Updated Converting image to text content on Top.
Cập nhật tạm dịch bảnTiếng Việt ở giửa, sau phần Tiếng Anh.
#minds #news #history #republic #of #vietnam #dauhoavietnam #vietnamconghoa #VNCH #oilfield #60s #70s
Khương Hữu Điểu
Saigon Management Magazine Oct-1974
Mr.Tran Van Khoi, the engineer that served as Head of the Vietnam Agency for Petroleum and Minerals, published the book entitled “DAU HOA VIET NAM 1970-1975,” which describes the Vietnam’s oil and gas exploration during that period.
In 1966, the CCOP (“Coordinating Committee for Offshore Prospecting in Asia”) was initiated by China, Japan, Republic of Korea and The Philippines under the auspices of ESCAP (Economic and Social Commission for Asia and the Pacific) and the United Nations. CCOP became an independent intergovernmental organization in 1987 based on the common understanding of its member countries and the aspirations of the United Nations. The name was changed in 1994, but the acronym CCOP was retained. CCOP has devoted itself to co-ordination of, and co operation in, scientific activities related to coastal and offshore areas with respect to geological/geophysical surveys, regional map compilations, database development, development of human resources and transfer of state of the art technology.
The very beginning of Vietnam Offshore Oil began in 1968. While working at the Ministry of Economy, I coordinated with CCOP in Bangkok to obtain a very important technical assistance mission. CCOP sent a high-tech team of three specialists from London Imperial College to Saigon to help the Vietnam Off-Shore Exploration Project. The CCOP members included Vietnam, with the UK, Germany, and Holland making financial and technical contributions to this organization. Its earliest report on Vietnam oil potential was not optimistic.
In 1968, we set up the headquarters of this international team at Saigon’s famous Majestic Hotel, on Tu Do Street. They needed 10,000 kg of explosives and two ocean going ships for the two month seismic survey of the continental shelf off Vietnam. I explained the importance of this project, and the technical requirements of this international team to Admiral Tran van Chon, the head of the Vietnamese Navy. Obviously, during this critical phase of the war, the discovery of oil and gas in the country was important, and indeed critical for the survival of Vietnam’s war time economy. Because of this I got full cooperation from the Armed Forces.
I had the responsibility of coordinating the transportation of explosives to the Navy ships with the military staff of Thanh Thuy Ha Ammunition Depot located in the suburb of Saigon. A convoy of trucks from this depot to downtown Saigon, to the ships was extremely dangerous and complicated because of obvious sabotage efforts by the Communists. The MP (Military Police) escort for the explosives to the Embarcadero was implemented without incident. To celebrate this important milestone day for the Vietnam economy, Admiral Chon invited me to join him in the ceremonial send off party with Navy honor guards and band at the Saigon River pier. We were all very proud and fortunate to be the first Vietnamese team participating in the exploration of Vietnam’s offshore oil and gas. As a goodwill gesture, I did not forget to put two cases of Johnny Walker Black Label on the ships for the team’s two month expedition at sea.
Map of Vietnam Offshore oil fields 2001
I was told by the petroleum specialists that the experts could detonate 200 kg of explosives at a time on the Navy warships, as opposed to 100 kg that could be detonated on regular civilian ships, because of the difference in thickness of steel in the hull. As a result, the reflection and refraction waves through the sediment and rocks were better recorded for the study of the continental shelf. The good news was that, according to the findings, the Saigon Sabu basin sediments were similar on both sides of the continent. The rocks and the sea floor vegetation were the same. This was good news because production of oil and gas on the Sabu (Malaysia) side had already begun many years before.
During one of the dinner banquets at the Majestic Hotel, I sat next to the Director of the Massachusetts Wood Hole Oceanographic Institute. He was a member of of ECAFE (The United Nations Economic Commission for Asia and the Far East) team with a lot of experience in the exploration phase. I asked him about the crude oil potential of the Saigon Sabu Basin, Vietnam side. At first he refused to give me a guesstimate. I kept insisting and promised not to leak any news concerning his estimate. Finally he uttered 10 billions barrels based on what he saw in the similar structure from the Borneo Sabu side. He kept warning me not to leak any numbers to the hungry press. I felt so happy to hear this news. I thought “My God, it’s quite a revelation; and so critical to the survival of Vietnamese war economy! Maybe with the newly found wealth, the US will not let the communists take over all that oil! And maybe the US Congress may reconsider its drastic aid cutting and let Vietnam survive a few more years.” It was wishful thinking!
