đồng, thời gian đầu bà cũng nói chuyện với mọi người, làm các công việc lặt vặt trong nhà và phục vụ cho ông Đồng làm việc. Vài lần chứng kiến, nghe báo cáo về các vụ thảm sát tập thể bị sốc, chấn động tâm lý. Bà như người vô hồn, sống lặng lẽ trong nhà như cái bóng. Sau đó ông Đồng ban hành lệnh kỷ luật nặng những ai giết người không được phép. Mở đầu cao trào trấn áp địa chủ của giai đoạn cải cách ruộng đất, giảm tô ở Quảng Ngãi, chọn thôn Phước Toàn, xã Đức Hòa, huyện Mộ Đức làm thí điểm. Bà địa chủ Giáo Bá bị đưa ra cột hai bàn chân cho bò cày kéo ngược trên đất ải phơi khô đến chết. Có người phi ngựa nước đại cấp báo ông Đồng (khoảng 15 km). Ông Đồng cho người cầm thư hỏa tốc lệnh dừng lại, thả tất cả những người bị bắt, khoảng 10 người định tối đó chặt đầu. Nếu không có lệnh dừng lại thì hôm sau sẽ thực hiện trấn áp địa chủ ở Đức Tân, họ Phạm của ông Đồng ở đó cũng là dòng họ địa chủ. Riêng huyện Mộ Đức, danh sách địa chủ đã được lập hơn 200 người. May mắn cho ông Đồng là không trở thành tội đồ của dòng họ Phạm, của quê hương Mộ Đức. Bà Phạm Thị Cúc bị bệnh nặng thêm và sau này không thể cứu chữa được. Vụ bò cày kéo ngược bà Giáo Bá trên đất ải đến chết gây chấn động trong vùng, có người là nhân chứng hiện nay còn sống. Từ lúc đó ông Phạm Văn Đồng đã thấy tội ác và sai lầm. Tuy nhiên, bản chất cộng sản: thấy sai, sửa sai, nhưng không nhận sai công khai trước lịch sử. Trong cái sửa sai có việc chăm lo con cái nạn nhân, sau này chủ trương đưa con của họ được tập kết ra thiên đường miền Bắc. Chính vì vậy mà ông Nguyễn Giao (bác ruột Nguyễn Văn Đông), tuy có cha bị Việt Minh xử tử nhưng vẫn có trong danh sách con em miền Nam ra Bắc, sau đó vẫn được kết nạp Đảng. Những năm cuối đời, ông Phạm Văn Đồng hay gặp những cán bộ cấp cao, cán bộ lão thành cách mạng quê Quảng Ngãi giai đoạn Việt Minh; Ông cũng trăn trở nhiều, mong muốn không khơi gợi lại vết thương đau buồn của lịch sử, Ông cũng nhắc nhở họ đừng gây khó khăn cho con cháu nạn nhân nữa. Vì vậy, chi tiết trong lý lịch của Nguyễn Văn Đông: “ông nội và bác ruột bị Việt Minh xử tử tháng 7/1945” được nhìn nhận là nạn nhân của lịch sử, cũng như nạn nhân cải cách ruộng đất, cách mạng không xin lỗi nhưng được tha thứ bỏ qua. Tuy nhiên trong lịch sử của đảng vẫn còn ghi về giai đoạn tổng khởi nghĩa cướp chính quyền năm 1945: dưới sự lãnh đạo của mặt trận Việt Minh, nhân dân đã trừng trị đích đáng những thành phần đội lốt tôn giáo chống phá chính quyền non trẻ. 2. Chuyện cha bị cách mạng bắt giam Sau ngày giải phóng, đảng Cộng sản làm “cách mạng” đến mức phá vỡ cấu trúc đơn vị hành chính đã hình thành, phát triển và ổn định từ khi mở mang bờ cõi đến thời Việt Nam cộng hòa. Đó là nhập các tỉnh lại với nhau; chẳng hạn: tỉnh Thuận Hải nhập từ ba tỉnh Ninh Thuận, Bình Thuận, Bình Tuy; tỉnh Nghĩa Bình nhập từ Quảng Ngãi, Bình Định; … Lúc nhập tỉnh “nhân dân ủng hộ” sự lãnh đạo sáng tạo tài tình sáng suốt của Đảng và tư tưởng của Bác, trưng khẩu hiệu tuyên truyền: đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết – thành công, đại thành công. Sau một thời gian, chính sách nhập tỉnh, lập pháo đài kinh tế cấp huyện thất bại thảm hại. Nghiêm trọng nhất là tình trạng phe phái theo địa phương dẫn đến tình trạng cát cứ theo từng ngành và đối đầu trong điều hành. Có cuộc họp hai phe ngồi hai phía đấu nhau, cuối cùng không giải quyết được vấn đề gì. Những cán bộ ở giai đoạn này nay nghỉ hưu biết nhiều, cũng đã kể. Trung ương quyết định tách các tỉnh ra lại, lúc tách ra cũng được nhân dân vui mừng ủng hộ sự lãnh đạo sáng tạo tài tình sáng suốt của Đảng. Ví dụ, ở Nha Trang ngày đưa cán bộ về Phú Yên còn treo khẩu hiệu: “Nhân dân Nha Trang quyết tâm làm sạch, đẹp thành phố thân yêu”. Tỉnh Nghĩa Bình cũng vậy, cán bộ Quảng Ngãi từ thành phố Quy Nhơn về lại thị xã Quảng Ngãi như cảnh cô gái lấy chồng, ly hôn buộc phải về lại nhà cha mẹ đẻ. Khi đi đưa đón, khi về đơn côi. Người đi, mang theo tài sản cá nhân, còn đa số hồ sơ giấy tờ công vụ đều để lại Quy Nhơn – kế thừa toàn bộ từ Nghĩa Bình cũ. Một thời gian sau này nhiều người vẫn còn vào Quy Nhơn để xin trích sao giấy tờ. Hồ sơ về việc ông Nguyễn Trung (cha Nguyễn Văn Đông) bị bắt, giam giữ ở Quy Nhơn và Trại giam Kim Sơn (Nghĩa Bình) lúc tách tỉnh chưa chuyển giao cho Quảng Ngãi. Giai đoạn sau 1975, hệ thống tư pháp còn lỏng lẻo (thậm chí tòa án không có luật sư, miền Nam không có trường Đại học Luật); tính chất xã hội “công an trị” còn nghiệt ngã hơn bây giờ; quy trình tố tụng hình sự không tuân thủ theo luật. Cho nên: chưa có cơ sở ông Nguyễn Trung bị chính quyền cách mạng bắt kết án tù và giam giữ. Còn muốn rõ ràng thì phải đi xác minh nhiều chỗ và nhiều thủ tục quan liêu khác; người làm chẳng được lợi lộc gì! 3. Tình cảm của những người Quảng Ngãi Hai yếu tố cha và ông nội là quan trọng nhất trong quá trình xác minh lý lịch để lập hồ sơ anh hùng, ngoài ra còn những chuyện nhỏ khác như cha lừa đảo, lý lịch bên vợ, chuyện học hành, con cái … chỉ là chuyện nhỏ. Từ chuyện nhỏ thành không có gì, nhờ những người đồng hương Quảng Ngãi. Người Quảng Ngãi có đặc tính là những người tha hương tìm cách giúp đỡ nhau để gắn kết thành quan hệ đồng hương cùng phát triển, trong không gian cạnh tranh sinh tồn. Đặc tính “người Quảng Ngãi” được các quan chức vận dụng để tạo dựng ê kíp chính trị, quyền lợi trong bộ máy quản lý nhà nước. Có chuyện vui do “người Quảng Ngãi” kể: khi nhà nước chủ trương cán bộ công chức phải có chứng chỉ A ngoại ngữ hoặc biết tiếng dân tộc thiểu số, thì cán bộ khu vực miền trung tây nguyên nói “không cần học ngoại ngữ hay tiếng dân tộc, chỉ cần học tiếng Quảng Ngãi là đủ”; hoặc ở thành phố Hồ Chí Minh có giai đoạn gọi “Sở Giao thông vận tải Quảng Ngãi”. Chuyện “người Quảng Ngãi” kể về sự giúp nhau của quan chức thì nhiều lắm, điển hình là chuyện ông Phạm Văn Đồng giúp ông Trần Đức Lương lên làm Chủ tịch nước; chuyện ông Thứ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh đưa ông Nguyễn Thiên Tuế từ Hiệu trưởng trường dạy nghề của huyện Mộ Đức lên làm Hiệu trưởng Trường Đại học Công nghiệp 4 trực thuộc Bộ Công thương (5.5). Một “người Quảng Ngãi” quyết định đưa Nguyễn Văn Đông làm anh hùng là ông Nguyễn Ánh Minh. Ông Minh quê Đức Phổ, Quảng Ngãi, là Ủy viên Trung ương Đảng khóa VIII, IX; làm Bí thư tỉnh Lâm Đồng, chuyển ra Hà Nội là Phó ban Tổ chức Trung ương, điều về Bình Thuận làm Bí thư Tỉnh ủy nhiệm kỳ 2001-2005. Trước khi ông Nguyễn Ánh Minh về Bình Thuận, nội bộ Tỉnh mất đoàn kết nghiêm trọng. Nên Trung ương điều ông Minh làm Bí thư, là Ủy viên trung ương duy nhất với kinh nghiệm Phó ban Tổ chức trung ương nên ông dẹp loạn, ổn định nhân sự Bình Thuận dễ dàng. Khi còn làm Phó ban Tổ chức Trung ương, ông Minh hay đi các tỉnh Nam Trung bộ về công tác tổ chức cán bộ, thường gặp những người Quảng Ngãi là quan chức, đại gia. Qua giới thiệu của những người Quảng Ngãi, đại gia Nguyễn Văn Đông cũng đã làm quen với ông Nguyễn Ánh Minh trong giai đoạn đó. Làm Bí thư Bình Thuận, ông Nguyễn Ánh Minh như một lãnh chúa cát cứ một vùng. Lúc này Rạng Đông là một doanh nghiệp lớn trong tỉnh, Giám đốc Nguyễn Văn Đông lại là Đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh. Hai người cùng quê hương Quảng Ngãi, phát huy tính cách “người Quảng Ngãi”, thân tình hơn anh em ruột. Có người chơi chữ, nói: “Ánh Minh là Rạng Đông, tuy hai mà một”. Với quan điểm tạo điều kiện cho doanh nghiệp địa phương phát triển, nên ở Bình Thuận, tập đoàn Rạng Đông kinh doanh không có đối thủ. Đến khi Luật Thi đua khen thưởng 2003 có hiệu lực, phong trào phong anh hùng lao động bắt đầu, vậy là ông Nguyễn Ánh Minh thực hiện đưa Nguyễn Văn Đông thành anh hùng. Nhưng điều vướng mắc là lý lịch. Với kinh nghiệm và quan hệ của người từng làm Phó ban Tổ chức Trung ương Đảng, ông Minh nắm rõ quy trình thẩm định lý lịch: ai giải quyết công đoạn nào, cần phải làm gì?. Ông biết cách tư vấn cho Nguyễn Văn Đông “viết và lách” để có một bộ lý lịch đẹp, hoàn hảo. Có đơn tố cáo Nguyễn Văn Đông gian dối lý lịch gởi trong tỉnh, tùy từng đối tượng và nội dung đơn mà ông Nguyễn Ánh Minh có biện pháp làm việc với người viết đơn. Tuy nhiên, có người không khuất phục và tiếp tục gởi đơn cấp cao hơn. Những người viết đơn tố cáo đều từng là cán bộ, đảng viên; theo quy định của Đảng họ không được đưa ra bên ngoài và phải chờ kết luận theo quy định. Các đơn tố cáo gởi lên trung ương có điểm chung là phần đầu tiên đi sâu vào lý lịch, trong đó lại nhấn mạnh đến chi tiết “ông nội và bác ruột bị cách mạng xử tử năm 1945”. Nơi giải quyết đơn cuối cùng là Văn phòng Chủ tịch nước. Chủ tịch nước lúc đó là ông Trần Đức Lương (từ 1997 đến 2006), cũng là “người Quảng Ngãi”, quê ở xã Phổ Khánh, huyện Đức Phổ. Ông Lương trước khi ra Bắc tập kết là học sinh trường Lê Khiết đóng ở huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi (5.6). Mà huyện Nghĩa Hành cũng là nơi ông Phạm Văn Đồng làm việc đại diện Trung ương Đảng ở Liên khu V và Cụ Huỳnh Thúc Kháng cũng ở đây cho đến khi mất. Ông Trần Đức Lương hiểu rõ về giai đoạn tổng khởi nghĩa, liên quan đến chi tiết “bị cách mạng xử tử năm 1945” cho nên quan điểm chỉ đạo là chuyện lịch sử, không xem xét nữa. V. Tạm kết bài viết Năm 2005, Nguyễn Văn Đông được Chủ tịch nước quyết định phong tặng Anh hùng lao động thời kỳ đổi mới. Nhưng sau đó vẫn có người tiếp tục gởi đơn yêu cầu làm rõ về lý lịch. Có thời gian, và không bị sức ép từ nhiều phía, cơ quan chức năng xác minh kỹ lại thì có nhiều nội dung trong đơn là đúng. Làm sai thì dễ, nhưng nhận sai, sửa sai không dễ; cứ để dư luận lắng xuống là xong. Ngay sau khi Nguyễn Văn Đông được phong “anh hùng lao động”, một số người biết rõ về Đông nói lại là “anh hùng lừa đảo”. Cha Nguyễn Trung, lừa đảo cấp tỉnh – con Nguyễn Văn Đồng, lừa đảo cấp quốc gia, quốc tế. Hai cha con lừa đảo xuyên suốt hai chế độ, hai thế kỷ. Ông Nguyễn Trung lừa đảo như thế nào, chúng tôi đã trình bày. Ông Nguyễn Văn Đông, lừa đảo cấp quốc gia là làm gì? – Gian dối lý lịch để phong anh hùng lao động, đại biểu quốc hội. Vậy trách nhiệm của cả một bộ máy nhà nước đi thẩm tra, xác minh ở đâu. Tại sao chỉ có một ông Đông phải chịu trách nhiệm. – Lừa dối nhân dân, lũng đoạn chính quyền tỉnh Bình Thuận trong các dự án đầu tư: chúng tôi sẽ đưa thông tin một số dự án để mọi người cùng xem xét khách quan. Lừa dối chính quyền, nhân dân tỉnh Quảng Ngãi: chúng tôi sẽ trình bày trong Bài 6, Bài 7. Còn nói về lừa đảo quốc tế? Theo chúng tôi biết, đã có đơn từ nước ngoài gởi các cơ quan chức năng tố cáo Nguyễn Văn Đông lợi dụng lòng tin, huy động vốn đầu tư, nhưng sau đó tìm cách thay đổi phương thức ăn chia để chiếm đoạt của họ. Hy vọng sắp tới sẽ được công bố cho dư luận tỏ tường. *** Chúng tôi tìm hiểu sau khi khởi nghiệp thành công, đại gia Nguyễn Văn Đông có giúp gì cho địa phương không? Nghe nói: – Sau khi được phong anh hùng, Đông tài trợ cho xã Đức Phú xây dựng một trường mẫu giáo với tổng kinh phí là 2,3 tỷ đồng (Hình 5.1). Hình 5.1. Trường Mẫu giáo do Nguyễn Văn Đông tài trợ xây dựng – Anh Đông đề nghị xã Đức Phú làm tuyến đường từ nối tỉnh lộ DT629 đến UBND xã và đặt tên đường là anh hùng Phạm Văn Đông (?), nhưng chính quyền và dân xã Đức Phú không đồng ý. Đến nay con đường cũng đã được xây dựng xong (Hình 5.2). Hình 5.2. Con đường (mũi tên) được Nguyễn Văn Đông đề nghị đầu tư và đặt tên của mình (?) – Nhưng chuyện ly kỳ là Đông đầu tư xây dựng Bệnh viện Quốc tế Chợ Rẫy Quảng Ngãi quy mô 500 giường, vốn đầu tư 800 tỷ đồng đạt tiêu chuẩn Bệnh viện hạng I. Lễ khởi công ngày 26/6/2010, nhiều quan chức Trung ương về dự. Ông Nguyễn Quốc Triệu – Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Y tế cắt băng khánh thành (5.7); đến tháng 3/2011, xin chấm dứt thực hiện dự án(5.8). Có người nói vui: làm đĩ chín phương, chừa một phương làm tiền. Có người nói: đầu tư bệnh viện nằm trong chiến lược...
1Upvote

More from HoangVanLam

Chân dung anh hùng – Đại biểu Quốc hội (Bài 4) Tiếp theo bài 1: Từ truyền thông lề phải; bài 2. Đến sự thật của lịch sử và bài 3: Trả lời bài 1 và bài 2 Bài 4. Truyền thống gia đình: Cha, Mẹ Trong nội dung đơn tố cáo gởi các cơ quan chức năng: Cha của Nguyễn Văn Đông là Nguyễn Trung lừa đảo xuyên suốt 2 chế độ Việt Nam Cộng hòa và Cộng sản. Hình 4.1. Mảnh vườn cũ của vợ chồng ông Trung – bà Cầu, nay đã bán cho người khác vẫn còn để trống. Nguồn: Tác giả gửi tới I. Ông Nguyễn Trung có lừa đảo hay không? Các bạn có thể gọi điện thoại hỏi ông chủ Tập đoàn Rạng Đông: ông Nguyễn Trung ở thôn Phước Đức, xã Đức Phú, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi đã từng lừa đảo đến nỗi phải bị ở tù. Có hay không? (Yes or No). (Nếu không tiện hỏi anh Đông, các bạn có thể hỏi chị Nguyễn Thị Lan Chuyên hoặc anh Nguyễn Văn Chương, là những người bà con gần gũi, cùng quê và nắm những vị trí chủ chốt của Tập đoàn Rạng Đông) Nếu trả lời: No; các bạn xin hỏi câu thứ hai: nghe nói đại gia Nguyễn Văn Đông đã mang tiền về Ủy ban nhân dân xã Đức Phú để trả nợ cho cha là Nguyễn Trung. Có hay không? Nếu trả lời: Không; các bạn xin hỏi câu thứ ba: Nếu như có chứng cứ, nhân chứng chứng minh ông Nguyễn Trung là lừa đảo, đại gia có chấp nhận giao toàn bộ tài sản của mình cho dân Bình Thuận hay không? Nếu như anh Đông đồng ý thì chúng ta sẽ nói chuyện công khai với nhau. Tất nhiên trước đó luật sư được ủy quyền của hai bên sẽ làm việc trước. Về phần chúng tôi, nếu không chứng minh được thì chấp nhận tất cả các hình phạt của Đông đưa ra. Hình 4.2. Vị trí Google Map vườn cũ vợ chồng ông Trung – bà Cầu. Nguồn: Google map II. Huyền thoại siêu lừa Khi nhận đơn của nhiều người tố cáo ông Nguyễn Trung lừa đảo, chúng tôi tiến hành điều tra, tìm hiểu. Nếu nói “bần cùng sinh đạo tặc” thì hoàn toàn không đúng với trường hợp ông Nguyễn Trung, bởi vì so với bao nhiêu gia đình khác thì nhà ông Trung khá hơn, bà Cầu (vợ ông Trung) buôn bán từ thời bao cấp, nên gia đình không phụ thuộc nhiều vào công điểm hợp tác xã. Phân tích tâm lý tội phạm thì ông Nguyễn Trung có phần ngây ngô như “Chú Cuội”, có phần láu cá, giễu cợt như “Trạng Quỳnh”, thậm chí người đã bị lừa rồi lại tiếp tục bị lừa nữa. Lừa từ người lái đò vài xu lẻ, lừa luôn anh chị giang hồ, đến mức lừa cả … công an thì mới nói là kính nể. Ngay cả cán bộ xã Đức Phú những lúc rãnh rỗi, trà thuốc lai rai ngồi kể chuyện Nguyễn Trung cũng giết được khối thời gian hành chính, chuyện kể qua nhiều lần được thêm mắm muối gia vị trở thành giai thoại. Có thời gian tôi sẽ kể các bạn nghe, còn phần này tôi chỉ kể những quả lừa có liên quan đến vị anh hùng – nhân vật chính của chúng ta (4.1). III. Ở tù thời Việt Nam Cộng hòa Ông Nguyễn Trung thuộc nhóm người có học so với thế hệ cùng trang lứa, ông cũng dạy trường làng cho con em ở nông thôn. Đến lúc chiến tranh ác liệt quá, Đức Phú là vùng Việt Cộng kiểm soát, đa số dân tản cư xuống thị trấn; một phần ở lại “bám trụ”. Gia đình ông Trung đi tản cư xuống thôn Tư (thị trấn Mộ Đức ngày nay); bà Cầu mở quán buôn bán nhỏ. Ông Trung đang trong độ tuổi quân dịch (nay gọi là tuổi nghĩa vụ quân sự). Kể ra với trình độ, năng lực của mình thì ông Trung có thể tham gia đào tạo để trở thành sỹ quan. Nhưng ông Trung đăng ký làm lính ma (lính ảo), nói nôm na là hồi đó có tình trạng ghi khống danh sách lính để chỉ huy nhận khoản lương này. Quân đội Việt Nam cộng Hòa thua Việt Cộng có nhiều nguyên nhân, trong đó có tham nhũng trầm trọng. Sỹ quan tham nhũng phần sỹ quan liên quan trực tiếp tới người lính; tướng lĩnh tham nhũng kiểu tướng lĩnh là những cú áp phe, buôn lậu, tái thiết thông qua các bà vợ hoặc đệ tử. Ông Trung chạy được làm chân đệ tử cho ê kíp các ông Trung tướng Nguyễn Chánh Thi, Trung tướng Nguyễn Đại Toàn tư lệnh Vùng 1 VNCH (gồm các tỉnh: Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Ngãi và thành phố Đà Nẵng), ông Tôn Thất Thâm – Biện lý, Phó quận trưởng Mộ Đức, … Ông Nguyễn Trung mang cấp bậc Trung sĩ nhất không nhận lương, nhưng được cấp sự vụ lịnh thường xuyên (dạng giấy công lệnh thời bao cấp) trên danh nghĩa là đi truy nã đào binh (lính đào ngũ) để làm dịch vụ sân sau cho các sếp. Chúng tôi xin kể một số dịch vụ của ông Trung tham gia thực hiện giai đoạn này: – Chạy giải ngũ: một số người đi lính thấy cảnh chết chóc sợ quá tìm cách giải ngũ (cách mạng gọi là phục viên), tìm các lý do như tự thương nhẹ, sức khỏe kém, bệnh tật, … được lập hồ sơ và thanh toán cho một lần. – Chạy tuổi căn cước (nay là chứng minh nhân dân): những gia đình có con trai vừa tới tuổi quân dịch tìm cách khai nhỏ một vài tuổi để mang ra đường quân cảnh có hỏi giấy tờ bắt lính thì đưa ra là chưa đủ tuổi. Nhiều gia đình “chạy” đến mức 3 anh trai cuối cùng nhỏ tuổi hơn em gái út. – Chạy gia cảnh: có loại thì chạy con một để miễn quân dịch, có loại thì chạy đông con để nhận tiền gia cảnh. Đi lính hồi đó, ngoài lương theo cấp bậc thì còn được nhận tiền gia cảnh tính theo đầu người, bảo đảm một người đi lính nuôi cả gia đình. Ngoài ra còn các dịch vụ khác như chạy lính ảo, lính kẻng (lính văn phòng), … Các chuyện tham nhũng, chạy chọt như nói trên gần như công khai, người dân biết, chính quyền biết, quân