Depth of the Continental Shelf of Vietnam in meters
The critical issue was that several years were needed for the construction of the production platform before the exploration phase could transition to the exploitation phase. Sadly, we knew that the US Congress had cut the Vietnam war budget against the wishes of the Executive branch in the White House for continued aid.
Offshore oil was discovered in 1974. At that time I felt very proud to have a bottle of Vietnam sweet base crude oil in my office, a symbol of hope for our economy. During the war, I was the chairman of the joint Vietnam-Shell-Esso refinery. We rejected the Quang Ngai site for many obvious economic reasons. Furthermore, we could not build a refinery during the war because a $1000.00 rocket could burn down the oil refinery - a multibillion dollar investment.
Sadly, my dream and hope to see a prosperous South Vietnam ultimately did not come true. By April 1975, it became a nightmare with the Vietnam “Bolshevik Revolution.”
Visit to Vietnam Shell Oil Drilling Platform 1974 Left to Right: Mr. Ho Tan Phat, President of Viet Nam Power Company - Mr. Tran van Khoi, CEO Petroleum and Minerals Agency - Republic of China’s Ambassador to Viet Nam - HE Nguyen van Kieu, Viet Nam Ambassador to Republic of China - Mr. Khuong Huu Dieu, President of Industrial Development Bank – Shell Drilling Specialist (Sikorsky Helicopter in the background)
Vietnam’s First Oil Drilling Operation Time: 14:10, 8.17.1974 Ocean-Prospector Platform
In 2010 Kissinger, for the first time in a State Department conference, told the audience that the loss of the war was not because the South Vietnam Army did not fight, but because the US decided to change its policy toward the communists. To open the door to Communist China was more important to the US foreign policy than to fight North Vietnamese communists. It was observed that the more the US isolated Red China, the stronger Mao Tse Tung became. Vietnam, a small country, was one more time the hopeless and convenient pawn of the Great Powers chess game.
After 1975, Communist Vietnam did not have that pre-1975 security problem. Feasibility studies showed situating the refinery at Dung Quat was contrary to all economic criteria. There was no commercial port. The port of Dung Quat had many other major problems. It is not large enough nor was it well equipped enough to allow the unloading of the heavy equipment for the refinery. The road from the port to the refinery site was also in poor condition.
The Communists took 34 long years to build the first oil refinery in Vietnam. Worst of all, it was built at the wrong place with the wrong capacity. Why? Again, Communist politics.
It was a well known fact around the world that the Vietnamese government would grant approval for an oil refinery based only on specific political reasons. It had to be built in the central Quang Ngai region of Vietnam because their communist leader Pham van Dong was born there. In 1930 he was a charter member of the Indochinese Communist party, and he served as Prime Minister of Socialist Republic of Vietnam for three decades.
Management Magazine 10-1974 Petroleum Prospects and Economic Development in Vietnam By KHUONG HUU DIEU
Management Magazine 10-1974 Oil & Gas in Vietnam
As it turned out, the refinery project was finally slated to begin in the 1980’s. At first, it was supposed to be constructed near the port of Vung Tau, just 100 km (60 mi) away from the offshore oil fields. However, the refinery project was shelved. Why? In the early 1990s, Total SA (France) expressed interest to the project. At the same time the Vietnamese government decided to move the site to Dung Quat. Following this, in 1995 Total SA pulled out, claiming that the new site made no economic sense. Total SA was replaced with a consortium of foreign investors, including the LG Group and Petronas, but this consortium also withdrew two years later for the same economic reasons.
In 1998, Viet Ross, a joint venture of Vietnam and Russia, was established. The intergovernmental agreement on the construction and operation of the refinery was signed on 25 August 1998. The Front End Engineering Design (FEED) contract was signed between Petro Vietnam, Zarubezhneft and Foster Wheeler Energy. Construction of the Dung Quat refinery was originally scheduled to begin in 2000, but the process was delayed several times. On December 25th, 2002, Russia pulled out for the same economic reasons, and the project continued under the management of Petrovietnam, a state enterprise. Finally, the refinery was inaugurated on February 25th, 2009, 34 years after the war. The long delay and the political decision to build at the wrong site caused great long term financial loss for the country, and consequently the construction costs increased from $1.3 billion to $3 billion dollars.