đội biết; nhưng hiếm khi thanh tra, trừ khi hậu quả để lại nghiêm trọng. Người đi thanh tra cũng sẽ gặp nguy hiểm, nhiều khi phải vào vùng kiểm soát của Việt Cộng để điều tra, không khéo bị bùm cho phát rồi đổ cho du kích bắn tỉa hoặc ném lựu đạn là xong. Thanh tra quân đội chẳng dại gì tìm vào chỗ chết, thôi thì chia phần lại là OK. Những người làm dịch vụ này nếu có lỡ bị phát hiện thì sẽ được các Sếp bề trên đỡ cho một phần, có thể nhận một hình thức kỷ luật như “khiển trách” nào đó. Cùng lắm thì “nhảy núi, trở về với cách mạng”, còn vợ con vẫn cứ sống bình thường ở các khu định cư. Hồi đó ai làm nấy chịu, không có chuyện liên quan tới gia đình nặng nề như sau này. Có những câu chuyện thật như hài khó tin, đồng thời làm công cụ tuyên truyền của phe đối lập (4.1). Ông Nguyễn Trung làm những dịch vụ như vậy, tiền đưa cho vợ quản lý lo nuôi con và làm vốn đi buôn, tích lũy mua vàng. – Buôn lậu: nhiều người nói ông Nguyễn Trung buôn lậu thì chưa hẵn đúng, với cấp bậc Trung sĩ nhất thì không có cửa để tham gia những áp phe lớn. Thời đó, rút ruột hàng viện trợ, tái thiết chiến sự, nhu yếu phẩm của quân đội phải cỡ sỹ quan trở lên. Vợ chồng ông Trung biết đường môi giới, đưa ra thị trường tiêu thụ công khai để kiếm hoa hồng ở khu vực các quận Mộ Đức, Tư Nghĩa. Còn để buôn lậu xuyên vùng, xuyên quốc gia phải cỡ cấp tướng lĩnh mới vượt qua được kiểm soát ngặt nghèo thời chiến. Cứ nghĩ là có những cái ô vững chắc sẽ không sao, nhưng ông Nguyễn Trung bị bắt vì nguyên nhân lãng xẹt. Trong số các dịch vụ ông Trung thực hiện có liên quan đến Việt Cộng, an ninh quân đội Vùng 2 điều tra và bắt đưa đi, các ông tướng Vùng 1 không đỡ được; chấp nhận bị bắt giam rồi lo chạy ra sau (4.2). Sau ngày giải phóng mới thấy, có một số người ông Trung “giúp đỡ” trở thành người của cách mạng (4.1). Nhưng tất cả sự “giúp đỡ” đều quy ra vàng trả trước sòng phẳng, đúng nghĩa kinh tế thị trường. Nói ông Nguyễn Trung có công với cách mạng thì không ai thừa nhận, ngay cả những người bà con của Nguyễn Văn Đông sau ngày giải phóng nắm chính quyền xã Đức Phú. Nhưng, nói ông Nguyễn Trung có công góp phần làm sụp đổ chính quyền Việt Nam Cộng hòa là hoàn toàn chính xác. IV. Ở tù thời cách mạng Nhờ được ở tù thời Việt Nam Cộng hòa, sau đó ra tù thì Quảng Ngãi giải phóng và thêm một ít quan hệ mà ông Nguyễn Trung không phải đi học tập cải tạo như những người là “ngụy quân, ngụy quyền” khác. Nhưng đến năm 1977 ông Nguyễn Trung bị Công an Quy Nhơn bắt vì tội lừa đảo và tội bán thuốc phiện. Đến 1978 chuyển giam trại 1 Kim Sơn, tỉnh Nghĩa Bình nay là Bình Định. Giai đoạn này đất nước bắt đầu khó khăn, chính sách hợp tác xã nông nghiệp, hợp tác xã mua bán được thực hiện. Hàng hóa thiếu thốn, trong đó xi măng là mặt hàng rất khan hiếm, có tiền cũng chưa chắc mua được. Trại giam Kim Sơn đóng ở xã Ân Nghĩa, huyện Hoài Ân tỉnh Bình Định, là trại giam của Bộ Công an, đa số là tội phạm của Nghĩa Bình (2 tỉnh Quảng Ngãi và Bình Định nhập lại), có nhu cầu xây dựng rất lớn, nhưng xe măng, sắt thép cấp theo chế độ bao cấp lại quá ít. Ban giám thị trại giam tìm nguồn cung không ra. Ông Nguyễn Trung đề xuất với Ban giám thị trại là có thân quen với một số hiệu buôn ở Đà Nẵng; họ đã trữ với số lượng lớn xi măng, sắt thép từ trước giải phóng, nếu quen biết thì đến mua lại được. Vậy là Ban giám thị cử người mang tiến đi cùng ông Trung mua xi măng, sắt thép về cho Trại. Ra ngoài, ông Trung lừa lấy tiền trốn mất. Sau vụ này một số công an bị kỷ luật, trong đó có cả đồng hương của ông Trung. Trại giam Kim Sơn vừa bị lừa tiền, vừa để phạm nhân trốn trại nên huy động tối đa lực lượng cùng với Công an Nghĩa Bình tìm được ông Trung trốn ở nhà em gái ở đường Nguyễn Thái Học thành phố Qui Nhơn. Ban giám thị trại giam kỷ luật ông Trung hơn hai năm nhốt trong ô. Đến năm 1983 được anh ruột là Nguyễn Giao bảo lãnh cho ông Nguyễn Trung ra trại. Cũng vì bảo lãnh cho em trai, ông Nguyễn Giao đã khiếu nại một số sai phạm của trại giam nên cũng bị kỷ luật khai trừ Đảng. Sau này ông Nguyễn Giao làm cho Nguyễn Văn Đông với vai trò công đoàn. Vụ lừa tiền công an, trốn trại giam của ông Nguyễn Trung được phổ biến trong nội bộ để rút kinh nghiệm. Sau này ngay chính ông Trung cũng kể lại với bạn bè như một chiến công điển hình, đưa ra dư luận thêm những tình tiết ly kỳ nữa thành câu chuyện khá hấp dẫn. V. Người Mẹ tần tảo Cũng nói qua về bà Lê Thị Cầu mẹ của Nguyễn Văn Đông, tuy là phụ nữ sinh ra ở nông thôn nhưng bà Cầu là người có tố chất kinh doanh. Bà nhìn thấy cơ hội kiếm tiền rất nhanh bất kể thời thế nào, cùng với khả năng chịu khó của người nông dân nên bà kinh doanh tương đối thành công. Trong giai đoạn chiến tranh, cả gia đình tản cư, bà không như người khác là dùng tiền đầu tư mua nhà cửa, gởi tiền ngân hàng, gom hàng đầu cơ. Ngoài một lượng tiền mặt vừa đủ để kinh doanh hàng ngày, số còn lại bà mua vàng giấu kín. Chính vì vậy mà sau giải phóng bà giữ được toàn tài sản, còn nhiều gia đình mất sạch. Cái gì mua đi bán lại có lời là bà buôn. Nghe có người kể: một trong những mặt hàng bà đi buôn là thuốc tây, bà mua gom thuốc tây đem về nông thôn bán cho bạn hàng quen. Có khi số thuốc tây này được chuyển lên núi cho Việt Cộng, cho nên sau này bà được ghi nhận là giúp đỡ cách mạng. Mặc dù lúc đó bà chỉ bán cho người trả đủ tiền. Khi ông Nguyễn Trung bị bắt ở tù (khoảng 1972-1973), bà Cầu hùn với ông Tám lái xe mua một chiếc lambro để đi buôn. Hai người đi dạo các chợ nhỏ ở quê thu mua sản phẩm nông nghiệp sau đó chở về chợ lớn ở thị trấn bỏ mối khu vực quận Tư Nghĩa, Mộ Đức. Việc buôn bán phải đi sớm về khuya, có khi phải vào vùng Việt Cộng kiểm soát. Một thời gian thì bị ông Trưởng cuộc cảnh sát Tư Hiền (Sông Vệ) bắt đem về quận Tư Nghĩa buộc hai người phải bán xe không được đi buôn nữa. Bà Cầu và ông Tám thù, thuê một dân vệ canh lúc ông Trưởng cuộc cảnh sát từ Tư Nghĩa vào Mộ Đức ném lựu đạn ám sát nhưng ông không chết, còn tên dân vệ bỏ chạy dọc theo đường quốc lộ không chịu dừng lại nên bị bắn chết. Vụ này có một số ít người biết, nghe đâu cũng kể công với cách mạng (?). Lúc đó Đông khoảng 10 tuổi, mang mối thù ông Trưởng cuộc cảnh sát đã triệt đường làm ăn của mẹ, thề trả thù cho bằng được. Đằng sau câu chuyện này vẫn còn nhiều uẩn khúc, những người trong cuộc đã lên tiếng trước khi từ giả cõi đời. Hy vọng thông tin chi tiết sẽ chuyển đến anh em Nguyễn Văn Đông, Nguyễn Văn Chương để hiểu ra bản chất vấn đề mà xóa bỏ hận thù. VI. Sự ngộ nhận của hai bên “đỏ-vàng” Cả hai lần ở tù của ông Nguyễn Trung cha của Nguyễn Văn Đông, đến nay đã được cơ quan chức năng làm rõ, nhưng không công bố, dù sao chuyện đã quá cũ rồi. Tuy nhiên vì nhiều nguyên nhân, mục đích khác nhau thông tin ở tù của ông Nguyễn Trung không đầy đủ dẫn đến sự ngộ nhận của cả hai bên “cờ vàng, cờ đỏ”. Bên “cờ đỏ” chỉ cần thông tin ông Nguyễn Trung có ủng hộ cách mạng nên bị An ninh quân đội Việt Nam Cộng hòa bắt, vậy là tốt cho lý lịch phong Anh hùng lao động, Đại biểu quốc hội. Còn bên “cờ vàng” chỉ biết được thông tin đại gia Nguyễn Văn Đông có cha tham gia quân đội VNCH, bị Cộng sản bỏ tù đến năm 1982. Vậy là OK. Không dân “cờ vàng” nào gây khó khăn (tẩy chay, biểu tình, …) cho hậu duệ Việt Nam Cộng hòa qua Mỹ mua hãng rượu Napa ở Napa Valley, California, USA. Phải nói ở Việt Nam, cũng có một số đại gia đầu tư qua Mỹ, chỉ có Nguyễn Văn Đông nhận trong giai đoạn đầu tư được ủng hộ của cả “cờ vàng, cờ đỏ”; ít ra là không bên nào gây khó khăn. Chuyện về mua hãng rượu ở Napa Valley và những người Việt ở Mỹ nói về Nguyễn Văn Đông qua từng giai đoạn như thế nào sẽ có những bài viết riêng ở phần sau. _____ Ghi chú (4.1) Vì khuôn khổ bài báo cho thể viết dài, sau loạt bài báo này chúng tôi sẽ bổ sung thông tin chi tiết để hoàn thiện cho quyển sách cùng tên xuất bản online. (4.2) Trong thời gian điều tra, ông Nguyễn Trung vẫn có cơ hội để trốn hoặc nhảy núi, tuy nhiên ông Nguyễn Trung không thể “trở về với cách mạng” vì cái lý lịch nghiệt ngã: cha bị Việt Minh xử tử (xem lại Bài 3). (Còn tiếp …) Bình Thuận Minh Bạch 8-9-2019 Bởi AdminTD - 08/09/2019 Link: https://baotiengdan.com/2019/09/08/chan-dung-anh-hung-dai-bieu-quoc-hoi-bai-4/ - Bài 1: https://www.minds.com/newsfeed/1015867099847045120?referrer=HoangVanLam - Bài 2: https://www.minds.com/newsfeed/1015867522765373440?referrer=HoangVanLam - Bài 3: https://www.minds.com/newsfeed/1016510756642373632?referrer=HoangVanLam - Bài 4: https://www.minds.com/newsfeed/1018631938132463616?referrer=HoangVanLam - Bài 5: https://www.minds.com/newsfeed/1018632509991657472?referrer=HoangVanLam - Bài 6: https://www.minds.com/newsfeed/1019566725942181888?referrer=HoangVanLam - Bài 7: https://www.minds.com/newsfeed/1020646461764562944?referrer=HoangVanLam
23 views ·
Con đường rửa tiền của cựu Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang và gia tộc Đinh Ngọc - Trương Tấn Sang dùng quyền lực và vị thế chính trị của mình, chống lưng cho Johnathan Hạnh Nguyễn lợi dụng để kinh doanh hàng giả, hàng nhái, trốn thuế, rửa tiền, chuyển giá,.... thao túng cả nền kinh tế Việt Nam, cướp đoạt biết bao mảnh đất vàng, biết bao tài sản của nhà nước, để lại vô vàn máu và nước mắt lầm than đau khổ cho nhân dân. Đó là hành vi bất chấp pháp luật, phá vỡ những giá trị đạo đức và nền tảng luật pháp, lũng đoạn chính trị, âm mưu “phe nhóm”, để can dự chính trường quốc gia. * Dư luận đã từng choáng váng về những cái tên như Vũ Nhôm, Út Trọc, khi cả 2 đều ở những địa vị xã hội khiêm tốn, nhưng lại thao túng, thậm chí kiểm soát được hàng loạt quan chức cấp cao của Nhà nước, lũng đoạn nền kinh tế, chiếm đoạt hàng trăm ngàn m2 đất vàng của nhà nước bỏ vào túi riêng. Vũ Nhôm từng chỉ thẳng mặt ông Huỳnh Đức Thơ, Tp Đà Nẵng mà gằn giọng “Tao đưa mày lên được thì cũng đưa mày xuống được”. Đó là khởi đầu cho cơn gió tanh mưa máu sau này mà hàng loạt tướng tá, sao vạch huân huy chương lừng lẫy, chức tước quyền uy tột đỉnh, đã phải lẽo đẽo theo Vũ cúi gằm mặt trước vành móng ngựa. Còn Út Trọc, kẻ chưa học hết lớp 12 nhưng lại có 1 biệt danh khiến nhiều quan chức, và các đại gia phải sợ hãi, “Út Bộ trưởng”, vì bất kỳ ai muốn gặp được Bộ trưởng một số Bộ thì tìm đến Út là sẽ có đường đi. Chuyện rằng, có lần nhà Út có giỗ, những người có mặt đều “thót tim” khi thấy xuất hiện hai quan chức Bộ Chính trị. Việc doanh nghiệp dùng tiền để mua chuộc, câu kết ăn chia với những kẻ có chức quyền là chuyện không hiếm. Tiền bạc và quyền lực đã gắn “nhóm lợi ích” trở thành công cụ và “chống lưng” nhau. Quan chức nhỏ bảo kê doanh nghiệp nhỏ, quan chức lớn bảo kê doanh nghiệp lớn. Còn trùm mafia kinh tế số 1 Việt Nam Johnathan Hạnh Nguyễn thì ai bảo kê? Xin thưa đó là Cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang? Johnathan Hạnh Nguyễn móc nối với Trương Tấn Sang thông qua cậu quý tử ăn chơi phá phách khét tiếng của Tư Sang là Trương Tấn Sơn (biệt danh Sơn Nhớt) từ hồi ông Sang đương nhiệm Chủ tịch UBND Tp. Hồ Chí Minh. Một Việt kiều có vốn đầu tư lớn mon men về Việt Nam đã thu hút sự chú ý của một người lọc lõi như Tư Sang. Một trong những mối quan hệ “máu thịt” của Johnathan Hạnh Nguyễn với Tư Sang đó là việc dùng tiền cướp được từ các dự án, rót vào công ty Tấn Tấn Phát để giúp cậu quý tử Trương Tấn Sơn có chỗ làm ăn, do Thiều Ngọc Huyền (vợ Trương Tấn Sơn) đứng tên làm giám đốc, còn Johnathan Hạnh Nguyễn sở hữu 50% cổ phần. Image: Quý tử Trương Tấn Sơn và con dâu Thiều Ngọc Huyền của Trương Tấn Sang Công ty Tấn Tấn Phát có địa chỉ tại Lầu 3, 161 Đồng Khởi - P. Bến Nghé - Quận 1, địa chỉ cũ là: 60 Thạch Thị Thanh, P. Tân Định, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh (nhà riêng của ông Trương Tấn Sang). Mã số thuế: 0311657285. Giấy phép đăng ký kinh doanh 0311657285 cấp ngày 22-03-2012. Ngành nghề kinh doanh chính: Bán lẻ hàng may mặc, giày dép, hàng da và giả da trong các cửa hàng chuyên doanh, một lĩnh vực mà Johnathan Hạnh Nguyễn đang độc chiếm trên toàn quốc. Nếu so sánh với GateWay của liên minh tiểu thư nhà Bảy Phúc, Văn Vệ đang cuống cuồng chi tiền bịt miệng vụ đưa bé chết trong trường, thì vợ chồng Sơn Nhớt, Thiều Ngọc Huyền chỉ móc nối với sân sau kinh tế, mối lái làm ăn của bố chồng, xem ra khôn ngoan, cáo già hơn. Chả phải cổ nhân đã dạy, hổ phụ ắt sinh hổ tử, cha thanh liêm ắt sanh con chuẩn mực đó hay sao. Thế nhưng đây lại không chỉ đơn giản như vậy. Bởi những kẻ bất tài chỉ biết tiệc tùng ăn chơi phá phách, nghiện ngập hút chích như Sơn Nhớt cùng vợ thì biết gì mà làm ăn với chả kinh doanh. Tất cả chỉ tuân theo sự sắp đặt của Johnathan Hạnh Nguyễn và tiền thì cứ thế rót về. Trong báo cáo kinh doanh của Tập đoàn Liên Thái Bình Dương (IPPG), thì Tấn Tấn Phát được liệt kê trong nhóm “công ty có quan hệ mật thiết”. Sở dĩ có chuyện này, bởi vì không chỉ là công ty của con cái nhà Tư Sang, mà thực chất Tấn Tấn Phát là nơi nhập lậu hàng hóa rẻ mạt, kém chất lượng từ Trung Quốc về, sau đó thay đổi thành nhãn hiệu “cao cấp” bán chui trong các cửa hàng sang trọng, hàng hiệu thuộc hệ thống IPPG ở khắp các sân bay trong cả nước của Johnathan Hạnh Nguyễn. Cả ở một nơi mà khi ông Tư Sang mới lên Chủ tịch nước, Johanthan đã dựa hơi Bắc Tiến và độc chiếm đó là Tràng Tiền Plaza, một trung tâm “vương giả” bậc nhất Hà Nội. Các vị trí đẹp nhất của trung tâm đã phủ kín của một loạt thương hiệu đình đám như Burberry, Cartier, Dior, Lancôme, Louis Vuitton... nhưng thực chất ruột lại toàn là hàng Tàu. Cũng giống như Đặng Văn Thành, Trương Mỹ Lan, Ba Vui, Khoa Keangnam, Hùng Anh - Techcombank, Hiền “mít”, Tiền “còi”, Nhơn Novaland, Dũng Tân Hoàng Minh và một số kẻ đã bị bắt như Nguyễn Đức Kiên, Phạm Công Danh, Lý Xuân Hải được ông Tư Sang chống lưng, nhưng khác ở chỗ Johnathan Hạnh Nguyễn là Việt Kiều, mang quốc tịch Mỹ, đầu óc cáo già lão luyện, lại có đóng góp ăn chia cổ phần với quý tử của Tư Sang. Có thế lực chống lưng lớn như vậy, cho nên pháp luật không sờ được tới Johnathan. Chính ông Sang đã dùng quyền lực chính trị nâng đỡ, ném mảng kinh doanh dịch vụ tại sân bay Tân Sơn Nhất lọt vào tay Johnathan Hạnh Nguyễn, và Johnathan từng bước được Tư Sang “bồi dưỡng” trở thành ông trùm mafia, sân sau kinh tế, cướp của nhân dân để vung tiền song hành cho con đường leo lên làm Bí thư Thành ủy, rồi đạp mọi kỷ luật để làm Chủ tịch nước của Tư Sang. Đây cũng là vỏ bọc hoàn hảo cho liên minh Tư Sang và Johnathan Hạnh Nguyễn rửa hàng ngàn tỷ đồng tiền tham nhũng của Tư Sang khi còn đương chức và tiền từ việc kinh doanh bất hợp pháp, lừa đảo, trốn thuế, của Johnathan Hạnh Nguyễn. Chả thế mà khi Tư Sang vừa nghỉ hưu, để trả cái ơn mưa móc và tâng bốc cho cái thói ưa nịnh của Tư Sang, tháng 4/2017, Johnathan Hạnh Nguyễn vung tiền tài trợ hàng chục tỷ đồng để ra mắt cuốn sách “Vị thế Việt Nam”, cùng 1 buổi lễ long trọng mà Johnathan Hạnh Nguyễn xuất hiện như 1 mạnh thường quân. Cuốn sách nói về các chuyến công du quốc tế của Trương Tấn Sang lúc còn làm Chủ tịch nước, một cuốn sách có hình thức công phu nhưng nội dung nhạt nhẽo, bởi ai cũng biết thời Tư Sang làm Chủ tịch nước chẳng quan hệ với quốc gia nào cho ra hồn. Việc lập ra Tấn Tấn Phát đứng tên cô con dâu, mới thể hiện đúng đắn tầm nhìn xa trông rộng của 1 cựu nguyên thủ quốc gia như ông Tư Sang. Nhờ vậy nên tận khi về vườn rồi, Tư Sang mới thừa mứa tiền để vẫn còn đi đây đi đó, chỉ trỏ, trăn trở này trăn trở nọ, hòng duy trì quyền lực và sức ảnh hưởng. Ấy vậy mà Tư Sang vẫn lên báo trăn trở về thời cuộc, là "Cần loại bỏ những kẻ cơ hội" mà theo ông Tư là do “giới thiệu cán bộ không đủ phẩm chất và năng lực nhưng là cánh hẩu, là họ hàng, là đổi chác”. Ông Tư Sang chỉ trích những kẻ mua chức, chạy quyền, hám sắc, sa đọa nhục dục, đê hèn tráo trở, nhưng ông hình như quên, ông cũng từng là Bí thư Tp. HCM, kinh qua Ban kinh tế TW, rồi đỉnh cao là Chủ tịch nước. Có bao giờ ông tự vấn lại, trong cái hỗn loạn của đội ngũ cán bộ Tp. Hồ Chí Minh hiện nay, trong những tiếng kêu ai oán của người dân Thủ Thiêm, có phải là phần lớn trách nhiệm và tàn dư của ông gây ra hay không? Và ông có quên những tố cáo của Võ Thị Thu Hồng bị ông hấp diêm hay không? Rồi ông Tư Sang có quên, cậu quý tử Sơn Nhớt tốt nghiệp “vớt” Bách Khoa năm 2008, tiêu tiền như nước. Ngoài tiền chi cho sex và tiêu vặt hàng tháng lên đến vài chục ngàn USD, Sơn còn có tiền để trả tiền học phí đắt đỏ học Quản lý Khách sạn ở Anh 2 năm lên đến 300.000 USD, sở hữu mấy căn hộ penhouse hàng trăm tỷ đồng. Rồi cả cái công ty Tấn Tấn Phát đứng tên cô con dâu kia nữa. Tiền đó ở đâu ra, chẳng lẽ tiền từ lương của Cựu Ủy viên Bộ Chính Trị, chứ không phải là ông đào được mỏ vàng ở sân sau Johnathan Hạnh Nguyễn và biết bao sân sau khác? Ông Tư Sang dùng quyền lực và vị thế chính trị của mình, chống lưng cho Johnathan Hạnh Nguyễn lợi dụng để kinh doanh hàng giả, hàng nhái, trốn thuế, rửa tiền, chuyển giá,.... thao túng cả nền kinh tế Việt Nam, cướp đoạt biết bao mảnh đất vàng, biết bao tài sản của nhà nước, để lại vô vàn máu và nước mắt lầm than đau khổ cho nhân dân. Đó là hành vi bất chấp pháp luật, phá vỡ những giá trị đạo đức và nền tảng luật pháp, lũng đoạn chính trị, âm mưu “phe nhóm”, để can dự chính trường quốc gia. Như vậy mà ông vẫn còn nói những điều lý tưởng cao cả, nhân nghĩa được hay sao? 11.09.2019 Đinh Ngọc danlambaovn.blogspot.com Link: https://danlambaovn.blogspot.com/2019/09/con-uong-rua-tien-cua-cuu-chu-tich-nuoc.html Đọc thêm: - Màn kịch bẩn thỉu của Johnathan Hạnh Nguyễn và Út Trọc chiếm đoạt Cảng hàng không Quốc tế Cam Ranh: https://www.minds.com/newsfeed/1018085713135976448?referrer=HoangVanLam - BỐ GIÀ MAFIA KINH TẾ JOHNATHAN HẠNH NGUYỄN - SÂN SAU CỦA QUAN CHỨC CẤP CAO - TRỐN THUẾ, RỬA TIỀN VÀ CHIẾM ĐOẠT HÀNG NGÀN TỶ: https://www.minds.com/newsfeed/1016972765731753984?referrer=HoangVanLam - Mafia Johnathan Hạnh Nguyễn cùng lãnh đạo ACV móc nối chiếm đoạt Sân bay Tân Sơn Nhất, Cam Ranh: https://www.minds.com/newsfeed/1017380726114013184?referrer=HoangVanLam - MAFIA JOHNATHAN HẠNH NGUYỄN VÀ CON ĐƯỜNG RỬA TIỀN CHO GIA TỘC TRƯƠNG TẤN SANG: https://www.minds.com/newsfeed/1018400698606989312?referrer=HoangVanLam - ĐÁNG THƯƠNG HƠN LÀ BUỒN CƯỜI: https://www.minds.com/newsfeed/1018865021263122432?referrer=HoangVanLam - Nhân dân còn lại gì khi quan chức cùng Mafia tư bản thân hữu phá hoại đất nước?: https://www.minds.com/newsfeed/1019240750372700160?referrer=HoangVanLam