For a period of more than 30 years, Communist Vietnam kept exporting crude oil and importing costly refined products such as diesel oil and gasoline for their own use. They recognized the need to have an oil refinery for their own development but were incapable of building one.
The Dung Quat refinery was 1000 km from the country’s Bach Ho (White Tiger) oil field off the Southern coast. This would increase the cost of transportation of crude oil and refined products. They would probably need to construct an additional pipeline to solve this long term logistics problem. The site was also situated far from the country’s economic centers, Saigon and Hanoi. Of the refined crude oil, 60% would be shipped back to Saigon, 30% to Hanoi, and only 10% would be used locally.
Not until 2011, did Communist Vietnam via PetroVietnam admitted that it has learned a lesson from its first oil refinery. The chairman of PetroVietnam was quoted as saying that future facilities should be built according to sound economic feasibility studies.
Investing in future refineries with such a wrong capacity would be inefficient; the state Vietnam News quoted Dinh La Thang, chairman of PetroVietnam, as saying. "This is the lesson drawn from Dung Quat," Thang said, adding that two planned refineries would have annual capacities of 10 million tonnes of oil located in North and South Vietnam. PetroVietnam confirmed the comments to AFP.
Oil depots in Dung Quat refinery (Photo: Tuoi Tre Newspaper)
Dung Quat refinery
Location of new refineries in North and South Vietnam
Tiếng Việt.
1968: Khởi đầu phát triển dầu ngoài khơi ở Việt Nam
Khương Hữu Điểu
Tạp chí Quản trị Sài Gòn tháng 10 năm 1974
Ông Trần Văn Khởi, một cựu kỹ sư của Cơ quan Dầu khí Việt Nam, đã xuất bản một cuốn sách mang tên “DẦU HỎA VIỆT NAM 1970-1975” mô tả thăm dò dầu khí của Việt Nam trong giai đoạn này.
Năm 1966, CCOP ("Ủy ban điều phối khảo sát ngoài khơi Châu Á") được khởi xướng bởi Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc và Philippines dưới sự bảo trợ của Ủy ban Kinh tế và Xã hội Châu Á, Thái Bình Dương và Liên hợp quốc. Dựa trên sự hiểu biết chung về các nước thành viên và mong muốn của Liên hợp quốc, CCOP trở thành một cơ quan liên chính phủ độc lập vào năm 1987. Tên đã được thay đổi vào năm 1994 nhưng vẫn giữ nguyên từ viết tắt của CCOP. CCOP cam kết phối hợp và cộng tác với các khảo sát địa chất / địa vật lý, các hoạt động khoa học liên quan đến bản đồ khu vực ở các khu vực ven biển và ngoài khơi, dữ liệu, phát triển nguồn nhân lực và chuyển giao công nghệ hiện đại.
Dầu ngoài khơi của Việt Nam bắt đầu vào năm 1968. Trong thời gian làm việc tại Bộ Kinh tế, tôi đã làm việc với CCOP ở Bangkok để nhận một nhiệm vụ hỗ trợ kỹ thuật rất quan trọng. CCOP cử một nhóm công nghệ cao gồm ba chuyên gia đến từ trường Cao đẳng Hoàng gia London và Sài Gòn để giúp các dự án thăm dò ngoài khơi của Việt Nam. Các thành viên CCOP bao gồm Việt Nam, Anh, Đức và Hà Lan, cung cấp hỗ trợ tài chính và kỹ thuật cho tổ chức. Báo cáo đầu tiên về tiềm năng của dầu Việt Nam không phải là lạc quan.
Năm 1968, chúng tôi thành lập trụ sở của đội ngũ quốc tế này tại khách sạn Saigon Majestic nổi tiếng trên đường Tự do. Họ cần 10.000 kg chất nổ và hai tàu để tiến hành một cuộc khảo sát địa chấn hai tháng của thềm lục địa Việt Nam. Tôi đã giải thích tầm quan trọng của dự án này và các yêu cầu kỹ thuật của đội ngũ quốc tế đối với Đô đốc Trần Văn Chơn, Người đứng đầu Hải quân Việt Nam. Chắc chắn, ở giai đoạn quan trọng này của cuộc chiến, việc phát hiện ra dầu và khí đốt trong nước là rất quan trọng và quan trọng đối với sự sống còn của nền kinh tế thời chiến ở Việt Nam. Vì vậy, tôi cần có sự hợp tác đầy đủ của các lực lượng vũ trang.