24 views ·
Học giả Trung Quốc phê phán chủ trương ‘đường 9 đoạn’ Lời người dịch: Dưới đây là bài viết của học giả Lý Lệnh Hoa (李令华, Li Linghua, sinh 1946, tốt nghiệp Học viện Hải dương Sơn Đông, nay là Nghiên cứu viên Trung tâm Thông tin Cục Hải dương Nhà nước Trung Quốc). Ông từng viết nhiều bài phê phán các sai lầm của TQ trong việc giải quyết tranh chấp về biển đảo với các nước xung quanh. Nguyên văn tiêu đề là “Kiên trì ‘Đường 9 Đoạn’, việc vạch ranh giới biển Nam Hải sẽ đi vào con đường bế tắc”. Phán quyết ngày 12/7/2016 của Tòa Trọng tài Biển Đông[1] sau khi công bố đã được dư luận nước ngoài và Trung Quốc quan tâm. Chính phủ Trung Quốc đã nhiều lần tỏ ý không tiếp thu, không tham gia, không thừa nhận vụ trọng tài Biển Đông do Philippines đưa ra. Tòa Trọng tài phán quyết rằng “Đường 9 Đoạn” ở Biển Đông không phù hợp luật quốc tế. Điều đó khiến mọi người nhớ lại một câu nói sinh thời của cố Cục trưởng Cục Hải dương Nhà nước Trung Quốc La Ngọc Như: “Việc vạch ranh giới biển của Trung Quốc không được vạch đến tận cửa nhà người ta”. Gợi ý này của ông đều thích hợp với việc vạch ranh giới biển tại Biển Đông cũng như biển Hoa Đông.[2] “Đường 9 Đoạn” quả thực đã mở rộng đến tận cửa nhà người khác, chiếm 85% toàn bộ vùng biển của Biển Đông, lại là một đường ảo [nguyên văn hư tuyến], thảo nào Philippines đưa việc đó ra kiện Trung Quốc. Có bản đồ [của Trung Quốc] vẽ “Đường 9 Đoạn” cách bờ biển lục địa Việt Nam khoảng 50 hải lý, cách đảo Lý Sơn trên bờ biển Việt Nam 36 hải lý; cách đảo Pulau Sekatung gần Indonesia nhất 75 hải lý; cách bờ biển Kalimantan của Malaysia 24 hải lý; cách bờ biển Brunei khoảng 30 hải lý; cách đảo Balabac ở Đông Nam Philippines 35 hải lý, cách đảo Y’ Ami ở cực Bắc eo biển Luzon của Philippines 26 hải lý. Như vậy tức là nói phạm vi của “Đường 9 Đoạn” do Trung Quốc chủ trương đã xuất hiện sự chồng lấn [nguyên văn trùng điệp] trên diện tích lớn với biên giới vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của các quốc gia khác ở duyên hải Biển Đông. Nguyên tắc vạch biên giới biển được áp dụng rộng rãi trên quốc tế hiện nay dựa trên cơ sở trạng thái địa lý học bờ biển, gồm cấu hình bờ biển và chiều dài bờ biển. Khi thực hành vạch ranh giới biển, Trung Quốc không thể không tuân thủ nguyên tắc đó. Do kiên trì “Đường 9 Đoạn”, việc vạch ranh giới biển Trung Quốc tất nhiên đi vào con đường bế tắc [nguyên văn tuyệt lộ]. Trên vấn đề chủ quyền đảo ở Biển Đông, Trung Quốc không chỉ có tranh chấp với Philippines. Để giải quyết vấn đề này, các bên đều cần thống nhất nhận thức với nhau. Trong việc vạch ranh giới biển, cuộc tranh chấp giữa Trung Quốc với các nước yêu sách chủ quyền như Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Indonesia có tính chung. Trung Quốc kiên trì “Đường 9 Đoạn” (đường đứt khúc) có tính lịch sử nhưng các nước kia thì chủ trương vạch ranh giới biển căn cứ vào các Điều 74 và 83 trong “Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật biển [UNCLOS], theo đó quy định các nước ven biển được hưởng vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa. Trong thời gian dài qua, hai bên giữ lập trường đối lập nhau. Đàm phán chỉ là chuyện tầm phào, lãng phí thời gian và tiền bạc nhà nước. Do tồn tại bất đồng về lãnh thổ đảo và ranh giới biển mà cuộc đàm phán vạch ranh giới biển bên ngoài cửa khẩu vịnh Bắc bộ giữa Trung Quốc với Việt Nam đã kéo dài hơn 10 năm.[3] Vì hai bên không chịu nhượng bộ, cho tới nay đàm phán không có bất kỳ tiến triển nào, khiến mọi người rất lấy làm tiếc. Muốn Biển Đông trở thành biển hòa bình, hợp tác và hữu nghị, các bên cần bình tĩnh lại, cùng nhau tiến lên, xem xét các vấn đề một cách toàn diện. Tất cả các bên tranh chấp nên trao đổi rộng rãi với nhau, hiểu biết lẫn nhau. Nên đề xướng kết hợp đàm phán song phương và nhiều bên để giải quyết tranh chấp. Đây cũng là nhu cầu thực tế bố cục toàn diện trong việc giải quyết vấn đề lãnh thổ và vạch đường ranh giới biển ở Biển Đông. Trung Quốc không thể chỉ áp dụng thế “tấn công” với một, hai quốc gia. Trong giải quyết tranh chấp Biển Đông mà chỉ áp dụng đàm phán song phương thì e rằng ngay cả các học sinh trung học, tiểu học Trung Quốc cũng cho rằng đây là chuyện căn bản không thể làm được. ——————— [1] Nguyên văn chữ Hán là Nam Hải; Việt Nam gọi là Biển Đông [2] Nguyên văn chữ Hán là Đông Hải, tức vùng biển phía Đông TQ. [3] Ý nói vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam. Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành Nguyễn Hải Hoành dịch từ nguồn tiếng Trung “坚持“九段线”,南海海洋划界会走上绝路 李令华” The Observer Posted on11/09/2019 Link: http://nghiencuuquocte.org/2019/09/11/hoc-gia-trung-quoc-phe-phan-duong-9-doan/#more-31542
37 views ·

More from HoangVanLam

Chân dung anh hùng – Đại biểu Quốc hội (Bài 4) Tiếp theo bài 1: Từ truyền thông lề phải; bài 2. Đến sự thật của lịch sử và bài 3: Trả lời bài 1 và bài 2 Bài 4. Truyền thống gia đình: Cha, Mẹ Trong nội dung đơn tố cáo gởi các cơ quan chức năng: Cha của Nguyễn Văn Đông là Nguyễn Trung lừa đảo xuyên suốt 2 chế độ Việt Nam Cộng hòa và Cộng sản. Hình 4.1. Mảnh vườn cũ của vợ chồng ông Trung – bà Cầu, nay đã bán cho người khác vẫn còn để trống. Nguồn: Tác giả gửi tới I. Ông Nguyễn Trung có lừa đảo hay không? Các bạn có thể gọi điện thoại hỏi ông chủ Tập đoàn Rạng Đông: ông Nguyễn Trung ở thôn Phước Đức, xã Đức Phú, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi đã từng lừa đảo đến nỗi phải bị ở tù. Có hay không? (Yes or No). (Nếu không tiện hỏi anh Đông, các bạn có thể hỏi chị Nguyễn Thị Lan Chuyên hoặc anh Nguyễn Văn Chương, là những người bà con gần gũi, cùng quê và nắm những vị trí chủ chốt của Tập đoàn Rạng Đông) Nếu trả lời: No; các bạn xin hỏi câu thứ hai: nghe nói đại gia Nguyễn Văn Đông đã mang tiền về Ủy ban nhân dân xã Đức Phú để trả nợ cho cha là Nguyễn Trung. Có hay không? Nếu trả lời: Không; các bạn xin hỏi câu thứ ba: Nếu như có chứng cứ, nhân chứng chứng minh ông Nguyễn Trung là lừa đảo, đại gia có chấp nhận giao toàn bộ tài sản của mình cho dân Bình Thuận hay không? Nếu như anh Đông đồng ý thì chúng ta sẽ nói chuyện công khai với nhau. Tất nhiên trước đó luật sư được ủy quyền của hai bên sẽ làm việc trước. Về phần chúng tôi, nếu không chứng minh được thì chấp nhận tất cả các hình phạt của Đông đưa ra. Hình 4.2. Vị trí Google Map vườn cũ vợ chồng ông Trung – bà Cầu. Nguồn: Google map II. Huyền thoại siêu lừa Khi nhận đơn của nhiều người tố cáo ông Nguyễn Trung lừa đảo, chúng tôi tiến hành điều tra, tìm hiểu. Nếu nói “bần cùng sinh đạo tặc” thì hoàn toàn không đúng với trường hợp ông Nguyễn Trung, bởi vì so với bao nhiêu gia đình khác thì nhà ông Trung khá hơn, bà Cầu (vợ ông Trung) buôn bán từ thời bao cấp, nên gia đình không phụ thuộc nhiều vào công điểm hợp tác xã. Phân tích tâm lý tội phạm thì ông Nguyễn Trung có phần ngây ngô như “Chú Cuội”, có phần láu cá, giễu cợt như “Trạng Quỳnh”, thậm chí người đã bị lừa rồi lại tiếp tục bị lừa nữa. Lừa từ người lái đò vài xu lẻ, lừa luôn anh chị giang hồ, đến mức lừa cả … công an thì mới nói là kính nể. Ngay cả cán bộ xã Đức Phú những lúc rãnh rỗi, trà thuốc lai rai ngồi kể chuyện Nguyễn Trung cũng giết được khối thời gian hành chính, chuyện kể qua nhiều lần được thêm mắm muối gia vị trở thành giai thoại. Có thời gian tôi sẽ kể các bạn nghe, còn phần này tôi chỉ kể những quả lừa có liên quan đến vị anh hùng – nhân vật chính của chúng ta (4.1). III. Ở tù thời Việt Nam Cộng hòa Ông Nguyễn Trung thuộc nhóm người có học so với thế hệ cùng trang lứa, ông cũng dạy trường làng cho con em ở nông thôn. Đến lúc chiến tranh ác liệt quá, Đức Phú là vùng Việt Cộng kiểm soát, đa số dân tản cư xuống thị trấn; một phần ở lại “bám trụ”. Gia đình ông Trung đi tản cư xuống thôn Tư (thị trấn Mộ Đức ngày nay); bà Cầu mở quán buôn bán nhỏ. Ông Trung đang trong độ tuổi quân dịch (nay gọi là tuổi nghĩa vụ quân sự). Kể ra với trình độ, năng lực của mình thì ông Trung có thể tham gia đào tạo để trở thành sỹ quan. Nhưng ông Trung đăng ký làm lính ma (lính ảo), nói nôm na là hồi đó có tình trạng ghi khống danh sách lính để chỉ huy nhận khoản lương này. Quân đội Việt Nam cộng Hòa thua Việt Cộng có nhiều nguyên nhân, trong đó có tham nhũng trầm trọng. Sỹ quan tham nhũng phần sỹ quan liên quan trực tiếp tới người lính; tướng lĩnh tham nhũng kiểu tướng lĩnh là những cú áp phe, buôn lậu, tái thiết thông qua các bà vợ hoặc đệ tử. Ông Trung chạy được làm chân đệ tử cho ê kíp các ông Trung tướng Nguyễn Chánh Thi, Trung tướng Nguyễn Đại Toàn tư lệnh Vùng 1 VNCH (gồm các tỉnh: Quảng Trị, Thừa Thiên, Quảng Nam, Quảng Tín, Quảng Ngãi và thành phố Đà Nẵng), ông Tôn Thất Thâm – Biện lý, Phó quận trưởng Mộ Đức, … Ông Nguyễn Trung mang cấp bậc Trung sĩ nhất không nhận lương, nhưng được cấp sự vụ lịnh thường xuyên (dạng giấy công lệnh thời bao cấp) trên danh nghĩa là đi truy nã đào binh (lính đào ngũ) để làm dịch vụ sân sau cho các sếp. Chúng tôi xin kể một số dịch vụ của ông Trung tham gia thực hiện giai đoạn này: – Chạy giải ngũ: một số người đi lính thấy cảnh chết chóc sợ quá tìm cách giải ngũ (cách mạng gọi là phục viên), tìm các lý do như tự thương nhẹ, sức khỏe kém, bệnh tật, … được lập hồ sơ và thanh toán cho một lần. – Chạy tuổi căn cước (nay là chứng minh nhân dân): những gia đình có con trai vừa tới tuổi quân dịch tìm cách khai nhỏ một vài tuổi để mang ra đường quân cảnh có hỏi giấy tờ bắt lính thì đưa ra là chưa đủ tuổi. Nhiều gia đình “chạy” đến mức 3 anh trai cuối cùng nhỏ tuổi hơn em gái út. – Chạy gia cảnh: có loại thì chạy con một để miễn quân dịch, có loại thì chạy đông con để nhận tiền gia cảnh. Đi lính hồi đó, ngoài lương theo cấp bậc thì còn được nhận tiền gia cảnh tính theo đầu người, bảo đảm một người đi lính nuôi cả gia đình. Ngoài ra còn các dịch vụ khác như chạy lính ảo, lính kẻng (lính văn phòng), … Các chuyện tham nhũng, chạy chọt như nói trên gần như công khai, người dân biết, chính quyền biết, quân đội biết; nhưng hiếm khi thanh tra, trừ khi hậu quả để lại nghiêm trọng. Người đi thanh tra cũng sẽ gặp nguy hiểm, nhiều khi phải vào vùng kiểm soát của Việt Cộng để điều tra, không khéo bị bùm cho phát rồi đổ cho du kích bắn tỉa hoặc ném lựu đạn là xong. Thanh tra quân đội chẳng dại gì tìm vào chỗ chết, thôi thì chia phần lại là OK. Những người làm dịch vụ này nếu có lỡ bị phát hiện thì sẽ được các Sếp bề trên đỡ cho một phần, có thể nhận một hình thức kỷ luật như “khiển trách” nào đó. Cùng lắm thì “nhảy núi, trở về với cách mạng”, còn vợ con vẫn cứ sống bình thường ở các khu định cư. Hồi đó ai làm nấy chịu, không có chuyện liên quan tới gia đình nặng nề như sau này. Có những câu chuyện thật như hài khó tin, đồng thời làm công cụ tuyên truyền của phe đối lập (4.1). Ông Nguyễn Trung làm những dịch vụ như vậy, tiền đưa cho vợ quản lý lo nuôi con và làm vốn đi buôn, tích lũy mua vàng. – Buôn lậu: nhiều người nói ông Nguyễn Trung buôn lậu thì chưa hẵn đúng, với cấp bậc Trung sĩ nhất thì không có cửa để tham gia những áp phe lớn. Thời đó, rút ruột hàng viện trợ, tái thiết chiến sự, nhu yếu phẩm của quân đội phải cỡ sỹ quan trở lên. Vợ chồng ông Trung biết đường môi giới, đưa ra thị trường tiêu thụ công khai để kiếm hoa hồng ở khu vực các quận Mộ Đức, Tư Nghĩa. Còn để buôn lậu xuyên vùng, xuyên quốc gia phải cỡ cấp tướng lĩnh mới vượt qua được kiểm soát ngặt nghèo thời chiến. Cứ nghĩ là có những cái ô vững chắc sẽ không sao, nhưng ông Nguyễn Trung bị bắt vì nguyên nhân lãng xẹt. Trong số các dịch vụ ông Trung thực hiện có liên quan đến Việt Cộng, an ninh quân đội Vùng 2 điều tra và bắt đưa đi, các ông tướng Vùng 1 không đỡ được; chấp nhận bị bắt giam rồi lo chạy ra sau (4.2). Sau ngày giải phóng mới thấy, có một số người ông Trung “giúp đỡ” trở thành người của cách mạng (4.1). Nhưng tất cả sự “giúp đỡ” đều quy ra vàng trả trước sòng phẳng, đúng nghĩa kinh tế thị trường. Nói ông Nguyễn Trung có công với cách mạng thì không ai thừa nhận, ngay cả những người bà con của Nguyễn Văn Đông sau ngày giải phóng nắm chính quyền xã Đức Phú. Nhưng, nói ông Nguyễn Trung có công góp phần làm sụp đổ chính quyền Việt Nam Cộng hòa là hoàn toàn chính xác. IV. Ở tù thời cách mạng Nhờ được ở tù thời Việt Nam Cộng hòa, sau đó ra tù thì Quảng Ngãi giải phóng và thêm một ít quan hệ mà ông Nguyễn Trung không phải đi học tập cải tạo như những người là “ngụy quân, ngụy quyền” khác. Nhưng đến năm 1977 ông Nguyễn Trung bị Công an Quy Nhơn bắt vì tội lừa đảo và tội bán thuốc phiện. Đến 1978 chuyển giam trại 1 Kim Sơn, tỉnh Nghĩa Bình nay là Bình Định. Giai đoạn này đất nước bắt đầu khó khăn, chính sách hợp tác xã nông nghiệp, hợp tác xã mua bán được thực hiện. Hàng hóa thiếu thốn, trong đó xi măng là mặt hàng rất khan hiếm, có tiền cũng chưa chắc mua được. Trại giam Kim Sơn đóng ở xã Ân Nghĩa, huyện Hoài Ân tỉnh Bình Định, là trại giam của Bộ Công an, đa số là tội phạm của Nghĩa Bình (2 tỉnh Quảng Ngãi và Bình Định nhập lại), có nhu cầu xây dựng rất lớn, nhưng xe măng, sắt thép cấp theo chế độ bao cấp lại quá ít. Ban giám thị trại giam tìm nguồn cung không ra. Ông Nguyễn Trung đề xuất với Ban giám thị trại là có thân quen với một số hiệu buôn ở Đà Nẵng; họ đã trữ với số lượng lớn xi măng, sắt thép từ trước giải phóng, nếu quen biết thì đến mua lại được. Vậy là Ban giám thị cử người mang tiến đi cùng ông Trung mua xi măng, sắt thép về cho Trại. Ra ngoài, ông Trung lừa lấy tiền trốn mất. Sau vụ này một số công an bị kỷ luật, trong đó có cả đồng hương của ông Trung. Trại giam Kim Sơn vừa bị lừa tiền, vừa để phạm nhân trốn trại nên huy động tối đa lực lượng cùng với Công an Nghĩa Bình tìm được ông Trung trốn ở nhà em gái ở đường Nguyễn Thái Học thành phố Qui Nhơn. Ban giám thị trại giam kỷ luật ông Trung hơn hai năm nhốt trong ô. Đến năm 1983 được anh ruột là Nguyễn Giao bảo lãnh cho ông Nguyễn Trung ra trại. Cũng vì bảo lãnh cho em trai, ông Nguyễn Giao đã khiếu nại một số sai phạm của trại giam nên cũng bị kỷ luật khai trừ Đảng. Sau này ông Nguyễn Giao làm cho Nguyễn Văn Đông với vai trò công đoàn. Vụ lừa tiền công an, trốn trại giam của ông Nguyễn Trung được phổ biến trong nội bộ để rút kinh nghiệm. Sau này ngay chính ông Trung cũng kể lại với bạn bè như một chiến công điển hình, đưa ra dư luận thêm những tình tiết ly kỳ nữa thành câu chuyện khá hấp dẫn. V. Người Mẹ tần tảo Cũng nói qua về bà Lê Thị Cầu mẹ của Nguyễn Văn Đông, tuy là phụ nữ sinh ra ở nông thôn nhưng bà Cầu là người có tố chất kinh doanh. Bà nhìn thấy cơ hội kiếm tiền rất nhanh bất kể thời thế nào, cùng với khả năng chịu khó của người nông dân nên bà kinh doanh tương đối thành công. Trong giai đoạn chiến tranh, cả gia đình tản cư, bà không như người khác là dùng tiền đầu tư mua nhà cửa, gởi tiền ngân hàng, gom hàng đầu cơ. Ngoài một lượng tiền mặt vừa đủ để kinh doanh hàng ngày, số còn lại bà mua vàng giấu kín. Chính vì vậy mà sau giải phóng bà giữ được toàn tài sản, còn nhiều gia đình mất sạch. Cái gì mua đi bán lại có lời là bà buôn. Nghe có người kể: một trong những mặt hàng bà đi buôn là thuốc tây, bà mua gom thuốc tây đem về nông thôn bán cho bạn hàng quen. Có khi số thuốc tây này được chuyển lên núi cho Việt Cộng, cho nên sau này bà được ghi nhận là giúp đỡ cách mạng. Mặc dù lúc đó bà chỉ bán cho người trả đủ tiền. Khi ông Nguyễn Trung bị bắt ở tù (khoảng 1972-1973), bà Cầu hùn với ông Tám lái xe mua một chiếc lambro để đi buôn. Hai người đi dạo các chợ nhỏ ở quê thu mua sản phẩm nông nghiệp sau đó chở về chợ lớn ở thị trấn bỏ mối khu vực quận Tư Nghĩa, Mộ Đức. Việc buôn bán phải đi sớm về khuya, có khi phải vào vùng Việt Cộng kiểm soát. Một thời gian thì bị ông Trưởng cuộc cảnh sát Tư Hiền (Sông Vệ) bắt đem về quận Tư Nghĩa buộc hai người phải bán xe không được đi buôn nữa. Bà Cầu và ông Tám thù, thuê một dân vệ canh lúc ông Trưởng cuộc cảnh sát từ Tư Nghĩa vào Mộ Đức ném lựu đạn ám sát nhưng ông