Tôi có trách nhiệm điều phối việc vận chuyển chất nổ cho các tàu hải quân với các nhân viên quân sự của Thanh Thủy Hà số đạn dược nằm ở ngoại ô Sài Gòn. Một đoàn xe tải từ kho này đến trung tâm Sài Gòn, đến các tàu cực kỳ nguy hiểm và phức tạp vì những nỗ lực phá hoại hiển nhiên của Cộng sản. Các MP (Quân Cảnh, Cảnh sát quân sự) hộ tống các chất nổ cho Embarcadero đã được thực hiện mà không có bất kỳ tai nạn nào. Để kỷ niệm ngày quan trọng này cho nền kinh tế Việt Nam, Đô đốc Chơn đã mời tôi tham gia cùng ông trong buổi lễ gửi tiệc với các vệ sĩ và ban nhạc danh dự của Hải quân tại bến tàu sông Sài Gòn. Chúng tôi rất tự hào và may mắn là người Việt Nam đầu tiên tham gia thăm dò dầu khí ngoài khơi tại Việt Nam. Như một biểu hiện tốt đẹp, tôi đã không quên đặt hai thùng rượu Johnny Walker Black Label lên tàu trong một chuyến thám hiểm kéo dài hai tháng của nhóm trên biển.
Bản đồ các mỏ dầu ngoài khơi của Việt Nam năm 2001
Các chuyên gia nói với tôi rằng các chuyên gia có thể kích nổ 200 kg chất nổ trên tàu chiến hải quân mỗi lần, thay vì các tàu bình thường có thể kích nổ 100 kg chất nổ vì độ dày của vỏ tàu. Do đó, nghiên cứu thềm lục địa có thể ghi lại sóng phản xạ và khúc xạ tốt hơn thông qua trầm tích và đá. Tin tốt là, theo kết quả nghiên cứu, lưu vực Sài Gòn Sabu vẫn tương tự ở cả hai phía lục địa châu Phi. Đá và đáy thảm thực vật là như nhau. Đây là tin tốt vì sản xuất dầu và khí đốt ở Sabu (Malaysia) đã bắt đầu từ nhiều năm trước.
Tại một bữa ăn tối tại khách sạn Majestic, tôi đang ngồi cạnh giám đốc Wood Hole của Viện Hải dương học Massachusetts. Ông là thành viên của ECAFE (Ủy ban Kinh tế Liên minh Châu Á và Viễn Đông) và có nhiều kinh nghiệm trong giai đoạn thăm dò. Tôi hỏi anh ta về tiềm năng của Saigon Sabu Basin ở Việt Nam. Lúc đầu, anh từ chối cho tôi một ước tính. Tôi nhấn mạnh và hứa rằng tôi sẽ không tiết lộ bất kỳ tin tức nào liên quan đến ước tính của anh ấy. Cuối cùng, theo những gì ông nhìn thấy trong cấu trúc tương tự của Borneo Sabu, ông đã tiết lộ 10 tỷ thùng. Anh ta đã cảnh báo tôi đừng để bất kỳ số điện thoại nào rơi vào báo chí đang khuyết thực. Tôi rất vui khi được nghe tin này. Tôi nghĩ, "Chúa ơi, đây là một điều mặc khải, điều rất quan trọng đối với sự sống còn của nền kinh tế chiến tranh Việt Nam! Có lẽ đối với tài sản mới được phát hiện, Hoa Kỳ sẽ không để cho những người Cộng sản tiếp quản tất cả dầu! Có lẽ Quốc hội Hoa Kỳ có thể xem xét lại việc giảm viện trợ đáng kể cho Việt Nam. Sống trong nhiều năm "Đây là một giấc mơ!
Chiều sâu thềm lục địa Việt Nam tính bằng mét
Điều quan trọng là phải mất một vài năm để xây dựng một nền tảng sản xuất.Giai đoạn thăm dò có thể được chuyển sang giai đoạn phát triển. Đáng buồn thay, chúng ta biết rằng Quốc hội Hoa Kỳ đã cắt giảm ngân sách cho Chiến tranh Việt Nam và phản đối mong muốn của chính quyền Nhà Trắng để tiếp tục viện trợ.
Dầu ngoài khơi được phát hiện vào năm 1974. Vào thời điểm đó, tôi rất tự hào khi có một chai dầu thô của Việt Nam. Dầu trong văn phòng của tôi là một biểu tượng của hy vọng kinh tế của chúng tôi. Trong chiến tranh, tôi là chủ tịch Nhà máy lọc dầu Shell-Esso Việt Nam. Vì lý do kinh tế rõ ràng, chúng tôi phủ nhận vị trí của Quảng Ngãi. Và chúng tôi Không thể xây dựng một nhà máy lọc dầu trong chiến tranh, bởi vì tên lửa 1.000 đô la có thể đốt cháy nhà máy lọc dầu - 100 triệu Đầu tư đô la.
Đáng buồn thay, tôi thấy rằng những ước mơ và hy vọng của một miền Nam Việt Nam thịnh vượng cuối cùng đã không thành hiện thực. Vào tháng 4 năm 1975, nó đã trở thành một cơn ác mộng đối với cuộc cách mạng Bolshevik ở Việt Nam.
Tham quan giàn khoan dầu Shell Việt Nam 1974 từ trái sang phải: Ông Hồ Tấn Phát, Chủ tịch Công ty Điện lực Việt Nam - Ông Trần Văn Khởi, Tổng Giám đốc Cơ quan Dầu khí và Khoáng sản - Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam - Ngài Nguyễn Văn Kiều, Đại sứ Việt Nam tại Cộng hòa Trung Quốc - Ông Khương Hữu Điểu, Chủ tịch Ngân hàng Phát triển Công nghiệp - Chuyên gia Khoan (máy bay trực thăng sikorsky ở chế độ nền)
Hoạt động khoan dầu đầu tiên của Việt Nam. Thời gian: 14:10, 8.17.1974 Khảo sát thềm đại dương.
Trong năm 2010, Kissinger, lần đầu tiên trong một cuộc họp của Bộ Ngoại giao rằng, sự thất bại của chiến tranh không phải là vì Quân đội Nam Việt Nam đã không chiến đấu, mà vì Hoa Kỳ đã quyết định thay đổi chính sách của mình. Đối với những người cộng sản. Việc mở cửa cho những người Cộng sản Trung Quốc quan trọng hơn với chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ so với Cộng sản Bắc Việt. Nó đã được quan sát thấy rằng nhiều người Mỹ bị cô lập Trung Quốc đỏ, Mao Trạch Đông đã trở nên mạnh mẽ hơn. Việt Nam là một đất nước nhỏ bé, một lần nữa trở thành một con cờ tuyệt vọng và thuận tiện cho trò chơi cờ vua của đất nước lớn.
Sau năm 1975, Cộng sản Việt Nam không có bất kỳ vấn đề an ninh nào cho đến năm 1975. Nghiên cứu khả thi cho thấy nhà máy lọc dầu Dung Quất được đặt dưới mọi tiêu chuẩn kinh tế. Không có cảng thương mại. Có nhiều vấn đề lớn khác ở cảng Dung Quất. Nó không đủ lớn và không có đủ trang thiết bị để tái lập các thiết bị nặng cho nhà máy lọc dầu. Tuyến đường từ cảng đến nhà máy lọc dầu cũng rất kém.
Cộng sản đã dành 34 năm xây dựng nhà máy lọc dầu đầu tiên tại Việt Nam. Tồi tệ nhất, nó xây dựng ở chỗ sai, khả năng xảy ra lỗi. Tại sao? Một lần nữa, chính trị cộng sản.
Như mọi người đều biết, chính phủ Việt Nam sẽ phê duyệt các nhà máy lọc dầu chỉ vì những lý do chính trị cụ thể. Nó phải được xây dựng ở giữa tỉnh của Việt Nam, bởi vì lãnh đạo cộng sản Phạm Văn Đồng của họ được sinh ra ở đó. Năm 1930, ông là thành viên điều lệ của Đảng Cộng sản Đông Dương và là Thủ tướng nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam trong 30 năm.