không chết, còn tên dân vệ bỏ chạy dọc theo đường quốc lộ không chịu dừng lại nên bị bắn chết. Vụ này có một số ít người biết, nghe đâu cũng kể công với cách mạng (?). Lúc đó Đông khoảng 10 tuổi, mang mối thù ông Trưởng cuộc cảnh sát đã triệt đường làm ăn của mẹ, thề trả thù cho bằng được. Đằng sau câu chuyện này vẫn còn nhiều uẩn khúc, những người trong cuộc đã lên tiếng trước khi từ giả cõi đời. Hy vọng thông tin chi tiết sẽ chuyển đến anh em Nguyễn Văn Đông, Nguyễn Văn Chương để hiểu ra bản chất vấn đề mà xóa bỏ hận thù. VI. Sự ngộ nhận của hai bên “đỏ-vàng” Cả hai lần ở tù của ông Nguyễn Trung cha của Nguyễn Văn Đông, đến nay đã được cơ quan chức năng làm rõ, nhưng không công bố, dù sao chuyện đã quá cũ rồi. Tuy nhiên vì nhiều nguyên nhân, mục đích khác nhau thông tin ở tù của ông Nguyễn Trung không đầy đủ dẫn đến sự ngộ nhận của cả hai bên “cờ vàng, cờ đỏ”. Bên “cờ đỏ” chỉ cần thông tin ông Nguyễn Trung có ủng hộ cách mạng nên bị An ninh quân đội Việt Nam Cộng hòa bắt, vậy là tốt cho lý lịch phong Anh hùng lao động, Đại biểu quốc hội. Còn bên “cờ vàng” chỉ biết được thông tin đại gia Nguyễn Văn Đông có cha tham gia quân đội VNCH, bị Cộng sản bỏ tù đến năm 1982. Vậy là OK. Không dân “cờ vàng” nào gây khó khăn (tẩy chay, biểu tình, …) cho hậu duệ Việt Nam Cộng hòa qua Mỹ mua hãng rượu Napa ở Napa Valley, California, USA. Phải nói ở Việt Nam, cũng có một số đại gia đầu tư qua Mỹ, chỉ có Nguyễn Văn Đông nhận trong giai đoạn đầu tư được ủng hộ của cả “cờ vàng, cờ đỏ”; ít ra là không bên nào gây khó khăn. Chuyện về mua hãng rượu ở Napa Valley và những người Việt ở Mỹ nói về Nguyễn Văn Đông qua từng giai đoạn như thế nào sẽ có những bài viết riêng ở phần sau. _____ Ghi chú (4.1) Vì khuôn khổ bài báo cho thể viết dài, sau loạt bài báo này chúng tôi sẽ bổ sung thông tin chi tiết để hoàn thiện cho quyển sách cùng tên xuất bản online. (4.2) Trong thời gian điều tra, ông Nguyễn Trung vẫn có cơ hội để trốn hoặc nhảy núi, tuy nhiên ông Nguyễn Trung không thể “trở về với cách mạng” vì cái lý lịch nghiệt ngã: cha bị Việt Minh xử tử (xem lại Bài 3). (Còn tiếp …) Bình Thuận Minh Bạch 8-9-2019 Bởi AdminTD - 08/09/2019 Link: https://baotiengdan.com/2019/09/08/chan-dung-anh-hung-dai-bieu-quoc-hoi-bai-4/ - Bài 1: https://www.minds.com/newsfeed/1015867099847045120?referrer=HoangVanLam - Bài 2: https://www.minds.com/newsfeed/1015867522765373440?referrer=HoangVanLam - Bài 3: https://www.minds.com/newsfeed/1016510756642373632?referrer=HoangVanLam - Bài 4: https://www.minds.com/newsfeed/1018631938132463616?referrer=HoangVanLam - Bài 5: https://www.minds.com/newsfeed/1018632509991657472?referrer=HoangVanLam - Bài 6: https://www.minds.com/newsfeed/1019566725942181888?referrer=HoangVanLam - Bài 7: https://www.minds.com/newsfeed/1020646461764562944?referrer=HoangVanLam
23 views ·
Con đường rửa tiền của cựu Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang và gia tộc Đinh Ngọc - Trương Tấn Sang dùng quyền lực và vị thế chính trị của mình, chống lưng cho Johnathan Hạnh Nguyễn lợi dụng để kinh doanh hàng giả, hàng nhái, trốn thuế, rửa tiền, chuyển giá,.... thao túng cả nền kinh tế Việt Nam, cướp đoạt biết bao mảnh đất vàng, biết bao tài sản của nhà nước, để lại vô vàn máu và nước mắt lầm than đau khổ cho nhân dân. Đó là hành vi bất chấp pháp luật, phá vỡ những giá trị đạo đức và nền tảng luật pháp, lũng đoạn chính trị, âm mưu “phe nhóm”, để can dự chính trường quốc gia. * Dư luận đã từng choáng váng về những cái tên như Vũ Nhôm, Út Trọc, khi cả 2 đều ở những địa vị xã hội khiêm tốn, nhưng lại thao túng, thậm chí kiểm soát được hàng loạt quan chức cấp cao của Nhà nước, lũng đoạn nền kinh tế, chiếm đoạt hàng trăm ngàn m2 đất vàng của nhà nước bỏ vào túi riêng. Vũ Nhôm từng chỉ thẳng mặt ông Huỳnh Đức Thơ, Tp Đà Nẵng mà gằn giọng “Tao đưa mày lên được thì cũng đưa mày xuống được”. Đó là khởi đầu cho cơn gió tanh mưa máu sau này mà hàng loạt tướng tá, sao vạch huân huy chương lừng lẫy, chức tước quyền uy tột đỉnh, đã phải lẽo đẽo theo Vũ cúi gằm mặt trước vành móng ngựa. Còn Út Trọc, kẻ chưa học hết lớp 12 nhưng lại có 1 biệt danh khiến nhiều quan chức, và các đại gia phải sợ hãi, “Út Bộ trưởng”, vì bất kỳ ai muốn gặp được Bộ trưởng một số Bộ thì tìm đến Út là sẽ có đường đi. Chuyện rằng, có lần nhà Út có giỗ, những người có mặt đều “thót tim” khi thấy xuất hiện hai quan chức Bộ Chính trị. Việc doanh nghiệp dùng tiền để mua chuộc, câu kết ăn chia với những kẻ có chức quyền là chuyện không hiếm. Tiền bạc và quyền lực đã gắn “nhóm lợi ích” trở thành công cụ và “chống lưng” nhau. Quan chức nhỏ bảo kê doanh nghiệp nhỏ, quan chức lớn bảo kê doanh nghiệp lớn. Còn trùm mafia kinh tế số 1 Việt Nam Johnathan Hạnh Nguyễn thì ai bảo kê? Xin thưa đó là Cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang? Johnathan Hạnh Nguyễn móc nối với Trương Tấn Sang thông qua cậu quý tử ăn chơi phá phách khét tiếng của Tư Sang là Trương Tấn Sơn (biệt danh Sơn Nhớt) từ hồi ông Sang đương nhiệm Chủ tịch UBND Tp. Hồ Chí Minh. Một Việt kiều có vốn đầu tư lớn mon men về Việt Nam đã thu hút sự chú ý của một người lọc lõi như Tư Sang. Một trong những mối quan hệ “máu thịt” của Johnathan Hạnh Nguyễn với Tư Sang đó là việc dùng tiền cướp được từ các dự án, rót vào công ty Tấn Tấn Phát để giúp cậu quý tử Trương Tấn Sơn có chỗ làm ăn, do Thiều Ngọc Huyền (vợ Trương Tấn Sơn) đứng tên làm giám đốc, còn Johnathan Hạnh Nguyễn sở hữu 50% cổ phần. Image: Quý tử Trương Tấn Sơn và con dâu Thiều Ngọc Huyền của Trương Tấn Sang Công ty Tấn Tấn Phát có địa chỉ tại Lầu 3, 161 Đồng Khởi - P. Bến Nghé - Quận 1, địa chỉ cũ là: 60 Thạch Thị Thanh, P. Tân Định, Quận 1, TP. Hồ Chí Minh (nhà riêng của ông Trương Tấn Sang). Mã số thuế: 0311657285. Giấy phép đăng ký kinh doanh 0311657285 cấp ngày 22-03-2012. Ngành nghề kinh doanh chính: Bán lẻ hàng may mặc, giày dép, hàng da và giả da trong các cửa hàng chuyên doanh, một lĩnh vực mà Johnathan Hạnh Nguyễn đang độc chiếm trên toàn quốc. Nếu so sánh với GateWay của liên minh tiểu thư nhà Bảy Phúc, Văn Vệ đang cuống cuồng chi tiền bịt miệng vụ đưa bé chết trong trường, thì vợ chồng Sơn Nhớt, Thiều Ngọc Huyền chỉ móc nối với sân sau kinh tế, mối lái làm ăn của bố chồng, xem ra khôn ngoan, cáo già hơn. Chả phải cổ nhân đã dạy, hổ phụ ắt sinh hổ tử, cha thanh liêm ắt sanh con chuẩn mực đó hay sao. Thế nhưng đây lại không chỉ đơn giản như vậy. Bởi những kẻ bất tài chỉ biết tiệc tùng ăn chơi phá phách, nghiện ngập hút chích như Sơn Nhớt cùng vợ thì biết gì mà làm ăn với chả kinh doanh. Tất cả chỉ tuân theo sự sắp đặt của Johnathan Hạnh Nguyễn và tiền thì cứ thế rót về. Trong báo cáo kinh doanh của Tập đoàn Liên Thái Bình Dương (IPPG), thì Tấn Tấn Phát được liệt kê trong nhóm “công ty có quan hệ mật thiết”. Sở dĩ có chuyện này, bởi vì không chỉ là công ty của con cái nhà Tư Sang, mà thực chất Tấn Tấn Phát là nơi nhập lậu hàng hóa rẻ mạt, kém chất lượng từ Trung Quốc về, sau đó thay đổi thành nhãn hiệu “cao cấp” bán chui trong các cửa hàng sang trọng, hàng hiệu thuộc hệ thống IPPG ở khắp các sân bay trong cả nước của Johnathan Hạnh Nguyễn. Cả ở một nơi mà khi ông Tư Sang mới lên Chủ tịch nước, Johanthan đã dựa hơi Bắc Tiến và độc chiếm đó là Tràng Tiền Plaza, một trung tâm “vương giả” bậc nhất Hà Nội. Các vị trí đẹp nhất của trung tâm đã phủ kín của một loạt thương hiệu đình đám như Burberry, Cartier, Dior, Lancôme, Louis Vuitton... nhưng thực chất ruột lại toàn là hàng Tàu. Cũng giống như Đặng Văn Thành, Trương Mỹ Lan, Ba Vui, Khoa Keangnam, Hùng Anh - Techcombank, Hiền “mít”, Tiền “còi”, Nhơn Novaland, Dũng Tân Hoàng Minh và một số kẻ đã bị bắt như Nguyễn Đức Kiên, Phạm Công Danh, Lý Xuân Hải được ông Tư Sang chống lưng, nhưng khác ở chỗ Johnathan Hạnh Nguyễn là Việt Kiều, mang quốc tịch Mỹ, đầu óc cáo già lão luyện, lại có đóng góp ăn chia cổ phần với quý tử của Tư Sang. Có thế lực chống lưng lớn như vậy, cho nên pháp luật không sờ được tới Johnathan. Chính ông Sang đã dùng quyền lực chính trị nâng đỡ, ném mảng kinh doanh dịch vụ tại sân bay Tân Sơn Nhất lọt vào tay Johnathan Hạnh Nguyễn, và Johnathan từng bước được Tư Sang “bồi dưỡng” trở thành ông trùm mafia, sân sau kinh tế, cướp của nhân dân để vung tiền song hành cho con đường leo lên làm Bí thư Thành ủy, rồi đạp mọi kỷ luật để làm Chủ tịch nước của Tư Sang. Đây cũng là vỏ bọc hoàn hảo cho liên minh Tư Sang và Johnathan Hạnh Nguyễn rửa hàng ngàn tỷ đồng tiền tham nhũng của Tư Sang khi còn đương chức và tiền từ việc kinh doanh bất hợp pháp, lừa đảo, trốn thuế, của Johnathan Hạnh Nguyễn. Chả thế mà khi Tư Sang vừa nghỉ hưu, để trả cái ơn mưa móc và tâng bốc cho cái thói ưa nịnh của Tư Sang, tháng 4/2017, Johnathan Hạnh Nguyễn vung tiền tài trợ hàng chục tỷ đồng để ra mắt cuốn sách “Vị thế Việt Nam”, cùng 1 buổi lễ long trọng mà Johnathan Hạnh Nguyễn xuất hiện như 1 mạnh thường quân. Cuốn sách nói về các chuyến công du quốc tế của Trương Tấn Sang lúc còn làm Chủ tịch nước, một cuốn sách có hình thức công phu nhưng nội dung nhạt nhẽo, bởi ai cũng biết thời Tư Sang làm Chủ tịch nước chẳng quan hệ với quốc gia nào cho ra hồn. Việc lập ra Tấn Tấn Phát đứng tên cô con dâu, mới thể hiện đúng đắn tầm nhìn xa trông rộng của 1 cựu nguyên thủ quốc gia như ông Tư Sang. Nhờ vậy nên tận khi về vườn rồi, Tư Sang mới thừa mứa tiền để vẫn còn đi đây đi đó, chỉ trỏ, trăn trở này trăn trở nọ, hòng duy trì quyền lực và sức ảnh hưởng. Ấy vậy mà Tư Sang vẫn lên báo trăn trở về thời cuộc, là "Cần loại bỏ những kẻ cơ hội" mà theo ông Tư là do “giới thiệu cán bộ không đủ phẩm chất và năng lực nhưng là cánh hẩu, là họ hàng, là đổi chác”. Ông Tư Sang chỉ trích những kẻ mua chức, chạy quyền, hám sắc, sa đọa nhục dục, đê hèn tráo trở, nhưng ông hình như quên, ông cũng từng là Bí thư Tp. HCM, kinh qua Ban kinh tế TW, rồi đỉnh cao là Chủ tịch nước. Có bao giờ ông tự vấn lại, trong cái hỗn loạn của đội ngũ cán bộ Tp. Hồ Chí Minh hiện nay, trong những tiếng kêu ai oán của người dân Thủ Thiêm, có phải là phần lớn trách nhiệm và tàn dư của ông gây ra hay không? Và ông có quên những tố cáo của Võ Thị Thu Hồng bị ông hấp diêm hay không? Rồi ông Tư Sang có quên, cậu quý tử Sơn Nhớt tốt nghiệp “vớt” Bách Khoa năm 2008, tiêu tiền như nước. Ngoài tiền chi cho sex và tiêu vặt hàng tháng lên đến vài chục ngàn USD, Sơn còn có tiền để trả tiền học phí đắt đỏ học Quản lý Khách sạn ở Anh 2 năm lên đến 300.000 USD, sở hữu mấy căn hộ penhouse hàng trăm tỷ đồng. Rồi cả cái công ty Tấn Tấn Phát đứng tên cô con dâu kia nữa. Tiền đó ở đâu ra, chẳng lẽ tiền từ lương của Cựu Ủy viên Bộ Chính Trị, chứ không phải là ông đào được mỏ vàng ở sân sau Johnathan Hạnh Nguyễn và biết bao sân sau khác? Ông Tư Sang dùng quyền lực và vị thế chính trị của mình, chống lưng cho Johnathan Hạnh Nguyễn lợi dụng để kinh doanh hàng giả, hàng nhái, trốn thuế, rửa tiền, chuyển giá,.... thao túng cả nền kinh tế Việt Nam, cướp đoạt biết bao mảnh đất vàng, biết bao tài sản của nhà nước, để lại vô vàn máu và nước mắt lầm than đau khổ cho nhân dân. Đó là hành vi bất chấp pháp luật, phá vỡ những giá trị đạo đức và nền tảng luật pháp, lũng đoạn chính trị, âm mưu “phe nhóm”, để can dự chính trường quốc gia. Như vậy mà ông vẫn còn nói những điều lý tưởng cao cả, nhân nghĩa được hay sao? 11.09.2019 Đinh Ngọc danlambaovn.blogspot.com Link: https://danlambaovn.blogspot.com/2019/09/con-uong-rua-tien-cua-cuu-chu-tich-nuoc.html Đọc thêm: - Màn kịch bẩn thỉu của Johnathan Hạnh Nguyễn và Út Trọc chiếm đoạt Cảng hàng không Quốc tế Cam Ranh: https://www.minds.com/newsfeed/1018085713135976448?referrer=HoangVanLam - BỐ GIÀ MAFIA KINH TẾ JOHNATHAN HẠNH NGUYỄN - SÂN SAU CỦA QUAN CHỨC CẤP CAO - TRỐN THUẾ, RỬA TIỀN VÀ CHIẾM ĐOẠT HÀNG NGÀN TỶ: https://www.minds.com/newsfeed/1016972765731753984?referrer=HoangVanLam - Mafia Johnathan Hạnh Nguyễn cùng lãnh đạo ACV móc nối chiếm đoạt Sân bay Tân Sơn Nhất, Cam Ranh: https://www.minds.com/newsfeed/1017380726114013184?referrer=HoangVanLam - MAFIA JOHNATHAN HẠNH NGUYỄN VÀ CON ĐƯỜNG RỬA TIỀN CHO GIA TỘC TRƯƠNG TẤN SANG: https://www.minds.com/newsfeed/1018400698606989312?referrer=HoangVanLam - ĐÁNG THƯƠNG HƠN LÀ BUỒN CƯỜI: https://www.minds.com/newsfeed/1018865021263122432?referrer=HoangVanLam - Nhân dân còn lại gì khi quan chức cùng Mafia tư bản thân hữu phá hoại đất nước?: https://www.minds.com/newsfeed/1019240750372700160?referrer=HoangVanLam
24 views ·
Học giả Trung Quốc phê phán chủ trương ‘đường 9 đoạn’ Lời người dịch: Dưới đây là bài viết của học giả Lý Lệnh Hoa (李令华, Li Linghua, sinh 1946, tốt nghiệp Học viện Hải dương Sơn Đông, nay là Nghiên cứu viên Trung tâm Thông tin Cục Hải dương Nhà nước Trung Quốc). Ông từng viết nhiều bài phê phán các sai lầm của TQ trong việc giải quyết tranh chấp về biển đảo với các nước xung quanh. Nguyên văn tiêu đề là “Kiên trì ‘Đường 9 Đoạn’, việc vạch ranh giới biển Nam Hải sẽ đi vào con đường bế tắc”. Phán quyết ngày 12/7/2016 của Tòa Trọng tài Biển Đông[1] sau khi công bố đã được dư luận nước ngoài và Trung Quốc quan tâm. Chính phủ Trung Quốc đã nhiều lần tỏ ý không tiếp thu, không tham gia, không thừa nhận vụ trọng tài Biển Đông do Philippines đưa ra. Tòa Trọng tài phán quyết rằng “Đường 9 Đoạn” ở Biển Đông không phù hợp luật quốc tế. Điều đó khiến mọi người nhớ lại một câu nói sinh thời của cố Cục trưởng Cục Hải dương Nhà nước Trung Quốc La Ngọc Như: “Việc vạch ranh giới biển của Trung Quốc không được vạch đến tận cửa nhà người ta”. Gợi ý này của ông đều thích hợp với việc vạch ranh giới biển tại Biển Đông cũng như biển Hoa Đông.[2] “Đường 9 Đoạn” quả thực đã mở rộng đến tận cửa nhà người khác, chiếm 85% toàn bộ vùng biển của Biển Đông, lại là một đường ảo [nguyên văn hư tuyến], thảo nào Philippines đưa việc đó ra kiện Trung Quốc. Có bản đồ [của Trung Quốc] vẽ “Đường 9 Đoạn” cách bờ biển lục địa Việt Nam khoảng 50 hải lý, cách đảo Lý Sơn trên bờ biển Việt Nam 36 hải lý; cách đảo Pulau Sekatung gần Indonesia nhất 75 hải lý; cách bờ biển Kalimantan của Malaysia 24 hải lý; cách bờ biển Brunei khoảng 30 hải lý; cách đảo Balabac ở Đông Nam Philippines 35 hải lý, cách đảo Y’ Ami ở cực Bắc eo biển Luzon của Philippines 26 hải lý. Như vậy tức là nói phạm vi của “Đường 9 Đoạn” do Trung Quốc chủ trương đã xuất hiện sự chồng lấn [nguyên văn trùng điệp] trên diện tích lớn với biên giới vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của các quốc gia khác ở duyên hải Biển Đông. Nguyên tắc vạch biên giới biển được áp dụng rộng rãi trên quốc tế hiện nay dựa trên cơ sở trạng thái địa lý học bờ biển, gồm cấu hình bờ biển và chiều dài bờ biển. Khi thực hành vạch ranh giới biển, Trung Quốc không thể không tuân thủ nguyên tắc đó. Do kiên trì “Đường 9 Đoạn”, việc vạch ranh giới biển Trung Quốc tất nhiên đi vào con đường bế tắc [nguyên văn tuyệt lộ]. Trên vấn đề chủ quyền đảo ở Biển Đông, Trung Quốc không chỉ có tranh chấp với Philippines. Để giải quyết vấn đề này, các bên đều cần thống nhất nhận thức với nhau. Trong việc vạch ranh giới biển, cuộc tranh chấp giữa Trung Quốc với các nước yêu sách chủ quyền như Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Indonesia có tính chung. Trung Quốc kiên trì “Đường 9 Đoạn” (đường đứt khúc) có tính lịch sử nhưng các nước kia thì chủ trương vạch ranh giới biển căn cứ vào các Điều 74 và 83 trong “Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật biển [UNCLOS], theo đó quy định các nước ven biển được hưởng vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa. Trong thời gian dài qua, hai bên giữ lập trường đối lập nhau. Đàm phán chỉ là chuyện tầm phào, lãng phí thời gian và tiền bạc nhà nước. Do tồn tại bất đồng về lãnh thổ đảo và ranh giới biển mà cuộc đàm phán vạch ranh giới biển bên ngoài cửa khẩu vịnh Bắc bộ giữa Trung Quốc với Việt Nam đã kéo dài hơn 10 năm.[3] Vì hai bên không chịu nhượng bộ, cho tới nay đàm phán không có bất kỳ tiến triển nào, khiến mọi người rất lấy làm tiếc. Muốn Biển Đông trở thành biển hòa bình, hợp tác và hữu nghị, các bên cần bình tĩnh lại, cùng nhau tiến lên, xem xét các vấn đề một cách toàn diện. Tất cả các bên tranh chấp nên trao đổi rộng rãi với nhau, hiểu biết lẫn nhau. Nên đề xướng kết hợp đàm phán song phương và nhiều bên để giải quyết tranh chấp. Đây cũng là nhu cầu thực tế bố cục toàn diện trong việc giải quyết vấn đề lãnh thổ và vạch đường ranh giới biển ở Biển Đông. Trung Quốc không thể chỉ áp dụng thế “tấn công” với một, hai quốc gia. Trong giải quyết tranh chấp Biển Đông mà chỉ áp dụng đàm phán song phương thì e rằng ngay cả các học sinh trung học, tiểu học Trung Quốc cũng cho rằng đây là chuyện căn bản không thể làm được. ——————— [1] Nguyên văn chữ Hán là Nam Hải; Việt Nam gọi là Biển Đông [2] Nguyên văn chữ Hán là Đông Hải, tức vùng biển phía Đông TQ. [3] Ý nói vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam. Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành Nguyễn Hải Hoành dịch từ nguồn tiếng Trung “坚持“九段线”,南海海洋划界会走上绝路 李令华” The Observer Posted on11/09/2019 Link: http://nghiencuuquocte.org/2019/09/11/hoc-gia-trung-quoc-phe-phan-duong-9-doan/#more-31542
37 views ·