Tạp chí quản trị , 10-1974 Triển vọng phát triển kinh tế và dầu khí Việt Nam Bởi KHƯƠNG HŨU ĐIỂU
Tạp chí Quản trị, 10-1974 Dầu khí Việt Nam
Nó chỉ ra rằng dự án nhà máy lọc dầu cuối cùng dự kiến sẽ bắt đầu vào những năm 1980. Ban đầu nó được cho là đã được xây dựng gần cảng Vũng Tàu, cách bờ biển chỉ 100 km (60 km). Dặm). Tuy nhiên, dự án lọc dầu đã bị trì hoãn. Tại sao? Đầu những năm 1990, Total SA (Pháp) bày tỏ sự quan tâm đến dự án. Đồng thời, chính phủ Việt Nam quyết định chuyển đến Dung Quất. Sau đó, vào năm 1995, Total rút lui, tuyên bố rằng địa điểm mới không có ý nghĩa kinh tế. Tổng số SA đã được thay thế bởi một tập đoàn của các nhà đầu tư nước ngoài bao gồm LG Group và Petronas, nhưng vì lý do kinh tế tương tự, nhóm đã rút hai năm sau đó.
Năm 1998, Viet Ross, một liên doanh giữa Việt Nam và Nga, được thành lập. Một thỏa thuận liên chính phủ về xây dựng và vận hành các nhà máy lọc dầu đã được ký vào ngày 25 tháng 8 năm 1998. FEED được ký kết giữa PetroVietnam, Zarubezhneft và Foster Wheeler Energy. Việc xây dựng nhà máy lọc dầu Dung Quất ban đầu được lên kế hoạch bắt đầu vào năm 2000, nhưng quá trình này đã bị trì hoãn nhiều lần. Ngày 25 tháng 12 năm 2002, Nga rút khỏi những lý do kinh tế tương tự và dự án Tiếp tục được quản lý bởi công ty nhà nước Petrovietnam. Cuối cùng, nhà máy lọc dầu đã hoàn thành. 25 tháng 2 năm 2009, 34 năm sau chiến tranh. Sự chậm trễ lâu dài và các quyết định chính trị ở các địa điểm sai đã gây ra tổn thất kinh tế rất lớn trong dài hạn cho đất nước, vì vậy chi phí xây dựng đã tăng từ 1,3 tỷ USD lên 3 tỷ USD.
Trong 30 năm qua, Cộng sản Việt Nam đã tiếp tục xuất khẩu dầu thô và nhập khẩu các sản phẩm tinh chế đắt tiền như dầu diesel và xăng dầu cho chính họ. Họ nhận ra rằng các nhà máy lọc dầu cần thiết để phát triển các nhà máy lọc dầu của riêng họ nhưng không thể xây dựng nhà máy lọc dầu.
Nhà máy lọc dầu Dung Quất nằm trong bán kính 1000 km từ mỏ Bạch Hổ (Bạch Hổ) trên bờ biển phía Nam. Điều này sẽ làm tăng chi phí vận chuyển dầu thô và các sản phẩm tinh chế. Họ có thể cần phải xây dựng một đường ống bổ sung để giải quyết vấn đề hậu cần dài hạn này. Khu vực này cũng cách xa trung tâm kinh tế của đất nước, Sài Gòn và Hà Nội. Trong số dầu thô tinh luyện, 60% sẽ được vận chuyển đến Sài Gòn, 30% cho Hà Nội, và chỉ 10% sẽ được sử dụng tại địa phương.
Cho đến năm 2011, Đảng Cộng sản Việt Nam đã thừa nhận thông qua Công ty Dầu Việt Nam rằng họ đã học được bài học từ nhà máy lọc dầu đầu tiên. Theo chủ tịch của PetroVietnam, các cơ sở trong tương lai nên dựa trên các nghiên cứu khả thi về kinh tế.
Đầu tư vào các nhà máy lọc dầu trong tương lai với khả năng này sẽ không có hiệu quả, Cơ quan Thông tấn Việt Nam trích lời Đinh La Thăng, Chủ tịch Công ty Dầu Việt Nam. “Đây là một bài học kinh nghiệm từ Dung Quất,” ông Thăng nói thêm rằng hai nhà máy lọc dầu dự kiến sẽ có công suất sản xuất hàng năm là 10 triệu tấn dầu ở miền Bắc và miền Nam Việt Nam. PetroVietnam đã xác nhận ý kiến của mình đối với AFP.
Kho xăng dầu tại nhà máy lọc dầu Dung Quất
(Ảnh: Báo Tuổi Trẻ)
Nhà máy lọc dầu Dung Quất
Vị trí các nhà máy lọc dầu mới ở miền Bắc và miền Nam Việt Nam